Chương 25: Con Kể Chuyện Mẹ (1)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Chương 25: Con Kể Chuyện Mẹ (1)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ninh Tân ăn cơm ở căng tin xong, thấy trời còn sớm, liền chào tạm biệt lão Vương, người bạn lái xe cùng anh: “Anh trông chừng đồ trong xe giúp tôi nhé, tôi về nhà xem tình hình thế nào. Đợi trời tối, mọi người ngủ hết rồi tôi sẽ quay lại.”
Chuyện vợ Ninh Tân đòi ly hôn mấy ngày trước thì ai cũng biết. Lão Vương hiểu Ninh Tân lo lắng ở nhà lại xảy ra chuyện gì, con trai giao cho mẹ kế thì làm sao mà yên tâm được, liền nói: “Được, cậu cứ về đi, tôi trông xe cho.”
Ninh Tân còn chưa vào cửa đã nghe thấy trong nhà có tiếng hai đứa trẻ đang nói chuyện. Anh đẩy cửa vào hỏi: “Ăn cơm chưa?”
“Bố, bố về rồi!” Ninh Bình An từ dưới đất đứng dậy, mừng rỡ chạy đến chào đón, được bố bế bổng lên cao.
“Chà, mấy hôm nay ăn gì mà lớn nhanh thế, bế nặng trịch rồi.” Ninh Tân vừa bế con trai đi vào nhà, vừa xoa đầu Hứa Viễn khi đi ngang qua nhóc. Thấy trong nhà không có người thứ ba, anh hỏi: “Mẹ con đâu? Chưa về à?”
Hứa Viễn nhìn Bình An đang được bố ôm trong vòng tay, xoa viên đá nhỏ trong lòng bàn tay, rồi quay đầu đáp: “Mẹ con về nhà bà ngoại rồi, mẹ nói sẽ về trước khi trời tối.”
“Nhà bà ngoại có việc gì à? Sao mẹ con lại về lúc này thế?” Ninh Tân hỏi.
“Lấy hạt giống rau đó bố, mẹ cuốc sân nhà mình thành vườn rau rồi, bảo là sẽ trồng rau ở nhà mình.” Bình An tiếp lời, sờ tai bố và chỉ vào chỗ đất đã được xới lên dưới chân tường.
Anh nhìn trời rồi nói: “Trời sắp tối rồi, bố đi đón mẹ con một đoạn đường. Hai đứa ở nhà đợi nhé, không sợ chứ?”
Hứa Viễn theo bản năng lắc đầu. Nhóc hiếm khi được ở gần người đàn ông này, cũng không muốn tỏ ra yếu đuối chút nào.
“Con sợ, bố, cho con đi cùng, con đi với bố cho có bạn.” Bình An ôm cổ bố nài nỉ.
“Được.” Ninh Tân bế con trai ra ngoài. Khi chuẩn bị đóng cửa, anh thấy Hứa Viễn đang đứng ở cửa phòng khách, nhìn anh với đôi mắt mong đợi. Lúc này trời đã nhá nhem tối, phòng khách mở cửa nên cũng tối om, trong nhà chỉ có một đứa trẻ lẻ loi và một con chó mực.
“Tiểu Viễn cũng đi nào, chúng ta cùng đi đón mẹ con.” Người đàn ông làm bố khi kéo vòng cửa đã lên tiếng. Thấy cậu bé không chút do dự liền chạy đến, anh khóa cửa lại và bảo cậu nhóc đi phía trước: “Con trai phải dạn dĩ hơn một chút, có gì thì cứ nói ra, học hỏi Bình An nhiều hơn.” Anh nói với Hứa Viễn đang im lặng.
Hứa Viễn vểnh tai nghe những người phía sau ríu rít nói chuyện, mắt nhìn về phía con đường xa xa. “Mẹ?” Nhóc thử gọi một bóng người mờ ảo ở đằng xa đó.
“Tiểu Viễn?” Tô Du đáp lại và bước nhanh hơn. Khi cậu nhóc lao vào ôm chân mình thì cô dừng lại một chút, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu nhóc đưa ra và hỏi: “Sao con lại ở đây? Tự chạy ra hả?”
Không đợi cậu nhóc mở lời đáp, Tô Du thấy Ninh Tân đang đi tới, ngạc nhiên hỏi: “Không phải chạy đường dài sao? Sao mới đi bốn ngày đã về rồi?”
“Nghe em nói vậy hình như không muốn anh về thì phải?” Ninh Tân cười hỏi ngược lại.
“Không có ý đó, em còn mong anh mỗi ngày đều ở nhà, em cũng không cần phải tự mình đi gánh nước nữa. Nói chuyện nghiêm túc đi, sao đột nhiên lại về?”
“Anh đổi chuyến với người khác, sợ có người đến gây rối, em lại đòi ly hôn.” Vì kiêng kỵ Bình An đang có mặt ở đây, anh không nói thẳng tên mà chỉ hỏi hàm hồ: “Có ai đến nhà đe dọa em nữa không?”
Tô Du nói không có, quả thực mấy ngày nay không thấy hai người cậu hay bà ngoại của Bình An đến tìm cô gây rối nữa.
Đến nhà thì trời đã tối hẳn, mọi nhà đều đã bật đèn ăn cơm. Ninh Tân đặt Bình An xuống đất, nói với Tô Du: “Em vào trước đi, anh ra nhà máy lấy chút đồ.”
Lúc này đã bảy tám giờ tối, Tô Du nhóm lửa, thêm nước, rồi bảo Hứa Viễn giúp cô thêm củi. Cô nhào bột, nấu món canh mì trứng, đổ cả phần nhân bánh sủi cảo còn thừa lại từ buổi trưa vào đó. Ninh Tân về đến nhà khi canh còn chưa sôi. Anh vác một cái túi lớn trên lưng, mở tủ bếp ra xem rồi đắc ý nói: “Nhà cửa không có anh là không được đúng không? Tháng này còn mười mấy ngày nữa mà gạo và bột đã gần hết sạch rồi.”
Tô Du thấy anh đặt đồ vào tủ, có gạo, có bột mì, cả hai bó kiều mạch nhỏ nữa. Cuối cùng anh còn xách ra một cái lọ thủy tinh màu hơi đen nữa. Thấy vẻ mặt tự mãn của anh, Tô Du mở ra ngửi rồi hỏi: “Dầu cải?”
“Dầu hạt cải. Anh đổi với người ta, không cần tiền hay phiếu gì cả. Anh giúp người ta mang đồ về, người ta đổ cho anh từ nhà máy ép dầu.”
Tô Du vỗ nhẹ vào ngực anh, trao cho anh một ánh mắt hài lòng, khen ngợi: “Khá đấy chứ, ra ngoài còn nghĩ đến gia đình, đúng là một người đàn ông tốt.”
Khi cúi người lấy bát, cô thì thầm với người đàn ông đang ngồi xổm gấp túi đồ: “Nhớ nhà chắc cũng nhớ em nữa chứ?”
Dứt lời cô lập tức đứng dậy, gọi hai đứa trẻ: “Rửa tay, ăn cơm thôi.”
Ninh Tân sờ vào thứ gì đó trong túi quần, cười tươi nhìn vợ và hai đứa nhỏ bưng bát ra khỏi bếp ăn.
Bình An và Hứa Viễn vừa đặt bát đũa xuống đã bị giục đi tắm rửa, ngủ ngay. “Anh sẽ rửa bát cho, nước đã múc đầy chậu rồi. Em cũng mau vào phòng tắm đi, anh đã mua thứ em cần rồi.”
Ninh Tân chủ động nhận bát đũa từ tay Tô Du, giục cô vào phòng tắm nhanh lên. Anh đã nhịn gần cả tháng trời rồi. Là tài xế lái xe đường dài, áp lực lớn, anh lại còn trẻ, nhu cầu về mặt này đặc biệt mạnh mẽ, nhất là khi về nhà gặp được cô vợ xinh đẹp của mình.
Ngày này sớm muộn gì cũng phải đến, Tô Du không hề bài xích chuyện này. Dù kiếp trước cô chưa kết hôn nhưng cũng đã yêu qua hai ba người bạn trai rồi, những lúc độc thân thì cũng có cả đồ chơi tự động đi kèm. Ninh Tân này cao một mét tám, có cơ bắp, ngoại hình cũng được, không hút thuốc, không uống rượu. Hai người lại có quan hệ hôn nhân hợp pháp, cô không tận dụng thì thật phí.
Vừa tắm xong, cô mở cửa, người đàn ông với mái tóc ướt sũng liền bước tới: “Tắm xong rồi à? Anh đi đổ nước.”
Người đàn ông lúc này đặc biệt ân cần.