Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Chương 262: Bình An Báo Tin Có Người Yêu (2)
Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 262 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về chuyện cưới hỏi này, Ninh Tân hoàn toàn không biết gì. Ban đầu, anh còn định gửi chút quà cho bố mẹ nhà gái để làm quen, nhưng nghe Tô Du nói vậy, anh chợt tỉnh táo lại. Bình An phải vượt qua được “vòng kiểm tra” của bố mẹ cô bé thì mới có thể tính đến chuyện gặp mặt gia đình hai bên sau này.
“Vậy chúng ta cứ coi như không biết à?” Anh hỏi.
“Tại sao lại coi như không biết? Chúng ta có phản đối đâu mà phải giấu. Anh muốn thể hiện thái độ ủng hộ thì đưa tiền cho con trai mình, để nó dùng tiền đó mua quà cho cô bé. Cô bé đó tên gì?” Chị hỏi Bình An.
“Thôi Kỷ Tử, tên ở nhà là Tiểu Kỷ.”
“Sau Tết này, nếu Tiểu Kỷ dẫn con về nhà gặp bố mẹ cô ấy, con phải lễ phép một chút. Báo trước cho bố mẹ để bố mẹ chuẩn bị ít quà cho con mang theo. Nếu người ta hỏi về hoàn cảnh gia đình thì cứ thành thật mà nói, đừng che giấu cũng đừng tỏ vẻ khó chịu.” Chị dặn dò cậu. Hai đứa con trai đều không mấy mặn mà với việc nhắc đến chuyện chúng là gia đình rổ rá cạp lại. Hiện tại, hầu như mọi người đều tưởng hai cậu là anh em ruột cùng bố cùng mẹ nhưng khác họ.
“Tiểu Viễn cũng vậy, sau này con có bạn gái cũng cứ theo quy trình này, muốn kết hôn thì dẫn người ta về gặp bố mẹ.”
Bình An cử động ngón tay, gật đầu đồng ý, Tiểu Viễn cũng gật đầu.
“Con nên nói rõ với bạn gái trước, tránh để cô ấy biết chuyện con có mẹ kế cùng lúc với việc gặp bố mẹ cô ấy. Lúc đó con sẽ rất phiền phức đấy, cẩn thận kẻo mọi chuyện đổ bể. Hoàn cảnh nhà mình cũng chẳng có gì không thể công khai, cứ thoải mái mà nói.” Chị nhắc nhở cậu.
Đợi Bình An ra khỏi cửa, Ninh Tân thở dài một tiếng: “Phụ nữ các em thật nhiều chuyện rắc rối, quá nhiều nguyên tắc.”
“Anh không có nguyên tắc sao? Anh không có nguyên tắc mà đợi đến lúc Bình An tám tuổi mới tìm mẹ kế cho nó à?” Tô Du véo tai anh, nghiến răng nói: “Chuyện hôn nhân đại sự ai mà không nghiêm túc? Đàn ông các anh nếu không có suy nghĩ gì thì đã chẳng kén chọn suốt bảy năm trời.”
Ninh Tân xin tha, bảo mình lỡ lời nói hớ, quay đầu cầu cứu con trai út nhưng đứa con trai út giỏi nhìn sắc mặt, biết thời thế kia đã sớm chuồn mất rồi.
“Có thể cho Bình An tiền, nhưng không được cho nhiều, một tháng tối đa cho ba mươi đồng. Nếu không đủ tiêu thì bảo nó tự đi kiếm hoặc tiết kiệm một chút, đừng để chưa kiếm được tiền đã hình thành thói tiêu xài hoang phí.” Chị cảnh cáo anh. Thấy anh buồn bã gật đầu, chị mới véo thêm một cái rồi buông lỗ tai anh ra.
Haiz, mình còn lớn hơn vợ hai tuổi, từ hai mươi chín đến bốn mươi bốn tuổi, dù học hỏi thế nào nhưng dường như vẫn không khéo léo bằng vợ. May mà vợ là vợ mình, nghĩ đến đây, trong lòng anh lại thấy hân hoan.
Mùng tám, Tô Du đi mua hai hộp sữa bột và mấy bộ quần áo, rồi cùng Tiểu Viễn sang thăm ông bà cụ. Chị giúp ông bà cụ chọn lọc lại quần áo: cái nào giãn thun, cái nào nhiều chỗ vá, cái nào có vết bẩn đều lọc ra vứt hết.
“Mai con phải đi rồi.”
“Bố thấy rồi.” Lúc đầu, ông cụ Tô còn thấy buồn lòng, nghĩ đến việc lâu nữa mới được gặp mặt con gái. Nhưng thấy chị đến rồi vứt một đống quần áo làm ông tiếc của vô cùng. Toàn vải tốt, mặc chưa được một năm đã vứt, đúng là đứa con gái phá của mà!
“Đi nhanh đi, chọn lựa thêm lúc nữa có khi con vứt luôn hai cái thân già này ra ngoài mất.” Ông lườm chị, “Đừng gửi quần áo giày dép cho bố với mẹ nữa, đống trong nhà này chúng ta mặc đến chết cũng không hỏng được đâu.”
“Một ngày thay hai lần, giặt hai lần, con không tin quần áo không hỏng. Bố thay thường xuyên vào, người không có mùi thì cũng không bị ai ghét bỏ.” Là con gái ruột nên chị cũng chẳng cần nói giảm nói tránh, bảo làm vậy cũng là tốt cho ông.
“Không tốn tiền điện à? Bố đã một ngày thay một lần rồi, trong thôn có lão già nào thơm tho bằng bố không? Mẹ con cũng là bà già sạch sẽ nhất thôn đấy.”
“Bố phải so với người trẻ ấy, người chê bố chắc chắn là người trẻ, so với người già làm gì. Đánh con làm gì thế? Hầy, ông cụ trẻ con này không nghe khuyên bảo lại còn đánh người nữa.” Tô Du nhảy dựng lên, tránh né cái gậy của ông cụ.
“Đi mau đi, bố ghét con lắm rồi.”
“Đi thì đi, bố đừng có mà nhớ con đấy.”
“Ai nhớ con hả? Đừng có tự nhận vơ, bằng ngần này tuổi rồi cũng chẳng xinh đẹp gì. Nhớ con bố thà nhớ Tiểu Viễn còn hơn, da trắng thịt mềm, miệng lại ngọt, nói năng cũng không đáng ghét.”
Tiểu Viễn đứng một bên hớn hở xem kịch, thấy lửa cháy đến người cậu chàng cũng không xen vào. Cậu chàng không khéo mồm bằng mẹ. Lúc này mà nói mấy lời ấm lòng gì đó, không chừng cậu chàng vừa đi, ông ngoại đã đứng sau lưng lau nước mắt.
Tô Du hậm hực, đưa mặt ra trước mặt ông cho ông xem, rồi lại đưa cho mẹ xem: “Da vẫn còn căng lắm, sao con lại không xinh đẹp được? Câu này con không thích nghe đâu nhé.” Chị xách đống quần áo đã chọn lọc ra định vứt, bảo mình phải đi đây.
“Đi đi, đi nhanh cho rảnh nợ.” Ông cụ phí lời, nói một tràng dài cũng chẳng thể quên được đống quần áo định vứt.
Hai ông bà cụ tiễn con gái và cháu ngoại ra cửa, đợi họ đi một đoạn mới gọi với theo: “Lúc nào rảnh thì về nhé, mua ít quần áo thôi, gửi thư nhiều vào.”
“Vâng, bố mẹ vào nhà đi.”
“Anh ba, em đi nhé, có việc gì thì viết thư. Bố mẹ nhờ anh chị chăm sóc hộ rồi.” Tô Du nói với anh ba đang đánh bài bên đường.
“Không có gì phiền đâu, đều là trách nhiệm cả, dì cứ yên tâm lo việc của mình.”
Thấy Tô Du đã đi xa, những người cùng đánh bài mới quay sang chuyện phiếm: “Lão Ngũ, bố vợ anh thương nhất vẫn là cô con gái út trông như người thành phố ấy nhỉ.”
“Đừng có mà đâm chọc ly gián với tôi, con gái anh mà một năm về một hai lần, lúc gặp mặt anh chẳng quý như vàng ấy chứ?” Lão Ngũ đáp. Anh ta đã bỏ ra không ít tiền, thậm chí còn nhờ cậy ông bà cụ mà được lợi không ít. Ngay cả việc đổi họ cho con trai sang họ Tô anh ta cũng chẳng dám, được như thế này đã là may mắn lắm rồi. Bố mẹ đẻ của anh ta còn chẳng làm được như bố vợ đâu.
Bình An và Tiểu Viễn theo bố mẹ đi về vùng Tây Bắc trước. Công việc chưa bắt đầu nên Tô Du và Ninh Tân dẫn hai cậu đi tham quan mấy nơi vui chơi, mãi cho đến sau Tết Nguyên Tiêu, hai người mới tay xách nách mang rời đi.
“Nhanh thật, đều đã đến tuổi lập gia đình rồi.” Ninh Tân có chút luyến tiếc. Anh hiểu rõ nhất, một khi con cái lập gia đình là sẽ càng lúc càng rời xa bố mẹ.
“Cưới hết đi cho nhanh, cưới rồi thì có người quản. Tết nhất ai về nhà nấy, lúc đó em mới được thảnh thơi.” Tô Du chỉ mong hai đứa con trai kết hôn xong là sống riêng ngay.
Ninh Tân lạnh lùng nhìn chị, cố ý làm trái ý chị: “Con trai kết hôn rồi thì có cháu nội rồi. Em tiễn được đứa lớn đi thì lại phải dỗ đứa nhỏ thôi.”
“Chó má, con ai nấy dỗ, em có thể bỏ tiền ra cũng được.” Chị bịt miệng anh, không cho anh nhắc tới nữa, “Anh thích dỗ thì anh dỗ đi, dù sao tối đa cũng chỉ hai đứa, mỗi bên chân một đứa, loay hoay một chút là chúng biết đi biết chạy ngay ấy mà.”