Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Chương 269: Sự Đồng Thuận (1)
Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 269 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đông Bắc và Tây Bắc chỉ khác nhau một chữ, nhưng lại cách nhau rất xa. Nếu đôi bên không có chủ đích, có khi cả năm trời cũng khó gặp mặt, chỉ còn cách trao đổi thư từ. Giữa tháng Bảy, Bình An kết hôn. Năm ngày sau đám cưới, Tô Du và Ninh Tân đi xe về Tây Bắc. Đến tận cuối tháng Chạp, ba ngày trước đám cưới của Nhị Nha, họ mới trở lại Đông Bắc, gặp lại đôi vợ chồng trẻ lần thứ hai.
“Bố mẹ, chăn màn con đều đã phơi nắng, phòng cũng dọn sạch rồi. Bố mẹ cứ ngủ phòng cũ trước đây đi.” Bình An đưa chìa khóa cho bố. Anh và Tiểu Kỷ đã dọn đến viện nghiên cứu, hiện giờ căn nhà này lại bỏ trống.
Tô Du định đợi sau khi Nhị Nha lấy chồng xong sẽ đi chọn mua một căn nhà khác. Trước đây bà mua nhà chủ yếu để nuôi chó, nên chọn căn có sân rộng nhưng ít phòng ngủ. Giờ Bình An đã kết hôn, năm nay Tiểu Viễn về ăn Tết sẽ không thể ngủ chung phòng với Bình An được nữa. Nếu không mua nhà mới, Tiểu Viễn về sẽ không có chỗ để ngủ.
Bình An cười tươi rói khoe: “Bố mẹ, hai người sắp lên chức ông bà nội rồi đấy! Mấy hôm trước con vừa đi kiểm tra xong, nghĩ bụng bố mẹ sắp đến nên con không viết thư báo trước.”
“Trời đất ơi!” Ninh Tân vui mừng vỗ đùi, “Con trai, con nhanh nhẹn thật đấy! Năm nay cưới vợ, sang năm đã có con. Được mấy tháng rồi?”
“Chưa đầy hai tháng ạ, chắc khoảng cuối tháng Sáu năm sau sẽ sinh.”
“Chuyện tốt, chuyện tốt! Thảo nào bố không thấy con dâu đâu, hóa ra là đang ở nhà dưỡng thai. Mai bố mẹ sang thăm con bé, nó vẫn đi làm ở bệnh viện chứ?” Ninh Tân nghĩ một hồi rồi hối hận nói: “Thật không khéo, không biết trước nên bố chẳng mang theo quà cáp gì cả.”
“Vẫn đi làm ạ, nên chiều nay cô ấy mới không tới. Tan làm cô ấy sẽ qua đây. Cô ấy là bác sĩ nên tự biết cách chăm sóc sức khỏe, bảo không cần bồi bổ quá mức.” Bình An nhìn sang người nãy giờ vẫn im lặng: “Mẹ, mẹ vợ con bảo phụ nữ có thai không nên đi dự đám cưới, nói là sẽ xung khắc với hỷ nương nương, không tốt cho cô dâu chú rể, nên ngày kia Nhị Nha kết hôn Tiểu Kỷ sẽ không đi ạ.”
“Mẹ cũng có nghe nói qua lời nói như vậy, tránh đi một chút cũng tốt.”
Chiều tối Thôi Kỷ Tử tan làm về thì Tô Du đang hầm canh gà. Nghe tiếng động, bà liền ra chào hỏi: “Về rồi à, có lạnh không? Mau vào nhà cho ấm người.”
“Mẹ đang nấu cơm ạ, hôm nay con có phúc được ăn rồi! Bình An cứ khen mãi cơm mẹ nấu ở quê ngon, tay nghề của mẹ lại càng tuyệt vời. Con vừa vào ngõ đã ngửi thấy mùi thơm rồi, thèm quá! Cho con ở trong bếp một lát, hít hà mùi thơm trước bữa ăn.” Chưa nói dứt lời cô ấy đã vào bếp, ngồi trước bếp sưởi, thấy củi sắp hết liền thêm củi vào.
Tô Du hỏi cô ấy có bị nghén không, có đặc biệt thèm ăn gì không. Bà vốn chưa từng sinh nở nên biết rất ít về chuyện thai kỳ, cuộc trò chuyện cũng khá nông cạn. May mà con dâu bà cũng lần đầu mang thai, chưa có kinh nghiệm gì nhiều.
“Con chưa có triệu chứng nghén, khẩu vị vẫn y như khi chưa mang bầu, bụng cũng chưa thấy to lên chút nào. Con còn nghi mình mang thai giả ấy chứ.”
“Đây là em bé đang cho con thời gian để thích nghi đấy.” Tô Du thấy canh gà trong nồi đã xong. Bà hỏi Tiểu Kỷ có muốn húp chút canh cho ấm người không, còn hai món nữa chưa xào, chắc phải mười lăm hai mươi phút nữa mới có cơm ăn.
Thôi Kỷ Tử do dự một chút, cố gắng gạt bỏ sự gượng gạo, mạnh dạn lấy bát múc canh. Dưới sự thúc giục của mẹ chồng, cô bưng bát canh ra phòng khách. Ra khỏi bếp, cả hai người phụ nữ đều không hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm. Mẹ chồng và nàng dâu, hai người chưa tiếp xúc nhiều, đều đang cố gắng coi đối phương như người thân trong gia đình, vừa lúng túng vừa cẩn trọng.
Ngày 26 tháng 11, Tô Du cùng Ninh Tân và Bình An đều đến nhà Nhị Nha giúp chuẩn bị đám cưới. Sáng 28 chú rể đến đón dâu, nên ngày 27 bên nhà gái mở tiệc đãi khách. Khách khứa ít ỏi đến đáng thương, bạn bè đồng nghiệp bạn học của Nhị Nha cộng thêm ba người nhà Tô Du cũng chỉ lấp đầy chưa đến ba mâm.
Tô Du từ đầu tháng 11 đã gửi ruột chăn bông mới. Việc khâu vỏ chăn phải do phụ nữ có gia đình hạnh phúc, viên mãn thực hiện. Nhị Nha không tìm người khác, đợi đến khi Tô Du về nhà vào ngày 26 mới nhờ bà giúp đỡ.
“Để thím khâu á? Đường kim mũi chỉ của thím không được khéo léo đâu, bao nhiêu năm rồi thím chẳng động đến kim chỉ may vá gì cả.” Tô Du lần đầu đối mặt với việc này nên có chút lúng túng.
“Cần là cần cái vía may mắn, không quan trọng đường kim xấu đẹp đâu thím. Thím đừng từ chối, bố mẹ thím cùng bố mẹ chồng của thím đều trường thọ, vợ chồng hòa thuận, lại có hai con trai là sinh viên đại học, số mệnh không còn gì tốt hơn được nữa. Thím cứ để cháu hưởng chút phúc khí của thím đi.” Đại Nha không dám chạm vào kim chỉ hỷ, bảo con gái Xảo Xảo mang hộp kim chỉ tới.
Tô Du ngạc nhiên, mấy năm không gặp, Đại Nha cách nói chuyện ngày càng bình thường, không còn vẻ ngây ngô, khổ sở như những năm trước.
“Thím nói trước nhé, thím là rổ rá cạp lại đấy.” Tô Du không ngại việc mình tái hôn, nhưng bà lo mẹ chồng của Nhị Nha sẽ có ý kiến.
“Lần hai mà sau này tốt hơn lần trước thì càng hay chứ thím, cháu không để ý chuyện đó đâu ạ.” Nhị Nha nói.
Cô đã kiên trì như vậy nên Tô Du không từ chối nữa. Bà hì hục trong phòng cả buổi chiều, khâu vỏ chăn đỏ rực cho tám chiếc chăn bông, và còn được Đại Nha đưa cho một phong bao lì xì.
“Nhiều quy củ đến vậy sao? Thím chẳng biết gì cả, cũng may thím không có con gái, không thì có nước làm trò cười cho thiên hạ.”
“Cháu cũng không rành lắm, đây là mẹ chồng Nhị Nha dặn cháu đấy. Đồ đạc cần sắm sửa thế nào bác ấy cũng viết một danh sách cụ thể để cháu cứ thế mà mua. Ví dụ như trên đầu cô dâu phải cài cành thông, tre phải lấy bốn cành không được tuốt lá… mấy điều kiêng kỵ này đều là bác ấy dặn cháu cả.”
Nghe Đại Nha nói vậy, Tô Du cũng thấy yên tâm về hôn sự của Nhị Nha. Cô bé đã gặp được một người mẹ chồng hiểu chuyện và rộng lượng. Khi chưa đồng ý, bà cũng không làm khó Nhị Nha, khi đã gật đầu thì lại sợ con dâu không có bố mẹ, trưởng bối lo toan sẽ không biết tổ chức đám cưới, nên bà ấy không chỉ lo cho con trai mà còn lo lắng chu toàn cả cho bên con dâu nữa.
Nhị Nha cuối cùng cũng đã khổ tận cam lai rồi.
“Là chú thím của Bảo Chi phải không ạ? Nghe Bảo Chi nhắc đến hai người nhiều lần rồi, hôm nay mới được gặp mặt. Trước đây tôi cũng muốn mời anh chị dùng bữa nhưng anh chị lại không có mặt ở đây. Hôm nay nếu có gì sơ suất, mong anh chị lượng thứ. Đợi cưới xong, tôi và ông nhà sẽ đặc biệt đặt tiệc mời gia đình mình. Bảo Chi nói thím Tô chú Ninh chăm sóc con bé rất nhiều, chúng tôi cưới được cô con dâu giỏi giang, quán xuyến như thế này là nhờ cả vào anh chị cả.” Vừa xuống xe, Tô Du đã được một người phụ nữ thanh tú nắm lấy tay. Nghe bà ấy nói xong, Tô Du cũng hiểu đây là mẹ chồng Nhị Nha. Thái độ niềm nở này hoàn toàn không cho thấy chút gì không hài lòng với cuộc hôn nhân này.