Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con
Chương 27: Đối chất gia đình (1)
Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Ninh Tân gõ cửa nhà cha mẹ, mọi người trong nhà họ Ninh đã chuẩn bị đi ngủ.
Anh hai Ninh lê dép ra hỏi: “Ai đấy?”
“Là em, mở cửa.”
“Tiểu Ngũ? Em về rồi hả? Sao lại về vào giờ này? Nhà có chuyện gì sao?” Anh hai Ninh mở chốt cửa, thấy em trai còn bế cả Bình An, cứ nghĩ nhà em trai lại xảy ra chuyện gì rồi, bèn gọi vào trong nhà: “Mẹ ơi, dậy mau, Tiểu Ngũ bế con về rồi này.”
Chỉ chốc lát sau, những người lớn trong nhà đều xuất hiện ở phòng khách, Triệu Quế Hương tóc tai bù xù hỏi: “Tiểu Ngũ, sao về muộn thế, còn bế cả Bình An? Tô Du đánh cháu của mẹ hả?”
Ninh Tân thấy mẹ anh mặt đầy tức giận, cứ như chỉ cần anh gật đầu là bà sẽ đi đánh người gây chuyện, anh suy nghĩ một lát, dưới ánh mắt của mọi người, anh quay sang hỏi chị hai: “Tối nay em về, Bình An nói nó bị đánh, môi bị va chảy máu, còn nói má hai mắng nó là có mẹ sinh không có mẹ dạy, thằng bé nói chưa rõ ràng, em sợ hiểu lầm nên sang đây hỏi cho tường tận.”
Trong chốc lát, ngoài Triệu Quế Hương, ánh mắt của những người khác đều chuyển sang Tiền Tiểu Phương, Tiền Tiểu Phương hoảng hốt, theo bản năng nhìn về phía mẹ chồng mình, xoa xoa tay, gượng cười khan, rồi liếc mắt nhìn xuống lắp bắp nói: “Là chị tức quá nên có nói một câu, không có ý gì khác, chỉ là Bình An nó hơi không hiểu chuyện, chị bảo hết trứng rồi mà nó cứ đòi tự mình đi lục lọi, làm bung nắp nồi, khiến hơi nước thoát ra hết cả, bữa trưa bọn chị ăn bánh mì cứng ngắc cứng còng, sáng sớm anh hai của chú gánh đầy một chum nước mà chưa dùng được bao nhiêu đã bị Bình An làm bẩn hết cả, buổi trưa mọi người đều ngủ, anh ấy lại phải đội nắng đi gánh nước. Tiểu Ngũ, chị không có ý mắng Bình An, chỉ là nghĩ Tô Du không dạy dỗ Bình An đàng hoàng, để nó hư hỏng, chú cứ hỏi anh hai của chú xem, Cẩu Đản nhà chị mới bốn tuổi mà còn không vì một quả trứng mà lục lọi lung tung như thế.”
Càng nói chị ta càng bình tĩnh, liếc nhìn mẹ chồng, chị ta nói tiếp: “Sau khi chú đi, Bình An ăn cơm trưa ở đây, người vợ chú cưới chưa bao giờ đến tìm đứa nhỏ, hai mẹ con nhà người ta thì ở trong phòng ăn uống sung sướng, Bình An thì một quả trứng còn quý như vàng, hai người bọn họ thì ở trong phòng gói bánh sủi cảo mà ăn.”
“Chị dâu con cũng chỉ vì muốn tốt cho Bình An thôi, mấy anh chị em con hồi nhỏ, đứa nào mà chẳng từng bị đánh bị mắng? Con bé sợ Bình An hư hỏng nên mới đánh mắng thằng bé, chị dâu con cũng đâu đánh con nhà người khác? Bình An mà không phải cháu nó, nó có thèm quản lý sao.” Triệu Quế Hương cũng bênh vực vợ của anh hai, rồi quay sang trách mắng Ninh Tân, “Có phải có ai mách lẻo cho con không? Chỉ vì chuyện vặt vãnh này mà nửa đêm chạy đến. Sao hả, con còn muốn giúp con trai con đánh trả lại hả? Đồ ngốc tai mềm.”
Nếu không phải trên đường đến đây anh đã hỏi Bình An về những chuyện xảy ra mấy ngày nay, thì có lẽ anh đã tin lời mẹ và chị hai, anh hỏi mẹ: “Nếu nhà không còn trứng, tại sao mẹ lại nói là nấu trứng riêng cho Bình An sao? Còn nói trước mặt người ngoài là Bình An tội nghiệp vì không có mẹ, nên các anh chị em nó ‘hiểu chuyện’ mà nhường trứng cho nó ăn? Mẹ, dù trước hay sau khi con cưới Tô Du, lần nào con về mà chẳng mang đồ về nhà? Con trai con ăn ké một bữa cơm cùng mọi người, mọi người cũng chẳng thiệt thòi chút nào, cũng không cần các anh chị em ‘hiểu chuyện’ của nó phải nhường đâu nhỉ?”
“Còn nữa, mẹ và mọi người cứ mở miệng là bôi xấu Tô Du, cô ấy đánh Bình An hay bỏ đói nó à? Chị hai nói Tô Du chưa bao giờ đến tìm đứa nhỏ, lén lút ở nhà ăn uống ngon lành, con đã hỏi Bình An rồi, những thứ buổi trưa nó không ăn được, mẹ nó đều để dành cho nó ăn vào buổi tối. ” Anh nhìn mẹ mình hỏi: “Mẹ bất mãn với Tô Du đến thế, hận không thể đội lên đầu cô ấy cái mũ mẹ kế độc ác, là muốn ép chết cô ấy hay là muốn con ly hôn?”
“Tiểu Ngũ!” Ông Ninh trừng mắt nhìn đứa con trai út, “Mày ăn nói kiểu gì vậy? Mẹ mày nói gì mà mày bảo bà ấy muốn ép chết Tô Du? Người không biết lại tưởng mẹ mày là kẻ thù của mày, giúp mày nuôi con mà còn thành có lỗi sao?”
“Mẹ có ý đó hay không thì mẹ tự rõ, con xây dựng một gia đình không hề dễ dàng, tìm một người phụ nữ không có ý xấu với con trai con lại càng khó khăn hơn, mẹ, hai nhà chúng ta không ở chung, mẹ bất mãn với Tô Du thì cô ấy cũng đâu có lảng vảng trước mặt mẹ đâu, mẹ tha cho cô ấy một lần, cũng nghĩ cho con một chút, đừng sang nhà con gây sự nữa được không?” Anh năn nỉ, anh thật sự sợ Bình An bị cuốn vào giữa mấy người phụ nữ này bị nuôi dạy sai lệch: bà nội, bác dâu, bà ngoại và mẹ kế.
Cả đời này Bình An sẽ phải tiếp xúc với Tô Du là nhiều nhất, hơn nữa khi anh vắng nhà, chuyện ăn uống, quần áo và sinh hoạt của Bình An đều phải trông cậy vào cô ấy.