39. Chương 39: Anh Ở Bên, Đêm Em Đừng Hòng Nhàn Rỗi (1)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Chương 39: Anh Ở Bên, Đêm Em Đừng Hòng Nhàn Rỗi (1)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quả nhiên, Ninh Tân thấy Tô Du tan làm về, không lâu sau, thằng nhóc thối Bình An đã chạy đến, tay còn cầm một sợi dây thừng vung vẩy chơi đùa.
“Ninh Bình An.” Ninh Tân dựa vào tường gọi cậu bé. Vừa nhìn thấy vẻ mặt con trai từ ngơ ngác chuyển sang mừng rỡ, anh liền bế vội cậu bé đang lao tới, vỗ vào mông nhỏ của cậu mà nói: “Tháng này bố về nhà ba lần mà hai lần con không có ở nhà là sao? Chê nhà mình không phải nhà lầu chắc?”
“Không phải đâu!” Bình An dựa vào vai bố, cười híp mắt hỏi: “Nhà bà ngoại con chật lắm, con không thích nhà lầu đâu. Bố mới về ạ?”
“Về từ tối qua rồi.” Ninh Tân bế cậu bé đi về phía nhà cũ, hỏi: “Không thích nhà lầu sao con lại ở nhà bà ngoại mấy ngày? Bà ngoại làm món gì ngon cho con ăn hả?”
Nói chuyện với bố ruột, Bình An kể tuốt tuột, cậu bé chép miệng hai cái: “Chẳng có gì ngon cả, chỉ có bánh ổ, cháo ngô, bánh mì đen, bánh ổ dẹt, không ngon bằng đồ mẹ của Tiểu Viễn làm.”
“Cái gì mà mẹ Tiểu Viễn? Đó cũng là mẹ con, lần sau nói chuyện với bất cứ ai, phải nói là ‘mẹ con’, không được nói là mẹ Tiểu Viễn. Mẹ Tiểu Viễn và mẹ Nhị Nha là cùng một kiểu gọi khách sáo thôi, cô ấy giặt giũ nấu cơm cho con, chờ con về nhà, đối xử với con không khác gì Tiểu Viễn đâu.” Ninh Tân chính thức sửa cách xưng hô cho Bình An.
Bình An gật đầu đồng ý, rồi lại nói: “Vậy con chỉ nói ‘mẹ Tiểu Viễn’ trước mặt bà ngoại và các cậu thôi, nếu con nói là ‘mẹ con’, bà ngoại sẽ đánh miệng con.”
Ninh Tân nghĩ Bình An còn nhỏ, chưa có khả năng phán đoán nên không ép buộc. Dù sao chính anh cũng không thường xuyên ở nhà, không thể dạy con mọi chuyện nên làm thế nào. Con người của bà ngoại Bình An thế nào, anh cũng hiểu được, ngang bướng, không biết phải trái. Hồi đó anh cưới mẹ Bình An về cơ bản là mua về làm vợ, nhưng may mà lúc đó còn có ông bố vợ sĩ diện, nên mẹ Bình An mới có chút của hồi môn. Sau này ông bố vợ và mẹ Bình An lần lượt qua đời, hai nhà gần như cắt đứt quan hệ. Nhưng khi Bình An bốn tuổi, bà ngoại của cậu bé lại đột nhiên nhớ đến đứa cháu ngoại đáng thương không có mẹ này, một năm chỉ đến thăm vài lần.
Khi Bình An tròn năm tuổi, Ninh Tân đã nhờ anh rể cả chuyển sang làm công việc chạy xe vận tải. Bình An sống ở nhà nội, nhà cũ thì đông người, Ninh Tân sợ con trai bị khinh miệt, bị đói, nên trước mặt anh chị dâu, anh đã giao tiền và phiếu cho gia đình để lo cho Bình An. Sau này không biết bà ngoại Bình An nghe tin từ đâu, lại muốn đón đứa cháu ngoại đáng thương không mẹ này về ở, tiền ăn của Bình An cũng rơi vào tay bà ngoại của cậu. Lúc đó anh mới bắt đầu chạy xe, vừa mệt vừa bận. Mỗi lần về thấy con trai vẫn khỏe mạnh, biết bà ngoại không đánh đập hay bỏ đói cậu bé, thì anh cũng chiều ý của cậu, cứ để cậu luân phiên ở cả nhà ngoại lẫn nhà nội.
“Bố, xe đạp của anh cả có ở nhà không? Con dùng nửa ngày.” Khi Ninh Tân đến nhà cũ, bố mẹ anh đều ở nhà, nhưng Triệu Quế Hương thấy cậu con trai út này thì sầm mặt lại, Ninh Tân cũng không thèm để ý đến mẹ.
Ninh Mãn Thương đẩy xe đạp ra, hỏi đứa con trai út: “Về lúc nào thế?”
“Tối qua.” Ninh Tân bảo Bình An ngồi trên ghi đông xe đạp.
“Con định đi đâu đấy?” Ông cụ Ninh móc từ trong túi ra mấy hạt đậu phộng nhét vào tay cháu nội, hỏi đứa con út không có ý định nán lại trò chuyện.
“Đi đón Tiểu Viễn. Thằng bé ở nhà dì cả được mấy ngày rồi, chắc là dì dượng cả không rảnh đưa thằng bé về.” Ninh Tân vừa nói vừa đẩy xe ra khỏi cửa. Anh nghe thấy tiếng hừ lạnh mỉa mai của mẹ mình nhưng làm như không nghe thấy.
Anh đưa Bình An đến hợp tác xã cung tiêu mua một cân kẹo thỏ trắng, hai cân bánh hạch đào, mua thêm một gói đường đỏ. Về trễ nên không còn thịt mỡ, anh cắt một miếng thịt nạc rộng hai ngón tay. Sau khi trả tiền và phiếu, anh cầm lấy bốn năm viên kẹo đưa cho con trai, nói: “Nếu muốn ăn, đợi đón Tiểu Viễn về rồi bố đưa hai đứa đi mua tiếp.”
Ninh Tân đưa Bình An đi đón Tiểu Viễn mà không hỏi ý kiến của cậu bé, khiến Bình An đang do dự cũng không có cơ hội từ chối. Ra khỏi trấn, chiếc xe đạp màu đen chạy trên con đường quê, Bình An hỏi bố mình có họ hàng ở dưới quê hay không.
Không giống đâu, hai người cậu của Bình An chẳng ra gì lắm, nhưng ông ngoại của cậu là một kỹ thuật viên lành nghề lâu năm, nên mới được phân nhà lầu để ở. Mẹ của Bình An và dì của cậu đều lấy công nhân có công việc ổn định, đều sống ở trong trấn.
“Có chứ, nơi chúng ta sắp đến không phải là nhà họ hàng sao? Dượng của Tiểu Viễn cũng là dượng của con, mẹ của thằng bé là mẹ con, dượng của thằng bé cũng là dượng con.” Anh nói với Bình An như vậy, hy vọng cậu tiếp xúc nhiều hơn với họ hàng bên này.
Không giống đâu, dượng của Tiểu Viễn không thích mình, điều này cậu không nói ra được nhưng trong lòng hiểu rõ, giống như bà nội và bà ngoại của cậu không thích Tiểu Viễn vậy. Cậu bé lòng đầy tò mò bước vào nhà của dượng Tiểu Viễn, liền thấy Tiểu Viễn và hai anh em họ đang ăn ngô non nướng, miệng dính đầy tro đen.
“Bố, bố về rồi ạ?” Tiểu Viễn dùng tay áo lau miệng hỏi một cách ngọng nghịu. Hai anh em họ của nó gọi một tiếng dượng út rồi chạy ra ngoài tìm bố mẹ chúng.
“Chơi đã chưa con? Mẹ con bảo bố đến đón con về, cô ấy đang đi làm, không rảnh đến đón.”
“Con chơi đã rồi ạ, dượng còn bảo ngày mai đưa con về nhà mà.” Cậu nhóc gỡ hết quần áo phơi trên sào xuống, cái ná nhỏ mà anh họ tặng cho nhóc cũng nhét vào túi áo. Vừa dọn xong xuôi thì dượng của nhóc trở về.
“Ninh Tân về lúc nào thế? Ở lại ăn cơm trưa đi, cậu cưới Tô Du được nửa năm rồi mà đây là lần thứ hai cậu đến đấy.” Lý Vệ Đông vừa vào cửa đã thấy Tiểu Viễn dọn đồ, vội vàng giữ anh lại.
“Tô Du còn ở nhà…”
“Cậu làm cơm trưa hả?” Lý Vệ Đông ngắt lời anh hỏi.
“Không phải em làm.” Ninh Tân đáp, hơi khó hiểu vì sao anh ấy đột nhiên hỏi chuyện này.
“Đúng rồi, cậu không làm cơm, mẹ Tiểu Viễn lại biết tự nấu ăn, cậu không về em ấy cũng không bị đói, cậu về còn làm phiền em ấy. Cậu cứ yên tâm ở lại ăn bữa cơm rồi đi, nếu cậu nhất định phải về, thì cậu tự về đi, để hai đứa trẻ lại đây. Đây là lần đầu tiên Bình An đến nhà dượng của nó, không thể bạc đãi được đâu.” Lý Vệ Đông tiện tay xách đống quần áo Tiểu Viễn vừa dọn vào trong nhà, lấy một con cá khô treo trên xà nhà bỏ vào nước ngâm.
Anh ấy mời mọc nhiệt tình như vậy, Ninh Tân cũng không từ chối nữa. Lúc này chị cả của Tô Du cũng về, hàn huyên vài câu rồi vào bếp nấu cơm. Thấy mấy đứa trẻ đều ở nhà, Ninh Tân chia đồ đã mua treo trên xe cho mấy đứa trẻ, bảo Tiểu Viễn mang thịt vào bếp.
Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con - Chương 39: Anh Ở Bên, Đêm Em Đừng Hòng Nhàn Rỗi (1) | Đọc Online Miễn Phí Tại Storya | Storya