41. Chương 41: Bà Ngoại Bình An Nếm Trái Đắng (1)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Chương 41: Bà Ngoại Bình An Nếm Trái Đắng (1)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lên đến tầng ba của khu tập thể cũ, bà ngoại Bình An xách một cái chậu rỗng bước vào, liền thấy bát đĩa ăn xong vẫn còn ngổn ngang trên bàn, “Đồ lười biếng.”
Bà ta thầm mắng một tiếng, đặt cái chậu xuống đất, rồi nhanh chóng đi thẳng vào phòng ngủ đối diện cửa chính, cũng không thèm gõ cửa, đẩy mạnh “Rầm” một tiếng, mở toang cửa, “Vợ thằng hai, sao mày còn chưa rửa bát trên bàn? Ra dọn dẹp ngay! Ngày nào có thời gian rảnh là mày lại chui vào phòng, người của mày chỉ toàn đồ lười, mà tao có thấy mày ăn ít đi miếng nào đâu.”
“Mẹ ơi, con đi làm mệt lắm, ngày nào mẹ cũng ở nhà rảnh rỗi không làm gì, mẹ rửa giúp con luôn đi.” Vợ Triệu Văn vẫn nằm ườn trên giường không chịu dậy, ỷ có chồng ở đó nên bà mẹ chồng cũng chẳng làm gì được cô ta.
“Tao không làm thì ai giặt cái đống đồ bẩn của mày? Quần áo cả nhà đều là tôi giặt! Cái đồ lười biếng, vừa lười vừa luộm thuộm! Tao không giặt q**n l*t cho, mày có thể để cả tháng không thay, chân duỗi ra là đã bốc mùi khó chịu rồi!” Bà ngoại Bình An càng mắng càng hăng, chỉ thiếu nước nói rằng cưới cô ta về là tổ tông bị người ta bôi tro trát trấu.
“Được rồi!” Triệu Văn hét lớn, chỉ vào mẹ mình mắng: “Mẹ không biết giữ thể diện thì con còn cần! Mẹ nói toàn mấy chuyện quỷ quái gì thế, còn sợ chuyện nhà mình chưa đủ cho người ngoài cười à?”
Phòng bên cạnh là vợ chồng anh cả, trên lầu dưới lầu đều là đồng nghiệp cùng nhà máy, cứ mỗi lần mẹ của anh ta mắng vợ là lại lôi chuyện q**n l*t ra nói, không biết đã bị bao nhiêu người cười chê anh ta rồi.
Những lần trước, Bà Lưu bị con trai mắng thì thường im lặng, nhưng lúc nãy, khi bà ta giặt đồ ở dưới nhà, có người hỏi con rể có gửi đồ gì cho bà ta không. Bà ta mới biết Ninh Tân đã về, lại còn mang nhiều đồ đi đón đứa con riêng của vợ sau, bà ta đang tức tối vì bị coi thường mà không có chỗ xả, nên lúc này đâu thể bỏ qua cho cái đồ lười biếng này.
“Bị cười chê là đáng đời! Ai bảo mày mắt mù cưới về cái đồ lười này! Bát không rửa, cơm không nấu, quần áo không ai giặt thì vắt lên ghế phơi hai ngày lại mặc, đợi tao chết rồi, hai vợ chồng mày còn thảm hại hơn mấy kẻ lang thang dưới quê!”
Triệu Văn bị mẹ chê bai không còn lời nào để nói, chỉ vào bà ta mắng một tiếng ‘lão già bất tử’, rồi đá vào người cô vợ vẫn đang nằm yên trên giường: “Cút ra ngoài rửa bát cho tôi! Hồi đó tôi bị phân bôi trát vào tim, nên mới thổi tắt đèn dầu để tiết kiệm hai xu!”
Vừa nhắc đến chuyện này, An Tiểu Thảo lại giật mình thót tim, lúc trước khi xem mắt cô ta đã nhờ chị họ đi thay, đến lúc cưới, cô ta lại tráo người dưới tấm khăn voan đỏ. Lúc đó chưa đến năm 1960, chưa có điện, mọi người dùng đèn dầu để thắp sáng, trong bóng tối, làm xong chuyện rồi, sáng dậy phát hiện người bị thay đổi cũng đành chịu, gạo đã thành cơm. Hơn nữa cô ta còn khóc lóc đòi sống đòi chết, nên nhà họ Triệu đành nhắm mắt chấp nhận, nhưng cũng không qua lại gì với nhà mẹ đẻ cô ta nữa.
Bị mắng một trận tơi tả, An Tiểu Thảo rửa bát qua loa, nghe thấy tiếng động trên lầu dưới lầu, cô ta biết là mọi người chuẩn bị đi làm. “Đồ lão già bất tử, mấy cái bát mà làm người ta không ngủ yên.” Cô lẩm bẩm chửi rủa, chùi tay vào quần áo, trợn trắng mắt rồi chạy ra nhà máy bồn cầu.
Đúng là nực cười, sống trong khu tập thể của nhà máy thực phẩm, vậy mà cả nhà chẳng ai làm ở nhà máy thực phẩm, thế mà còn dám chê bai cô ta.
Bà ngoại Bình An đợi mọi người trong nhà đi hết, định về phòng nằm nghỉ một lát, trong nhà có bốn phòng ngủ, hai con trai mỗi người một phòng, mấy đứa cháu trai một phòng, bà ta ngủ chung phòng với hai cháu gái. Bà ta nằm trên giường gỗ, trằn trọc một hồi lâu vẫn không thể chịu nổi sự bực tức, xỏ giày rồi ra cửa, bà ta phải đến nhà họ Ninh xem thử, cái thằng Ninh Tân khốn nạn kia có phải bị con hồ ly tinh đó mê hoặc rồi không.
Đúng vậy, bà ta nghĩ rằng lần này Bình An ở nhà bà ta mấy ngày, nhưng Ninh Tân về mà không mang đồ đạc đến, chắc chắn là bị người vợ cưới sau kia cản lại rồi.
Lúc bà ta đến, Ninh Tân đang làm ná bắn cho con trai mình, vì Tiểu Viễn đã có cái ná do anh họ tặng, nên cậu bé cũng muốn có một cái.
“Bình An nó ở nhà à? Cậu về lúc nào thế? Bảo sao thằng nhóc Bình An này đột nhiên biến đâu mất.” Bà Lưu đi thẳng vào, nhặt cục đất ném vào con chó đang sủa mình, rồi rất tự nhiên đi thẳng vào phòng chính, khiêng một cái ghế ra ngồi.
“Mới về hai hôm trước, thím, sao tự dưng thím lại sang đây chơi vậy?” Ninh Tân đặt cái ná sắp hoàn thành xuống và hỏi.
“Tôi sang xem Bình An có sao không, dạo trước nó đột nhiên sang nhà tôi ở mấy ngày, hỏi nó có bị bắt nạt không thì nó cũng chẳng nói, giờ lại đột nhiên không sang nữa, tôi sợ nó bị đánh, trong lòng không yên, rảnh rỗi nên qua thăm một chút.” Bà Lưu vuốt ống tay áo, mắt đảo khắp các đồ vật trong nhà, giọng điệu nghe có vẻ rất lo lắng.
“Không sao cả, Bình An và mẹ nó có mối quan hệ rất tốt, mẹ nó cũng không phải người có ý xấu gì. Việc nó qua nhà thím ở là vì Tiểu Viễn đi thăm họ hàng, nó ở nhà không có bạn chơi thôi. Quần áo hằng ngày của nó đều là về nhà thay, rồi mẹ nó giặt cho. Thím xem, trông thế này thì làm gì có vẻ bị bắt nạt chứ? Thím đừng ngày nào cũng nghĩ linh tinh. Nếu rảnh rỗi không có việc gì làm, thím dán vài cái hộp diêm còn có thể mua kẹo cho cháu ngoại ăn cho ngọt miệng.” Ninh Tân chỉ thiếu điều là nói thẳng ra đừng can thiệp vào chuyện nhà anh.
“Cái gì mà mẹ nó? Mẹ Bình An chỉ có một, là con gái Tiểu Nghi của tôi, con bé dù chết rồi, thì mẹ Bình An cũng không thể là ai khác.” Bà Lưu không hài lòng với cách xưng hô và cả những lời anh nói, bà ta dặn dò Ninh Tân bằng giọng điệu đầy thâm ý: “Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, kẻ xấu đâu có khắc chữ ‘xấu’ lên mặt mình. Hơn nữa, cậu lại không thường xuyên ở nhà, cô ta có làm gì xấu thì cậu cũng không biết. Trẻ con thì hay quên lắm, ngủ một giấc là quên hết rồi.”
Bà ta nhìn sắc mặt Ninh Tân, thăm dò rồi nói: “Hay là vẫn như trước đây? Mỗi lần cậu đi lái xe giao hàng thì để Bình An qua nhà tôi ở vài ngày, tôi giúp cậu trông chừng?”
“Không cần đâu, tôi cưới Tô Du về là vì tôi tin tưởng cô ấy, hơn nữa Bình An còn có ông bà nội có các chú các bác, còn có cả cô, thím à, nhà thím cũng không ít con cháu rồi, sau này tôi sẽ dặn Bình An hạn chế đến nhà thím làm phiền, nó sang nhà thím ở mấy ngày ngủ không ngon, ăn không yên, còn bị gầy đi đấy.”