78. Chương 78: Lưỡi Hái Chém Mông (Tiếp theo)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Chương 78: Lưỡi Hái Chém Mông (Tiếp theo)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mẹ ơi, ai đang làm ồn ào vậy, phiền phức thật, từ sáng sớm đã lải nhải mãi không thôi.” Bình An từ trong chăn chui ra, khoác vội chiếc áo bông, thò đầu ra cửa sổ, trừng mắt căm phẫn nhìn mụ già với vẻ mặt gian xảo trong sân.
“Cháu trai của bà, bà là bà nội của cháu đây, không nhận ra bà sao?” Mụ Hứa nhìn đứa trẻ hoàn toàn xa lạ trước mặt, trong lòng thầm nghĩ: sao mới một năm không gặp mà nó đã thay đổi nhiều đến vậy? Thái Tiểu Hoa nói quả không sai, cháu trai mình quả nhiên càng lớn càng khôi ngô, đúng là đẹp trai thật, lông mày rậm, mắt to, chẳng giống vẻ đáng thương của Tô Du chút nào, chắc chắn là giống thằng con thứ hai nhà mình.
“Có phải cô nói xấu tôi với cháu trai của tôi không? Cháu trai tôi ngay cả bà cũng không nhận ra, đều là do cô dạy dỗ cả, đứa trẻ ngoan bị cô làm hư rồi.” Mụ Hứa lớn tiếng mắng Tô Du, quay sang nói với Bình An: “Tiểu Viễn, về nhà với bà, bác cả và chú út của cháu đang đợi cháu ở nhà đấy.”
“Bà già mù mắt!” Bình An không phải đứa trẻ nhút nhát, cậu bé chỉ tay vào bà ta mắng: “Đừng có nhận họ hàng với cháu, ngay cả cháu ruột của mình cũng nhận nhầm người, bà đi nhầm cửa rồi phải không?”
“Cái đứa trẻ này sao lại ăn nói như vậy….”
“Bà nội, cháu là Tiểu Viễn.” Tiểu Viễn mặc quần áo xong xuôi rồi mở cửa đi ra, thẳng thắn nói: “Cháu sẽ không về nhà bà đâu, bà đừng đến tìm cháu nữa, cũng đừng đến nhà cháu nữa.”
Mụ Hứa nhìn đứa cháu trai này càng ngày càng giống Tô Du, thầm mắng Thái Tiểu Hoa đúng là mù mắt. Mụ ta tức giận vì xấu hổ, mắng Tô Du: “Cô muốn chết hả? Không biết nhắc nhở tôi một tiếng à?”
“Bà có chết thì tôi vẫn chưa chết đâu, mắt mờ tim tối, cháu ruột của mình cũng nhận nhầm mà còn trơ trẽn mắng người. Cút ra ngoài! Đừng đến nhà tôi nữa, Tiểu Viễn cũng không thể về với bà đâu.” Tô Du cũng lười đôi co, cô không đuổi mụ ta ngay là vì muốn xem thái độ của Tiểu Viễn, giờ Tiểu Viễn cũng đã nói thẳng là không muốn gặp mụ ta, cô liền đẩy mụ già ra khỏi cửa.
Mụ Hứa không ngờ người con dâu mềm yếu, đánh một gậy cũng không ra tiếng rắm, lại dám đẩy bà ta ra ngoài. Mụ ta chống nạnh đứng ngay ngoài cửa bắt đầu chửi bới ầm ĩ. Tô Du nghe thấy mụ ta buông lời tục tĩu, bưng một chậu nước lạnh mở cửa tạt thẳng vào bà ta, nửa bên quần áo của bà ta ướt sũng.
“Không đi thì vào đây, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.” Tô Du khoanh tay nhìn chằm chằm mụ già trông vừa thảm hại vừa buồn cười.
“Cái con tiện nhân đó, lấy chồng lên trấn rồi thì tưởng mình ngon hả? Đợi đấy, tao sẽ gọi con trai tao đến trị mày chết!”
“Tiểu Hắc, lên, cắn chết bà ta!” Bình An đột nhiên mở toang cửa, kéo dây xích con Tiểu Hắc đuổi theo mụ già miệng toàn lời tục tĩu. Thấy mụ ta khóc cha gọi mẹ chạy đến mức mất cả một chiếc giày, cậu bé mới cười lớn rồi kéo chó quay về.
Thấy mặt mẹ tối sầm lại, cậu bé cười hì hì cầu xin: “Con kéo dây mà, Tiểu Hắc tuyệt đối không cắn người đâu.” Trước Tết, Tiểu Hắc đã làm hai người qua đường sợ đến ngã lăn ra đất, nên cổ nó mới bị buộc dây xích.
“Vào nhà.” Tô Du cười với mấy người hàng xóm cũ trong hẻm, giải thích về Bình An: “Tính trẻ con nóng nảy, thấy tôi chịu ấm ức là nó không chịu được, đừng trách nhé, thằng bé biết chừng mực, không làm bậy đâu.”
“Hiểu mà, hiểu mà, bà già này mồm miệng thối tha, đừng nói Bình An, ngay cả tôi nghe còn muốn đánh người nữa là.” Thím Năm tiếp lời.
“Không có rắc rối nào là vô cớ, ruồi không đậu vào trứng không có vết nứt, luôn là do bản thân ai đó có vấn đề, nếu không thì sao không ai đến mắng tôi chứ.” Đỗ Tiểu Quyên nhịn đi nhịn lại, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói một câu châm chọc.
“Đúng vậy, không ai mắng cô, nhưng có người đang chờ tố cáo cô đấy.” Tô Du không vừa mắt chị ta, đâm thẳng vào chỗ đau của chị ta, quả nhiên chị ta mặt mày âm u liền đi vào nhà.
Tô Du hỏi Tiểu Viễn lần trước về có gặp bà nội không, một năm trời yên ổn không thấy bà ta xuất hiện, sao bây giờ lại tìm đến?
“Không có, con gặp một người phụ nữ nói là thím của con, nhưng con không quen.” Tiểu Viễn mô tả lại vẻ ngoài của người phụ nữ đó cho cô, Tô Du cũng không có ấn tượng gì. Cô không hiểu tại sao bà nội của Tiểu Viễn đột nhiên lại đến, nhưng người duy nhất còn liên quan đến cô chỉ có Tiểu Viễn, bất kể mục đích gì, đều là nhắm vào cậu nhóc.
“Thời gian này đừng chạy lung tung, gặp bà nội thì cũng đừng dây dưa với bà ta, về nhà ngay và nói với mẹ, bà ta nói gì thì về nói lại với mẹ.” Tô Du dặn dò cậu nhóc.
“Vâng, bình thường con đều ở cùng Bình An.”
Sau đó một thời gian dài, mụ Hứa không đến nữa, cũng không nghe Tiểu Viễn nhắc đến mụ ta, Tô Du dần dần cũng quên mụ ta đi. Sau khi vào xuân, hai đứa trẻ đi học, Ninh Tân tiếp tục lái xe đường dài, Tô Du đi làm ở xưởng, còn chú ý đến tin tức vườn cây ăn quả ở huyện bên cạnh, theo lời Cây Khắp Sườn Đồi nói, mùa đông năm ngoái quá lạnh, một số cây khi vào xuân có thể sẽ không nảy mầm nữa.
Hôm đó, Tiểu Viễn và Bình An tan học cùng Nhị Nha đi nhặt củi và đào rau dại, tiện thể tưới nước cho cây liễu mà chúng đã trồng.
“Chị cũng cắm một cành liễu.” Nhị Nha cắt một cành liễu từ cây liễu già bên bờ nước để cắm xuống, hy vọng sang xuân năm sau nó cũng có thể lớn lên được.
“Không có rễ thì không sống được đâu.” Tiểu Viễn bảo cô bé đào một cây con về trồng.
“Mùa xuân cắm cành liễu là sống được chứ….”
“Tiểu Viễn?” Một người đàn ông đột nhiên bước tới nói: “Còn nhớ chú không? Chú là chú út của cháu.”
Tiểu Viễn gật đầu: “Chú út, chú đến chợ à?” Nói xong lại thấy không đúng, cậu bé liền căng thẳng, bây giờ đã là buổi tối rồi.
“Chú đến tìm cháu, ngày kia là mãn tang bố cháu, cháu phải về, anh ấy chỉ có một mình cháu là con trai, chú đến đón cháu.”
“Cháu phải về nói với mẹ đã.”
“Nói gì mà nói! Cô ta không còn là dâu nhà họ Hứa nữa, cũng không quản được việc nhà chúng ta, cháu không muốn về sao? Bố cháu lúc còn sống đã quý cháu biết bao, anh ấy đi làm ở mỏ đá cũng là để cháu được ăn thêm một miếng thịt mà.”
Tiểu Viễn im lặng, cậu bé do dự một lúc, vẫn kiên quyết nói: “Cháu phải về hỏi mẹ đã, nếu cháu về thì phải để ông ngoại đi cùng.”
“Chú có ăn thịt cháu đâu, để thằng bạn này của cháu nhắn cho mẹ cháu một tiếng là được, cháu đi với chú.” Ba Hứa túm lấy Hứa Viễn, vác cậu bé lên vai rồi quay đầu đi thẳng.
“Tiểu Viễn!” Nhị Nha kinh hãi hét lên.
“Ông thả Tiểu Viễn xuống! Cái đồ khốn nạn này!” Bình An vung gậy định đánh hắn.
“Bình An, mau về nói với mẹ em, chú út cướp em đi rồi!” Tiểu Viễn quẫy đạp loạn xạ, không cho chú út đánh Bình An, chú út đánh người rất đau, cậu bé đã từng thấy qua.
“Mấy đứa ranh chết tiệt, hai đứa bay chết chắc rồi!” Ba Hứa cũng nổi điên, ném Hứa Viễn xuống đất, nắm chặt lấy cái gậy của Bình An, rồi đá cậu bé văng ra xa.
Nhị Nha lén lút đến gần, tay đầy mồ hôi, cô bé nhìn thẳng vào hắn, lưỡi hái trong tay nhằm thẳng vào mông hắn mà chém xuống.
“Á….” Ba Hứa không còn nhảy nhót nữa, hắn ôm mông không đứng dậy nổi, lưỡi hái vẫn còn cắm trên mông hắn.