80. Chương 80: Tháo Gỡ Vướng Mắc (2)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Chương 80: Tháo Gỡ Vướng Mắc (2)

Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiếng “Á—!” đau đớn bị vùi trong đất, xen lẫn những lời chửi rủa. Tô Du tát thêm mấy cái vào đầu Ba Hứa, rồi gọi Nhị Nha và Bình An đến đánh y. Một là để trả thù, hai là để xả cơn giận. Trong mấy đứa trẻ, chỉ có Bình An là gan dạ nhất, Nhị Nha hôm nay hẳn đã sợ hãi không ít.
Khi lần đầu vô tình đánh ngã một người, người ra tay thường vừa kinh hãi vừa hoang mang. Nhưng khi được khuyến khích đánh lại chính người đó, rất có thể sau này họ sẽ không còn sợ hãi y nữa, hơn nữa còn giúp tăng thêm dũng khí. Lần sau gặp phải tình huống tương tự, họ sẽ không còn căng thẳng đến mức đầu óc hỗn loạn.
Bình An cởi giày, giáng hai đế giày vào gáy Ba Hứa, rồi đá một cú vào thắt lưng y. Nhị Nha cũng đá hai cú. Nhìn người đàn ông từng dọa nạt bọn chúng giờ nằm bẹp dí dưới đất như một con chó chết, hai đứa nhìn nhau rồi bật cười.
“Được rồi, trời tối rồi, Nhị Nha, cháu về trước đi. Về nhà đừng nói chuyện này với người nhà, cứ coi như không có chuyện gì xảy ra. Mấy ngày này nếu thím không gọi cháu, cháu cũng đừng đến đây.” Tô Du nói.
“Nhưng ông ta… là cháu chém y.” Cô bé do dự, lo lắng chỉ vào vết thương ở mông người đàn ông.
“Không sao, thím sẽ giải quyết. Nhớ kỹ, hôm nay cháu không hề gặp Tiểu Viễn và Bình An, càng không thấy người đàn ông này.” Tô Du dặn dò, bảo cô bé mau chóng về nhà trước, nghe thấy bất cứ tiếng động gì cũng đừng đi ra.
Đợi Nhị Nha đi rồi, Tô Du lấy chiếc khăn tay ra, bọc nắm cỏ dại nhét vào miệng Ba Hứa. Cô ấn một cái vào mông y, thấy tiếng đau đớn của y bị nghẹn trong cổ họng, cô mới yên tâm.
“Mẹ, tiếp theo chúng ta làm gì?” Tiểu Viễn hơi lo lắng.
“Mẹ có cách rồi, con đừng sợ.” Tô Du an ủi con. Cô liếc thấy Bình An, thấy cậu bé vẻ mặt hưng phấn, cô đánh cậu bé một cái, “Bớt cái vẻ mặt đó đi, gan to quá mức rồi đấy.”
“Hê hê.” Bình An cười, ngồi xổm xuống chọc vào vết thương của Ba Hứa.
Thấy trời đã tối hẳn, gió bên ngoài thổi mạnh. Vào một đêm như thế này, hiếm khi có ai lang thang bên ngoài. Tô Du kéo Ba Hứa đứng dậy, cô cầm chiếc liềm, kéo y đi về. Nếu y dám chống cự, cô sẽ giáng liềm vào thịt mông y một nhát.
Đến gần con hẻm, Tô Du bảo Bình An và Tiểu Viễn đi trước, “Nếu có người thì ho một tiếng. Nếu có người hỏi thì nói là đi ăn tối ở nhà ông bà ngoại về, được cậu đưa về.”
May mắn là trên đường không gặp ai. Tô Du kéo Ba Hứa vào nhà. Tiểu Hắc ngửi thấy mùi người lạ và mùi máu tanh liền sủa dữ dội. Tô Du ném Ba Hứa xuống hiên nhà, cũng không còn tâm trạng nấu ăn. Cô đun nửa nồi nước, ba người ăn vội chút bánh quy. Lúc ngâm chân, Tô Du dặn dò hai đứa trẻ: “Ngày mai mẹ sẽ báo cảnh sát. Hai đứa hãy quên sạch chuyện hôm nay đi. Hôm nay hai đứa không gặp Ba Hứa. Sau khi tan học, hai đứa đi loanh quanh ngoài thị trấn một vòng rồi hãy về, không được nói thêm bất cứ điều gì khác. Nếu bị hỏi dồn quá thì cứ khóc òa lên.”
“Chỉ vậy thôi ạ?”
“Chỉ vậy thôi.” Tô Du đắp chăn cho hai đứa trẻ. Nửa tiếng sau, đợi chúng ngủ say, cô đi đôi giày của Ninh Tân, nhẹ nhàng mở cửa. Cô nhặt mấy viên gạch bên ngoài tường sân lót dưới chân tường, rồi đạp lên gạch, tay bám vào tường, chân đạp vào mặt tường, khéo léo trèo lên ngồi trên tường, sau đó lấy sức nhảy xuống bên trong sân, để lại hai dấu giày mỏng trên đất.
Cô canh giữ trong nhà, chờ khi chiếc đồng hồ sắt chỉ đến một giờ rưỡi. Cô bước ra khỏi phòng ngủ, giật vật nhét trong miệng Ba Hứa ra, cầm liềm cứa một nhát vào chân y. Mùi máu tanh lan ra, Tiểu Hắc lại bắt đầu sủa dữ dội. Lần này Tô Du không quát mắng nó nữa.
Năm phút sau.
“Cứu mạng! Có người, có kẻ trộm con!” Cô mở cửa phòng hai đứa trẻ ra, hét toáng lên cho đến khi có người gõ cửa bên ngoài. Cô cởi chiếc khăn lụa đang buộc tay Ba Hứa ra, rồi chạy ra mở cổng.
“Chú ơi, mau vào đi, nhà cháu có trộm, muốn bắt cóc con của cháu!” Người đến càng lúc càng đông đúc. Với sự giúp đỡ của chồng thím Sáu, Tô Du trói Ba Hứa lại vào ghế một lần nữa, nhét giẻ vào miệng y. Cô cài lại chiếc áo bông xộc xệch của mình, nước mắt giàn giụa, khóc lóc kể lể: “Cháu bị tiếng chó sủa làm cháu giật mình tỉnh dậy. Sau đó cháu nghe thấy tiếng động trong sân, cháu không dám bật đèn, vội vàng mặc quần áo, cầm liềm đi ra thì thấy người đàn ông này đang mở cửa phòng con trai cháu. Cháu nhận ra y, đây chính là chú út của Tiểu Viễn. Trước đây bà nội Tiểu Viễn đã từng đến, muốn đưa Tiểu Viễn đi nhưng cháu không chịu. Giờ người đàn ông này lại lén lút giữa đêm muốn bắt cóc con trai cháu. Nếu không nhờ nhà cháu nuôi chó, thì sau này cháu sẽ không còn gặp lại Tiểu Viễn nữa rồi.”
Ba Hứa kinh ngạc nhìn người phụ nữ này nói dối không chớp mắt. Y đạp chân loạn xạ xuống đất, miệng kêu ú ớ không thành tiếng.
Tô Du lao tới đá y túi bụi, vừa đá vừa la: “Đồ mất hết lương tâm! Sau khi bố Tiểu Viễn chết, tiền bồi thường, công việc và cả căn nhà đều bị nhà các người chiếm hết. Giờ lại còn đến bắt cóc con trai tao, nói đi, có phải mày muốn bán con trai tao không?”
Bác gái Ngô đi tới ôm lấy Tô Du. “Đừng khóc, đừng khóc, thằng bé vẫn ổn đấy mà. Cái bộ dạng quỷ quái của y cũng là báo ứng rồi. Cô chặt y chảy máu be bét thế kia, cô đừng như vậy, làm lũ trẻ sợ.”
Tô Du gục vào người bà lão, khóc than số phận hẩm hiu của mình. Sau đó cô kêu to là sáng mai sẽ báo cảnh sát, sẽ bắt thằng rùa khốn nạn bắt cóc con phải ăn đạn. Quả nhiên, lời cô vừa nói ra, những người hàng xóm “yêu hòa bình” đều im bặt. Sau đó có người khuyên cô bình tĩnh, nói rằng con cái vẫn bình yên vô sự. Cũng có người nói cứ ném người đàn ông này ra sân cho đông cứng qua đêm, sáng mai rồi tính tiếp.
Tô Du cứ khăng khăng đòi báo cảnh sát, đòi bắt y phải chết, không chịu nhượng bộ chút nào. Hàng xóm không còn lời nào để nói. Đây lại được xem là chuyện gia đình, bọn họ ở lại chưa đầy nửa tiếng đã ồn ào kéo nhau ra về.
Trời tối, không ai để ý đến vết máu đã gần khô trên quần Ba Hứa, cũng không ai thấy vết tát trên mặt y. Dấu vết Nhị Nha để lại trong chuyện này đã gần như biến mất. Ngày mai Ba Hứa có thể đổ lỗi, nói sự thật, nhưng tất cả các “nạn nhân” đều nhất mực chối bỏ. Hiện tại lại không có giám định dấu vân tay, không có bằng chứng vật chất. Đêm nay cô lại có nhiều nhân chứng như vậy, ba phần còn lại cũng không gây ảnh hưởng lớn.
Việc ban đêm trèo tường bắt cóc người, hoàn toàn khác với việc ban ngày bắt cháu trai về để tham dự lễ mãn tang của Hai Hứa.