Tôi Thật Sự Rất Giàu
Chỉ Vì Ba Bữa Cơm
Tôi Thật Sự Rất Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiểu Điềm dẫn theo Đạo diễn Trình tìm đến chỗ nghỉ ngơi của nhóm diễn viên quần chúng, vừa nhìn đã xác định ngay được mục tiêu.
Không phải bọn họ có hỏa nhãn kim tinh, mà là do người kia nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Chỉ thấy trong đám diễn viên quần chúng đang ngồi nghỉ ngơi dưới bóng râm, có một nhóc ăn mày mặc bộ đồ rách nát, nửa thân trên nằm dài trên mặt đất, còn hai chân thì dựng thẳng đứng tựa vào vách tường. Nhìn lướt qua, chỉ thấy trên vách tường lơ lửng một đôi chân dài thon thả.
Những người xung quanh dường như đã quá quen với cảnh tượng này.
“Mọi người nói nhóc con đó đúng không, khoảng 20 tuổi, cao khoảng 1 mét 8, khá là đẹp trai.” Người quản lý rất ấn tượng với cậu ta, “Đứa nhỏ này tên là Thời Duyệt, Thời trong Thời gian, Duyệt trong Hỷ duyệt. Cậu ta đến đây làm diễn viên quần chúng được mấy ngày rồi.”
Đạo diễn Trình nhìn về phía Tiểu Điềm, Tiểu Điềm gật đầu đầy kiên định, đồng thời cũng chĩa camera về phía Thời Duyệt với tư thế xuất thần đó. Vì thế, đống bình luận trong phòng livestream cũng nhảy vọt.
[ Hóa ra tên của cậu ấy là Thời Duyệt, tên hay thật, nghe là nhớ ngay tới nụ cười tỏa nắng kia. ]
[ Vãi chưởng cái tư thế này! ]
[ Lực thắt lưng của nhóc này đúng là không phải dạng vừa nha! ]
[ Tư thế như vậy mà vẫn có thể ngủ say, đỉnh! Nhóc ăn mày thật đúng không phải là người thường. ]
[ Chân dài quáaaaaa! Kẹp cổ em đi anh! ]
......
Đúng là ai cũng mê chân dài. Tiểu Điềm hỏi thăm mấy người khác trong nhóm diễn viên quần chúng xong, đi theo Đạo diễn Trình để tiếp cận Thời Duyệt.
“Thời Duyệt.”
Đạo diễn Trình gọi một tiếng đầu tiên, Thời Duyệt trở mình, tiếp tục ngủ. Mông chạm xuống đất, đôi chân dài cũng thay đổi tư thế. Một bên chân duỗi ngang trên mặt đất, một chân khác vẫn gác trên tường, hai chân tạo thành một góc 90 độ, chuẩn không cần chỉnh.
“Thời Duyệt.”
Đạo diễn Trình gọi tiếng thứ hai, cái chân còn gác trên tường của Thời Duyệt cũng chạm đất, thế nhưng là chạm đất ở vị trí khác. Giờ hai chân cậu đã tạo thành góc 180 độ, Tiểu Điềm không khỏi xuýt xoa một hơi.
Nhưng mà đến mức đó rồi mà Thời Duyệt vẫn không có dấu hiệu tỉnh dậy.
Anh Trùng ngồi bên cạnh vội cười nói với Đạo diễn Trình: “Thật ngại quá đi, thằng nhóc này dạo này bận rộn kiếm tiền nên hơi mệt mỏi. Mọi người đợi một chút, để tôi kêu nó dậy cho.”
Vừa dứt lời, anh Trùng hít một hơi thật sâu, khí tụ đan điền: “Phát lương đeeeee!”
Thời Duyệt còn đang ngủ say như chết trên đất vội bật dậy như một phản xạ có điều kiện, sau đó đập mặt vào tường cái “Đùng”.
Không màng đau đớn, nhóc ăn mày nhanh nhẹn nhảy dựng lên, hai mắt long lanh: “Tới liền tới liền tới liền!”
Nhóm người của Đạo diễn Trình: “............”
Cư dân mạng chứng kiến cảnh này đã cười lăn lê bò lết.
[ Ha ha ha ha ha......!Đây chính là “Nghe tới lương là bật dậy liền” trong truyền thuyết đó hả?! ]
[ Nghe tới tiền phát là sống lại ngay ha ha ha ha ]
[ Danh hài tham tiền hahaha]
[ Cái chú diễn viên quần chúng kia nói một phát vào ngay trọng điểm cmnl hahahaha......]
[ XSWL* vừa nghe tới tiền là có đập đầu cũng hết thấy đau =))) ]
*XSWL: viết tắt của /xiào sǐ wǒle/, có nghĩa là cười chết, cười địch bủm bủm theo ngôn ngữ mạng của VN =))))
......
Anh Trùng vỗ nhẹ một cái vào gáy của Thời Duyệt, chỉ hận rèn sắt không thành thép: “Suốt ngày tiền tiền tiền tiền, tỉnh táo lại chút coi!”
“Thì tại em cần tiền thiệt mà......”
Thời Duyệt lẩm bẩm theo bản năng rồi mới hoàn hồn, nhận ra không có ai đến phát lương cho mình cả.
Đứa nhỏ biết mình vừa bị lừa cũng không hề nổi giận, nhưng ánh sáng rạng rỡ trong mắt đã biến mất mà trở về với vẻ uể oải, chán chường như lúc trước, trong mắt còn có chút vệt máu đỏ.
Cậu nhìn anh Trùng, lại nhìn Đạo diễn Trình cùng với Tiểu Điềm đang cầm giá đỡ điện thoại trên tay, hỏi: “Mọi người tìm em ạ? Có việc gì sao?”
Mấy hôm nay mình bận rộn kiếm tiền như vậy, hình như cũng đâu có đắc tội với ai đâu nhỉ.
Tiểu Điềm nhìn về phía Đạo diễn Trình, Đạo diễn Trình đánh giá Thời Duyệt từ trên xuống dưới một lượt rồi cười nói: “Chào em, anh là đạo diễn của đoàn làm phim. Anh có một vai diễn muốn giao cho em.”
Nghe được câu nói này, Tiểu Điềm lập tức cảm thấy an tâm. Có thể thấy Đạo diễn Trình cũng rất hài lòng với ngoại hình của Thời Duyệt. Khâu còn lại chính là hóa thân vào nhân vật, mà chuyện đó thì phải phụ thuộc vào năng lực diễn xuất của Thời Duyệt rồi.
Thời Duyệt vẫn chưa đồng ý, anh Trùng đứng bên cạnh đẩy cậu tiến về phía trước, vô cùng niềm nở nhận lời thay cho thằng em mình: “Dạ dạ, Thời Duyệt rất sẵn lòng ạ.”
“Không được!” Thời Duyệt vội vàng phủ nhận, “Chiều nay em còn phải có lịch quay khác, nếu em không qua thì coi như mất trắng tiền lương rồi.”
Lương của nhóm diễn viên quần chúng đều được trả vào cuối tuần, còn ba ngày nữa mới tới kỳ nhận lương.
Đạo diễn Trình không hề nao núng: “Bên kia anh sẽ tìm người khác thay cho em, anh cũng sẽ nói với phòng tài vụ, tăng gấp đôi tiền lương tuần này cho em.”
Sự cám dỗ của gấp đôi tiền lương là không thể chối từ. Thời Duyệt nuốt nước bọt, nghĩ ngợi một lúc rồi lại ngập ngừng nói: “Thế...!em còn có một điều kiện có hơi quá đáng khác nữa.”
Đạo diễn Trình và Tiểu Điềm khẽ liếc nhìn nhau, trong lòng thầm chùng xuống.
Ồ, một thằng nhóc tham lam!
Nhưng dù vậy, y vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, khoanh tay rồi hất cằm ra hiệu: “Em nói thử xem nào.”
Y cũng muốn xem thử, yêu cầu quá đáng của người này sẽ là gì. Là muốn thêm thời lượng lên sóng, hay là muốn thêm tài nguyên đây?
Nếu mà nghĩ theo chiều hướng đen tối một chút, thì chắc là nhóc con này sẽ cố tình nói cái gì đó gây sốc ngay trên livestream để thu hút sự chú ý của mọi người đang xem. Âm mưu hay đấy, đúng là mưu mô ghê!
Chỉ thấy Thời Duyệt ngượng ngùng cười một cái, sau đó giơ ba ngón tay lên với vẻ mặt cầu khẩn rồi nói: “Bao cơm một ngày ba bữa.”
Đạo diễn Trình: “......!Ủa???”
Tiểu Điềm: “......!Hả???”
Anh Trùng đang đứng bên cạnh che mặt đầy khổ sở, vờ như mình không quen thằng nhóc này. Tôi không muốn người khác biết được tôi là người quen của thằng nhãi thúi này!
Thời Duyệt không biết những gì mình vừa nói đã đập tan mọi suy đoán trong lòng Đạo diễn Trình cùng Tiểu Điềm. Cậu đi làm diễn viên quần chúng suốt mấy hôm nay, cũng chỉ có đoàn này là phát cơm hộp, còn những chỗ khác thì đành phải tự túc.
Nhưng đoàn làm phim này không phải ngày nào cũng cần diễn viên quần chúng, thế nên cậu cũng không phải ngày nào cũng được phát cơm.
Mà cậu lại là kẻ không xu dính túi, sống bữa nay lo bữa mai.
Tất nhiên, dù nghèo khó nhưng Thời Duyệt vẫn là kẻ kén ăn.
Giờ đã có cơ hội để bản thân không phải chịu cảnh bữa đói bữa no nữa, tất nhiên cậu sẽ không bỏ lỡ.
Mẹ đã từng nói, nếu con người phải chịu đói quá lâu, sẽ trở thành người xấu.
Thấy hai người kia không đáp, Thời Duyệt chần chờ một lát. Cậu vươn tay phải, bỏ một ngón tay xuống, chỉ còn lại hai ngón tay vẫn đang giơ lên rồi nói bằng giọng điệu có chút tiếc nuối: “Ba bữa không được thì....!cơm trưa và cơm tối, hai bữa thôi cũng được ạ....”
Tiểu Điềm ngơ ngác nhìn Thời Duyệt rồi lại nhìn đống bình luận trên livestream.
[ Cái l* má ha ha ha ha ha......]
[ Cười ỉa thiệt chứ, con mẹ nó nhóc con này đỉnh đấy. ]
[ Hai bữa cơm thôi cũng được rồi ạ ha ha ha ha......]
[ Đáng thương quá đi, Đạo diễn Trình trả lời ẻm nhanh lên đi kìa. ]
[ Vừa đáng thương vừa hài ẻ hahaha, bao bao bao, bao em ăn cả đời cũng được! ]
[ Đạo diễn Trình ngơ người con mẹ nó rồi bây ơi.......!]
......
Đúng là Đạo diễn Trình đã ngơ người. Y đã chuẩn bị sẵn những lời châm chọc rồi, kết quả lại là cái điều kiện kiểu đó???
Y vẫn cố gắng xác nhận lại một lần nữa với Thời Duyệt: “Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”
“Hả,” Đôi mắt đào hoa của Thời Duyệt hiện lên một chút buồn bã, “Hai bữa......!cũng nhiều quá ạ? Thế....!thế...!hay là một bữa thôi có được không ạ?”
Ăn một bữa vào buổi trưa chắc cũng đủ cầm cự nguyên ngày nhỉ......!
Đạo diễn Trình: “......”
Cảm giác như đang đấm vào một cục bông, trong khoảnh khắc đó, không hiểu sao Đạo diễn Trình lại cảm thấy một nỗi ấm ức không tên.