30. Tống Mộ Phương bị khóa chặt trong toilet

Tôi Trở Thành Ánh Trăng Sáng Của Nam Chính Cố Chấp

Tống Mộ Phương bị khóa chặt trong toilet

Tôi Trở Thành Ánh Trăng Sáng Của Nam Chính Cố Chấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tống Mộ Phương bị chặn lại trong buồng vệ sinh. Sau khi làm xong tất cả những việc có thể, cậu chắp tay trước ngực, im lặng cầu nguyện thầy giáo chủ nhiệm khối sẽ nhanh chóng dẫn người đến, hoặc là mấy tên bên ngoài cửa hết kiên nhẫn sẽ chủ động rời đi.
Nhưng tất nhiên, ông trời chẳng thèm nghe lời cầu nguyện của Tống Mộ Phương.
Hệ thống trong đầu cậu hoảng hốt hét lên: 【Tên anh Minh đó đã tới rồi!】
Tiếng thét của 1111 khiến Tống Mộ Phương giật mình.
Vỗ ngực trấn tĩnh, Tống Mộ Phương bước hai bước về phía cửa, áp tai nghe ngóng.
Quả nhiên, ngoài cửa có tiếng người đi lại, tiếng động đó dừng lại ngay trước buồng của cậu. Sau đó, cánh cửa bị đẩy thử, như thể người ta muốn xác nhận trong buồng vệ sinh có người hay không.
Tống Mộ Phương bị những hành động liên tiếp như vậy khiến tim đập thình thịch không dám thở mạnh.
Mắt cậu lo lắng đảo quanh, cắn môi, vươn tay lấy cây lau sàn mà nhân viên vệ sinh để lại.
Khi đã có vũ khí trong tay, cuối cùng Tống Mộ Phương cảm thấy an tâm hơn một chút.
Hệ thống trong đầu hoảng sợ, giọng run lẩy bẩy: 【Làm thế nào đây?】
【Không sao đâu.】Tống Mộ Phương nắm chặt cây lau nhà, an ủi hệ thống. Nhưng ngay chính cậu cũng chẳng tin vào lời an ủi ấy.
Anh Minh bên ngoài cửa cũng đang tự nhủ:
-Chỉ đi vệ sinh thôi mà, sao lâu thế này?
Lâu thì thôi, quan trọng nhất là không hề có tiếng động. Nếu không phải bọn chúng canh ngoài cửa ngay từ đầu, biết cánh cửa này chưa từng mở ra thì có khi giờ sẽ nghi ngờ người bên trong đã lén lút bỏ trốn rồi.
Bất kỳ lúc nào cũng có khả năng sẽ có người đến nhà vệ sinh, đối với chúng mà nói, kéo dài thời gian không phải là chuyện tốt.
“Cảnh Hâm, mày lại đây. Tao trèo lên xem thử thằng Tống Mộ Phương có chết trong buồng không.” Anh Minh vẫy tay gọi Cảnh Hâm, gửi tin nhắn qua.
Anh Minh là người Cảnh Hâm không dám chọc tức, huống hồ cậu ta còn mong đợi đám anh Minh dạy cho Tống Mộ Phương một bài học.
Cậu ta ngoan ngoãn bước đến, theo sau anh Minh vào buồng vệ sinh bên cạnh buồng của Tống Mộ Phương.
Anh Minh dẫm lên vai Cảnh Hâm, ngồi dậy, vừa định nhìn xem Tống Mộ Phương đang làm gì, bỗng nhiên nhận phải một cây lau sàn bự chảng thụi thẳng vào mặt.
Thêm vào đó, vì đang đứng trên vai Cảnh Hâm nên gã mất thăng bằng, chưa kịp đứng vững đã bị ngã ngửa ra sau.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, Cảnh Hâm hoàn toàn chưa kịp hiểu chuyện gì.
Thấy anh Minh ngã sõng soài dưới đất, nhe răng trợn mắt, vội hỏi: “Anh Minh, anh nhìn thấy gì rồi?”
Anh Minh tức muốn nổ tung.
Gã sống đến tuổi này, lần đầu tiên phải chịu nhục nhã như vậy.
Gã không trả lời, vừa trấn tĩnh lại thì lập tức lao ra khỏi buồng, đến trước cửa buồng vệ sinh của Tống Mộ Phương, đá một phát vào cánh cửa: “Mẹ mày ra đây cho tao!”
Tống Mộ Phương hoảng sợ trước tiếng gầm giận dữ của đối phương, siết chặt cây lau sàn trong tay, người run bắn.
Nhưng cậu cũng hiểu rõ, nếu bây giờ bước ra thì đấy mới thật sự là dê vào miệng cọp.
Anh Minh ngoài cửa nghe thấy bên trong vẫn không có tiếng động, cơn giận càng dữ dội hơn, quên mất suy nghĩ đợi Tống Mộ Phương ra rồi mới dạy cho cậu một bài học.
Bị cây lau sàn quét đầy mặt, suýt nữa thì té xuống bồn cầu.
Gã nghĩ mình chưa bao giờ chịu nhục nhã đến vậy. Nếu hôm nay không trả thù thì sau này ra giang hồ kiểu gì nữa.
“Giờ mày ra đây cho ông thì may ra còn giữ cái mạng nhỏ cho mày. Nếu mày để ông bắt được thì mày tiêu chắc rồi.” Anh Minh bắt đầu dọa nạt Tống Mộ Phương.
Cảnh Hâm đứng bên cạnh, hoàn toàn không có cơ hội xen miệng.
“Anh bỏ cuộc đi, tôi sẽ không ra ngoài đâu.” Tống Mộ Phương kiên quyết lắc đầu.
“Hay, hay lắm.” Anh Minh cười khẩy, ngoắc ngón tay gọi Cảnh Hâm, bảo cậu phá cửa.
Cửa buồng vệ sinh kiểu cũ, không chắc chắn, chịu không nổi va chạm mạnh.
Sau khi Cảnh Hâm tông vào vài phát, khóa cửa đã lung lay.
Sao chủ nhiệm khối vẫn chưa tới?
Tống Mộ Phương thấy tình hình nguy cấp, hốc mắt ửng hồng, môi dưới bị cắn đến mất trắng cũng chẳng hay biết.
Sau một tiếng “rầm” nữa, khóa cửa không chịu nổi áp lực đã bị đá tung.
Tống Mộ Phương kịp lùi về phía sau, không bị cửa đập trúng, nhưng tình hình hiện tại cũng không thể nói là khá hơn được.
Hai tên bên ngoài – một tên mặt mũi hung ác, một tên không có thiện ý, đều trông cực kỳ căm hận cậu.
Tống Mộ Phương mím môi, siết chặt cây lau sàn trong tay, cố giữ sự bình tĩnh: “Các anh định làm gì?”
Nếu đã bị Tống Mộ Phương thấy mặt, thì cũng chẳng cần phải trùm bao tải nữa.
“Mày hỏi bọn tao định làm gì, đương nhiên là định đánh mày rồi. Tao đã cho mày cơ hội, chính mày không muốn bước ra.”
Dù biết có thể sẽ không chống lại nổi ba tên đối diện, Tống Mộ Phương cũng không ngu mà đứng yên chịu đánh.
Vừa thấy anh Minh vung một đấm tới, cậu lập tức giơ cây lau sàn lên, lại thụi lên mặt đối phương lần nữa.
“Cảnh Hâm, mày đứng đó làm gì?” Anh Minh lại bị cây lau sàn ướt sũng quét đầy mặt, nổi điên.
Tống Mộ Phương chiếm được vị trí có lợi, trong tay còn cầm vũ khí là cây lau sàn, hai tên đối diện không dám động vào. Thế là tạm thời giữ được thế cân bằng——Cậu không thể ra, hai tên đối diện cũng không vào được.
“Anh Minh, em thấy hình như có học sinh muốn đi về phía này, hay là mình đi trước đi.” Đồng bọn canh chừng bên ngoài phát hiện ra điều bất thường, vội vàng báo cáo tình hình với hai tên bên trong.
“Chỉ có một người thôi sao?”
“Chỉ có một người.”
“Chỉ có một thì chẳng sao, bảo nó biết điều đổi nhà vệ sinh khác đi.”
“Dạ.” Đồng bọn canh chừng lại đi ra ngoài.
Chủ nhiệm khối ì ạch chưa tới, nhưng Tống Mộ Phương lúc này đã kiệt sức. Hai cánh tay cậu nhức mỏi do phải giữ mãi cây lau sàn, hết hơi hết sức. Hình như 1111 đã nói gì đó, nhưng Tống Mộ Phương không còn nghe rõ nữa.
Một lần nữa khi anh Minh định tiến vào, vì phản ứng chậm một giây, Tống Mộ Phương không đuổi được đối phương ra, ngược lại bị xách cổ áo lôi ra khỏi buồng vệ sinh.
“Mày hống hách lắm, hống hách tiếp đi.” Anh Minh cười gằn, giơ nắm đấm về phía Tống Mộ Phương.
Tống Mộ Phương nhắm mắt, hai tay ôm đầu theo bản năng, chuẩn bị tinh thần đón trận đòn sắp ập đến.
Song, cú đấm tưởng sẽ đến ngay giây kế tiếp lại không chạm tới người cậu, ngược lại còn nghe tiếng rên đau đớn của anh Minh và Cảnh Hâm.
“Cậu không sao chứ?” Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
Tống Mộ Phương không tin nổi mở to mắt, ngẩng đầu lên, đúng là Cảnh Chiêu đáng lẽ phải ở trên sân điền kinh đang đứng trước mặt cậu. Vẫn là khuôn mặt lạnh lùng, đẹp trai quen thuộc, chỉ có điều dường như hơi thở của đối phương bất ổn.
Cậu nhìn thoáng qua phía sau, chỉ trong chớp mắt mà thế cục đã thay đổi hoàn toàn.
Hai tên vừa dọa dẫm cậu đang ôm bụng cuộn tròn dưới đất, mãi không cử động được.
Suốt mười phút qua, Tống Mộ Phương luôn trong trạng thái sợ hãi, nhất là mới nãy, cậu tưởng chừng mình sẽ phải bỏ mạng ở đây rồi. Giờ cuối cùng cũng nhìn thấy người quen, trong lòng cậu như muốn khóc.
Dằn cơn xúc động muốn gục đầu lên vai Cảnh Chiêu khóc một trận, Tống Mộ Phương lắc đầu: “Tớ không sao.”
“Thật lòng xin lỗi, tôi tới muộn quá.”
Có gì mà phải xin lỗi.
Cảnh Hâm tìm người chặn đánh cậu, đâu có liên quan gì đến Cảnh Chiêu.
Tống Mộ Phương thầm lắc đầu, ngẩng đầu lên thì thấy Cảnh Hâm đã bò dậy, đang tiếp cận muốn tập kích Cảnh Chiêu từ sau lưng.
Mắt Tống Mộ Phương co lại, vừa định mở miệng nhắc, Cảnh Chiêu đã tung một cú đá khiến Cảnh Hâm ngã sấp mặt, đạp gọn cậu ta dưới chân, nhanh gọn, dứt khoát, từ lúc bắt đầu đến khi xong việc chưa đến mười giây.
Tống Mộ Phương ngơ ngác nhìn, thầm nghĩ: Đỉnh quá xá.
Giây tiếp theo, trong đầu cậu vang lên tiếng hệ thống hùa theo: 【Phải, cậu ấy siêu đỉnh! Siêu đẹp trai!】