Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt
Chương 41: Bức họa sau lưng
Tôi Trở Thành Bà Cố Của Nhà Tài Phiệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau gần một tháng biến mất, Liễu Minh Nguyệt đột nhiên xuất hiện trên trang nhất các mặt báo, khiến dân mạng xôn xao. Mọi người đều kéo nhau vào xem topic ấy.
Trong bài đăng đó, một cư dân mạng giấu tên đã chụp được tấm hình Liễu Minh Nguyệt xuất viện.
Vì gương mặt bị lở loét chưa lành, cô không thể đeo khẩu trang, chỉ che bằng kính râm và đội mũ lưỡi trai. Dưới ống kính sắc nét, nửa khuôn mặt sưng phù, da đầy vết mủ lở loét hiện lên rõ mồn một, khiến người xem không khỏi rùng mình.
Cư dân mạng giấu tên tiết lộ: [Liễu Minh Nguyệt định phẫu thuật thẩm mỹ để quay lại làng giải trí, ai ngờ thất bại thảm hại. *
Hình ảnh*
]
Một số người nghi ngờ bức ảnh có thể là giả. Nhưng chẳng bao lâu sau, những tài khoản chuyên tin tức giải trí đăng video quay lén. Khi phóng to, rõ ràng có thể nhìn thấy vết sẹo trên mặt cô. Ảnh có thể Photoshop, nhưng video thì sao mà bịa được?
Lúc đó, Tiểu Mạt Lệ đang ngồi dưới tán cây ở phim trường. Khương Nghiên quay phim bên kia sân. Hôm đó, Đỗ Sanh cũng mang canh đến. Anh vừa mở hộp cơm, vừa ghé xem điện thoại của cô bé, thấy tin tức liền khịt mũi cười khinh bỉ.
Tiểu Mạt Lệ nhìn đoạn video, trong lòng dâng lên cảm xúc lẫn lộn.
Đỗ Sanh thấy sắc mặt cô bé bất thường, bèn hỏi: “Sao thế, em không ổn à?”
Tiểu Mạt Lệ mím môi, lắc đầu không nói, chỉ liếc về phía Khương Nghiên.
Khương Nghiên đang quay cảnh đấu súng, ánh mắt lạnh lùng như muốn nghiền nát tất cả những ai đứng trên đường cô.
Khi nghỉ giải lao, Khương Nghiên vừa ngồi xuống, Đỗ Sanh lập tức đưa bát canh cho cô, hạ giọng: “Em nếm thử xem hôm nay có ngon không.”
Khương Nghiên nhận bát, dùng muỗng sứ khuấy nhẹ, múc một muỗng nếm, gật đầu: "Ừm. Hôm nay được đấy.”
Đỗ Sanh cong mắt cười, ngồi xổm bên cạnh nhìn cô uống canh đầy thích thú, rồi như khoe công lao, nhéo đùi mình: “Nghiên Nghiên, hôm nay anh cũng mặc quần len do em tặng đấy.”
Anh gọi “Nghiên Nghiên” rất nhỏ, cố tình tránh mặt Tiểu Mạt Lệ.
Khương Nghiên lại khẽ “Ừm” một tiếng, dặn dò: “Trời lạnh rồi, đừng để bị cảm.”
Chỉ một câu đơn giản, khiến Đỗ Sanh vui như Tết. Anh cười tít mắt: "Được rồi, vậy… bao giờ em tặng anh cái quần len thứ hai? Trời lạnh quá, một cái mặc không đủ đâu.”
Khương Nghiên: “…” Cô cảm thấy như có đứa cháu nhỏ đang năn nỉ bà nội đan thêm quần vậy?
*
Một giờ sáng, Khương Nghiên đóng máy.
Về đến khách sạn, cô nhận ra Tiểu Mạt Lệ đang có tâm sự. Sau khi tắm xong, cô bé vẫn chưa ngủ, ngồi trên ghế sofa xoa đầu Tia Chớp.
Khương Nghiên vừa dùng khăn lau tóc vừa hỏi: “Sao thế? Không vui à?”
Tiểu Mạt Lệ ôm đầu chó, ngẩng lên nhìn cô, cuối cùng cũng hỏi ra điều cô bé đã giấu bấy lâu: “Chị Duyệt, em biết mấy hôm trước chị đến núi Cổ Danh lấy về một loại thảo dược. Chị nói nó có độc, không cho em đụng vào. Sau đó chị đến chỗ Liễu Minh Nguyệt, đúng lúc mặt cô ta bị thương…”
“Em muốn nói gì?” Khương Nghiên nhìn cô bé.
Tiểu Mạt Lệ nhận ra chị Duyệt giấu mình rất nhiều chuyện. Cô bé cắn môi, giọng run run: “Chị Duyệt, mặt cô ta là do chị làm phải không? Chị và cô ta có thù oán gì? Chị Duyệt, chị biết làm tổn thương người khác là phạm pháp không? Chị có tương lai sáng lạng như vậy, tại sao lại vì Liễu Minh Nguyệt mà sa chân vào con đường sai trái? Chị Duyệt…”
“Chị là Khương Nghiên.” Cô đặt khăn tắm lên vai, đi vào bếp lấy một ly nước lọc.
Khi cô nói câu ấy, giọng không chút cảm xúc, bình thản như chuyện thường ngày.
Nhưng câu nói như bom nổ trong đầu Tiểu Mạt Lệ.
Cô bé kinh ngạc nhìn cô, nhớ đến phản ứng của Đỗ Sanh khi lần đầu gặp cô ở quán karaoke, lập tức hiểu ra.
Thì ra… chị ấy là Khương Nghiên. Bảo sao Đỗ Sanh lại quan tâm chị như vậy, đều có lý do.
Khương Nghiên cầm ly nước ngồi xuống ghế sofa, quay sang nhìn Tiểu Mạt Lệ: “Không phải em muốn biết vì sao chị hận Liễu Minh Nguyệt à? Chị nói cho em.”
Cô không quan tâm cô bé có tin hay không, kể lại hết những gì xảy ra đêm đó.
Từ chuyện chị em Liễu Minh Nguyệt để lại từng nhát dao trên mặt cô, đến chuyện cô bị đuổi khỏi nhà họ Vân.
“Khuôn mặt Liễu Minh Nguyệt là do cô ta tự chọn cách hủy hoại. Chị chỉ dùng chút thủ đoạn nhỏ. Đạo đức thì có thể hơi đê tiện, nhưng chị không phạm pháp.” Khương Nghiên ngừng một chút, rồi nói tiếp: “Thời đại này có pháp luật, nhưng với loại người như Liễu Minh Nguyệt, em nghĩ pháp luật sẽ trừng phạt cô ta thích đáng ư? Hiện tại, không có bằng chứng chứng minh chị là Khương Nghiên, cũng không có bằng chứng chị em cô ta từng giết người. Gương mặt này của chị chưa từng qua phẫu thuật thẩm mỹ. Dù chị đích thân tố cáo họ tội giết người không thành, cũng như ném bánh bao thịt cho chó, chẳng thu lại gì. Điều duy nhất chứng minh họ từng giết người chỉ có thi thể của Khương Nghiên.”
Ánh mắt Tiểu Mạt Lệ trở nên phức tạp, môi run run, đôi mắt đỏ hoe, nắm tay cô: “Chị Duyệt, em biết một bác sĩ tâm lý rất nổi tiếng, em dẫn chị đi khám nhé?”
Khương Nghiên vốn đang hùng hồn: “…”
Tiểu Mạt Lệ tin cô là Khương Nghiên, nhưng không thể tin vào những chuyện kỳ lạ xảy ra với cô. Theo cô bé, cô gái ngốc Khương Nghiên ngày xưa đã trở lại bình thường, nhưng do từng trải qua chuyện kinh khủng, tiềm thức cô đã phân tách ra nhân cách “Đỗ Duyệt” để cảm thấy an toàn hơn.
Cô bé không ngờ chị em Liễu Minh Nguyệt lại tàn nhẫn đến vậy, không chỉ hủy hoại gương mặt cô, mà còn muốn lấy mạng cô.
Rốt cuộc cô sống sót thế nào? Mạnh mẽ ra sao để lột xác thành “Đỗ Duyệt” như vậy?
Tiểu Mạt Lệ không rõ, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng chấn động.
Có lẽ do từng trải qua tuyệt vọng tương tự, càng nghĩ càng thấy xót xa cho Khương Nghiên, mắt không kìm được mà đỏ hoe.
Những chuyện này Khương Nghiên chưa từng nói với Đỗ Sanh, chỉ kể cho Tiểu Mạt Lệ nghe.
Đỗ Sanh tính tình nóng nảy, nếu biết cô gái ngốc mình nhớ thương từng chịu đau khổ như vậy, hơn nữa còn biến mất, có thể nó sẽ cầm dao đi chém người.
Tiểu Mạt Lệ thì khác, bởi cô bé và cô gái ngốc từng trải qua tuyệt vọng giống nhau nên hiểu được thế nào là nhẫn nhịn.
Khương Nghiên thấy mắt cô bé đỏ hoe, bèn đưa tay xoa đầu cô: “Đừng buồn quá, chị sẽ sống thật tốt thay con bé ngốc đó.”
Tiểu Mạt Lệ nghẹn ngào, nắm lấy cổ tay cô, khẽ gật đầu: “Chị Duyệt, em sẽ luôn ở bên chị.”
“Con bé ngốc này.” Cô xoa rối tóc cô bé, mỉm cười hài lòng.
Hai giờ sáng, Tiểu Mạt Lệ trằn trọc, cuối cùng âm thầm đưa ra quyết định.
Nếu một ngày nào đó nhân cách Đỗ Duyệt biến mất, cô sẽ thay thế Đỗ Duyệt để bảo vệ Khương Nghiên.
...
Khương Nghiên dùng danh nghĩa Vân Dật gửi thư đến chị em Liễu Minh Nguyệt và Liễu Minh Đào. Trong đó toàn là ảnh chụp trộm khuôn mặt bị hủy hoại của Liễu Minh Nguyệt.
Còn điều gì tàn nhẫn hơn việc để cô ta nhìn thấy gương mặt mình bị hủy hoại?
Khương Nghiên còn cố ý kèm theo tấm thiệp nhỏ, ký tên: Bội Đức.
Liễu Minh Đào có thể giết người vì chị gái, tất nhiên cũng có thể làm chuyện tương tự. Thấy chị gái khóc không thành tiếng, gã tức giận vứt hết ảnh vào thùng rác.
Gã an ủi Liễu Minh Nguyệt: “Chị đừng khóc nữa. Chị khóc thế này, vết thương sẽ viêm đấy. Cái thằng khốn đó chính là muốn nhìn thấy chị khóc, đừng để nó toại nguyện. Chúng ta ra nước ngoài đi, đổi chỗ sống, y học nước ngoài phát triển, nhất định sẽ trị được mặt chị. Sau này em nuôi chị, em đi kiếm tiền nuôi chị, chữa mặt cho chị!”
Liễu Minh Nguyệt run rẩy toàn thân, không nói được câu nào.
Buổi chiều, Liễu Minh Đào ra ngoài mua con dao.
Gã chặn Vân Dật ở bãi đậu xe, định nói chuyện, cầu xin anh ta buông tha cho chị gái.
Nhưng Vân Dật không thừa nhận đã gửi mấy bức ảnh, còn nói việc mặt Liễu Minh Nguyệt bị thương không liên quan gì đến anh.
Cảm xúc của Liễu Minh Đào cuối cùng bùng nổ, rút con dao trong áo rộng ra, chém về phía Vân Dật. Vân Dật không phòng bị, mu bàn tay bị rạch một vết dài.
Vệ sĩ của anh ta lập tức lao lên khống chế Liễu Minh Đào, giật lấy con dao.
Liễu Minh Đào giận dữ hét lên: “Vân Dật, mày không chết tử tế được đâu! Chị tao ở bên mày chưa bao giờ có lỗi với mày! Mày không phải đàn ông! Làm rồi mà không dám nhận, tao khinh! Chính mày đã đẩy tụi tao vào đường cùng, đồ khốn kiếp! Rồi sẽ có ngày tao giết mày thay chị tao!”
Vân Dật cảm thấy hai chị em này đều điên cả rồi. Anh nhíu mày, lấy khăn tay trong túi ra băng lại vết thương, lạnh lùng buông một câu “đồ điên” rồi lên xe rời đi.
Sự điên cuồng của hai chị em họ Liễu khiến Vân Dật hoàn toàn không muốn nể tình nữa.
Chẳng bao lâu sau, Liễu Minh Đào bị bắt vì tội lập hóa đơn thuế giá trị gia tăng giả, do tình tiết nghiêm trọng, khung hình phạt từ ba đến mười năm tù.
Liễu Minh Nguyệt mất đi chỗ dựa là em trai, hoàn toàn sụp đổ.
Số dư trong tài khoản của cô ta chỉ còn ba nghìn, không còn em trai, mang gương mặt này, sau này cô ta phải sống thế nào?
*
Phim *Hải Sinh Nguyệt* đã quay hơn nửa chặng đường. Đạo diễn Lưu tung trailer hậu trường lên mạng để tăng sức hút.
Đoạn video chỉ dài hai phút, là tổ hợp các cảnh đánh nhau của Khương Nghiên. Vì là hậu trường, video vẫn có thể nhìn thấy dây cáp trên người cô, chưa qua hậu kỳ.
Các pha hành động của cô rất dứt khoát, không hề dư thừa. Trong đó có cảnh quay oneshot, cô nhảy từ tầng hai xuống, lăn vài vòng, nhảy qua chiếc xe đẩy đang lao đến, rồi nhẹ nhàng vượt qua hàng rào cao hơn một mét.
Một loạt động tác khó được cô thực hiện liền mạch.
Cảnh quay rất hoàn hảo, chi tiết cô làm mặt xấu tỏ ra tinh nghịch khiến người xem ấn tượng.
Trailer hậu trường là bài kiểm tra diễn xuất nghiêm khắc, vì không hậu kỳ, sơ suất một chút sẽ trông rất lố bịch. Nhưng những cảnh đánh đấm của cô không những không gượng gạo, mà còn giống như đánh thật, trông rất “đã”.
Đoạn trailer vừa được đăng lên, bình luận của cư dân mạng bùng nổ:
[Uầy, cảnh đánh nhau này đã quá đi! Nhìn đau mà sướng mắt thật sự!]
[Đánh thật á? Võ thuật của Đỗ Duyệt phải luyện từ nhỏ luôn ấy nhỉ?]
[Xem mà thấy đau, nhưng phim của Đạo diễn Lưu thì đúng là chất lượng, hóng phim quá!]
[Ủng hộ bà nội! Bà nội quá đỉnh! Bà nội sắp thành siêu sao võ thuật mới rồi!]
[Hét lớn cổ vũ cho bà nội nào! Vì bà mà mê mệt! Vì bà mà phát cuồng! Vì bà mà đâm đầu rầm rầm vào tường!]
[Cầu xin bà nội ra mắt video hướng dẫn mấy chiêu đá và đánh kia đi! Muốn học quá, cảm giác mấy chiêu này rất hữu dụng, đánh mấy tên b**n th** được không nhỉ?]
[Bà nội định mở công ty vệ sĩ à? Bà xem cháu có đủ điều kiện không ạ?]