Chương 102: Ngoại truyện 6 - Tiên sinh 'không được'?

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều

Chương 102: Ngoại truyện 6 - Tiên sinh 'không được'?

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Shahrud suýt chút nữa đã bị ăn đòn. Hắn cũng tự thấy mình đuối lý, ai bảo hắn lại dám nghi ngờ tiên sinh "không được" chứ!
Sau khi thoát hiểm trong gang tấc, Shahrud trở nên ngoan ngoãn hẳn, bắt đầu nghiêm túc giúp tiên sinh tìm nguyên nhân. Nhưng tìm tới tìm lui, hắn chợt nhận ra... hình như thật sự chẳng có nguyên nhân nào khác!
Nếu nói Hi Hi sợ tiên sinh rời đi thì không hợp lý. Rõ ràng là trước khi kỳ ph*t t*nh đến, cá nhỏ rất quấn quýt bên tiên sinh.
Còn nếu nói là ghi thù chuyện trước kia bị tiên sinh bắt nạt thì lại càng không thể. Đã thù ghét người ta, sao còn bận tâm đến họ làm gì?
Rõ ràng, tiên sinh không phải kẻ ngốc.
Sau khi xác định ngoài lý do kia ra không còn khả năng nào khác, Shahrud nhận thấy tiên sinh trở nên trầm tư hơn hẳn. Hắn không dám nói thêm lời nào, chỉ có thể im lặng lái phi thuyền, đồng thời liếc trộm sang phía Lê Triều Từ.
Lê Triều Từ đang nghiêm mặt, mặt không cảm xúc, cúi đầu thao tác quang não như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Shahrud liếc trộm một cái, lập tức đơ người. Tiên sinh đang tìm:
[Biểu hiện kỹ thuật trên giường không tốt là gì?]
[Làm sao để biết kỹ thuật của mình có tốt hay không?]
[Làm thế nào để nâng cao năng lực X1?]
Shahrud: "..."
Hắn càng không dám hé răng.
Lê Triều Từ xem vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn không biết rằng suy nghĩ thầm kín của mình đã bị người khác nhìn thấu. Sau khi tìm hiểu một vòng, ghi nhớ vài phương pháp cải thiện "năng lực" ở những phương diện nhất định, anh mới mặt không cảm xúc tắt quang não.
Vừa ngẩng đầu lên, anh liền bắt gặp ánh mắt đầy chột dạ của Shahrud.
Lê Triều Từ nhướng mày: "Có chuyện gì?"
Shahrud khẽ ho một tiếng: "Không, không có gì."
Trong lòng hắn thầm nghĩ: Đúng là nhìn bề ngoài chẳng thể nào đoán được, hóa ra tiên sinh lại quan tâm đến chuyện này đến thế.
Lê Triều Từ đứng dậy, lạnh lùng nói: "Không có việc gì thì lái thuyền cho đàng hoàng vào." Ném lại một câu như vậy, anh xoay người trở về phòng.
Vừa vào phòng, Lê Triều Từ lập tức nhíu chặt mày. Anh ngồi xuống giường, cố gắng hồi tưởng lại ngày đó lúc giúp Hi Hi vượt qua kỳ ph*t t*nh. Tuy anh không thật sự phát sinh quan hệ với cá nhỏ nhưng... cũng chỉ thiếu bước cuối cùng, những gì cần làm trước đó đều đã làm.
Không chỉ dùng tay, anh còn...
Thôi.
Chỉ cần nghĩ đến những chi tiết đó, Lê Triều Từ đã cảm thấy cổ họng khô khốc. Nhưng vấn đề lớn nhất là mấy ngày đó, cá con rõ ràng rất hưởng thụ.
Tiếng rên của cá nhỏ rất dễ nghe, hắn được chăm sóc vô cùng cẩn thận, hoàn toàn không giống là vì anh "không được".
"Sao có thể là mình không được chứ." Lê Triều Từ cười lạnh một tiếng, không biết là đang tự chế giễu hay là đang tự khẳng định.
"Tuyệt đối không phải." Nếu không phải vậy... vậy tại sao ngày hôm sau cá con lại bỏ chạy?
Càng nghĩ, sắc mặt Lê Triều Từ càng tối sầm.
Anh lấy quang não ra, nhìn ảnh đại diện của cá con, rất muốn gọi điện hỏi cho ra nhẽ nhưng lại nhớ ra mình vẫn đang bị chặn.
Lê Triều Từ khẽ thở dài.
Vì trong lòng nặng trĩu nỗi lòng, anh không hề chú ý rằng trong lúc thất thần, ngón tay mình đã vô tình chạm vào nút gọi. Đến khi nghe thấy âm thanh truyền ra, cuộc gọi đã được kết nối.
Lê Triều Từ vừa định cúp, lại đột nhiên đứng hình.
Hả?
Kết nối rồi?!
Anh hoàn toàn không kịp phản ứng, không biết mình được gỡ khỏi danh sách chặn từ lúc nào.
"Bíp" một tiếng rất nhẹ, cuộc gọi được nhận. Đầu bên kia truyền tới giọng nói rụt rè, có chút sợ sệt của nhân ngư: "...A lô?"
Không chỉ được gỡ chặn, cá con còn tự mình nghe máy! Lê Triều Từ có chút không dám tin, cúi đầu xác nhận lại số liên lạc, đúng là số của Hi Hi, là giọng của cá con thật!
Bên kia không mở video nên chỉ nghe được tiếng. Lê Triều Từ rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Mặc kệ vì sao Hi Hi lại nhận cuộc gọi, anh lập tức hạ thấp giọng, nhẹ nhàng hỏi: "Cậu có ổn không?"
Hi Hi không trả lời.
Bên kia yên tĩnh đến mức Lê Triều Từ tưởng rằng cuộc gọi đã bị cúp, liền cúi đầu nhìn lại, trạng thái vẫn đang kết nối.
Ngay lúc anh nghĩ Hi Hi không muốn nói chuyện với mình, đầu bên kia mới vang lên một giọng rất nhỏ: "Không phải anh, anh nói sẽ không..." Sẽ không liên lạc với hắn nữa sao?
Lê Triều Từ hỏi ngược lại: "Tôi có nói vậy à?" Giọng Hi Hi cao lên: "Anh có!" Lê Triều Từ đáp rất nhanh: "Không có."
Hi Hi còn muốn cãi lại nhưng vừa nghe thấy giọng anh, thân thể hắn lại bắt đầu cảm thấy khó chịu. Lần nào cũng vậy.
Chỉ cần nghe thấy giọng đại quái vật, hắn liền cảm thấy cơ thể mình không còn là của mình nữa, trở nên rất kỳ lạ... rất kỳ lạ...
Cho nên hắn mới không muốn nghe máy của đại quái vật, sợ mình sẽ càng trở nên kỳ quái hơn.
Thấy Hi Hi không nói gì, hơi thở lại có chút dồn dập, Lê Triều Từ lập tức lo lắng. Anh định hỏi nhưng lại nhớ tới lời bác sĩ, nhớ tới cảnh tượng đám nhân ngư phiền phức đó ngày nào cũng vây quanh Hi Hi trò chuyện, trong lòng khẽ động, hạ giọng hỏi: "Tôi kể cho cậu nghe chuyện trước kia của tôi nhé?"
Hi Hi rất muốn cúp máy nhưng lại sợ rằng mình vừa cúp, đại quái vật sẽ thật sự từ mặt mình, chỉ đành nhẫn nhịn: "Ch, chuyện gì?"
Lê Triều Từ chậm rãi nói: "Cậu có biết trong biển có những loại hải quái nào không?" Hi Hi lắc đầu, lắc xong mới nhớ mình không mở video, liền đáp: "Không biết."
Lê Triều Từ tiếp tục: "Hành tinh của Ô Khắc quốc là một hành tinh đại dương, tất cả sinh vật và chủng tộc đều sống trong biển. Trên hành tinh đó có hàng trăm loài sinh vật nhưng chưa tới mười loài là sinh sống trên đất liền. Các phòng thí nghiệm của Ô Khắc quốc cũng được xây dựng dưới biển. Khi tôi vừa tới Ô Khắc quốc, từng tận mắt thấy một con hải quái lớn hơn cả trùng thú biến dị, cơ thể nó dài hơn trăm mét. Lúc nó bơi qua phía trên đầu cậu, cậu sẽ có cảm giác nó như che kín cả bầu trời. Tốc độ của nó cực nhanh, há miệng ra một cái là có thể nuốt trọn một trăm con nhân ngư giống cậu..."
Hi Hi lập tức hít một ngụm khí lạnh: "Một, một miệng nuốt một trăm con luôn sao..." Lê Triều Từ khẽ cười: "Đúng vậy. Nó là thiên địch lớn nhất trong biển của Ô Khắc quốc vì chỉ cần một ngụm là có thể nuốt trọn một trăm người Ô Khắc quốc nên ở đó, nó được gọi là "lời nguyền". Khi xử tử tội phạm tử hình, bọn họ sẽ đưa phạm nhân tới khu vực sinh sống của loại hải quái đó..."
Hi Hi sinh ra và lớn lên trong hiệp hội nhân ngư. Nhận thức của hắn về đại dương đều đến từ lời kể của các nhân ngư lớn tuổi và sự giáo dục của hiệp hội, hắn chưa từng tận mắt nhìn thấy đại dương thật sự là thế nào.
Hồi đó, hiệp hội nhân ngư sợ các nhân ngư quay lại biển nên luôn miêu tả đại dương vô cùng đáng sợ. Họ còn làm cả phim hoạt hình, vẽ quái vật thành hình dáng cực kỳ kinh khủng để dọa nhân ngư, khiến họ không dám nghĩ tới việc trở về biển nữa.
Hiệp hội còn cố ý vẽ người Ô Khắc quốc trông thật đáng sợ, nói với họ đó là thiên địch của nhân ngư. Rất nhiều nhân ngư đều lớn lên trong môi trường như vậy nên phản ứng đầu tiên khi nghe tới hải quái chính là sợ hãi, đây cũng là lý do vì sao những nhân ngư khác lại sợ Lê Triều Từ đến thế.
Bởi vì thiếu hiểu biết về đại dương, lúc này nghe Lê Triều Từ chậm rãi miêu tả, Hi Hi rất nhanh đã bị cuốn hút. Vừa cảm thán đại dương thật sự đáng sợ, quái vật thật sự quá nhiều; vừa lo lắng nếu một ngày nào đó mình thật sự xuống biển, gặp phải những quái vật đó thì phải làm sao?
Cứ thế lắng nghe, Hi Hi dần dần quên mất cảm giác khó chịu trong người, cảm xúc của hắn cũng lên xuống không ngừng theo lời kể của Lê Triều Từ.
Không biết hai người đã nói chuyện bao lâu. Cho tới khi Lê Triều Từ kể mãi, đầu bên kia không còn bất cứ phản ứng nào, chỉ còn tiếng hít thở đều đều truyền tới, anh mới nhận ra Hi Hi đã ngủ mất rồi.
Lúc ngủ, cá nhỏ còn vô tình cọ mặt vào màn hình, mở luôn chức năng video.
Lê Triều Từ lặng lẽ nhìn qua, phát hiện Hi Hi đang nằm bò ngủ trong bồn tắm, mắt nhắm chặt, hàng mi dài cong vút.
Anh không nỡ cúp máy, cứ thế nhìn cá nhỏ đang ngủ.
Cho tới khi Shahrud gõ cửa, Lê Triều Từ cúi đầu nhìn thời gian, mới phát hiện cuộc gọi này đã kéo dài hơn hai mươi tiếng.
Tính toán thời gian một chút, chẳng phải bọn họ sắp tới tinh cầu 1314 rồi sao?
Quả nhiên, Shahrud hạ giọng nhắc nhở: "Tiên sinh, chúng ta sắp tới rồi." Lúc này Lê Triều Từ mới miễn cưỡng cúp máy.
Không sao, rất nhanh anh sẽ gặp lại cá con thôi.
Hi Hi bị Hô Hô gọi dậy. Hắn mơ màng bò dậy, phát hiện mình ngủ trong bồn tắm nhưng cơ thể đã không còn khó chịu như trước.
Hi Hi dụi mắt. Không phải hắn đang nói chuyện với đại quái vật sao? Sao lại ngủ mất rồi?
Hắn theo bản năng nhìn quang não, phát hiện thời điểm cúp máy là một tiếng trước. Hi Hi không biết mình đã ngủ bao lâu, đầu óc mơ hồ đi ra mở cửa.
Hô Hô vừa thấy Hi Hi liền hỏi: "Hi Hi, cậu đã khá hơn chưa? Tôi chuẩn bị xong hết rồi! Cậu đi cùng tôi luôn đi!" Hi Hi mờ mịt: "Chuẩn bị cái gì?"
Hô Hô hớn hở nói: "Chuyện hôm qua đó! Giúp cậu tìm một nhân ngư kỹ thuật tốt, để cậu thoải mái vượt qua kỳ ph*t t*nh! Tôi đã tập hợp hết những người có kỹ thuật giỏi nhất lại rồi. Đi đi đi, chúng ta chọn một người mà cậu ưng ý nhất!"
Hi Hi ngẩn người. Hôm qua bọn họ có nói chuyện này sao?
Hắn cố gắng nhớ lại, hình như... thật sự có nói qua? Thế là chưa kịp để Hi Hi từ chối, Hô Hô đã kéo thẳng hắn đến quảng trường.
Quảng trường Nhân Ngư là quảng trường do chính nhân ngư xây dựng. Hiện giờ các nhân ngư đều rất có tiền, mỗi ngày người tới chữa bệnh rất đông. Tuy thu phí rẻ nhưng chỉ cần vấn đề bức xạ năng lượng chưa được giải quyết, chứng cuồng bạo tinh thần lực sẽ không bao giờ biến mất.
Lúc này trên quảng trường có hơn trăm nhân ngư đang chờ đợi, có nam có nữ, có trẻ có già. Nhưng tất cả đều có một điểm chung là đẹp! Hô Hô vung tay lên: "Đến rồi đây! Hi Hi, cậu cứ chọn thoải mái đi!"
Bên kia, Lê Triều Từ cùng Shahrud cũng đã tới trung tâm trị liệu nhân ngư. Lê Triều Từ hỏi một nhân ngư khác: "Cậu biết Hi Hi ở đâu không?"
Nhân ngư đáp: "Hi Hi hả? Hi Hi đang ở quảng trường." "Cảm ơn."
"Anh cũng muốn tới tuyển chọn à? Nhưng không tới lượt anh đâu, Hi Hi chỉ chọn nhân ngư thôi." Lê Triều Từ nhíu mày: "Tuyển chọn cái gì?"
"Tuyển một nhân ngư có kỹ thuật tốt, giúp Hi Hi vượt qua kỳ ph*t t*nh đó." "...?"