Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều
Phiên Ngoại 10: Lê Triều Từ Khoe Vợ
Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hi Hi và Lê Triều Từ đã đăng ký kết hôn!
Cuối cùng thì Hi Hi vẫn không thể giấu được chuyện này với các nhân ngư, hoặc cũng có thể nói, cậu ấy thật sự muốn giấu, nhưng Lê Triều Từ lại chẳng hề muốn.
Một người cố gắng che đậy, một người lại ra sức khoe khoang.
Ban đầu Hi Hi không hề hay biết Lê Triều Từ đang khoe khoang khắp nơi, cho đến hôm đó cậu ấy đột nhiên nảy ra ý định muốn nghỉ ngơi một chút, liền nộp đơn xin nghỉ phép.
Vừa nộp đơn xong, cậu ấy lập tức phát hiện ra chuyện Lê Triều Từ khoe khoang.
Hi Hi là tộc trưởng nhân ngư, trong tộc nhân ngư từ trên xuống dưới đều công nhận một quy tắc rằng Mạc Lê tiên sinh và Hi Hi vĩnh viễn là số một!
Chỉ là Mạc Lê tiên sinh gần như chưa từng đến tinh cầu 1314, vì vậy họ cũng chưa có cơ hội tiếp xúc. Do đó, trong tộc nhân ngư, chỉ còn Hi Hi đứng vị trí đầu tiên.
Khi trung tâm trị liệu liên tinh tế được thành lập, nơi này do liên minh tinh tế đầu tư, là một trung tâm y tế được thành lập vì nhân ngư, mọi quyền lợi đều hoàn toàn nằm trong tay nhân ngư.
Hi Hi đảm nhiệm chức vụ viện trưởng nhưng cậu ấy rất bận, cơ bản không có thời gian ngồi trong văn phòng viện trưởng.
Mỗi ngày, từ khắp nơi trong liên tinh hệ, có vô số người mắc chứng tinh thần lực cuồng bạo được đưa đến trung tâm để điều trị.
Dị năng của Hi Hi rất mạnh, cậu ấy phụ trách điều trị các ca bệnh nặng. Tuy gọi là ca nặng nhưng mỗi ngày vẫn có không ít bệnh nhân cần được điều trị, hơn nữa trước đó cậu ấy từng có chuyến đi đến tinh cầu Rossetti nên có rất nhiều bệnh nhân mà các nhân ngư khác không thể chữa trị được, đều đang nằm viện tại trung tâm, vừa được các nhân ngư khác trấn an, vừa chờ Hi Hi quay về để điều trị.
Hôm nay Hi Hi khó khăn lắm mới hoàn thành việc điều trị sớm hơn thường lệ, quay về văn phòng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị nộp đơn xin nghỉ phép. Kết quả còn chưa bước vào văn phòng, cậu ấy đã nghe thấy giọng của Lê Triều Từ từ bên ngoài.
Lúc này, Lê Triều Từ đang ở trong văn phòng của Hi Hi.
Đại quái vật biển sâu kia vô cùng tự nhiên như thể đang ở nhà mình, ngồi trên ghế làm việc của Hi Hi, hai chân dài thẳng tắp gác lên bàn làm việc.
Một nhân ngư làm đúng phận sự bưng trà tới: "Tiên sinh, xin hỏi ngài muốn dùng trà hay cà phê ạ?"
Đôi mắt hồ ly của Lê Triều Từ khẽ nhướng lên: "Cậu gọi tôi là gì?"
"Tiên sinh."
"Không đúng."
"...Vậy tôi nên xưng hô với ngài thế nào đây ạ?"
Không giận, không giận!
Hi Hi đã dặn rồi! Khách đến nhà là khách quý, phải lịch sự với khách!
Nhân ngư cố gắng giữ nụ cười.
Dị năng của nhân ngư này khá thấp, chỉ cảm thấy khí tức của Lê Triều Từ có chút khiến cậu ta khó chịu chứ chưa nhìn ra được bản thể của anh.
Lê Triều Từ hỏi: "Cậu nói được ngôn ngữ thông dụng, vậy chắc cũng đọc được chữ đúng chứ?"
"Đọc được."
Lê Triều Từ vẫy tay với nhân ngư, ra hiệu cậu ta lại gần hơn một chút.
Nhân ngư đầy khó hiểu tiến lên vài bước.
Lê Triều Từ mở quang não, mở ra một chứng nhận đăng ký kết hôn, lười biếng hỏi: "Nhìn xem đây là cái gì?"
Nhân ngư cúi đầu nhìn, nụ cười cố gắng duy trì cuối cùng cũng tan biến: "Hi Hi! Anh và Hi Hi đăng ký kết hôn rồi?!"
"Ừ hứ." Đôi mắt hồ ly của Lê Triều Từ mang theo vẻ đắc ý, hiển nhiên tâm trạng rất tốt.
Nhân ngư bị sốc đến mức không thốt nên lời. Cậu ta chưa từng được Hô Hô "tuyển chọn" ra quảng trường để Hi Hi "chọn lựa" nên hoàn toàn không hề biết chuyện giữa Hi Hi và Lê Triều Từ.
Bây giờ nhìn thấy tờ giấy đăng ký kết hôn này, cả người cậu ta đều choáng váng.
Lê Triều Từ nhìn nhân ngư đang ngây ra đó, lười biếng hỏi: "Hi Hi là viện trưởng của các cậu, đúng không?"
"...Phải."
"Vậy tôi là bạn lữ của viện trưởng các cậu, các cậu nên gọi tôi là gì?"
Nhân ngư cắn răng: "...Viện trưởng phu nhân."
Lê Triều Từ nhướng mày.
Cách xưng hô này không hoàn toàn giống với mong muốn ban đầu của anh nhưng không sao, "viện trưởng phu nhân" nghe cũng không tệ lắm.
Lê Triều Từ rất thản nhiên chấp nhận danh xưng này, còn không quên nhắc nhở: "Lần sau đừng gọi sai nữa."
Dừng lại một chút, anh lại bổ sung thêm: "Nếu thấy gọi viện trưởng phu nhân hơi ngượng miệng, lần sau cậu cũng có thể gọi tôi là "tộc trưởng phu nhân"."
"..." Sao trên đời này lại có người đáng ghét như vậy chứ?!
Lê Triều Từ không hề bận tâm. Dù có bị ghét, anh vẫn như không có chuyện gì xảy ra, cười tủm tỉm chuẩn bị đi tìm người tiếp theo để "khoe".
Mấy ngày nay, bằng cách này, phần lớn mọi người trong trung tâm đều đã biết chuyện của anh. Chỉ là trung tâm trị liệu quá lớn, dù là nhân ngư hay nhân viên y tế nhân loại đều rất bận. Cộng thêm thân phận của anh và Hi Hi nên mọi người chỉ có thể tức giận nhưng không dám nói, đành coi như không biết.
Nhưng rất nhanh, vẻ mặt đắc ý của Lê Triều Từ đã cứng lại.
Khi mở cửa văn phòng ra, nhìn thấy Hi Hi đứng ngay ngoài cửa, nụ cười trên mặt anh lập tức biến thành một biểu cảm khác. Đôi mắt hồ ly đắc ý biến mất, thay vào đó là nụ cười dịu dàng: "Cá con, em xong việc rồi à?"
Một trong những lý do quan trọng khiến Hi Hi được toàn bộ tộc nhân ngư tin phục và yêu mến chính là cậu ấy cực kỳ bênh vực người của mình.
Thấy Lê Triều Từ "bắt nạt" nhân ngư, Hi Hi thậm chí còn quên mất đối phương là đại quái vật biển sâu đáng sợ, khẽ nhíu mày không vui nói: "Sao anh có thể như vậy chứ?"
"Anh làm sao?"
"Không được bắt nạt nhân ngư."
Lê Triều Từ oan uổng: "Anh có đâu?"
"Em nghe thấy hết rồi!"
Lê Triều Từ: "..."
Lê Triều Từ liếc nhìn Hi Hi, sợ cá con thật sự giận mình, giọng điệu lập tức mềm mỏng xuống: "Được được được, anh sai rồi. Sau này anh không bắt nạt nhân ngư nữa."
Có một người vợ là tộc trưởng nhân ngư cũng không còn cách nào khác.
Lê Triều Từ chỉ đành tự kiềm chế bản thân.
Nhưng không sao cả, dù gì thì bây giờ toàn bộ nhân ngư đều đã biết quan hệ giữa anh và cá con rồi. Mục đích của anh chính là chặn đứng mọi tâm tư không đúng đắn dành cho Hi Hi, công khai tuyên bố chủ quyền.
Giờ mục đích đã đạt được, Lê Triều Từ cũng không bận tâm nữa.
Thấy Lê Triều Từ "ngoan ngoãn" nghe lời, lúc này Hi Hi mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Sau khi làm mặt hung dữ xong, Hi Hi mới chợt nhận ra.
Ơ? Vừa nãy mình lại nổi giận với đại quái vật sao?!
Hi Hi liếc nhìn sắc mặt Lê Triều Từ, phát hiện đối phương không những không nổi giận, trái lại còn dịu dàng dỗ dành mình, trong lòng liền thấy ngọt ngào, lại có chút ngượng ngùng.
Nếu sau này đại quái vật lúc nào cũng dễ tính như vậy... vậy mình nhất định sẽ không còn sợ anh ấy nữa.
-----
Hi Hi hiếm khi xin nghỉ phép, hơn nữa hai người họ đã đăng ký kết hôn nên Lê Triều Từ không muốn lãng phí thời gian, nhân dịp này liền dẫn cậu ấy về Thủ đô tinh gặp cháu ngoại.
Mạc Bạch còn chưa biết hai người họ đã kết hôn nên khi nhìn thấy Lê Triều Từ và Hi Hi tay trong tay bước vào, ánh mắt cậu liền lần theo đôi bàn tay đang nắm chặt ấy, chậm rãi nhìn lên, dừng lại trên gương mặt của cả hai.
Mạc Bạch: "Cậu út, cậu và Hi Hi?"
Lê Triều Từ bình tĩnh trả lời: "Chính như cháu thấy, chúng tôi ở bên nhau rồi."
Hi Hi đỏ bừng mặt, có chút ngượng ngùng: "Mạc Lê tiên sinh..."
Lê Triều Từ nhướng mày: "Tiên sinh cái gì chứ, cứ gọi Tiểu Bạch là được. Giờ em là mợ nó rồi."
Mạc Bạch: "..."
Hi Hi: "??? "
Hi Hi hoảng hốt: "Không được không được! Mạc Lê tiên sinh là sư phụ của em, không thể thiếu tôn kính như vậy!"
Sự tôn kính của Hi Hi đối với Mạc Bạch đã hình thành từ mười mấy năm trước, thời gian dài như vậy, muốn sửa cũng không sửa được.
Sợ mình thất lễ, Hi Hi vội kéo Lê Triều Từ nói: "Hay là, hay là, anh gọi theo em luôn đi?"
Lê Triều Từ cạn lời. Bảo anh gọi Tiểu Bạch là sư phụ á?
Mạc Bạch và Lê Triều Từ liếc nhìn nhau, cả hai cậu cháu đều đồng loạt im lặng.
Ngược lại, Văn Chiêu Diễn chậm rãi lên tiếng: "Ta thấy Hi Hi nói đúng."
Y nhìn Lê Triều Từ, nói: "Nhóc con đã dạy Hi Hi hơn mười mấy năm, bối phận không thể loạn."
Lê Triều Từ lạnh lùng liếc y một cái, Văn Chiêu Diễn bình tĩnh nhìn lại.
Hi Hi đặc biệt ngoan ngoãn gật đầu: "Đúng đúng."
Lê Triều Từ cười nhạt: "Nếu bệ hạ đã nói vậy, đương nhiên là đúng. Vậy tôi có nên đổi xưng hô, gọi bệ hạ một tiếng sư công không?"
Nghe thấy cách xưng hô này, Văn Chiêu Diễn chỉ cảm thấy toàn thân thoải mái hơn hẳn: "Ta không ngại."
Lê Triều Từ cười như không cười: "Được thôi, sư công."
Mạc Bạch bỗng rùng mình một cái, nghĩ thầm: Văn Chiêu Diễn đúng là quá tự tin rồi! Ngay cả tiện nghi của cậu út cũng dám chiếm! Theo tính khí của cậu út, chuyện này chắc chắn chưa xong đâu!
Quả nhiên, lo lắng của Mạc Bạch rất nhanh đã thành sự thật.
Bởi vì Lê Triều Từ hiếm khi về Thủ đô tinh, đúng lúc vợ chồng Mạc Hướng Thiên cũng đang ở đây.
Sau khi hai người Văn Chiêu Diễn và Mạc Bạch công khai trên Tinh Võng, lại thêm Văn Chiêu Diễn vừa đăng cơ chưa lâu nên công việc thật sự chất đống như núi.
Mà vợ chồng Mạc Hướng Thiên vẫn luôn ở bên ngoài, vì vậy lần gặp mặt gia trưởng này vẫn chưa diễn ra.
Nghe tin Lê Triều Từ cũng dẫn theo đối tượng về Thủ đô tinh, vợ chồng Mạc Hướng Thiên liền lập tức ngồi không yên, vội vã chạy tới.
Trong lòng Mạc Hướng Thiên vẫn còn nghẹn một cục tức về chuyện nhóc con và Văn Chiêu Diễn ở bên nhau. Ông ấy đâu có quên khi nhóc con còn rất nhỏ, Văn Chiêu Diễn đã nhòm ngó rồi!
Vì vậy khi gặp Văn Chiêu Diễn, sắc mặt ông ấy không hề dễ coi.
Đây cũng coi như là lần đầu tiên Văn Chiêu Diễn và Mạc Bạch gặp gia trưởng theo đúng nghĩa đen.
Suốt buổi, Văn Chiêu Diễn vô cùng khách khí. Dù Mạc Hướng Thiên có tỏ vẻ khó chịu hay không, y vẫn cẩn thận hầu hạ.
Pha trà, dâng trà, tất cả đều tự tay làm, không thiếu một bước nào.
Đúng lúc Văn Chiêu Diễn định kính trà, Lê Triều Từ chậm rãi nói: "Anh rể, nhóc con thích văn hóa địa cầu cổ như vậy, tôi nghĩ chuyện của nhóc con và Văn Chiêu Diễn có thể làm theo phong tục ở địa cầu cổ. Anh thấy sao?"
Mạc Hướng Thiên nghĩ: Tôi còn chưa đồng ý cơ mà!
Nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của Mạc Bạch, lời từ chối đã lên đến miệng lại đành nuốt xuống, ông ấy miễn cưỡng nói: "Vậy cứ làm theo phong tục ở địa cầu cổ đi."
Lê Triều Từ thong thả nói: "Chuyện là thế này. Theo tôi biết thì phong tục ở địa cầu cổ có quy định là nếu hài lòng với đối tượng của con mình, vào lần gặp mặt đầu tiên sẽ cho bao lì xì."
Anh lấy từ trong ngực ra một bao lì xì, lắc lắc trước mặt Văn Chiêu Diễn, quay sang nói với Mạc Bạch: "Nhóc con à, đối tượng của cháu lễ nghĩa có đủ không? Sao đến cậu mợ cũng không gọi lấy một tiếng thế? Bao lì xì này, cậu có nên cho hay không đây?"
Văn Chiêu Diễn: "..."
Mạc Bạch đầy đồng cảm: Ai bảo trước đó miệng tiện làm chi?
Văn Chiêu Diễn liếc nhìn Lê Triều Từ.
Lê Triều Từ tiếp tục chơi với bao lì xì.
Bất đắc dĩ, Văn Chiêu Diễn chỉ đành cắn răng: "Cậu... mợ, mời uống trà."
Lê Triều Từ "ừ" một tiếng: "Hi Hi à, nhìn cháu rể nhà mình kìa, miệng ngọt ghê. Thôi, bao lì xì đây."
Văn Chiêu Diễn: "..."
Mạc Bạch lặng lẽ quay mặt đi.
Cho nên mới nói, vì sao cứ muốn chọc vào cậu út chứ?