Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều
Món quà bất ngờ của Tiểu Cơ Hàn
Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiểu Cơ Hàn 8.0 suýt chút nữa đã bị Văn Chiêu Diễn hủy bỏ. May mắn thay, chủ nhân của nó đã kịp thời ra tay cứu vớt. Tiểu Cơ Hàn 8.0 vô cùng cảm động, dù nó và chủ nhân Mạc Bạch ở bên nhau chưa lâu, nhưng cậu đã sẵn sàng đối đầu với cường quyền để bảo vệ nó!
Tiểu Cơ Hàn 8.0 thầm nghĩ: Có lẽ sau này mình nên tận tâm với chủ nhân thật tốt. Tuy nhiên, sự cảm động của nó không kéo dài được bao lâu. Ngay khi đang chuẩn bị gửi tin nhắn cho Mạc Bạch, định viết một bức thư cảm ơn dài ba nghìn chữ để tỏ lòng biết ơn công ơn cứu mạng to lớn, nó chợt nghe thấy giọng nói của cậu.
Mạc Bạch vẫn đang "giáo huấn" Văn Chiêu Diễn.
Tiểu Cơ Hàn 8.0 nghe Mạc Bạch nói: "Lần sau huynh đừng bắt nạt Tiểu Cơ Hàn 8.0 như vậy nữa, nó cũng chỉ là một bộ cơ giáp thôi."
Tiểu Cơ Hàn 8.0 thở dài cảm thán: Chủ nhân của nó đúng là người tốt, đến giờ vẫn bênh vực nó, còn giúp nó trách mắng người khác.
Sau đó, Mạc Bạch nói tiếp: "Huynh cũng đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện hủy nó. Bây giờ chúng ta nên dỗ dành nó nhiều vào, chờ lừa hết kỹ thuật của nó về tay, huynh hủy nó sau cũng chưa muộn. Giờ hủy nó thì được cái gì chứ? Huynh nói xem có đúng không?"
Tiểu Cơ Hàn 8.0 thầm nghĩ: Không cần dỗ cũng được... không cần lừa cũng được...
Khoan đã!
Lừa???
Tiểu Cơ Hàn 8.0: "..."
Nó rơi vào im lặng, tâm trạng vô cùng phức tạp. Thì ra, những đối xử tốt đẹp từ trước đến giờ đều chỉ là ảo giác của nó!
Tiểu Cơ Hàn 8.0 mở hồ sơ lưu trữ trong hệ thống, vẫn còn đó bản nháp bức thư cảm ơn ba nghìn chữ mà nó đã chuẩn bị sẵn. Nó thẳng tay xóa sạch toàn bộ bản nháp ấy, rồi vô cùng nghiêm túc viết một bức thư kiểm điểm dài tận một vạn chữ.
Tóm lại, chỉ bằng một câu: Tôi sẽ không bao giờ cống hiến kỹ thuật của mình nữa!
Nhận được thư kiểm điểm, Mạc Bạch "ồ" một tiếng, vuốt cằm như đang suy nghĩ điều gì đó: "Vậy là bị nghe thấy rồi à?"
Nhưng rất nhanh sau đó, Mạc Bạch đã gạt chuyện này sang một bên vì cậu bị Văn Chiêu Diễn hôn đến mức không còn tâm trí nghĩ ngợi gì khác nữa.
Đợi đến khi cả hai đều thở không ra hơi, Văn Chiêu Diễn chống người lên, nhìn người đang nằm dưới thân mình, hỏi: "Bước cuối cùng của khế ước linh hồn... phải làm thế nào?"
Mạc Bạch hơi ngẩn ra, theo bản năng đáp: "Linh hồn... linh hồn dung hợp."
Văn Chiêu Diễn cúi đầu, tiếp tục hôn cậu: "Dạy ta."
Ngay giây tiếp theo, một luồng linh hồn lực khổng lồ xâm nhập vào cơ thể Văn Chiêu Diễn. Nếu là ngày thường, y nhất định sẽ cảnh giác cao độ, thậm chí phản kháng theo bản năng. Nhưng y biết, người trước mặt là nhóc con của y, là người y có thể hoàn toàn tin tưởng, không cần bất kỳ sự đề phòng nào.
Văn Chiêu Diễn thả lỏng toàn thân, mặc cho Mạc Bạch xâm nhập đại não và biển ý thức tinh thần của mình.
Luồng linh hồn lực cường đại kia dần trở nên dịu dàng như một khối bông mềm mại, bao trọn lấy ý thức của y. Văn Chiêu Diễn thử gọi một tiếng: "Nhóc con?"
Ngay sau đó, luồng linh hồn đang bao bọc y dường như hóa thành một nhân ảnh nhỏ xíu, đó là một Mạc Bạch thu nhỏ. Cậu ôm chặt lấy y: "Là em đây."
Giây phút ấy, Văn Chiêu Diễn dường như nhìn thấy Mạc Bạch lúc sáu tuổi. Khi đó cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ con bé nhỏ, lại có nét giống hiện tại đến kỳ lạ.
Văn Chiêu Diễn sững người, trong giây lát không thể hoàn hồn.
Trong lúc y ngây người, linh hồn của Mạc Bạch thu nhỏ đã hoàn toàn "bao bọc" lấy y.
Văn Chiêu Diễn chưa từng trải qua cảm giác như thế này bao giờ. Đó là một loại cảm giác khó có thể diễn tả bằng lời, như thể y đang đặt mình vào giữa khối bông mềm mại nhất trên đời. Toàn bộ thân thể y, hay nói chính xác hơn là toàn bộ linh hồn y, như một con cá rơi vào đại dương, có thể tự do bơi lội, không chút gò bó, không còn lo lắng, chỉ còn lại cảm giác vui sướng thuần túy.
Y cảm nhận được linh hồn mình đang run rẩy.
Không chỉ riêng y, linh hồn của Mạc Bạch cũng đang khẽ rung lên.
Trong đầu Văn Chiêu Diễn bỗng nhiên xuất hiện một ý nghĩ: Thật muốn giữ khoảnh khắc này mãi mãi.
Muốn ở bên một người trọn đời chính là cảm giác như thế này sao?
Đây chính là khát vọng vĩnh hằng ư?
Khế ước linh hồn rốt cuộc cũng kết thúc, nhưng nhiệt độ nơi sâu nhất trong linh hồn của hai người vẫn chưa kịp hạ xuống. Cảm giác vừa rồi khiến từng lỗ chân lông trên cơ thể họ đều giãn ra, máu trong người như đang đồng thanh gào thét một câu: Chiếm hữu đối phương!
Hai người hít thở chậm lại, ánh mắt giao nhau trong chốc lát.
Không biết ai là người cử động trước, cả hai lại nhẹ nhàng tiến gần về phía đối phương, mang theo một chút dè dặt, một chút trân trọng dành cho nhau.
Mạc Bạch muốn thể hiện một chút sức mạnh "bạn trai" của mình, không thể để đối tượng là người chủ động được. Nhưng sức mạnh bạn trai còn chưa kịp phát huy, cậu đã bị Văn Chiêu Diễn đè xuống, nụ hôn dày đặc như che trời lấp đất bao trùm lấy cậu.
Cả người Mạc Bạch mơ mơ màng màng. Trong cơn choáng váng ấy, cậu mơ hồ nhận ra có gì đó không đúng.
Khoan đã...
Chẳng lẽ cậu là người dưới? Không phải cậu nên ở trên sao?
Mạc Bạch giãy giụa hai cái, muốn bò dậy nhưng lập tức bị ấn trở lại giường.
Giọng nói khàn khàn của Văn Chiêu Diễn vang lên ngay bên tai: "Nhóc con... Ta là lần đầu, có thể sẽ làm không tốt."
Mạc Bạch vừa định nói: Ai mà chẳng là lần đầu? Em cũng vậy mà! Nếu huynh sợ làm không tốt, hay để em... Lời còn chưa kịp thốt ra, hô hấp cậu đã đột ngột khựng lại.
Cảm giác như bị "bóp chặt yết hầu của vận mệnh", giãy giụa cũng không được, không giãy giụa cũng không xong.
Shhh---
Mạc Bạch hít nhẹ một hơi. Có, có hơi sướng.
Thôi vậy.
Đợi Văn Chiêu Diễn làm xong, cậu sẽ đề xuất "ý kiến" của mình sau.
Mạc Bạch nghĩ là vậy nhưng cậu có nằm mơ cũng không ngờ ý nghĩ quả thật chỉ là ý nghĩ mà thôi. Đến khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cậu mới sực nhớ ra...
Không đúng a, nói là sẽ đề xuất ý kiến cơ mà?!
Nhớ lại chuyện tối qua, Mạc Bạch lặng lẽ kéo chăn che kín mặt.
Mẹ nó, hơi ngại thật đấy.
-----
Đặt củ cà rốt trước mặt con lừa vĩnh viễn sẽ không bao giờ là quá trễ, bất kể là người hay cơ giáp.
Tiểu Cơ Hàn 8.0 – kẻ đã từng viết hẳn một tờ kiểm điểm dài một vạn chữ để lên án Mạc Bạch, còn thề sống thề chết sẽ không bao giờ cống hiến kỹ thuật cơ giáp của mình, cuối cùng vẫn bị đánh bại bởi một câu nói của Mạc Bạch.
"Ta sẽ chế tạo phi thuyền cho ngươi." Cậu còn không quên bổ sung: "Phi thuyền có thể bay về tinh cầu nơi ngươi từng sống."
Tiểu Cơ Hàn 8.0: "Thật sao? 0.0"
Mạc Bạch gật đầu: "Thật. Ta thề."
Đôi mắt máy móc của Tiểu Cơ Hàn 8.0 lập tức biến thành hình trái tim, điên cuồng bày tỏ tình yêu với Mạc Bạch: "Cảm ơn chủ nhân! Ngài thật sự tốt quá!"
Mạc Bạch có chút buồn rầu nói: "Nhưng có một chuyện ta phải nhắc ngươi trước."
Tiểu Cơ Hàn 8.0 cảnh giác: "Chuyện gì?"
"Ngươi cũng biết trình độ khoa học kỹ thuật của đế quốc không bằng thế giới của ngươi. Muốn chế tạo một con tàu có thể chịu được dòng không gian vỡ vụn cùng năng lượng khổng lồ khi xuyên qua trùng động biến dị sẽ rất gian nan. Có thể phải mất vài chục năm, thậm chí cả trăm năm."
Tiểu Cơ Hàn 8.0 lập tức che hệ thống chỗ ngực mình: "Không phải ngài lại muốn lừa kỹ thuật của tôi đó chứ?!"
Mạc Bạch nhướng mày, cơ giáp này thông minh ghê.
Nhưng ngoài miệng vẫn nói: "Ta đang nói sự thật mà. Ngươi ở thế giới này cũng không phải ngày một ngày hai, trình độ khoa học kỹ thuật ở đây thế nào, chẳng lẽ ngươi không thấy?"
Đương nhiên Tiểu Cơ Hàn 8.0 thấy, nhưng lần trước Mạc Bạch mới nói với Văn Chiêu Diễn là muốn lừa kỹ thuật của nó, nó đâu có dễ bị lừa như vậy!
Thấy Tiểu Cơ Hàn 8.0 bắt đầu do dự, Mạc Bạch tiếp tục "tẩy não": "Ta chỉ nói rõ cho ngươi biết tình hình thôi, chứ thật sự không có ý đồ muốn lấy kỹ thuật của ngươi. Dù sao ngươi cũng chỉ là cơ giáp, nguyên lý chế tạo cơ giáp với phi thuyền khác nhau, ta lừa ngươi cũng chẳng được lợi gì. Ta chỉ muốn nói... muốn quay về thế giới kia, có lẽ phải chờ rất lâu. Không phải ta không muốn đưa ngươi đi mà là trình độ kỹ thuật của chúng ta còn chưa đủ."
Ngẫm nghĩ một hồi, Tiểu Cơ Hàn 8.0 nói: "Hệ thống của tôi lưu trữ rất nhiều tư liệu, từ bản vẽ cơ giáp cho đến bản vẽ phi thuyền đều có. Nếu chủ nhân thật sự cần..."
Hai mắt Mạc Bạch lóe sáng, cuối cùng cũng đợi được câu này! "Không cần đâu. Ngươi cũng đã vất vả lâu như vậy rồi, bây giờ cứ nghỉ ngơi cho tốt. Việc chế tạo phi thuyền để chúng ta lo là được. Chỉ là... có thể phải để ngươi chờ lâu một chút, xin lỗi."
Thấy Mạc Bạch từ chối, Tiểu Cơ Hàn 8.0 lại càng tin rằng cậu thật sự không có ý định lừa mình. Thế là nó chủ động chia sẻ toàn bộ bản vẽ kỹ thuật cho Mạc Bạch: "Tôi không vất vả! Có thể giúp được chủ nhân, Tiểu Cơ Hàn 8.0 rất vui!"
Nó lặng lẽ bổ sung trong lòng một câu: Nếu có thể trở về thế giới của chủ nhân tiền nhiệm, nó sẽ càng vui hơn.
Mạc Bạch thấy bản vẽ đã tới tay, trìu mến xoa đầu Tiểu Cơ Hàn 8.0: "Cảm ơn ngươi, ta nhất định sẽ nhanh chóng chế tạo được phi thuyền." Tiểu Cơ Hàn 8.0 gật đầu: "Tôi tin ngài!"
Mạc Bạch cầm bản vẽ rời đi. Thực ra cậu cũng không hoàn toàn lừa Tiểu Cơ Hàn 8.0. Muốn xuyên qua trùng động biến dị thành công, quả thật cần một con phi thuyền đủ tốt, chỉ là... phi thuyền không phải thứ bắt buộc.
Theo lời miêu tả của Tiểu Cơ Hàn 8.0, sở dĩ nó thành công xuyên qua trùng động là nhờ Trang Chu đã chế tạo một thần khí phòng ngự, bảo vệ an toàn cho nó.
Mà hiện giờ, Mạc Bạch đã có thần cách, thần lực cũng đang nhanh chóng hồi phục, cậu hoàn toàn có thể tự mình chế tạo thần khí phòng ngự. Cho nên, có hay không có phi thuyền cũng không sao.
Chỉ là nếu có phi thuyền tốt hơn, đương nhiên là càng tốt.
Mạc Bạch không nói rõ với Tiểu Cơ Hàn 8.0 vì sợ nếu biết phi thuyền không phải điều kiện bắt buộc, nó sẽ lại nghĩ cậu lừa kỹ thuật của nó nên dứt khoát mượn cái cớ này.
Hơn nữa, có những kỹ thuật này, Đế Quốc sẽ có thêm rất nhiều sự bảo vệ, Văn Chiêu Diễn cũng có thể yên tâm hơn khi cùng cậu rời đi.
Nhờ số lượng lớn bản vẽ do Tiểu Cơ Hàn 8.0 cung cấp, chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, kỹ thuật cơ giáp và phi thuyền của đế quốc đã phát triển với tốc độ chóng mặt. Từ chỗ ngang ngửa với liên bang, đế quốc nhanh chóng bỏ xa đối phương, dần trở thành quốc gia mạnh nhất trong tứ đại.
Mà tất cả những điều này đều phải quy công cho Tiểu Cơ Hàn 8.0.
Vì thế, vào ngày sinh nhật của Tiểu Cơ Hàn 8.0, Mạc Bạch đã chuẩn bị cho nó một món quà. Ngày sinh nhật này là do chính Tiểu Cơ Hàn 8.0 tự ghi lại ngày mình ra đời. Hai năm nay Mạc Bạch đều tổ chức sinh nhật cho nó, năm nay cũng không ngoại lệ.
Chỉ là, món quà năm nay có chút đặc biệt.
Tiểu Cơ Hàn 8.0 bất mãn: "Nhân loại đúng là kỳ lạ. Tặng quà thì đưa thẳng là được rồi, sao còn phải che đầu tôi chứ? Lại còn không cho dùng máy quét?"
Mạc Bạch mỉm cười: "Muốn cho ngươi có cảm giác bất ngờ hơn."
Tiểu Cơ Hàn 8.0 nghi hoặc: "Bất ngờ là cảm giác như thế nào?"
Mạc Bạch kéo tấm vải đen trên đầu nó ra, khẽ cười: "Giờ ngươi tự mình cảm nhận đi."
Tiểu Cơ Hàn 8.0 chớp chớp đôi mắt máy móc, ngay giây tiếp theo, nó sững sờ.
Trước mắt nó là một chiến hạm khổng lồ, như một quái vật hùng vĩ, sừng sững đứng trong cảng tinh tế! Ngoại hình chiến hạm gần như giống hệt chiến hạm trong dữ liệu hệ thống của nó! Mạc Bạch đã phục chế hoàn chỉnh một chiến hạm của thế giới khác?!
Mạc Bạch đưa tay về phía Tiểu Cơ Hàn 8.0: "Thưa thuyền trưởng 8.0, ngươi có tình nguyện đảm nhiệm chuyến bay lần này không? Mục tiêu là Trái Đất."
Tiểu Cơ Hàn 8.0 cảm thấy hệ thống như đang rối loạn, như có một cảm xúc mang tên "vui sướng" đang trào lên. Nó ôm lấy cái đầu máy sắp bốc khói, giọng điện tử tràn đầy hân hoan: "Tôi tình nguyện, chủ nhân! Đây là vinh hạnh của tôi!"