Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều
Hồi Ức Tiền Kiếp Ùa Về
Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 112 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nam sinh ngồi bàn trên rất nhanh đã phát hiện ra, vừa nãy Văn Chiêu Diễn còn nói chắc như đinh đóng cột là không hứng thú với học sinh chuyển trường, giờ lại nhìn người ta đến đờ đẫn cả người.
Cái này mà gọi là không hứng thú á?
Quả nhiên, vả mặt vĩnh viễn không bao giờ đến muộn. Ngay cả Văn huynh, người trước giờ luôn giữ lòng thanh tịnh, ít ham muốn cũng không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần!
Nam sinh lại lén liếc học sinh chuyển trường một cái.
Thiếu niên có vẻ ngoài thanh tú, sạch sẽ nhưng cái đẹp ấy không hề mang vẻ nữ tính, ngược lại còn tràn đầy sức sống, tươi sáng, khiến người khác vừa nhìn đã thấy dễ chịu.
Đây là kiểu soái ca không chỉ thu hút ánh nhìn của nữ sinh, mà ngay cả nam sinh cũng không nhịn được sẽ để ý tới cậu.
Xong rồi.
Địa vị hot boy của Văn huynh xem chừng không giữ được nữa rồi!
Người khác nhìn thiếu niên có cảm giác gì, Văn Chiêu Diễn không biết, y chỉ biết mình bị bàng hoàng. Một loại cảm giác như có thứ gì đó đánh mạnh vào tâm trí, khiến ánh mắt y không sao rời đi khỏi người kia.
Rất quen.
Quen thuộc đến lạ thường.
Đặc biệt là khi Văn Chiêu Diễn phát hiện thiếu niên trên bục giảng cũng đang nhìn thẳng về phía mình.
"Ầm!"
Trong đầu Văn Chiêu Diễn vỡ òa, những hình ảnh kỳ lạ ùa vào, quen thuộc đến mức giống như đã in sâu vào tâm khảm.
Chỉ cần gặp lại thiếu niên này, toàn bộ ký ức sẽ lập tức tự động hiện ra.
Y và thiếu niên hôn nhau nồng nhiệt.
Y và thiếu niên quấn quýt không rời.
Gương mặt thanh tú của thiếu niên đỏ ửng, ánh mắt mơ màng, say đắm, hết lần này đến lần khác gọi tên y.
Những hình ảnh đó quá mức k*ch th*ch khiến da đầu Văn Chiêu Diễn tê dại, hơi nóng trong người cuồn cuộn dâng lên.
"Văn Chiêu Diễn... Bạn học Văn Chiêu Diễn..."
Trong lúc hoảng hốt, Văn Chiêu Diễn lơ mơ nghe thấy có người gọi mình, liền bật dậy theo phản xạ: "Có!"
Cả lớp cười ầm lên, thiếu niên trên bục giảng cũng cười nhìn y.
Đầu óc Văn Chiêu Diễn càng thêm rối bời, những hình ảnh "ở chung" với thiếu niên trong đầu cũng càng lúc càng... nhạy cảm.
Ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng không nhịn được cười, nói: "Không phải gọi em đứng lên. Thầy chỉ muốn hỏi bạn học mới Mạc Bạch có thể tạm thời ngồi cùng em không? Đợi đến lúc sắp xếp lại chỗ ngồi thì đổi sau."
Văn Chiêu Diễn là người cao nhất lớp. Dù học rất giỏi nhưng để không chắn tầm nhìn của người khác, y vẫn luôn ngồi cuối lớp.
Chỗ ngồi bên cạnh vốn có người nhưng bạn cùng bàn là công tử nhà giàu, không có ý định thi đại học, học xong năm nay đã đi du học nước ngoài nên chỗ trống kia vẫn để không.
Theo lý mà nói, năm lớp 12 đã là giai đoạn gấp rút, rất hiếm khi có người chuyển trường vào lúc này.
Văn Chiêu Diễn lại liếc nhìn thiếu niên một cái, ngay cả cái tên cũng quen đến khó hiểu.
Y nuốt khan: "Được."
Mạc Bạch lập tức đến, ngồi xuống ghế bên cạnh y.
Thiếu niên vừa ngồi xuống, một mùi hương thoang thoảng dễ chịu liền xộc vào mũi Văn Chiêu Diễn, những hình ảnh kỳ lạ trong đầu y càng lúc càng nhiều.
"Chết tiệt!" Văn Chiêu Diễn thầm mắng bản thân.
Y bị làm sao vậy?
Lần đầu gặp người ta mà đã...
Văn Chiêu Diễn chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể tự động nảy sinh ý nghĩ đen tối với người khác, liền hơi xấu hổ.
Thiếu niên nghiêng đầu, nói nhỏ giọng: "Chào cậu, mình là Mạc Bạch."
Văn Chiêu Diễn gần như không nghĩ ngợi gì mà đáp lại: "...Tôi là Văn Chiêu Diễn."
Thiếu niên mỉm cười: "Ừ, mình biết."
Văn Chiêu Diễn: "?"
Biết?
Chẳng lẽ bọn họ không phải lần đầu gặp nhau?
Văn Chiêu Diễn lập tức lắc đầu trong bụng.
Không thể nào!
Nếu từng gặp người này trước đây, y sẽ không thể nào quên được.
Vậy tại sao y lại cảm thấy Mạc Bạch quen thuộc đến thế?
Thậm chí những hình ảnh trong đầu kia giống như đã thực sự xảy ra, y có thể nhớ rất rõ hơi ấm cơ thể của thiếu niên.
Văn Chiêu Diễn: "..."
Y vội vàng gạt hết những hình ảnh đó sang một bên, lần nữa cảm thấy bó tay với bản thân. Làm sao y có thể đối với một bạn học mới quen nảy sinh ý nghĩ đen tối như vậy?!
Văn Chiêu Diễn rất muốn hỏi thiếu niên vì sao lại biết tên mình nhưng hiện tại đang trong giờ học, không tiện nói chuyện nhiều.
Giáo viên chủ nhiệm bắt đầu giảng bài, hai người cũng không nói thêm.
Chỉ là trong lớp có học sinh chuyển trường, lại còn là soái ca cấp độ này, đa số học sinh đều không còn tâm trí để nghe giảng, chốc chốc lại có người quay đầu nhìn về phía cuối lớp.
Cuối cùng cũng cố gắng chịu đựng đến lúc tan học, trong lớp rất nhiều nam sinh lập tức vây quanh Mạc Bạch.
Vì Mạc Bạch trông có vẻ dễ gần, lại ngồi cùng bàn với Văn Chiêu Diễn nên các bạn nam nhân tiện bắt chuyện với Văn Chiêu Diễn, cũng tiện thể hỏi han Mạc Bạch. Đại loại đều là mấy câu như "trước đây học trường nào?", "vì sao lại chuyển trường?" linh tinh.
Mạc Bạch hỏi gì đáp nấy, thái độ thân thiện, rất nhanh đã rút ngắn khoảng cách với các bạn trong lớp. Không chỉ nam sinh, ngay cả nữ sinh cũng lần lượt tới tự giới thiệu. Có người còn rủ Mạc Bạch đi vệ sinh cùng nhưng cậu lịch sự từ chối.
Đến giờ ăn trưa, Mạc Bạch hỏi Văn Chiêu Diễn: "Tớ còn chưa biết nhà ăn ở đâu, cậu có thể dẫn tớ đi không?"
Văn Chiêu Diễn cúi đầu: "Bảo bọn họ dẫn cậu đi đi, tôi không ăn ở nhà ăn."
Y thường tự mang cơm, chủ yếu là để tiết kiệm tiền. Huống hồ trước đó còn lỡ làm bạn học bị thương, tiền thuốc thang là một số tiền không nhỏ, y càng không dám tiêu pha.
Mạc Bạch gật đầu: "Được."
Văn Chiêu Diễn nhìn theo bóng lưng Mạc Bạch rời đi, mãi đến khi không còn thấy nữa mới thu lại ánh mắt. Y đưa tay xoa xoa đầu, trong lòng tự hỏi đi hỏi lại một câu: Mình thật sự chưa từng gặp cậu ấy sao? Rốt cuộc là đã gặp ở đâu? Hay là mình thật sự chưa gặp?
Văn Chiêu Diễn không dám nhắm mắt vì mỗi lần nhắm mắt, trong đầu y lại hiện lên hình ảnh ở bên Mạc Bạch. Điều khiến y càng thêm bối rối là trong những hình ảnh đó, thỉnh thoảng còn xen lẫn những thứ kỳ lạ giống như công nghệ cao.
Văn Chiêu Diễn nghĩ dù mình đã xem không ít phim khoa học viễn tưởng nhưng cũng đâu đến mức nhập tâm đến vậy được?
Giờ ăn trưa, Văn Chiêu Diễn ăn cơm với dưa muối.
Chẳng bao lâu sau, người vừa nói đi ăn là Mạc Bạch lại quay về.
Động tác của Văn Chiêu Diễn khựng lại, ánh mắt dừng lại trên người cậu.
Mạc Bạch giơ hộp đồ ăn đã gói sẵn trong tay: "Nhà ăn đông quá, tớ cũng không quen ai nên gói mang về ăn."
Văn Chiêu Diễn "ừ" một tiếng.
Mạc Bạch bày đồ ăn ra bàn.
Văn Chiêu Diễn liếc qua, thầm nghĩ thiếu niên trông gầy gầy, vậy mà ăn khỏe thật. Nhưng rất nhanh y nhận ra, đối phương căn bản không ăn hết.
Ăn được vài miếng, Mạc Bạch đã dừng lại, có chút bối rối: "No quá rồi, hình như mua nhiều quá."
Văn Chiêu Diễn không nói gì.
Mạc Bạch do dự một lúc, quay sang hỏi: "Hai phần này tớ chưa động đến, cậu ăn giúp tớ được không? Cậu còn ăn nổi không?"
Văn Chiêu Diễn ngẩng đầu nhìn cậu.
Mạc Bạch đối diện ánh mắt ấy, trong mắt ánh lên ý cười.
Văn Chiêu Diễn im lặng. Cậu là cố ý, cố ý tìm cớ mời mình ăn cơm.
Văn Chiêu Diễn mím môi, cuối cùng vẫn nhận lấy đồ ăn, chia lại một ít vào hộp của Mạc Bạch: "Cậu ăn thêm chút nữa đi, phần còn lại tôi sẽ ăn giúp."
Nụ cười của Mạc Bạch càng rạng rỡ: "Cảm ơn!"
Buổi tối tan học, Văn Chiêu Diễn chuẩn bị về nhà nhưng rất nhanh phát hiện phía sau có một bóng người cao gầy đi theo sau.
Văn Chiêu Diễn khựng lại một nhịp, sau đó lại tiếp tục bước đi.
Mạc Bạch đã sớm biết nhà Văn Chiêu Diễn ở chỗ nào, dù Văn Chiêu Diễn có đi nhanh hơn, cậu cũng có thể đuổi kịp. Chỉ là không ngờ khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ, đột nhiên có một cơn gió mạnh ập đến, cậu bị một đôi tay rắn chắc ép vào tường.
"Là tớ." Mạc Bạch vội nói.
Động tác trên tay Văn Chiêu Diễn chợt nhẹ đi, sau đó buông ra. Trong bóng tối, y nhìn chằm chằm gương mặt Mạc Bạch, hỏi nhỏ giọng: "Đi theo tôi làm gì?"
Mạc Bạch tỏ vẻ vô tội: "Tớ đâu có đi theo cậu, nhà tớ cũng đi đường này mà."
Y buông thiếu niên ra, hai người đi chung một con đường.
Mãi cho đến khi tới trước cửa nhà Văn Chiêu Diễn, Mạc Bạch đứng ở căn nhà bên cạnh, vẫy tay với y: "Nhà tớ ở đây này."
Văn Chiêu Diễn chợt nhớ lời ông ngoại từng nói có kẻ có tiền kỳ lạ mua nhà ở chỗ sắp bị phá dỡ của họ. Nhìn gương mặt thanh tú của Mạc Bạch, y lập tức hiểu ra.
Đêm đó, Văn Chiêu Diễn mơ một giấc mơ.
Trong mơ, y với thiếu niên là người yêu, cùng nhau trải qua rất nhiều năm tháng. Y còn đè cậu dưới thân...
Văn Chiêu Diễn bỗng nhiên mở bừng mắt, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng. Y cúi đầu nhìn xuống chỗ nào đó trên người mình, nói nhỏ gì đó, cuối cùng vẫn đành bò dậy đi giặt quần.
Tuy nhiên tâm trạng Văn Chiêu Diễn hoàn toàn không yên ổn, giấc mơ kia chân thực đến mức khiến y không thể bình tĩnh.
Y nhớ lại chuyện dạo gần đây sức mình đột nhiên lớn hơn... Dạo gần đây những chuyện kỳ lạ cứ liên tục xảy ra.
Chẳng lẽ con người thật sự có kiếp trước?
Hay tất cả chỉ là mơ?
Nhưng sao lại chân thực đến vậy?
Y với Mạc Bạch... kiếp trước là bạn đời của nhau sao?
Vậy Mạc Bạch có nhớ chuyện kiếp trước không?
Trong lúc Văn Chiêu Diễn rối bời, Mạc Bạch đang thông qua màn hình ảo quan sát nhất cử nhất động của y.
Tiểu Cơ Hàn 8.0 hỏi: "Cậu ta đang khôi phục ký ức đúng không?"
Mạc Bạch đáp: "Ừ."
"Vậy cậu sắp không còn cơ hội nữa rồi."
"Ai nói?! Lần này ta nhất định có thể 'bắt' được anh ấy!"
Đời trước, tuổi tác cơ thể của cậu nhỏ hơn Văn Chiêu Diễn, dáng người lại khá gầy, không thể "trên" y được, về mặt tình cảm vẫn có thể chấp nhận.
Nhưng đời này thì khác! Tuổi cơ thể của Văn Chiêu Diễn nhỏ hơn cậu, thậm chí còn rất gầy!
Tiểu Cơ Hàn 8.0: "Nhưng cậu ta vẫn rất cao."
"Nhưng cơ bắp ta rắn chắc hơn."
Tóm lại là có cơ hội!
-----
Những ngày sau đó, không biết có phải vì những cảnh trong mơ không mà Văn Chiêu Diễn luôn vô thức dõi theo Mạc Bạch. Thấy cậu cười nói với người khác, y sẽ theo bản năng siết chặt cây bút trong tay.
Có nữ sinh tỏ tình với Mạc Bạch, y sẽ nhíu mày nhắc nhở: "Sắp thi đại học rồi, học tập quan trọng hơn."
Điều bất ngờ là Mạc Bạch rất nghe lời y, điều này khiến Văn Chiêu Diễn càng lúc càng không thể bình tĩnh. Trong đầu y ngày càng nghĩ về cậu nhiều hơn, cũng thích cậu nhiều hơn.
Không có mối quan hệ thân mật lâu dài, làm sao có thể tiến đến bước này chứ?
Nhịn được khoảng nửa tháng, cuối cùng Văn Chiêu Diễn không nhịn được hỏi: "Trước đây... có phải chúng ta đã từng gặp nhau không?"
Thật ra y càng muốn hỏi là trước kia rốt cuộc hai người họ có mối quan hệ gì?
Mạc Bạch chỉ cười nói: "Đợi thi đại học xong, tớ sẽ nói cho cậu biết, được không?"
Đối với Văn Chiêu Diễn mà nói, câu trả lời này không giống như phủ nhận, mà như ngầm giải thích tất cả.
Y thật sự quen biết với Mạc Bạch, quan hệ giữa hai người vô cùng thân mật! Thậm chí còn có khả năng mỗi ngày y đều cùng cậu làm những chuyện rất rất thân mật...
Nhưng vẻ mặt của Văn Chiêu Diễn lại vô cùng âm trầm.
Nếu Mạc Bạch đã nói là thi đại học xong mới nói, vậy cứ chờ thi đại học xong đi.
Thành tích của Văn Chiêu Diễn vẫn luôn rất ổn định, cũng không quá lo lắng khi sắp thi đại học. Điều y càng để ý hơn chính là chuyện Mạc Bạch sẽ giải thích mọi chuyện sau kỳ thi.
Mạc Bạch đã chuẩn bị một màn tỏ tình. Lần trước là Văn Chiêu Diễn tỏ tình với cậu trước, nhìn cứ như ai tỏ tình trước thì sẽ có đủ tư cách làm chồng vậy.
Vậy nên lần này, Mạc Bạch đã tỉ mỉ chuẩn bị một màn tỏ tình thật hoành tráng!
Sau khi ăn bữa tiệc chúc mừng với các bạn học xong, Mạc Bạch liền dẫn Văn Chiêu Diễn đến một phòng khách sạn.
"Văn Chiêu Diễn, em thích anh. Dù anh luân hồi bao nhiêu lần, dù còn nhớ hay không, bạn đời của em... từ đầu đến cuối chỉ có thể là anh."
Đại não Văn Chiêu Diễn như bị nổ tung. Vô số hình ảnh điên cuồng ập vào trong đầu y, toàn bộ những khoảng thời gian y ở cùng nhóc con đều đã quay lại.
"Nhóc con..." Văn Chiêu Diễn nhẹ nhàng gọi một câu như bị mất tiếng.
Mạc Bạch có chút kinh ngạc: "Anh nhớ lại rồi?"
Văn Chiêu Diễn "ừ" một tiếng.
Mạc Bạch thầm nghĩ: Hỏng rồi! Mình còn cho rằng phải một lúc lâu nữa cơ! Nhưng vẫn còn cơ hội!
Thừa dịp Văn Chiêu Diễn vẫn đang khôi phục ký ức, nói không chừng suy nghĩ vẫn rất loạn, cậu vừa lúc có thể "ăn" luôn!
Mạc Bạch ôm lấy Văn Chiêu Diễn, dịu dàng nói: "Nhớ lại cũng tốt. Không sao, có em đây rồi, sau này sẽ luôn có em."
Mạc Bạch cúi đầu hôn Văn Chiêu Diễn.
Vì có kinh nghiệm đời trước nên Mạc Bạch hoàn toàn không cảm thấy e ngại, ngược lại còn quen đường quen nẻo, biết hôn Văn Chiêu Diễn ở chỗ nào sẽ làm y mất kiểm soát.
Mạc Bạch cũng đã làm như vậy, hiệu quả đương nhiên vô cùng tốt.
Chẳng qua...
Ngày hôm sau, Mạc Bạch tỉnh lại từ trên giường, cảm thấy cơ thể không khỏe, lập tức rơi vào trầm tư.
Vì sao lần này mình vẫn ở dưới?!!!