Chương 21: Văn Chiêu Diễn Dỗ Cháu, Lê Triều Từ Nổi Ghen

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều

Chương 21: Văn Chiêu Diễn Dỗ Cháu, Lê Triều Từ Nổi Ghen

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm nay tâm trạng Văn Chiêu Diễn thật sự rất tốt, y chủ động nán lại chơi với Mạc Bạch, chăm sóc tiểu cháu ngoại của Mạc Lê vô cùng chu đáo.
Dù sao sau này hai bên sẽ là người nhà. Mạc Lê lại thương cậu nhóc này đến thế, vậy y nên tranh thủ xây dựng mối quan hệ tốt với nhóc con này trước, nghĩ thế nào cũng không lỗ.
Mạc Bạch đang vắt óc suy nghĩ làm sao để Văn Chiêu Diễn rời đi, nhưng chưa kịp nghĩ ra thì đối phương đã tự nhiên mở một hộp xếp gỗ, tỏ ý muốn ở lại chơi cùng.
Mạc Bạch im lặng vài giây, hơi khó xử hỏi: "Cái này có vẻ không cần thiết lắm đâu?"
Văn Chiêu Diễn đưa tờ hướng dẫn chơi cho cậu xem.
[Phù hợp với trẻ từ sáu đến mười hai tuổi. Vui lòng chơi dưới sự giám hộ của phụ huynh, giáo viên hoặc người máy bảo mẫu.]
Mạc Bạch: "..."
Nhưng nói thật, bộ xếp gỗ này không hề khó như những bộ ở Địa Cầu cổ. Linh kiện to, số lượng lại không nhiều, thật sự chẳng có gì hay để chơi.
Chỉ mất mười phút, Mạc Bạch đã dựng xong một tòa lâu đài đôi xinh đẹp.
Văn Chiêu Diễn không tiếc lời khen ngợi: "Giỏi lắm."
Dù y không biết trước đây Tiểu Mạc Bạch mắc bệnh gì mà lúc nào cũng ngơ ngác, nhưng từ khi cậu bé trở nên bình thường, y luôn cảm thấy nhóc con này có chỉ số thông minh vượt trội so với bạn bè đồng trang lứa.
Văn Chiêu Diễn lại tháo một hộp mô hình chiến hạm ra.
Lần này Mạc Bạch chỉ tốn năm phút, lắp xong còn ngáp nhẹ một cái, biểu lộ rõ sự nhàm chán.
Văn Chiêu Diễn nhạy cảm nhận ra chỉ số thông minh của nhóc con này có lẽ còn vượt xa tưởng tượng của y. Nghĩ đến việc trẻ con thích được khen, khen ngợi sẽ giúp tăng thêm tự tin, y do dự hai giây rồi tiếp tục khen: "Nhóc con thật tuyệt vời."
Mạc Bạch: "..." Vậy nên chúng ta thực sự phải chơi mấy món đồ ấu trĩ này sao? Cháu chán đến mức sắp ngủ rồi đây này.
Văn Chiêu Diễn không nghe được tiếng lòng của cậu.
Đại hoàng tử điện hạ lần đầu tiên trong đời cảm nhận được niềm vui khi "trông trẻ", phấn khởi mở ra một bộ mô hình cơ giáp.
Mạc Bạch chỉ tốn ba phút đã lắp xong.
Trong lòng Văn Chiêu Diễn đột nhiên dâng lên một cảm giác tự hào kỳ lạ.
Không hổ là cháu ngoại của Mạc Lê.
Người ta nói cháu ngoại giống cậu, xem ra quả không sai.
Văn Chiêu Diễn thấy hứng thú, lại lôi ra một bộ mô hình cơ giáp phức tạp hơn. Đây là mô hình được mô phỏng hoàn toàn giống một chiếc cơ giáp cơ bản, từng linh kiện đều được làm như thật.
Văn Chiêu Diễn định dạy Mạc Bạch lắp. Bộ này khó hơn một chút nhưng y tin Tiểu Mạc Bạch đủ khả năng.
Nếu là cơ giáp thật, có lẽ Mạc Bạch còn thấy hứng thú; còn đây chỉ là mô hình, cậu nhìn thôi đã chẳng buồn động vào.
Thế là khi Văn Chiêu Diễn còn đang kiên trì đọc bản hướng dẫn, Mạc Bạch đã buồn chán đến mức ngủ thiếp đi. Đầu nhỏ của cậu nghiêng sang một bên, trực tiếp tựa lên vai Văn Chiêu Diễn.
Văn Chiêu Diễn hơi sững lại, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy nhóc con đã từ vai mình trượt xuống, chui hẳn vào lòng y.
Văn Chiêu Diễn lập tức không dám động đậy.
Cơ thể trẻ con vừa mềm mại vừa trắng trẻo, nhìn vào cứ có cảm giác chỉ cần hơi dùng sức một chút là sẽ vô tình làm cậu bị thương. Hơi thở của cậu rất nhẹ, lúc ngủ cũng đáng yêu hệt như lúc thức.
Vẻ mặt khi ngủ của cậu rất yên tĩnh, khiến người ta nhìn thôi cũng không tự giác thả lỏng, muốn che chở cho cậu thật cẩn thận.
Văn Chiêu Diễn từng nghe người ta nói trẻ con có tâm hồn thuần khiết nhất. Khi chúng hoàn toàn tin tưởng ai đó, người ấy sẽ ngay lập tức trở thành nơi làm chúng an tâm nhất. Trước mặt người đó, chúng không hề có chút phòng bị nào.
Chúng thích thì thích, không thích thì không thích; không biết lươn lẹo, không biết đấu đá, cũng không biết nịnh bợ như người lớn.
Nhìn cậu bé ngủ ngon lành trong lòng mình, không hề có chút phòng bị, Văn Chiêu Diễn chợt thấy trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả.
Để không làm Mạc Bạch thức giấc, cả người Văn Chiêu Diễn cứng đơ như tượng. Y cố gắng thả lỏng cơ bắp, nhẹ nhàng bế ngang cậu lên, đặt lên đùi mình để cậu ngủ thoải mái hơn. Nhưng y vừa hơi động một chút, cậu như cảm giác được, đôi mày nhỏ nhíu lại.
Văn Chiêu Diễn lập tức dừng toàn bộ động tác, giữ nguyên tư thế cứng ngắc kia.
Mãi đến khi hàng mày nhỏ của Tiểu Mạc Bạch giãn ra, y mới dám thở nhẹ, khẽ kéo cậu tới gần ngực mình hơn.
Có lẽ vì ngực y rất ấm, Mạc Bạch vô thức dụi dụi rồi áp mặt vào.
Thế là cả hai giữ nguyên tư thế như vậy suốt bốn tiếng đồng hồ.
Khi Mạc phu nhân với Mạc Hướng Thiên tan làm về nhà, vừa bước vào cửa đã thấy cảnh tượng đó. Hai người sửng sốt mất một giây, ánh mắt lập tức đổ dồn vào Mạc Bạch đang ngủ trong lòng Văn Chiêu Diễn.
Mạc Hướng Thiên trợn mắt, nhỏ giọng hỏi: "Bảo bảo đang ngủ ư?"
Văn Chiêu Diễn khẽ gật đầu.
Mạc Hướng Thiên cảm thấy hơi chua chát. Từ khi con trai khỏi bệnh, thằng bé không chịu để hắn ôm ngủ nữa, thế mà bây giờ lại chịu ngủ ngon lành trong lòng Văn Chiêu Diễn!?
Chẳng lẽ hắn vẫn còn tặng quá ít quà cho con trai ư?
Trong lòng chua như giấm đổ, Mạc Hướng Thiên liếc Văn Chiêu Diễn một cái đầy căm phẫn, như thể đối phương đang giật con trai khỏi tay mình vậy.
Mạc phu nhân đi tới định bế Mạc Bạch dậy nhưng mới khẽ động, Mạc Bạch liền tỉnh giấc.
Giấc ngủ vừa rồi quá ngon và thoải mái, tỉnh dậy thấy mình không nằm trên giường, cậu còn hơi ngơ ngác. Chớp mắt vài cái, tầm mắt liền chạm ngay đôi mắt của Văn Chiêu Diễn từ trên cao nhìn xuống.
Văn Chiêu Diễn hỏi: "Tỉnh rồi?"
Mạc Bạch: "...Hở?"
Văn Chiêu Diễn đặt cậu xuống.
Vòng tay trở nên trống rỗng, thiếu mất một "lò sưởi" nhỏ, trong lòng Văn Chiêu Diễn cảm thấy hơi trống trải một giây nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, đứng dậy: "Vậy ta về trước. Mạc tiên sinh, Mạc phu nhân, chúc ngủ ngon."
Mạc Hướng Thiên nghiến răng: "Ngủ ngon." Sao không nói luôn là không hẹn ngày gặp lại luôn đi chứ?!
Đợi Văn Chiêu Diễn rời đi, Mạc Bạch mới tỉnh táo hơn, chậm rãi nhận ra hình như vừa nãy cậu đã ngủ trong lòng Văn Chiêu Diễn?
Mạc Hướng Thiên chua chát nói: "Bảo bảo chưa từng chịu để ba ôm ngủ."
"...À."
Mạc Hướng Thiên hệt như người vợ bị phản bội: "Bảo bảo không giải thích cho ba một tiếng sao? Vì sao lại để người khác ôm mà không chịu để ba ôm?"
Mạc Bạch im lặng vài giây, tự tìm cho mình một lý do hợp lý: "Văn Chiêu Diễn không phải người ngoài mà là mợ tương lai."
Đúng!
Nhất định là tiềm thức của cậu đã coi y như đối tượng của cậu út trong tương lai, vậy đó là trưởng bối nên cậu mới ngủ trong lòng y.
Mạc Hướng Thiên: "..."
Hắn rất muốn nói là chẳng lẽ ba không thân bằng mợ nhưng vợ hắn đang ở đây, mà vợ hắn lại đặc biệt thương cậu em trai mất tích kia. Nếu hắn nói câu đó, chắc chắn sẽ bị mắng thê thảm.
Thế là hắn đành nuốt nước mắt vào trong.
Mạc phu nhân nghe tới Lê Triều Từ, trong lòng thấy hơi phức tạp: "Triều Từ còn chưa về nhận tổ quy tông đâu..."
Nhà cũng chưa quay về, cô còn chưa được nhìn em mình sau hơn hai mươi năm không gặp, vậy mà đã nghe tin em ấy với người ta tự mình đính ước rồi.
Mạc Bạch vỗ vai cô trấn an: "Con cháu có phúc của con cháu, mẹ đừng nghĩ nhiều quá."
Mạc phu nhân: "..."
Cô nắm lấy bàn tay múp míp của con trai, nghi ngờ cái đứa đang nói chuyện với mình không phải là một đứa trẻ sáu tuổi mà là một ông cụ non.
Cô nghiêm mặt hỏi: "Dạo này con xem phim gì vậy?"
Không phải ảo giác của cô, Bạch Bạch nói chuyện thật sự càng ngày càng giống như một ông cụ non.
Mạc Bạch chắp tay ra sau lưng, bình tĩnh thong dong bước đi: "Vậy ba mẹ cứ bận việc đi, con về phòng trước." Sau đó dứt khoát quay người đi lên phòng.
Lúc đi ngang qua cái cầu trượt, cậu dừng lại một giây, liếc nhìn ba mẹ một cái, vòng qua, "vèo~" một cái trượt xuống rồi lại bình tĩnh rời đi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Hai vợ chồng: "..."
----
Buổi tối, bảo tiêu Mạc gia báo cáo như thường lệ.
Nghe đến đoạn Văn Chiêu Diễn lại tặng Mạc Bạch một đống quà, Lê Triều Từ mất bình tĩnh ngay: "Cậu ta tặng quà cho Bảo bảo, Bảo bảo rất vui, sau đó đã ngủ trong lòng cậu ta suốt một buổi chiều ư?"
"... Vâng."
"À."
Chỉ một chữ thôi nhưng giọng của Lê Triều Từ lại lạnh đến mức ai nghe cũng phải dựng tóc gáy.
Bảo tiêu im re, cảm nhận rõ ràng sự nguy hiểm mơ hồ toát ra từ cấp trên.
May mà Lê Triều Từ không giận cá chém thớt, chỉ dặn dò phải tiếp tục theo dõi Mạc gia rồi tắt máy.
Quái vật bên cạnh khẽ nói: "Tiên sinh, ngài hơi thiếu kiên nhẫn rồi."
Lê Triều Từ nheo mắt: "Có người giả mạo tôi tiếp cận Văn Chiêu Diễn, Văn Chiêu Diễn lại dám lợi dụng kẻ giả mạo đó để gần gũi cháu ngoại của tôi. Tôi có thể không tức giận sao?"
Điều này chứng tỏ điều gì?
Chứng tỏ vốn dĩ người mà nhóc con nên thân thiết phải là anh, không phải tên cậu út giả mạo kia! Càng không phải Văn Chiêu Diễn!
Nghĩ đến đây, Lê Triều Từ càng tức giận. Anh đứng phắt dậy, lạnh giọng ra lệnh: "Chuẩn bị phi thuyền."
Quái vật vẫy hai cái xúc tu, cố ý hỏi: "Đi đâu ạ?"
Hắn cũng không nhắc đến người nào đó.
Lần trước còn nói không thể đối mặt Mạc gia, ấy vậy mà nghe nhóc con thích hàng giả là lập tức mất kiên nhẫn.
Thật ra hắn cũng rất mong được gặp nhóc con kia, cậu đáng yêu đến mức làm hắn ngứa bốn cái tay muốn ôm về. Chắc chắn sẽ mềm lắm!
Lê Triều Từ nghiêm giọng: "Đi An Dưỡng Tinh."