Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều
Ai Là Cậu Út Thật Sự?
Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lê Triều Từ hoàn toàn không biết phải nói gì với tỷ tỷ. Lúc bị mang đi, hắn còn quá nhỏ, chỉ sáu bảy tuổi, bằng tuổi Tiểu Mạc Bạch bây giờ.
Tỷ tỷ lớn hơn hắn rất nhiều, mẫu thân họ lại mất vì khó sinh, nên từ nhỏ, tỷ tỷ đã luôn đóng vai trò vừa là mẹ vừa là chị đối với hắn.
Vì bị bắt đi quá sớm, nhiều chuyện hắn thật sự đã gần như quên sạch, nhưng cái cảm giác tỷ tỷ như mẫu thân thì vẫn còn sót lại mơ hồ trong ký ức.
Từ lúc Lê Nhược bật khóc, Lê Triều Từ mới thật sự cảm nhận lại được chút bóng dáng tuổi thơ ngày nào tỷ tỷ bế hắn lớn lên, nhưng hắn vẫn không biết phải mở lời thế nào.
Hai tỷ đệ nhìn nhau, không ai nói một lời.
Mạc phu nhân thấy đệ đệ cái gì cũng không chịu nói, tức giận đến mức mắt đỏ hoe, đành phải chủ động mở lời: "Đệ không có gì muốn nói với tỷ sao?"
Lê Triều Từ rũ mắt, vẫn lặng thinh.
"Bao năm nay đệ đã đi đâu? Bọn tỷ vẫn luôn tìm đệ."
Lê Triều Từ vẫn không đáp.
Mạc phu nhân dù giận nhưng nhớ đến chuyện đệ đệ bị thất lạc từ nhỏ, lại không nỡ trách mắng quá đáng, đành dịu giọng hơn một chút: "Vậy khi nào đệ định về nhà?"
Lúc này, Lê Triều Từ mới chịu mở miệng: "Hắn không có ý định đó."
Mắt Mạc phu nhân đỏ bừng: "Triều Từ, có phải đệ trách chúng ta trước kia không chăm sóc tốt cho đệ, khiến đệ phải chịu khổ nên đệ mới không muốn nhận lại bọn tỷ không?"
"Không có." Ngữ khí của Lê Triều Từ rất thản nhiên: "Tỷ đừng nghĩ nhiều."
"Vậy rốt cuộc là vì sao? Rõ ràng đệ đã trở lại, nhưng vẫn không chịu nhận lại người nhà?"
Lê Triều Từ lại im lặng.
Không khí chìm vào sự bế tắc.
Khác với bầu không khí nặng nề bên trong biệt thự, bên ngoài, Mạc Bạch đã kéo được Văn Chiêu Diễn đến, vừa đi vừa không quên tóm tắt tình hình: "Cậu út với mẫu thân ta đang ở trong phòng khách."
Văn Chiêu Diễn hơi bất ngờ. Thật ra y luôn biết Mạc Lê sống trong Mạc gia, nhưng không hiểu vì sao ngoài y ra, không ai khác nhìn thấy cậu. Y không nghĩ quá sâu, chỉ cho rằng Mạc Lê dùng năng lực đặc thù để ẩn mình.
Còn vì sao cậu không chịu lộ diện trước gia đình, lúc trước y mơ hồ không hiểu, nhưng giờ đã đoán được vài phần: chắc chắn liên quan đến Ô Khắc quốc.
Nhưng mới đó mà đã đổi ý rồi sao? Sao lại chịu gặp Mạc phu nhân đột ngột như vậy?
Văn Chiêu Diễn hỏi: "Cậu nhóc đã nhận lại mẫu thân nhóc rồi?"
Mạc Bạch gật đầu: "Ừm, giờ muốn không nhận cũng phải nhận."
Văn Chiêu Diễn vẫn cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng không nói được là lạ ở đâu, chỉ là y cũng muốn gặp Mạc Lê nên giờ có cơ hội, đương nhiên sẽ không bỏ lỡ.
Đến trước cửa biệt thự, Mạc Hướng Thiên còn đang ngồi thất thần, chẳng còn vẻ "đại gia số một" chút nào.
Thấy Văn Chiêu Diễn, giọng hắn không vui lắm, thậm chí còn lộ rõ chút ghen tị: "Điện hạ đến có chuyện gì?"
Bảo bối của hắn sao cứ dính lấy đại hoàng tử thế không biết! Hắn mới là phụ thân ruột cơ mà!
Văn Chiêu Diễn gật đầu: "Chào Mạc gia chủ."
Hai người xem như hoàn thành thủ tục xã giao.
Mạc Bạch ngó vào trong phòng khách, hỏi: "Bên trong nói đến đâu rồi phụ thân?"
Mạc Hướng Thiên thở dài: "Tường cách âm tốt quá, phụ thân không nghe được gì hết."
"Vậy chờ thêm chút nữa đi." Mạc Bạch quay sang nhìn Văn Chiêu Diễn: "Huynh ngồi cùng luôn đi."
Văn Chiêu Diễn do dự một lát, vẫn ngồi xuống.
Thế là hai người lớn một đứa nhỏ ngồi xếp hàng trên bậc thềm, ánh mặt trời chiếu xuống khiến cả ba như đội một vòng sáng trên đầu.
Văn Chiêu Diễn vừa ngồi vừa thấy lòng không yên, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn vào trong.
Thấy vậy, Mạc Hướng Thiên nói: "Đừng lo. Để hai tỷ đệ họ nói chuyện, phu nhân ta chắc có nhiều lời muốn hỏi lắm."
Văn Chiêu Diễn "ừ" một tiếng.
Mạc Hướng Thiên đã biết chuyện Văn Chiêu Diễn thích cậu em vợ nhà mình từ miệng nhi tử, nhịn không được hỏi: "À đúng rồi, ngài với cậu em vợ của ta..."
"Phụ thân." Mạc Bạch kéo tay áo Mạc Hướng Thiên, xụ mặt nói: "Đừng hỏi trực tiếp như vậy."
Mạc Hướng Thiên sờ sờ mũi: "Bảo bảo nói đúng, là phụ thân đường đột."
Mạc Bạch nhìn sang Văn Chiêu Diễn, hạ giọng nói nhỏ với phụ thân mình: "Huynh ấy vẫn đang yêu thầm, phụ thân hỏi nhiều sẽ khiến người ta đau lòng đấy."
Văn Chiêu Diễn: "..." Ngại quá, tinh thần lực quá mạnh cũng thật phiền, y đã nghe được hết.
"À à." Mạc Hướng Thiên bừng tỉnh đại ngộ, chuyển sang nhìn Văn Chiêu Diễn bằng ánh mắt đồng tình. Tuy không phải lúc nào hắn nhìn người cũng chuẩn, nhưng vừa nhìn Lê Triều Từ là biết ngay, người đó tuyệt đối không phải loại dễ theo đuổi.
Đại Hoàng tử chắc sẽ phải chạy theo đuôi người ta dài dài đây~
Mạc Hướng Thiên vỗ vai Văn Chiêu Diễn, an ủi: "Không sao, người trẻ tuổi cứ đâm đầu mà theo đuổi. Đôi khi cơ hội ở ngay trước mắt, chỉ cần thử thêm vài lần là được."
Văn Chiêu Diễn: "..."
Y không muốn thảo luận chuyện này chút nào, nhưng người này lại là đại huynh của Mạc Lê.
Là đại huynh.
"...Ừm."
Mạc Bạch cũng dùng ánh mắt cổ vũ nhìn y: "Chúng ta sẽ giúp huynh!"
Nhìn một đứa nhóc nhỏ xíu mà nói rành rọt chuyện giúp mình theo đuổi người yêu, Văn Chiêu Diễn chỉ thấy khóe miệng giật giật, khẽ xoa đầu cậu, nói: "Nhóc cứ lo cho bản thân trước đi."
Nhưng rõ ràng, nhóc con không nghe lời y nói.
Ba người ngồi thêm một lúc, cánh cửa phòng khách vốn đóng chặt cuối cùng cũng mở ra.
Cả ba xoay đầu lại cùng lúc.
Lê Nhược bước ra, hai mắt đỏ bừng, sắc mặt không tốt, chỉ nhìn qua là biết cuộc nói chuyện không hề thuận lợi.
Thấy ba người ngồi trên bậc thềm, nàng hơi khựng lại.
Bạch Bạch còn nhỏ, ngồi dưới đất là chuyện bình thường.
Mạc Hướng Thiên đôi lúc sẽ có hành động kỳ lạ, nàng đã quen rồi.
Còn Văn Chiêu Diễn?
Mạc Hướng Thiên vội đứng dậy, chạy tới hỏi: "Phu nhân à, sao rồi?"
Lê Nhược không trả lời, chỉ nghiêng người sang một bên, mời họ vào nhà.
Văn Chiêu Diễn vừa bước vào đã lập tức tìm bóng dáng Mạc Lê.
Phòng khách toàn đồ chơi ngổn ngang, ngoài một bộ sô pha đơn giản cùng bàn trà thì không còn gì khác.
Có một nam nhân đang đứng cạnh sô pha. Người đó có đôi mắt xanh lam nhạt, đuôi mắt dài như hồ ly, khí chất lạnh lẽo, thân hình cao lớn. Áp lực vô hình quanh người đó khiến Văn Chiêu Diễn chỉ cần liếc qua đã biết, người này không dễ chọc.
Mạc Lê đâu? Chẳng phải Mạc Lê đang ở trong phòng khách với Mạc phu nhân sao?
Văn Chiêu Diễn đảo mắt tìm kiếm khắp nơi, vẫn không thấy người đâu.
Ngay lúc đó, Mạc Bạch lên tiếng gọi: "Cậu út."
Lê Triều Từ lúc nãy còn lạnh lùng không nói gì với tỷ tỷ, vừa nghe cháu ngoại gọi thì sắc mặt lập tức mềm hẳn đi, giọng nói cũng ôn hòa lên tiếng.
Văn Chiêu Diễn đột nhiên đứng hình, từng chút một quay đầu nhìn sang người vừa mở miệng.
Nhóc con vừa gọi người đó là gì?
Cậu... cậu út?!
Trong khoảnh khắc ấy, Văn Chiêu Diễn còn tưởng lỗ tai mình có vấn đề. Nếu không thì sao y lại nghe thấy nhóc con gọi người ngoài là cậu chứ?!
Mạc Bạch hoàn toàn không để ý đến ánh mắt hoang mang của Văn Chiêu Diễn, chỉ liên tục dùng ánh mắt ra hiệu với Lê Triều Từ.
Cậu út mau nhìn đi! Có thấy ánh mắt của cháu không? Có thể nói là cháu đã dắt sợi chỉ đỏ cho hai người đó!
Tuy rằng cậu chẳng hề có sợi chỉ đỏ nào, nhưng câu nói kia nói như thế nào nhỉ...
"Người ta khó theo đuổi như vậy, nhất định là vì chưa được thần linh thổi cho một hơi cầu may."
"Thổi cho mấy hơi linh khí, để tình duyên suôn sẻ."
Lê Triều Từ hoàn toàn không hiểu được ám chỉ của thằng cháu. Khi thấy Văn Chiêu Diễn bước vào, hắn chỉ nhàn nhạt nhìn qua một cái rồi lại chú ý đến Mạc Bạch.
Nhìn cậu chớp mắt điên cuồng, Lê Triều Từ lo lắng hỏi: "Tiểu Bạch, sao thế? Mắt khó chịu à?"
Mạc Bạch: "..." Cháu ám chỉ rõ như vậy mà cậu cũng không hiểu sao!?
Cũng phải thôi.
Dù sao Văn Chiêu Diễn cũng là yêu đơn phương, mà cậu út lại hoàn toàn không có loại tâm tư ấy với Văn Chiêu Diễn nên dĩ nhiên không nhìn ra được gì.
Mạc Bạch đành chuyển ánh mắt sang ra hiệu cho Văn Chiêu Diễn: Cậu út đang ở đây, mẫu thân ta cũng ở đây, huynh mau thể hiện đi aaaa! Bụng ta sắp rầu thối ruột vì tình yêu của hai người luôn rồi đó!
Chẳng qua không biết vì lý do gì, Văn Chiêu Diễn lại xoay người bỏ đi.
Mạc Bạch sững lại một giây, hoàn toàn không hiểu tại sao, vội vàng nhấc đôi chân mập mạp chạy theo.
Văn Chiêu Diễn bước khỏi biệt thự, nghe tiếng chân đuổi theo, dừng bước.
Không ngờ Mạc Bạch chạy gấp quá, đâm thẳng vào chân y.
Bình thường thì Văn Chiêu Diễn chắc chắn đã bế cậu lên xoa xoa dỗ dành, nhưng hiện giờ trong lòng y cực kỳ ngổn ngang, kinh ngạc lẫn khó nói, không còn để ý được mấy chuyện nhỏ đó nữa.
Mạc Bạch xoa cái mũi bị đau, ngẩng đầu nhìn thẳng y: "Huynh đi đâu vậy? Huynh ngại à?"
Văn Chiêu Diễn: "...Không."
"Không thì sao lại đi?"
Văn Chiêu Diễn chỉ vào trong phòng khách, ngữ khí khó hiểu: "Người đó thật sự là cậu của nhóc?"
Thật ra hỏi như vậy đúng là thừa.
Mẫu thân Mạc Bạch còn ở đó, hơn nữa người kia nhìn cũng khá giống Mạc phu nhân. Còn Mạc Bạch thì không giống lắm, chỉ có vài nét.
Mạc Bạch gật đầu: "Đúng rồi, đó là cậu út của ta, tên Lê Triều Từ đó. Huynh từng nghe rồi mà, quên rồi sao?"
Văn Chiêu Diễn: "..."
Người y quen căn bản đâu phải người đó!
Người kia tên Lê Triều Từ... vậy Mạc Lê là ai?
Văn Chiêu Diễn nhớ lại, Mạc Lê chỉ từng nói tên cậu là Mạc Lê chứ chưa từng nói mình tên Lê Triều Từ. Chỉ vì thấy Mạc Lê giống Tiểu Mạc Bạch nên y mới mặc định cậu là cậu út của nhóc con.
Văn Chiêu Diễn hít sâu một hơi, hỏi: "Rốt cuộc nhóc có mấy người cậu?"
"Một người a."
Mạc Bạch đột nhiên cau mày, biểu cảm đầy nghi hoặc: "Ta còn có cậu nào nữa sao? Mà huynh thích người cậu nào vậy?"
Không đợi Văn Chiêu Diễn giải thích, phía sau đã có giọng nói vang lên: "Cái gì mà thích cậu nào? Ai thích ta?"
Lê Triều Từ, Mạc Hướng Thiên cùng Lê Nhược đi ra. Họ thấy Mạc Bạch chạy bổ ra ngoài nên lo lắng đi theo, vừa ra đến cửa liền nghe câu nói động trời.
Lê Triều Từ hơi khó hiểu.
Thấy Mạc Bạch nhìn Văn Chiêu Diễn, tầm mắt hắn cũng chậm rãi chuyển sang phía Văn Chiêu Diễn.
Một giây sau, hắn lập tức hiểu ra, Tiểu Bạch đang nói tới Văn Chiêu Diễn.
Lê Triều Từ lập tức nổi hết da gà, đôi mắt hồ ly đầy vẻ ghét bỏ: "Ê nhóc con, đừng nói với cậu là... người thích cậu lại là hắn đấy nhé?"
Mạc Bạch không biết nên nói gì nữa vì cậu nhìn ra được sắc mặt của Văn Chiêu Diễn rất không đúng. Hơn nữa cậu mơ hồ cảm thấy hình như họ đang nói... không phải cùng một người?
Văn Chiêu Diễn đối mắt với Lê Triều Từ: "..."
Trong lòng y cũng trào dâng một cảm giác ghét bỏ như nhau. Y không thèm nhìn Lê Triều Từ nữa, chỉ trầm giọng hỏi Mạc Bạch: "Lê Triều Từ là cậu của nhóc, vậy Mạc Lê là ai?"
Mạc Bạch ngớ người, trên đầu như hiện lên mấy dấu hỏi chấm lớn.
Mạc Lê?
???