Bí mật thuốc giải và phản ứng 'lạ' của Văn Chiêu Diễn

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều

Bí mật thuốc giải và phản ứng 'lạ' của Văn Chiêu Diễn

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đôi mắt Hi Hi hơi sáng lên: "Mạc tiên sinh... thật sự ở trong đó sao?"
Văn Chiêu Diễn gật đầu.
Hi Hi liền rụt rè nhìn quanh như một chú rùa con, thấy Văn Chiêu Diễn không lại gần mới bớt sợ, nhanh như chớp chạy vào phòng khách.
Vào đến nơi, không thấy Mạc Lê đâu, hắn cứ ngỡ mình bị lừa, cúi đầu buồn bã định bỏ đi thì bất chợt một giọng nói vang lên trong đầu hắn: "Đồ ngốc, tôi ở đây."
Đúng là giọng của Mạc Lê tiên sinh!
Hi Hi ngẩng đầu, nhìn quanh nhưng vẫn không thấy ai.
Mạc Bạch đang đứng ngay trước mặt Hi Hi. Dù đã dạy Hi Hi cách tu luyện dị năng nhưng hắn vẫn chưa thể tự mở thiên nhãn.
Cậu đưa tay chạm vào giữa trán Hi Hi, giúp hắn mở thiên nhãn.
Trước mắt Hi Hi lóe sáng, Mạc Lê tiên sinh đã xuất hiện ngay trước mặt hắn. Vẫn mái tóc dài ấy, bộ trường bào đẹp đẽ ấy, giống hệt trên tinh võng.
Hi Hi lập tức mở to mắt: "Mạc tiên sinh!"
Mạc Bạch hỏi: "Có chỗ nào khó chịu không?"
Hi Hi ngoan ngoãn ngồi xuống: "Chỉ, người mềm nhũn... Ừm... không có sức."
Kate với Văn Chiêu Diễn bước vào thì thấy Hi Hi đang nói chuyện với không khí, như đang trò chuyện với ai đó.
Kate suýt đứng tim. Nếu không phải biết nhân ngư không mắc chứng tinh thần lực cuồng bạo, hắn đã tưởng Hi Hi đang gặp ảo giác rồi nhưng chính vì thế mà hành động của Hi Hi lại càng khiến hắn lạnh sống lưng.
Thấy vậy, Văn Chiêu Diễn bình thản mở miệng: "Cậu ta đang nói chuyện với Mạc Lê."
Văn Chiêu Diễn không giải thích còn đỡ, vừa giải thích một cái, Kate lập tức càng thấy kinh tủng. Hắn chắc chắn mắt mình không có vấn đề, nhưng Mạc Lê đâu?
Mạc Bạch cũng không muốn giải thích dài dòng. Dù thế nào, Hi Hi cũng tính là đồ đệ của cậu, sau này chắc chắn phải giao tiếp nhiều với Kate nên cậu thuận tay mở thiên nhãn tạm thời cho đối phương.
Không thể phung phí thần lực, chỉ cho xem tạm thời.
Ngay khi Mạc Lê hiện ra trong phòng khách, Kate bị dọa đến mức giật mình. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Mạc Lê thực sự ngoài đời.
Hắn không dám tin: "Mạc tiên sinh, ngài... ẩn thân được sao?"
Mạc Bạch bình tĩnh nói: "Thấy bộ quần áo trên người tôi không? Đây là chiến phục có tác dụng ẩn thân, người thường không thấy được."
Kate trợn tròn mắt: "Là phát minh của Ô Khắc quốc mấy năm trước?! Bộ đồ ẩn thân chấn động tinh hệ đó?! Không phải thông báo thất bại rồi sao?!"
Mạc Bạch nghĩ thầm: Nếu bảo đây là linh hồn cậu, chắc họ càng không tin, còn xem cậu là quái vật. Ba mẹ cậu yêu thương cậu như vậy, nếu biết cậu mang linh hồn của một người trưởng thành từ thế giới khác, liệu họ có coi cậu là một sinh vật đáng sợ không?
Cậu không muốn nhìn thấy ánh mắt thất vọng ấy. Cậu chỉ muốn tích lũy lực lượng tín ngưỡng, thành đại thần, tìm những vị thần khác, để ba mẹ được an ổn hạnh phúc suốt đời này.
Vậy nên Mạc Bạch thản nhiên nói dối: "Đương nhiên mặt ngoài phải công bố là thất bại rồi. Phát minh quan trọng thế này, sao có thể để cho mấy người biết hết được?"
Cậu nhìn Kate với vẻ sâu xa: "Huynh hiểu ý tôi chứ?"
Sắc mặt Kate lập tức trở nên nghiêm trọng. Khó trách lần trước đại hoàng tử nói có người của Ô Khắc quốc trà trộn vào, mà họ lại không phát hiện. Nếu mỗi người đều có một bộ đồ ẩn thân như thế, thật sự quá đáng sợ!
Kate lập tức báo chuyện này về quân bộ, nhấn mạnh mức độ nguy hiểm của chiến phục ẩn thân.
Cấp trên cực kỳ coi trọng nhưng không thể tìm ra cách chế tạo hay phương pháp phòng bị, lập tức thông báo cho Cự Thụ quốc và liên bang.
Ba nước hợp lực, quyết định phải nghĩ ra cách đối phó với loại chiến phục này.
Trong thời gian ngắn, mọi cảng tinh tế đều tăng cường máy dò nhiệt cơ thể, máy dò gen sinh học, các loại thiết bị kiểm tra mới, chỉ sợ có kẻ mặc chiến y ẩn thân trà trộn vào đất nước họ.
Nghe nói tin tức cuối cùng cũng truyền ngược về Ô Khắc quốc.
Ở một phòng thí nghiệm nào đó ở Ô Khắc quốc, viện trưởng viện nghiên cứu hét lên: "Không thể nào! Sao bọn họ biết chúng ta thành công được?! Có nội gián! Chắc chắn có nội gián trong phòng thí nghiệm!"
Tuy nhiên mấy thứ này không liên quan gì đến Mạc Bạch.
Giờ phút này, cậu đang kiểm tra cơ thể của Hi Hi. Thần lực từ từ tiến vào, cậu cảm nhận được thân nhiệt của Hi Hi thấp hơn bình thường, máu cũng sẫm màu hơn bình thường.
Không chỉ thế, Mạc Bạch còn phát hiện trong cơ thể Hi Hi tồn tại một dạng năng lượng đặc biệt đang dần tiêu tán. Loại năng lượng ấy khiến cậu có cảm giác vô cùng khó chịu, lan khắp toàn thân hắn. Cùng lúc nó dần bị bào mòn, phần máu sẫm màu kia cũng dần khôi phục lại sắc đỏ tươi.
Mạc Bạch nhíu mày. Loại năng lượng kỳ quái này là phóng xạ sao?
Nếu thật sự là phóng xạ, hiện giờ nó đã tự biến mất, vậy còn cần tiêm cái gọi là "mũi bài trừ" kia làm gì? Nếu không phải phóng xạ, vậy rốt cuộc nó là cái gì?
Theo sự tiêu biến của thứ đó, cơ thể Hi Hi cũng dần chuyển biến tốt hơn. Như vậy chẳng phải có nghĩa là kể cả là thứ gì đi nữa, lưu lại trong người Hi Hi đều là mối họa tiềm ẩn.
Mạc Bạch nhìn sang Hi Hi lần nữa, hắn còn yếu hơn so với lúc mới đến. Cậu hỏi: "Khó chịu lắm à?"
Hi Hi ngoan ngoãn gật đầu: "Ừm... Không có sức lực." Tay chân đều mềm nhũn, càng lúc càng vô lực.
Kate lo lắng: "Trước đây vào thời điểm này, Hi Hi đều phải tiêm thuốc bài trừ. Mạc tiên sinh, rốt cuộc cậu muốn nghiên cứu điều gì?"
Chưa kịp để Mạc Bạch trả lời, quang não của Kate vang lên. Vừa cúi đầu nhìn, là cuộc gọi từ hiệp hội nhân ngư.
Kate vội vàng giải thích: "Hiệp hội ghi lại thời gian tiêm của mỗi nhân ngư. Thấy tôi chưa đưa Hi Hi đến, họ nghĩ tôi quên nên gọi nhắc."
Thực tế thì đa số người nhận nuôi đều nhớ, chỉ một số ít quên, dù vậy cũng sẽ có người khác nhắc nhở.
Còn hai nhân ngư khuyết tật ở nhà Mạc Bạch trước đây vốn do tam hoàng tử nhận nuôi nhằm chọc tức Văn Chiêu Diễn, hiệp hội vốn cho rằng hai nhân ngư nhỏ này sống không được bao lâu, lại từng xảy ra xung đột với Mạc gia nên chẳng buồn gọi nhắc nhở.
Trong mắt họ, dù Mạc Hướng Thiên giờ đã là người giàu nhất đế quốc, hắn vẫn cần nhân ngư. Chỉ cần hắn còn cần, họ còn có quyền lên tiếng.
Họ đâu ngờ rằng hai nhân ngư khuyết tật ấy không những không chết mà còn khỏe mạnh hơn trước kia.
Mạc Bạch nói: "Cứ nghe máy đi, nói là Hi Hi không tiện di chuyển, bảo họ mang thuốc đến tiêm."
Kate nhìn sang Văn Chiêu Diễn.
Văn Chiêu Diễn gật đầu: "Làm theo lời Mạc Lê đi."
Kate đành làm theo. Quả nhiên, vừa trình bày xong liền bị hiệp hội từ chối thẳng thừng: "Thượng tướng Kate, việc này không hợp quy định."
Kate lập tức sa sầm mặt, kéo Văn Chiêu Diễn ra làm lá chắn: "Tinh thần lực của đại hoàng tử điện hạ lại phát tác, tình hình nguy cấp, tôi phải túc trực. Các vị muốn tôi giao Hi Hi cho người khác đi tiêm sao? Các vị có đảm bảo được an toàn cho Hi Hi không? Ngoài bản thân tôi, tôi không tin ai sẽ không có ý đồ với Hi Hi. Cậu bé phải ở dưới mắt tôi, tôi mới yên tâm. Các vị dám cam đoan không?"
Một tràng này khiến phía hiệp hội cứng họng, cuối cùng đành nhượng bộ: "Xin thượng tướng đợi một lát."
Kate thở phào, hơi bất đắc dĩ nói: "Bên phía hoàng cung sớm muộn gì cũng biết chuyện bệnh của điện hạ lại phát tác."
Văn Chiêu Diễn hờ hững đáp: "Ừ, cũng vừa lúc." Khỏi cần nghĩ cách che giấu thêm.
Phân bộ hiệp hội nhân ngư ở An dưỡng tinh cách trang viên không xa, xe huyền phù chạy chưa đến mười lăm phút đã tới.
Phân bộ này mới thay hội trưởng. Nghe nói hội trưởng cũ phạm đủ loại tội, bị cách chức áp giải về Thủ đô tinh nhận hình phạt.
Hội trưởng mới lên, kéo theo đổi luôn cả bộ phận nhân viên.
Kate với những người khác chưa từng gặp mặt nhóm này.
Văn Chiêu Diễn đã tránh mặt, không tiện lộ diện.
Mạc Lê không ai có thể nhìn thấy, chỉ cần dặn dò mấy người kia đừng để lộ sự tồn tại của cậu thì sẽ không ai có thể phát hiện.
Mạc Bạch ngồi cạnh Hi Hi, quan sát họ tiêm thuốc từng li từng tí.
Chất lỏng đỏ sẫm, không nhiều, được đẩy chậm vào cơ thể Hi Hi. Ngay lập tức, cơ thể mềm rũ của Hi Hi liền khôi phục sức lực như cũ.
Nhân viên vừa tiêm vừa nói: "Thượng tướng Kate, tuy điện hạ phát tác bệnh bất ngờ nhưng hôm nay lại trùng hợp đúng thời kỳ suy yếu của Hi Hi, không thích hợp dùng dị năng trấn an. Lần sau ngài nên chú ý hơn."
Kate lạnh mặt: "Nếu các vị tìm được một nhân ngư có thể trấn an điện hạ, tôi còn cần Hi Hi làm gì?"
Nhân viên ngượng ngùng, tiêm xong liền vội cáo từ.
Đợi họ đi xa, Kate nhìn Hi Hi đã khỏe lại, âu yếm hỏi: "Sao rồi? Còn mệt không?"
Hi Hi lắc đầu, ánh mắt sáng rực: "Không! Em khỏe lắm!"
Trái lại, sắc mặt Mạc Bạch lại trầm xuống. Cậu phát hiện chất lỏng màu đỏ kia, sau khi vào cơ thể Hi Hi đã ngay lập tức biến thành đúng loại năng lượng khiến cậu khó chịu lúc trước.
Nói cách khác, thứ đang dần biến mất trước đó chính là tác dụng của thuốc bài trừ lần trước.
Cái mũi thuốc bài trừ này thật sự dùng để loại bỏ phóng xạ sao?
Vì sao trong cơ thể Hi Hi hoàn toàn không có dấu hiệu phóng xạ, chỉ có loại năng lượng kỳ quái từ loại thuốc kia?
Không tiêm, máu Hi Hi lại khỏe hơn nhưng cơ thể thì yếu đến mức đứng không vững; tiêm vào thì đầy người là năng lượng kỳ quái. Về lâu về dài sẽ như thế nào đây?
Văn Chiêu Diễn đi ra, thấy sắc mặt cậu khó coi, hỏi: "Sao vậy?"
Mạc Bạch không chắc họ có tin lời mình nói không, cũng không muốn Hi Hi nghe xong lại hoảng sợ, liền kéo Văn Chiêu Diễn vào một góc, môi gần như chạm tai y, nói: "...Cho nên, hiện giờ tôi cũng không dám khẳng định mục đích của hiệp hội nhân ngư là gì. Huynh cảm thấy thế nào?"
Văn Chiêu Diễn cảm thấy thế nào ư?
Giờ phút này, Văn Chiêu Diễn không hề cảm thấy bất kỳ thứ gì, cơ thể có chút cứng đờ.
Mạc Lê dựa vào quá gần y, tinh thần lực của y lại mạnh, cảm giác đặc biệt nhạy bén. Giọng nói của Mạc Lê vang lên ngay bên tai, như thứ gì đó mềm mại rơi xuống lòng y, khiến y chỉ muốn giữ lại mãi mãi.
Mạc Bạch nói xong, đợi mãi không thấy y trả lời, có chút nghi hoặc: "Sao huynh không... Sao tai huynh đỏ vậy?"
Văn Chiêu Diễn hơi nghiêng đầu sang, cố tỏ ra bình tĩnh: "Hơi nóng."
Dừng một chút, y hỏi: "Vừa rồi cậu nói gì?"
Mạc Bạch nghi ngờ liếc y một cái, đành phải lặp lại.
Nghe xong, Văn Chiêu Diễn bình tĩnh đáp: "Ta cảm thấy cậu làm rất đúng."
Hi Hi quá đơn thuần, không giữ được bí mật. Chưa rõ mục đích của hiệp hội, nói sớm chẳng khác gì rút dây động rừng.
Văn Chiêu Diễn hỏi tiếp: "Cậu có cách loại bỏ năng lượng kia không?"
"Có. Giống như huynh, mỗi ngày ngâm trong bể, cỗ năng lượng đó sẽ từ từ biến mất."
"...Ta phải tiếp tục ngâm sao?" Văn Chiêu Diễn hỏi.
"Huynh thích thì cứ ngâm."
Buổi tối, Hi Hi lại ở lại Mạc gia.
Kate đã hiểu mọi chuyện, chuẩn bị điều tra lời Mạc Lê nói. Lúc này để Hi Hi ở Mạc gia là an toàn nhất, vì có Mạc Lê.
Nhưng khi Mạc Bạch bảo Hi Hi ngâm nước với Văn Chiêu Diễn, Hi Hi lại không dám đi: "Người, người đó giống cậu út quái vật... hung dữ lắm..."
Mạc Bạch an ủi: "Không sao đâu, huynh ấy sẽ không làm hại cậu đâu."
Hi Hi ấm ức: "Ngài, ngài không đi cùng ta sao?"
Đồ đệ của mình, mình không cưng thì ai cưng được!
Mạc Bạch đành đi cùng Hi Hi tới nguyện trì.
Có cậu ở đó, Hi Hi liền thả lỏng, biến ra đuôi cá bơi tung tăng.
Mạc Bạch ngồi bên bờ, mái tóc đen dài xõa xuống, hơi nước mỏng bám lên người cậu.
Một lát sau, Hi Hi tò mò hỏi: "Mạc tiên sinh, sao ngài không cởi đồ? Ướt hết rồi."
"Không sao."
Thực ra cậu đang là linh thể, chỉ cần rời khỏi nguyện trì sẽ biến thành linh thể chỉ thấy chứ không chạm vào được. Chỉ những người có tinh thần lực mạnh như Văn Chiêu Diễn mới có thể chạm vào một chút. Nhưng vì nơi này là nguyện trì của cậu, cậu sẽ như nhân loại, có thể cảm nhận nhiệt độ của nước.
"Sẽ bị cảm lạnh đó." Hi Hi nhìn cậu bằng ánh mắt trách móc.
Mạc Bạch: "... Được rồi, ta cởi."
Mạc Bạch cuối cùng cũng hiểu tâm lý của mấy "quan hốt phân" ở Địa Cầu cổ. Bé con nhà mình nuôi, chỉ hận không thể cho nó tất cả mọi thứ.
Cậu đứng dậy, cởi trường bào cùng áo trong ra, chỉ để lại đúng một chiếc quần lót. Thời điểm chuẩn bị nhảy bổ xuống nước, khóe mắt cậu bỗng nhìn thấy Văn Chiêu Diễn đi tới.
Văn Chiêu Diễn mặc áo choàng tắm, hiếm khi y có thể cùng Mạc Lê ngâm mình trong hồ dịch năng lượng. Hôm nay cuối cùng cũng có được cơ hội, tâm trạng y vui vẻ hơn không ít. Từ trước tới nay khuôn mặt luôn đơ ra, giờ đã hòa hoãn hơn chút.
Nhưng khi vừa bước đến gần, cả người Văn Chiêu Diễn như bị sét đánh.
Ánh trăng đổ xuống làn da trắng mịn của thiếu niên; eo nhỏ, đường nét tinh tế đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu. Tóc đen dài buông xuống eo, vài giọt nước theo đó trượt xuống, đẹp đến mơ màng.
Tuy Văn Chiêu Diễn đã cùng Mạc Lê ngâm mình trong hồ dịch năng lượng suốt hai tháng nhưng lúc ấy Mạc Lê vẫn luôn mặc trường bào, hiện giờ chợt thấy cậu như một tinh linh trong bóng đêm, y lập tức ngây ngẩn cả người.
Giọng Văn Chiêu Diễn có chút khô khốc, yết hầu cũng cử động dữ dội: "Quần áo của cậu..."
Mạc Bạch khó hiểu: "Hi Hi nói mặc quần áo ướt sẽ dễ bị cảm nên tôi cởi ra. Có gì sao?"
Đều là đàn ông, cần gì ngạc nhiên như vậy?
Văn Chiêu Diễn: "Không sao cả."
Văn Chiêu Diễn cứng đờ tiến lên từng bước một, vừa đi được hai bước, mũi y đột nhiên thấy ngưa ngứa. Y theo bản năng đưa tay lên sờ, cúi đầu nhìn xem, chỉ thấy trong lòng bàn tay toàn là máu.
Cơ thể Văn Chiêu Diễn càng thêm cứng đờ.
Mạc Bạch cũng chú ý tới, kỳ quái hỏi: "Sao tự nhiên huynh lại chảy máu mũi?"
Văn Chiêu Diễn theo bản năng ngẩng đầu. Vừa ngẩng lên, liền thấy xương quai xanh và đường eo quyến rũ kia. Y lập tức dời mắt, nhìn thẳng lên trời, khàn giọng nói: "...Chắc là nóng quá."
Mạc Bạch thấy y ngẩng đầu, nói: "Này, sao huynh lại ngẩng đầu thế?"
Trong đầu Văn Chiêu Diễn chỉ toàn là hình ảnh thiếu niên, đầu óc hơi loạn. Nghe thấy thiếu niên nói như thế, y nghĩ: Y đâu có ngẩng đầu? Y chỉ là phải nhìn sang chỗ khác, vì không dám nhìn thẳng vào thiếu niên mà thôi.
Từ từ! Chẳng lẽ là...
Văn Chiêu Diễn vội cúi đầu nhìn xuống, thấy chỗ đó không có phản ứng gì mới khẽ thở phào. Lại ngẩng đầu lên, liền bắt gặp ngay ánh mắt phức tạp của Mạc Lê.
Mạc Bạch: "... Ý tôi là chảy máu mũi không được ngẩng đầu. Huynh cúi xuống nhìn cái gì thế?"
Văn Chiêu Diễn: "..."
Mạc Bạch: "..."}