Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều
Mạc Hướng Thiên: Tuyệt đối không được!
Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Văn Chiêu Diễn im lặng, dường như đang suy nghĩ lý do vì sao Mạc Bạch lại từ chối.
Mạc Hướng Thiên cũng lấy làm lạ. Con trai hắn thân thiết với Văn Chiêu Diễn hơn cả với hắn, vậy mà sao lại không muốn?
Hắn thử hỏi: "Bảo bảo thật sự không muốn sao? Đại hoàng tử điện hạ cũng coi như người nhà, hơn nữa giữa ngài ấy và cậu con... Á!"
Mạc Hướng Thiên chợt nghĩ ra điều gì đó.
Văn Chiêu Diễn quả thực thích cậu út của con trai hắn, chuyện này cả nhà đều biết.
Ban đầu ai cũng nghĩ y thích Lê Triều Từ, nhưng sau đó y lại nói rằng y đã nhầm Mạc Lê là cậu của Mạc Bạch!
Tức là Văn Chiêu Diễn thích Mạc Lê! Vậy chẳng khác nào Văn Chiêu Diễn... thích Mạc Bạch?!!!
Mạc Hướng Thiên lập tức vỗ mạnh bàn, hùng hổ đứng dậy: "Không được! Tôi không đồng ý!"
Đùa kiểu gì thế này!
Bảo bảo còn nhỏ như vậy!
Cho dù sau này bảo bảo có trở thành Mạc Lê thì vẫn còn quá nhỏ!
Nếu để thằng bé làm con nuôi của Văn Chiêu Diễn, vậy chẳng khác nào tự mình dâng nó đến trước mặt Văn Chiêu Diễn sao?!
Mạc Hướng Thiên lại vỗ bàn thêm lần nữa, trợn mắt nhìn Văn Chiêu Diễn: "Tôi nói cho cậu biết, đừng hòng mà nghĩ đến!"
Văn Chiêu Diễn: "...?"
Mạc Hướng Thiên đột nhiên bùng nổ, không chỉ khiến Văn Chiêu Diễn choáng váng mà còn làm mọi người xung quanh đều ngơ ngác.
Mạc phu nhân nhíu mày, khẽ quát: "Mạc Hướng Thiên, anh làm cái gì mà phát điên thế?"
Mạc Hướng Thiên lập tức co rúm lại, sau đó liền bị Mạc phu nhân kéo tai lôi đi "dạy dỗ".
Mạc Hướng Thiên vừa kêu la "đau đau đau", vừa không quên quay đầu gào lên với Mạc Bạch: "Bảo bảo, tránh xa Văn Chiêu Diễn ra một chút! Đừng nói chuyện với cậu ta! Con có biết không? Có nghe không đấy bảo bảo?! Con còn nhỏ!"
Mạc Bạch: "..."
Văn Chiêu Diễn: "..."
Mọi người không khỏi thầm than.
Dù Mạc Hướng Thiên là người giàu nhất đế quốc, bản chất vẫn là một thê nô sợ vợ kinh niên.
Văn Chiêu Diễn nhìn theo bóng Mạc Hướng Thiên bị kéo đi, im lặng một lát rồi nói: "Ba nhóc chắc có hiểu lầm gì đó về ta rồi."
Mạc Bạch: "Tôi nghe lời ba mình."
Văn Chiêu Diễn cũng không cưỡng cầu, xem ra Mạc Bạch thật sự không muốn. Hắn lấy ra tập kế hoạch huấn luyện dẫn đường dày cộp đặt trước mặt cậu, hỏi: "Đã biết nhiều chữ chưa?"
Mạc Bạch gật đầu.
Văn Chiêu Diễn hạ giọng: "Năng lực của nhóc đặc biệt. Từ bây giờ bắt đầu huấn luyện, tương lai sẽ vững chắc hơn, cũng sẽ giúp nhóc trở nên lợi hại hơn."
Mạc Bạch lật xem từng tờ một, phát hiện Văn Chiêu Diễn đã sắp xếp toàn bộ kế hoạch huấn luyện vô cùng cẩn thận. Y thậm chí còn lo lắng một đứa trẻ như cậu có thể cảm thấy quá mệt mỏi hay áp lực, nên trong kế hoạch có rất nhiều hạng mục vừa mang tính giải trí, vừa có hiệu quả huấn luyện.
Hơn nữa, những hạng mục này chưa từng xuất hiện trước đây. Có những cái cần tự thiết kế trình tự cùng nền tảng thử nghiệm; phải đo thông số cơ thể theo thời gian thực để điều chỉnh sao cho phù hợp nhất với thể trạng của cậu.
Tâm trạng Mạc Bạch có chút phức tạp.
Có lẽ suốt thời gian qua, Văn Chiêu Diễn vẫn luôn bận rộn làm những việc này cho cậu.
Đang suy nghĩ, một bàn tay lớn đặt lên đầu Mạc Bạch. Đó là tay của Mạc Hướng Thiên.
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính từ trên đỉnh đầu truyền xuống: "Không hiểu thì cứ hỏi ta, hoặc hỏi Mạc Lê. Nhóc rất có thiên phú, tương lai chắc chắn sẽ trở thành một người rất lợi hại."
Mạc Bạch: "...Ừm."
Văn Chiêu Diễn xoa đầu cậu nhóc, đột nhiên hỏi: "Mạc Lê không đến mừng sinh nhật nhóc sao?"
Mạc Bạch hơi chột dạ, dời tầm mắt: "Ờm, anh Mạc bận việc nên không đến được."
Văn Chiêu Diễn cảm thấy kỳ lạ.
Với mức độ quan tâm của Mạc Lê dành cho cậu nhóc này, cho dù bận rộn đến mấy, cậu ấy cũng sẽ sắp xếp chuyện sinh nhật của Mạc Bạch lên hàng đầu. Làm sao có thể vắng mặt được?
Nhưng y vừa kiểm tra, quả thực Mạc Lê không có ở đây.
Tuy nghi ngờ, Văn Chiêu Diễn vẫn không nói thêm, mà trực tiếp đứng dậy rời đi.
Mạc Hướng Thiên vừa rời đi, Lê Triều Từ cuối cùng cũng ngồi xuống.
Ban nãy có vài người định đến chơi với Mạc Bạch, nhưng vừa thấy Lê Triều Từ ngồi xuống, mọi người lập tức tản ra, không ai dám lại gần.
Lê Triều Từ cầm bản kế hoạch lên, nhìn qua vài trang, cười nhạo: "Làm mấy thứ này có ích gì? Chậm chạp, nhàm chán. Nếu muốn mạnh thật, cứ dẫn cháu ra thực chiến, đánh vài trận là sẽ lên trình ngay."
Không có gì rèn luyện con người nhanh và trực tiếp hơn thực chiến, mà đối thủ thật sự sẽ không bao giờ cho phép bạn yếu hay mệt mỏi.
Mạc Bạch: "..."
Cậu không phản bác vì cậu biết Lê Triều Từ nói đúng, nhưng cơ thể hiện tại của cậu là trẻ con, chỉ phù hợp với phương pháp của Văn Chiêu Diễn.
Chỉ có thể nói là hai phương hướng khác biệt.
Khoan đã! Tại sao cậu út lại biết cậu có năng lực đặc thù?
Thấy cậu ngạc nhiên, Lê Triều Từ bóp má cậu, khịt mũi: "Cả tinh tế này không có chuyện gì mà cậu không biết."
Mạc Bạch hỏi ngay: "Vậy cậu có biết Mạc Lê đang ở đâu không?"
Lê Triều Từ: "..."
Mạc Bạch vô tội chớp chớp mắt.
Lê Triều Từ nheo đôi mắt hồ ly, túm nhẹ cái đuôi nhỏ của cậu, nửa bực mình nửa buồn cười: "Chỉ giỏi chọc cậu thôi."
Nhưng nghĩ đến cảnh cháu ngoại ngoan ngoãn trước mặt Văn Chiêu Diễn, trong lòng anh lại thấy chua xót. Muốn trêu để cậu nhớ lâu một chút, nhưng lại không nỡ trêu thật.
Lê Triều Từ thấy tay hơi ngứa ngáy, liếc sang góc phòng nơi ba nhân ngư đang trốn.
Thôi vậy, đành đi "chơi" với mấy bé cá đó thôi~
----
Một lúc lâu sau, Mạc Hướng Thiên vừa bị vợ dạy cho một trận cuối cùng cũng trở lại. Việc đầu tiên hắn làm là chạy về phía con trai, thấy Văn Chiêu Diễn không có ở đó mới thở phào nhẹ nhõm.
"Bảo bảo, con không đồng ý với Văn Chiêu Diễn đấy chứ?"
"Không ạ."
"Không là tốt. Con... sau này cứ tránh xa cậu ta ra một chút!"
"Tại sao?"
Mạc Hướng Thiên lầm bầm: "Ba sợ sau này cậu ta thành một kẻ b**n th**. Tóm lại, con còn nhỏ... nói chung đừng thân thiết với cậu ta quá là được!"
Mạc Bạch nhìn Mạc Hướng Thiên nói năng hàm hồ, ánh mắt lập lòe, hơi nhíu mày: "Chính ba là người bảo con làm con nuôi của anh ta đấy."
Mạc Hướng Thiên tức muốn phun máu: "Ba quên mất là cậu ta thích cái thân phận khác của con! Con còn nhỏ, sao có thể..."
Chưa nói hết câu, Mạc Hướng Thiên mới nhận ra bản thân đã lỡ lời, vội đưa tay bịt miệng.
Mạc Bạch chậm rãi hỏi: "Ba, có phải ba biết cái gì rồi đúng không?"
Mạc Hướng Thiên che đầu, thống khổ nói: "Ba không biết! Ba không biết gì hết! Ba mặc kệ con là ai, tóm lại con chính là bảo bảo của ba! Với cả con con con, nhanh chóng sửa lại tên ghi chú trên tinh bác của ba đi!"
Mạc Bạch nhìn Mạc Hướng Thiên mấy giây.
Người này hệt như một con đà điểu, cũng không biết rốt cuộc đang tự lừa mình dối người gì nữa, nhưng rõ ràng là đã biết.
Tâm trạng Mạc Bạch vô cùng phức tạp, ban đầu còn lo ba mẹ sẽ coi cậu là quái vật, nhưng bây giờ nhìn Mạc Hướng Thiên như thế này...
Hình như sửa tên ghi chú còn quan trọng hơn thì phải?
Mạc Bạch thở dài, bất đắc dĩ mở quang não vào tinh bác, mở khung chat với Mạc Hướng Thiên. Có mấy tin nhắn chưa đọc, chắc được gửi đến lúc cậu đi tắm.
Ngay trước mặt Mạc Hướng Thiên, Mạc Bạch sửa lại tên ghi chú.
Mạc Hướng Thiên nhìn trộm, thấy cậu đang gõ ra dòng chữ: [Người ba tốt nhất thế giới].
Khóe miệng Mạc Hướng Thiên hơi cong lên, lại cố kìm nén áp xuống.
Cuối cùng Mạc Bạch vẫn dẫn Mạc Hướng Thiên lên tầng trên, đơn giản giải thích lý do vì sao cậu lại biến thành Mạc Lê.
Cậu chỉ nói mình là một người có dị năng đến từ địa cầu cổ, Mạc Bạch là kiếp sau của mình; trước kia bị thiểu năng là vì linh hồn bị khiếm khuyết. Còn cái gọi là năng lực trấn an chính là dị năng của cậu, những chuyện khác thì không nói nhiều.
Cậu không biết Mạc Hướng Thiên có thể tiếp thu hay không, nên sau khi nói xong, cậu liền nhìn phản ứng của đối phương.
Kết quả, không biết Mạc Hướng Thiên đã tự suy diễn ra điều gì mà hốc mắt đỏ bừng: "Trước kia bảo bảo phải chịu khổ..."
Mạc Bạch: "?"
"Bây giờ là năm 2222 Tinh lịch, địa cầu cổ cách hiện giờ đã hơn hai ngàn năm, linh hồn con trôi nổi lâu như vậy mới được đầu thai... Là ba không tốt! Lẽ ra ba phải kết hôn sớm để sinh con, như vậy con có thể đầu thai sớm hơn rồi!"
Mạc Bạch: "..." Thôi, hình như cũng không có gì quá nghiêm trọng.
---
Liêu Tắc đang trên phi thuyền lao tới An dưỡng tinh, liên tục nhận được tin nhắn spam của Mạc Hướng Thiên.
[Tôi với con trai đúng là tình ba con từ kiếp trước!]
[Anh đến chưa? Không đến sẽ không thấy con tôi mặc đồ bảo bảo quái vật đâu!]
[Anh nhất định sẽ thích bảo bảo nhà tôi!]
[Con anh có đáng yêu không? Không thể đáng yêu bằng con trai tôi được đúng không?]
Liêu Tắc hít sâu, muốn chặn Mạc Hướng Thiên lắm rồi mà vẫn cố nhịn, cuối cùng trả lời: [Tôi gần đến rồi, một tiếng nữa là tới. Với cả con trai tôi nhất định không đáng yêu vì nó đã sáu mươi tuổi, chưa kết hôn.]
Mạc Hướng Thiên trả lời ngay: [Đúng rồi. Con trai tôi mới bảy tuổi đã có người theo đuổi rồi!]
Liêu Tắc: ???
Cmn! Lời này là thật đấy hả?!
Cái này là có thể bị kiện lên Tòa án Tinh tế đó!
Rất nhanh, Liêu Tắc đến biệt thự Mạc gia. Sau khi đặt quà xuống, ông ta lập tức giục Mạc Hướng Thiên dẫn đi xem cẩm lý.
Mạc Hướng Thiên: "Đừng gấp, gặp con tôi trước đã."
Liêu Tắc thấy cũng đúng, dù sao đây là chủ nhân của bữa tiệc sinh nhật. Ông ta từng nghĩ Mạc Hướng Thiên khoe khoang con trai chắc chỉ là vì có lăng kính của người cha, nhưng khi tận mắt nhìn thấy Mạc Bạch, ông ta liền sững sờ.
Một đứa trẻ tinh xảo đến mức khiến người ta vừa kinh diễm vừa cảm thấy thoải mái...
Liêu Tắc khó hiểu. Tại sao ông ta lại thấy thoải mái?
Mạc Hướng Thiên giới thiệu: "Chú Liêu của con đã đi từ tinh cầu khác đến đây chúc mừng sinh nhật bảo bảo đấy, bảo bảo phải cảm ơn chú nha."
Mạc Bạch nhìn Liêu Tắc, chậm rãi nói: "Ồ, chú đến gặp cháu hay đến xem cá?"
Liêu Tắc đứng hình. Không rõ vì sao, giọng cậu bé rõ ràng vừa mềm mại vừa ngọt ngào, nhưng vào tai ông ta lại mang theo một áp lực vô hình.
Trong lòng ông ta "lộp bộp" một tiếng. Tuy cậu bé này còn nhỏ, tâm tư lại thông suốt hơn cả ba nó.
Mạc Hướng Thiên kinh ngạc: "Con nghe thấy lời chú Liêu nói lúc nãy hả?"
Mạc Bạch khoanh tay ra sau lưng: "Nghe thấy."
Dù sao Mạc Hướng Thiên đã biết thân phận thật của cậu, trước mặt ba, cậu không cần diễn nữa. Mà ba cậu dù có ngốc thật, nhưng không phải loại người để người khác tự tiện xúc phạm chỉ huy.
Liêu Tắc lập tức thay đổi thái độ, nở nụ cười bồi tội: "Nhóc con, đừng giận, chú không có ý xấu. Chú chỉ muốn xem liệu có thật sự tồn tại loài cẩm lý trong sách cổ hay không, nên có phần hơi nóng vội. Chú xin lỗi cháu và Mạc lão đệ, là chú không chu đáo."
Mạc Bạch liếc Liêu Tắc một cái. Nếu ông ta thật sự có ác ý, cậu đã đuổi người ra từ lâu rồi.
Quan sát vài giây, cậu kết luận người này đúng là không có ý xấu, nhưng vận thế gần đây hơi xuống dốc, hình như còn gặp rắc rối. Tài sản vốn đủ đầy, nhưng nếu không biết kiếm thêm mà chỉ tiêu xài hoang phí...
Mạc Bạch nhàn nhạt nói: "Muốn xem cá, được thôi. Nhưng chỗ đó thuộc phạm vi trang viên của Đại hoàng tử, người ngoài không vào được. Chú chờ đi, khi nào điện hạ đồng ý rồi hẵng nói."
Liêu Tắc giật mình, không ngờ "bể cá" mà Mạc Hướng Thiên nhắc đến lại nằm trong trang viên của Đại hoàng tử.
Gần đây tin tức về Đại hoàng tử vô cùng xấu, thậm chí Thượng tướng Kate còn bỏ lỡ lịch tiêm cho Hi Hi, đủ để thấy bệnh tình của y đã nghiêm trọng đến mức nào.
Những ngày gần đây lại im ắng hơn, cũng không biết tình hình như thế nào rồi? Chẳng lẽ đã có chuyển biến tốt?
Liêu Tắc lại nhìn Mạc Bạch, càng nhìn càng thấy lạ.
Ông ta từng nghe đồn con trai Mạc Hướng Thiên ngay từ khi sinh ra đã bị thiểu năng, nhưng thực tế ở trước mặt ông ta, cậu lại cực kỳ thông minh, thậm chí còn sắc bén hơn cả ba mình.
Nhất định đã gặp kỳ ngộ!
Liêu Tắc càng nghĩ càng cảm thấy nếu thật sự có kỳ ngộ gì đó, vậy tuyệt đối chính là nhờ cẩm lý!
Nghĩ đến đây, Liêu Tắc càng thêm nóng lòng, nhưng vẫn giữ lễ, chờ tin tức.
Mạc Bạch lập tức gửi tin nhắn cho Văn Chiêu Diễn, thuật lại việc Liêu Tắc muốn đến xem cá.
[Mạc: Có người tên là Liêu Tắc đã đến Mạc gia, nói muốn đến hồ bơi xem cá.]
[Mạc: Tôi đã tra rồi. Hình như là người đứng đầu đời này của Liêu gia, một trong bốn gia tộc lớn.]
[Mạc: Anh đừng có ngốc nghếch như vậy. Người ta muốn xem cá, cứ để họ xem nhưng phải đặt điều kiện. Tài nguyên tốt như vậy, không lấy thì phí, không đáp ứng điều kiện thì không cho xem. Chỉ cần không vượt qua điểm mấu chốt của ông ta, ông ta tuyệt đối sẽ đồng ý.]
Nhắn xong, Mạc Bạch thở dài.
Đây là cách duy nhất cậu có thể báo đáp Văn Chiêu Diễn ở thời điểm hiện tại. Y đã giúp cậu, cũng giúp Mạc gia quá nhiều. Hơn nữa, so với cái tên Tam hoàng tử ngu ngốc kia, y xuất sắc hơn gấp trăm lần.
Ngay cả một kẻ ngu cũng có quyền kế thừa ngai vàng, tại sao Văn Chiêu Diễn không thể?
Rất nhanh, Văn Chiêu Diễn đã trả lời.
[Văn Chiêu Diễn: Cảm ơn, ta sẽ nhớ kỹ.]
[Văn Chiêu Diễn: Cậu đang ở Mạc gia?]
Lúc này Mạc Bạch mới nhớ ra trước đó cậu đã dùng cơ thể của Mạc Bạch để nói dối rằng "Mạc Lê bận không đến được".
Chết thật!
Cậu đành gồng mình trả lời.
[Mạc: Ừ. Tôi vừa đến. Sinh nhật Mạc Bạch, tôi không nỡ bỏ lỡ.]
[Văn Chiêu Diễn: Vậy cậu chờ ta, bây giờ ta sẽ đến ngay.]
[Mạc: ???]
Khoan đã! Quà cũng đã tặng rồi, còn đến làm gì nữa chứ?!
Bây giờ cậu đang dùng cơ thể Mạc Bạch, làm sao để linh hồn tách ra gặp Văn Chiêu Diễn được?
Chẳng lẽ ngã vật ra đất, rồi cho linh hồn bay ra nói chuyện với y sao?!
Cậu mà ngã ra thật, ba mẹ sẽ gọi xe cứu thương mất!
Mạc Bạch vội vàng gõ chữ: [Ờm, không phải anh đã đến rồi sao?]
[Văn Chiêu Diễn: Đến tìm cậu, vừa lúc có vài việc muốn nói với cậu.]
[Mạc: Nói luôn trên này cũng được mà.]
[Văn Chiêu Diễn: Giáp mặt sẽ nói rõ ràng hơn. Có liên quan đến Hiệp hội Nhân ngư, Kate đã tra ra được vài thứ.]
[Mạc: ...]
[Văn Chiêu Diễn: Ta đến ngay đây.]
[Mạc: ...]