Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều
Gặp Lại Ở Lạc Nhật Thành: Lời Đề Nghị Bất Ngờ
Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tàu chiến hoàn toàn khác biệt với phi thuyền dân dụng. Không gian bên trong nó rộng lớn hơn nhiều, cho dù là loại nhỏ nhất, một chiếc tàu chiến vẫn lớn hơn phi thuyền dân dụng không ít.
Tuy nhiên, phạm vi hoạt động trên tàu chiến lại rất hạn chế, khắp nơi đều treo biển "cấm tiến vào", "cấm tham quan". Vì vậy, mọi người đều tập trung vào khu vực được phép đi lại, trông có vẻ hơi chật chội.
Nhưng rất nhanh, Mục Lâm phát hiện ra điểm kỳ lạ của nhóm người kia. Họ đúng như thuyền trưởng đã nói: hiểu phép tắc, không ồn ào, không chen chúc, ai nấy đều ngoan ngoãn, chỉnh tề.
Đôi khi vài người tụm lại nói chuyện cũng chỉ nhỏ giọng bàn luận, thư thái như khách du lịch, hoàn toàn không giống một nhóm người vừa trải qua trận tấn công của trùng thú biến dị.
Mục Lâm sai binh lính đi làm thủ tục đăng ký thân phận cho họ, còn bản thân lập tức đi báo cáo lại cho điện hạ.
"Điện hạ, người đã tiếp nhận hết rồi." Mục Lâm báo cáo: "Đa số đều đến để tham gia quân ngũ, đã liên lạc với Lạc Nhật Thành để xử lý công việc tiếp theo."
Người đàn ông ngồi trên ghế da không trả lời ngay. Ánh mắt y khẽ rũ xuống, chăm chú nhìn vào lòng bàn tay mình, hàng mi dài che đi suy nghĩ sâu tận đáy mắt y.
Mục Lâm lại gọi một tiếng.
Lúc này người đàn ông mới như hoàn hồn, thu tay lại, quay sang nhìn Mục Lâm.
Văn Chiêu Diễn bình tĩnh mở miệng: "Điều tra rõ ràng thân phận của bọn họ. Nếu là người do hoàng thất phái đến, đến Lạc Nhật Thành rồi thì điều về."
"Đang điều tra rồi. Nhưng lần này, những người đến không giống với mấy đợt trước, đám này bí ẩn như những người cuồng tín vậy. Thượng tướng ghét nhất kiểu người bị tẩy não như thế. E rằng cả con tàu này, chắc chẳng có ai có thể gia nhập đội ngũ của chúng ta."
Nghe vậy, trong mắt Văn Chiêu Diễn thoáng hiện ra một tia khác thường: "Từ An dưỡng tinh tới..."
"Đúng vậy." Mục Lâm đáp, bỗng nhớ ra điều gì, vội vàng nói thêm: "Điện hạ hình như cũng ghét nhất mấy thứ giáo phái tẩy não kia đúng không?! Ngài yên tâm, chúng ta sẽ không---"
Lời còn chưa nói xong, người đàn ông đã nhàn nhạt nói: "Rất bình thường."
Mục Lâm: "???"
Điện hạ lại nói là bình thường kìa!
Đây còn là Đại hoàng tử trước kia từng đập tan vô số tổ chức tà giáo không thế?!
Văn Chiêu Diễn làm như không thấy vẻ mặt kinh ngạc tột độ của thuộc hạ, trên màn hình tàu chiến trước mặt y là bản đồ tọa độ tinh hệ.
Khoảng cách từ An dưỡng tinh tới Rossetti tinh có hai cổng không gian, khoảng cách xa xôi như một gông xiềng khóa chặt một đoạn lịch sử đen tối vừa bất đắc dĩ lại buồn cười của tuổi trẻ.
An dưỡng tinh từng bị gọi là nhà tù quý tộc nhưng từ sau khi Đại hoàng tử rời đi không lâu, nó đã trở thành tuyến hàng không hàng đầu toàn tinh tế.
Không biết vì sao, tòa trang viên nơi Đại hoàng tử từng ở cũng biến thành nơi mà vô số nhân vật quyền quý trong đế quốc đều muốn tới tham quan.
Lẽ nào họ muốn đến tham quan nơi "Một trong top 10 các nhân vật truyền cảm hứng nhất tinh tế" từng sống sao?
Không phải!
Họ muốn đi nhận nuôi mấy con cá do đứa trẻ nào đó nuôi ở hồ bơi!
Không hiểu tại sao, bể cá chép cảnh kia bỗng nổi tiếng khắp tinh tế, hình như có liên quan đến Liêu Tắc thì phải.
Thế là vô số nhân vật quyền quý ùn ùn kéo đến xin nhận nuôi một con. Mặc dù điều kiện nhận nuôi chép cảnh vô cùng nghiêm ngặt nhưng chỉ trong vài năm, sáu con vẫn lần lượt được người ta mang đi hết.
Dù cá không còn, An dưỡng tinh lại càng náo nhiệt hơn xưa.
Người ta kéo đến xem nơi những nhân vật quyền quý nối gót nhau nhận nuôi chép cảnh rốt cuộc là chỗ như thế nào, còn những ai không giành được chép cảnh thì quay sang phương án B.
Không có cá cũng được, có thể chia cho chúng tôi chút nước trong bể cá được không?
Yêu cầu không cao mà, nước đó chắc không quý đến mức không thể cho một ít đâu nhỉ?
Khi nghe được tin này, Văn Chiêu Diễn đã từng cảm thấy hơi khó chịu. Dù nước trong bể đó là nước tắm của cậu nhóc kia nhưng không chỉ nhóc con từng tắm, mà chính y cũng từng xuống đó bơi.
Tuy nhiên không thể không thừa nhận, những người muốn chút nước đó cũng không tính là quá vô lý, vì toàn bộ năng lượng trong nước đều là "năng lượng dịch" mà Mạc Lê không biết bằng cách nào đã thêm vào.
Càng ngày càng nhiều người đổ về An dưỡng tinh, các nhân vật quyền quý cũng nhận ra khí hậu ở nơi này thật sự quá tốt, sống ở đó khiến tỷ lệ người mắc chứng tinh thần lực cuồng bạo giảm mạnh.
Thế nên số người muốn di cư đến đó càng ngày càng nhiều, An dưỡng tinh từ lồng giam quý tộc biến thành tinh cầu phồn hoa mà ai ai cũng muốn sống.
Sau khi báo cáo xong, Mục Lâm quay lại đại sảnh.
Binh lính trong sảnh đã nhận chỉ thị qua tai nghe, bắt đầu nói chuyện làm quen với nhóm người mới lên tàu.
Họ đều đang cố tìm hiểu thông tin chi tiết.
Mấy năm nay, từ khi Văn Chiêu Diễn đến Rossetti tinh không những không chết mà còn sống càng ngày càng tốt, hoàng thất chưa bao giờ ngừng phái người đến tiền tuyến.
Người ở Rossetti tinh bắt được không ít gián điệp, bị trục xuất về cũng nhiều nhưng hoàng thất vẫn không chịu buông tha.
Chỉ là Rossetti không như các quân đoàn khác. Dưới sự thống lĩnh của Văn Chiêu Diễn nhiều năm, nó đã trở thành một bức tường thành vững chắc.
Hoàng thất muốn can thiệp, không dễ.
Mục Lâm đã tìm thấy mục tiêu mà mình muốn "tìm hiểu", đi về phía thiếu niên áo trắng cùng thiếu niên mặt lạnh tên Tiểu Lam.
Hai người bọn họ đứng ở trong góc, rất ít nói chuyện với ai.
Dĩ nhiên, Mục Lâm cũng thấy không ít người muốn lại gần thiếu niên áo trắng nhưng vì vẻ mặt lạnh lùng của Tiểu Lam chắn ngang nên không ai dám đến bắt chuyện.
Mục Lâm tới nơi, ngồi xuống trước mặt hai người, hỏi: "Hai người các cậu cũng đến tòng quân à?"
Thiếu niên áo trắng cười đáp: "Không phải tôi, tôi đưa Tiểu Lam tới."
Mục Lâm nhớ lại cái tên thiếu niên vừa đăng ký: "À, cậu tên... Tiểu Lục đúng không? Trông cậu trẻ tuổi thật."
Tiểu Lục, hay nói đúng hơn là Mạc Bạch trong gương mặt của Tiểu Lục trả lời: "Không nhỏ, năm nay tôi mười chín rồi."
Dung mạo thật của Mạc Lê quá nổi tiếng.
Vì các video cậu niệm kinh văn trên app Trấn An được cập nhật liên tục, mấy năm nay cậu với Hi Hi đã làm hơn cả trăm video. Dù sau này ít khi lộ mặt, cái tên lẫn bộ dạng của Mạc Lê vẫn càng ngày càng hot.
Bởi cậu quá bí ẩn.
Ngoài lần xuất hiện khi tham gia cuộc thi ca hát cùng một lần trong sự kiện hiệp hội nhân ngư bị tấn công, còn lại gần như biến mất.
Nhiều năm trôi qua, cậu vẫn thần bí như thế, không ai biết cậu đang ở đâu.
Mạc Bạch giờ đã trưởng thành, mà gương mặt của Mạc Lê vốn chính là gương mặt của cậu khi trưởng thành. Cho nên khi lớn lên, diện mạo của cậu giống Mạc Lê như hai giọt nước.
Trong tình huống này, làm sao Mạc Bạch dám dùng mặt thật đi ra ngoài chứ?
Cho nên cậu chỉ có thể dùng gương mặt của Tiểu Lục, theo Tiểu Lam cùng tới Rossetti tinh.
Tiểu Lam không phải dạng nhân ngư tầm thường.
Tất cả nhân ngư có dị năng đều thiên về trị liệu, trấn an. Chỉ có một mình Tiểu Lam lại có dị năng mang đầy tính công kích, trong đầu chỉ nghĩ đến việc xông ra chiến trường giết địch.
Mục Lâm kinh ngạc: "Mới mười chín tuổi thì đương nhiên còn nhỏ rồi. Lúc tôi mười chín còn chưa tốt nghiệp đâu!"
Hắn nhìn Mạc Bạch từ trên xuống dưới, đánh giá một lượt, nói: "Bảo sao trông cậu cứ như trẻ vị thành niên ấy, chứ tôi năm nay đã năm mươi sáu rồi."
Mục Lâm nhìn còn rất trẻ, hoàn toàn không giống người đã năm mươi sáu tuổi. Dĩ nhiên, tuổi tác ở thời đại tinh tế phải tính theo mốc hơn hai trăm nên năm sáu chục cũng chỉ tương đương thanh thiếu niên ở Địa Cầu cổ mà thôi.
Mục Lâm lại nói: "Nhỏ bé thế này, nếu thật sự đến ghi danh tòng quân, chúng tôi cũng không nhận đâu. Tiền tuyến ưu tiên những người tốt nghiệp học viện quân sự chính quy."
Tiểu Lam lạnh giọng: "Cậu ấy tốt nghiệp học viện quân đội chính quy."
Mục Lâm trợn to mắt nhìn Mạc Bạch: "Cậu tốt nghiệp rồi á?! Tốt nghiệp học viện nào? Chuyên ngành gì?"
Nhìn thiếu niên gầy yếu, mặt còn non choẹt thế này, hắn thật sự không liên tưởng nổi đến hai chữ "tốt nghiệp".
Mạc Bạch đáp: "Học viện quân đội số một đế quốc, hệ chỉ huy."
Mục Lâm: "..."
Hắn nhìn Mạc Bạch với vẻ mặt kỳ lạ, trong lòng thầm nghĩ: Thằng nhóc này biết khoác lác thật đấy. Nói mình học ở học viện quân đội số một thì còn tạm chấp nhận chứ, thế mà còn nói là hệ chỉ huy?
Ai mà chẳng biết hệ chỉ huy là chuyên ngành khó tốt nghiệp nhất!
Nếu cậu nói mình thuộc hệ chiến đấu hoặc cơ giáp, Mục Lâm còn tin được đôi ba phần. Mấy hệ đó chỉ cần chuyên ngành đạt điểm chuẩn, môn văn hóa không bị rớt là sẽ có cửa tốt nghiệp nhưng hệ chỉ huy lại hoàn toàn khác.
Hệ chỉ huy là chuyên ngành khó tốt nghiệp nhất đế quốc, khối lượng kiến thức gấp vài lần các hệ khác. Người khác chỉ cần thi bảy môn, vậy hệ chỉ huy sẽ phải thi đến hai mươi ba môn, chỉ cần rớt một môn là không thể tốt nghiệp.
Không những không được rớt, mà tất cả đều phải đạt điểm chuẩn, mà chuẩn ở đây chính là điểm tuyệt đối.
Có thể thi đậu hệ chỉ huy vốn đã thuộc dạng thiên tài, vậy mà đa số sinh viên hệ này, hơn năm mươi tuổi vẫn chưa tốt nghiệp là chuyện bình thường.
Mười sáu tuổi nhập học, học tới năm mươi sáu mươi tuổi vẫn chưa xong, đủ để thấy mức độ khắc nghiệt của cái hệ này.
Từng có sinh viên than phiền với giảng viên rằng: "Tại sao bắt buộc phải đạt điểm chuẩn? Chuẩn có nghĩa là điểm tối đa đó thầy!"
Giảng viên chỉ nhàn nhạt đáp: "Nếu cậu đang ở trên tiền tuyến, là tổng chỉ huy, một quyết định sai lầm của cậu cũng có thể khiến hàng vạn binh sĩ bỏ mạng. Vậy cậu còn cảm thấy yêu cầu này là dư thừa không?"
Từ đó không ai dám hỏi thêm.
Vào hệ chỉ huy là mặc định tương lai sẽ nắm giữ sinh mạng của hàng vạn người.
Thiếu niên trước mặt mới mười chín tuổi, vậy mà lại nói mình đã tốt nghiệp hệ chỉ huy.
Mục Lâm muốn trợn tròn mắt đến nơi, nhưng vì đang làm nhiệm vụ điều tra thông tin, hắn vẫn giữ được vẻ mặt bình tĩnh: "À à, vậy cậu giỏi thật. Thế còn vị Tiểu Lam tiên sinh này?"
Tiểu Lam lạnh nhạt đáp: "Hệ chiến đấu."
"Cũng là học viện quân đội số một?"
"Đúng vậy."
"..."
"Các cậu giỏi thật."
Mục Lâm lại hỏi thêm vài thông tin khác nhưng thấy chẳng moi thêm được thông tin gì, liền rời đi.
Những binh sĩ khác cũng lần lượt đăng ký lý lịch của đoàn người.
Mục Lâm xem sơ qua, phát hiện cũng có vài người tốt nghiệp học viện quân sự, đều tự nguyện nhập ngũ. Tuy nhiên, vì đây không phải hệ thống tuyển binh chính thức nên họ không thể sử dụng hệ thống kiểm tra toàn bộ thông tin đăng ký của đối phương.
Mục Lâm vừa đi, Tiểu Lam lập tức trợn mắt khinh thường.
Mạc Bạch bật cười: "Cậu đang làm gì vậy?"
"Vừa nãy anh ta cũng trợn mắt như thế."
"Đại khái thấy tôi còn nhỏ nên không tin là tôi tốt nghiệp hệ chỉ huy."
Tiểu Lam hừ lạnh: "Bản thân không làm được liền nghĩ người khác cũng không làm được, tầm nhìn hạn hẹp!"
Dừng một chút, Tiểu Lam lại hỏi: "Cậu thật sự không đi cùng tôi à?"
Mạc Bạch lắc đầu: "Không được, tôi đã nói với Hi Hi là sẽ tới 1314 tinh thăm anh ấy rồi."
Tiểu Lam như chợt nhớ ra gì đó: "Tổng chỉ huy ở Rossetti tinh... Thôi, cậu đi chỗ khác cũng được. Tránh khỏi sự xấu hổ."
Mạc Bạch nhướng mày, đương nhiên cậu biết tổng chỉ huy Rossetti tinh là ai.
Thật ra nói xấu hổ cũng không đến mức, chỉ là dù cậu không xấu hổ, nhưng người đó chắc cũng sẽ xấu hổ nhỉ?
Bên kia, Mục Lâm đang phàn nàn với đồng đội: "Hai đứa nhóc đó nhìn như trẻ vị thành niên, vậy mà một đứa dám nói mình tốt nghiệp hệ chiến đấu học viện quân đội số một, một đứa nói hệ chỉ huy. Mười chín tuổi mà hệ chỉ huy, các cậu có tin nổi không?"
"Hahaha! Cái thằng nhóc đó chắc chắn không biết hệ chỉ huy là địa ngục như thế nào rồi!"
"Thời điểm tôi nhập học, ông anh họ tôi cũng đang học hệ chỉ huy. Tôi tốt nghiệp rồi, anh ta vẫn còn học. Tôi ra tiền tuyến sáu năm, anh ta vẫn đang vật lộn trong đó, còn thiếu sáu môn chưa đạt yêu cầu."
"Ai da, chương trình của hệ chỉ huy đúng là khắc nghiệt, mỗi năm còn liên tục được cập nhật theo tình hình chiến sự nữa chứ."
"Hồi đánh với Ô Khắc quốc, bài thi xoay quanh chiến thuật của bọn họ. Giờ đánh trùng thú biến dị, đống đề toàn là phân tích trùng thú. Khó vô cùng!"
"Không giống bọn mình học hệ chiến đấu. Biết lái cơ giáp, biết đánh nhau, môn văn hóa không trượt là ổn. Nhẹ nhàng~"
"Hai đứa đó từ An dưỡng tinh tới, chắc còn chưa từng thấy học viện quân sự số một bao giờ. Nhưng tôi nghe bảo rất nhiều người ngưỡng mộ Điện hạ của chúng ta. Mấy người nhìn xem, đã có bao nhiêu người tòng quân vì Điện hạ rồi? Từ mới trưởng thành đến hơn trăm tuổi đều có! Chỉ tiếc Điện hạ cứ lạnh như băng, không biết kiểu người nào mới chạm được vào trái tim băng giá đó."
"Suỵt! Tôi nghe Thượng tướng Kate nói Điện hạ đã có bạch nguyệt quang trong lòng..."
Người kia còn chưa nói hết câu, binh lính đứng bên cạnh hắn đột nhiên giật mình, đứng bật dậy, lớn tiếng hành lễ: "Điện hạ!"
Người đang nói chỉ cảm thấy chân tay lạnh toát, vội vàng đứng dậy hành lễ.
Chỉ thấy Văn Chiêu Diễn đã tới đây từ khi nào, cũng không biết rốt cuộc có nghe thấy lời bọn họ nói không...
Văn Chiêu Diễn nhàn nhạt quét mắt nhìn bọn họ một cái, đôi con ngươi đen nhánh không một gợn sóng, vừa bình lặng vừa đáng sợ.
"Danh sách."
Ngữ khí của y cực nhẹ, không hề vì mấy câu tán dóc kia mà nói gì thêm nhưng lại khiến người ta càng thêm hoảng loạn.
Mục Lâm vội nói: "Điện hạ, ngài muốn danh sách những người vừa lên tàu chiến đúng không?"
"Ừ".
Mục Lâm nhanh chóng đưa danh sách qua, trong lòng cảm thấy thật quái dị. Trước kia Điện hạ chưa bao giờ quan tâm đến những việc như thế này vì sau khi danh sách được gửi đi, y cũng chỉ trở lại Lạc Nhật Thành để xem xét. Không ngờ Điện hạ lại tự mình đến đây để lấy danh sách!
Văn Chiêu Diễn nhận lấy danh sách, quét mắt nhìn mọi người một lượt rồi mới xoay người rời đi.
Chỉ đến khi bóng lưng y khuất dạng, đám người mới đồng loạt thở phào một hơi. Vừa nãy quả thực họ bị dọa cho chết khiếp.
Mục Lâm lẩm bẩm: "Lạ thật, hôm nay Điện hạ có hơi không bình thường."
Một binh lính yếu ớt nói: "Có khi nào có liên quan đến phi thuyền kia không? Phi thuyền đó chẳng phải bay từ An dưỡng tinh tới sao? Điện hạ trước kia... từng sống ở An dưỡng tinh một thời gian."
Mọi người càng nghĩ càng thấy hợp lý. Họ nhớ lại trong danh sách, tự hỏi ai trong số đó có thể quen biết Điện hạ.
-----
Trong phòng hạm trưởng, Văn Chiêu Diễn đang xem danh sách. Khi ánh mắt lướt tới hai cái tên Tiểu Lam Tiểu Lục, động tác của y khẽ khựng lại, lòng bàn tay khẽ nóng ran.
Đối với hai nhân ngư này, có thể nói y đã quen biết rất nhiều năm.
Văn Chiêu Diễn yên lặng nhìn danh sách một lúc, sau đó mở hình ảnh theo dõi, liếc mắt một cái đã thấy hai nhân ngư nhỏ ở cuối hàng.
Văn Chiêu Diễn trầm mặc, tắt màn hình, không xem nữa. Bởi vì trong danh sách này, vốn không có người mà y thực sự muốn gặp.
Dù vậy, trước khi rời tàu chiến, Văn Chiêu Diễn vẫn gửi hồ sơ của Tiểu Lam cùng Tiểu Lục sang bộ phận tuyển binh của Lạc Nhật Thành, xem như phòng hờ.
"Cứ chấp thuận đi."
Người do người kia dạy dỗ, tuyệt đối không thể yếu kém.
Tàu chiến bay suốt một ngày một đêm.
Từ lúc rút quân trên phi thuyền đến khi lên tàu chiến, phạm vi đi lại của mọi người đều rất hạn chế. Chỗ xem được thì chẳng có gì để xem, chỉ có thể cảm thán tàu chiến đúng là uy nghi rồi lại quay về đại sảnh.
Mạc Bạch với Tiểu Lam đi một vòng cũng bắt đầu thấy chán.
Mạc Bạch nhắc nhở: "Những người đó sau này đều là chiến hữu của cậu đấy, làm quen trước cũng tốt."
Tiểu Lam lạnh lùng nói: "Không cần."
"Hửm?"
"Sau này bọn họ sẽ tự chạy tới làm quen với tôi."
Hiển nhiên Tiểu Lam rất tự tin với năng lực của mình.
Mạc Bạch bất đắc dĩ: "Ừ ừ, Tiểu Lam lợi hại nhất."
Được khen, khóe môi Tiểu Lam khẽ cong lên, nhưng vì muốn giữ vẻ ngoài lạnh lùng, hắn lập tức thu lại.
Tàu chiến hạ cánh xuống cảng Lạc Nhật Thành.
Những người từng bị trùng thú biến dị tấn công đều được chữa trị miễn phí nhưng nhóm của Mạc Bạch lại không ai bị thương nặng nên không cần.
Sau khi xuống tàu chiến, đa phần mọi người lập tức đi đến khu tuyển binh.
Khu tuyển binh nằm ở phía nam Lạc Nhật Thành, hàng người xếp thành một hàng dài, người từ các tinh cầu khác chen chúc đứng đợi.
Năm nay đúng mùa tốt nghiệp, những học sinh có thành tích xuất sắc đã được điều chuyển nội bộ. Phần còn lại muốn lập công, muốn khẳng định bản thân, chỉ có thể tự nguyện đi lên tiền tuyến.
Thật ra Tiểu Lam cũng được điều chuyển nội bộ nhưng là điều về đơn vị không liên quan đến tiền tuyến, hắn không muốn nên đã tự mình đăng ký muốn lên chiến trường.
Mạc Bạch theo Tiểu Lam xếp hàng rất lâu. Trước sau đều là người cao to, cơ bắp cuồn cuộn, chỉ có hai người bọn họ là gầy gò trẻ trung, nhìn vô cùng không hợp hoàn cảnh.
Có người tốt bụng nhắc nhở: "Hàng này là lính tiền tuyến, phải ra chiến trường thật đó. Hai cậu ốm yếu như vậy... có khi bị trùng thú tát một cái là đi luôn rồi. Có phải xếp nhầm hàng không? Lính thông tin, trinh sát hay y tế đều xếp hàng khác."
Tiểu Lam liếc mắt nhìn người kia một cái, lạnh giọng: "Không nhầm."
Người tốt bụng lập tức ngậm miệng. Được rồi được rồi, sĩ quan chắc chắn sẽ loại bỏ bọn họ!
Thời điểm đến lượt Tiểu Lam, hắn vừa đưa hồ sơ, sĩ quan chỉ lướt qua rồi ngẩng đầu lên hỏi: "Cậu là Tiểu Lam?"
"Đúng."
Sĩ quan lại nhìn sang Mạc Bạch: "Cậu là Tiểu Lục?"
"Đúng vậy."
Sĩ quan gật đầu, gọi một binh lính đến, nói nhỏ vài câu rồi bảo: "Hai cậu đi theo cậu ta đi."
Tiểu Lam cau mày, định làm gì vậy?
Mạc Bạch sợ Tiểu Lam gặp rắc rối, lập tức đi theo.
Cả hai đều nghĩ mình bị từ chối nhưng binh lính dẫn hai người vào căn cứ, bảo: "Hai cậu cứ ở đây trước, đợi tân binh bắt đầu huấn luyện thì tập cùng."
Tiểu Lam ngơ ngác: "Tôi thông qua rồi?"
"Đúng thế, cả hai cậu đều đã được thông qua."
Mạc Bạch chớp mắt: "Cả hai? Chờ đã."
Cậu gọi binh lính lại: "Tôi không tới để tòng quân."
"Cái gì?" Binh lính kia cũng ngơ ngác. Rõ ràng anh Hàn vừa nói hai người này đều là người có tên trong danh sách điều động nội bộ mà?!
Binh lính vội vàng gọi điện báo lại cho sĩ quan xét tuyển.
Sĩ quan kia cũng ngây người: "Đây là người Điện hạ tự tay điều động nội bộ."
"..."
"...Cứ giữ người ở đó lại. Tôi đi hỏi Điện hạ."
Sĩ quan gửi tin nhắn báo cáo lại cho Văn Chiêu Diễn.
Văn Chiêu Diễn đọc xong, im lặng một lúc, nói: "Ta sẽ đến ngay."
Trong căn cứ, Mạc Bạch, Tiểu Lam cùng binh lính ba bên nhìn nhau, không khí vô cùng ngượng nghịu.
Đúng lúc đó, một chiếc xe bay dừng lại trước cửa căn cứ. Cửa xe mở ra, trước tiên là đôi chân dài bước xuống.
Người đàn ông mặc quân phục, dáng người thon dài hoàn hảo, gương mặt lạnh lùng sắc nét, khí thế uy nghiêm như núi, đôi mắt đen sâu thẳm không nhìn thấy đáy.
Binh lính lập tức đứng nghiêm chào: "Tổng chỉ huy!"
Tổng chỉ huy chiến tuyến Rossetti tinh, Đại hoàng tử đế quốc - Văn Chiêu Diễn.
Mạc Bạch cùng Tiểu Lam đều sững sờ, không ngờ lại gặp Văn Chiêu Diễn ở đây.
Tiểu Lam muốn tới Rossetti nhập ngũ nhưng họ đều rõ người có địa vị như Văn Chiêu Diễn, sao có thể để một tân binh nhìn thấy mặt mình dễ dàng như vậy được.
Mạc Bạch cũng nghĩ vậy, hơn nữa cậu chỉ nghĩ sẽ đưa Tiểu Lam tới, xong là đi về.
Thời điểm Mạc Bạch đang suy nghĩ, Văn Chiêu Diễn đã sải bước đi tới trước mặt họ.
Đã lâu không gặp, trên người Văn Chiêu Diễn đã mang mùi máu tanh nồng nặc, như thể đã đắm mình trong biển xác chết.
Trong lúc Mạc Bạch nhìn y, Văn Chiêu Diễn cũng nhìn lại cậu với Tiểu Lam, bình thản hỏi: "Các cậu không định ở lại tiền tuyến?"
Tiểu Lam theo phản xạ liếc Mạc Bạch, thấy cậu không nói gì mới nói: "Tôi muốn ở lại tiền tuyến."
Văn Chiêu Diễn "ừ" một tiếng: "Vậy còn vấn đề gì nữa?"
Mạc Bạch chậm rãi giơ tay: "Có vấn đề là tôi."
Ánh mắt Văn Chiêu Diễn chuyển sang nhìn "Tiểu Lục". Trong ký ức của y, nhân ngư này luôn nhỏ bé, gầy gò.
"Cứ nói đi."
Mạc Bạch mỉm cười: "Tôi không muốn tham gia tiền tuyến, tôi muốn vào ban chỉ huy."
Tiểu Lam: "???"
Vừa nãy ai bảo chỉ 'đưa Tiểu Lam đến rồi về' chứ?!