Đại hoàng tử tự mình 'đẩy thuyền'

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều

Đại hoàng tử tự mình 'đẩy thuyền'

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bị Văn Chiêu Diễn bất ngờ bế bổng lên, Mạc Bạch ngẩn người tại chỗ.
Không chỉ Mạc Bạch, mà ngay cả đám tân binh lẫn lão binh bên dưới đều đồng loạt há hốc mồm kinh ngạc.
Trên đài cao, các vị quan chỉ huy và tướng quân cũng trợn mắt nhìn, dường như không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến.
Chuyện gì đang diễn ra thế này?
Mạc Bạch cũng muốn thốt lên câu hỏi đó, chỉ cảm thấy gương mặt dưới lớp mặt nạ nóng bừng.
“Huynh...” Mạc Bạch túm lấy vạt áo trước ngực Văn Chiêu Diễn, hỏi dồn: “Huynh đang làm cái gì vậy?!”
Rõ ràng là đang chất vấn, nhưng vì sợ người khác nghe thấy, cậu cố ý hạ thấp giọng. Kết quả, trong tai người ngoài, lại nghe như tiếng nói e thẹn, căng thẳng đến mức không biết đặt tay vào đâu.
Văn Chiêu Diễn không đáp lời. Cảm giác ôm thiếu niên trong lòng giống như có ai đó dùng lông chim khẽ lướt qua trước ngực y, khiến y ngứa ngáy đến khó chịu, muốn giữ chặt nhưng lại không nỡ ra tay.
Thấy Văn Chiêu Diễn vẫn im lặng, Mạc Bạch sốt ruột, gọi thẳng tên y: “Văn Chiêu Diễn!”
Trong lúc cuống quýt, cậu thậm chí còn chẳng buồn dùng kính ngữ với tổng chỉ huy quân khu.
Cuối cùng Văn Chiêu Diễn cũng lên tiếng, mang theo một tia khoái trá khó nhận ra: “Bọn họ đang chụp ảnh.”
Mạc Bạch: “...”
Cậu lập tức quay mặt úp vào ngực y, vùi kín mít, giả vờ như không nhìn thấy ai cả.
Không thể để lộ mặt! Hiện tại cậu đang dùng gương mặt của Tiểu Lục!
Sau khi tốt nghiệp, Tiểu Lục và Tiểu Lam sẽ công khai thân phận tại Học Viện Quân Sự số một Đế Quốc.
Chắc chắn sau này Tiểu Lam sẽ tích lũy được vô số quân công; còn Tiểu Lục... thân là học trò duy nhất do chính hiệu trưởng đích thân thu nhận, đi theo hiệu trưởng nghiên cứu gen, cả trường chưa từng có ai được ưu ái đến vậy.
Đợi đến lúc hiệu trưởng công khai thân phận của Tiểu Lục, chắc chắn sẽ gây chấn động khắp chốn.
Giờ mà để người ta chụp được ảnh Văn Chiêu Diễn bế “Tiểu Lục” rồi truyền lên mạng, Tiểu Lục có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch được hiểu lầm này!
Mạc Bạch nhỏ giọng run rẩy hỏi: “Không chụp trúng mặt chứ?”
Văn Chiêu Diễn thấp giọng đáp: “Không.”
Thật ra, ngay lúc bế Mạc Bạch lên, Văn Chiêu Diễn đã cố ý xoay người sang hướng khác. Từ dưới nhìn lên, người ta chỉ có thể thấy gáy của cậu, hoàn toàn không thấy mặt.
Y cũng không muốn bị đồn là có quan hệ mập mờ với nhân ngư, cho dù là nhân ngư do nhóc con cải trang cũng không được.
Mạc Bạch thở phào nhẹ nhõm, kéo mạnh vạt áo y, bực bội nói: “Buông tôi xuống đi!”
Lần này Văn Chiêu Diễn ngoan ngoãn thả cậu xuống thật.
Y nhìn thời gian, đã trôi qua ba phút. Nói cách khác, từ lúc y bế Mạc Bạch cho tới tận bây giờ, đã hơn ba phút tròn.
Ánh mắt đen thẳm của Văn Chiêu Diễn quét xuống toàn bộ binh lính bên dưới.
Ba phút, đủ để mấy người chụp mấy chục tấm rồi đăng đầy Tinh Võng rồi đó. Thế nên, đừng làm bổn điện hạ thất vọng!
Được giải thoát, Mạc Bạch vội ôm phần thưởng binh sĩ ưu tú mà Văn Chiêu Diễn trao, che mặt chạy xuống đài.
Cuối cùng Kate bước ra hòa giải, cười gượng: “Haha, điện hạ của chúng ta thật biết tri ân báo đáp. Tiểu Lục bế ngài một lần, ngài còn nhớ bế đáp lễ nữa...”
Vừa nói xong, cả hội trường lập tức bùng nổ tiếng hoan hô.
Ngay cả đám tân binh mới nhập ngũ, ban đầu còn câu nệ sợ nói sai một câu sẽ bị đuổi về, giờ cũng dần dần cảm thấy hình như điện hạ không lạnh lùng như họ vẫn tưởng, mà cả thượng tướng Kate cũng rất bình dân thân thiện...
Thế là toàn trường cũng hùa theo lão binh mà hò hét, thậm chí còn có người la lớn: “Làm lại lần nữa đi! Lần nữa! Muốn xem Tiểu Lục bế điện hạ!”
Văn Chiêu Diễn quay đầu nhìn Kate, vẻ mặt vô cảm, ánh mắt kia như đang nói: “Ngươi có thể ngậm miệng lại không.”
Kate bỏ qua cái nhìn chăm chú "tử vong" của đại hoàng tử điện hạ, tiếp tục nói: “Tiểu Lục với tư cách là binh sĩ ưu tú và hình mẫu tân binh xuất sắc nhất kỳ này, không chỉ đóng góp to lớn cho nghiên cứu thực nghiệm về quái thú biến dị mà còn cứu đại hoàng tử điện hạ khỏi tình thế hiểm nghèo. Mời mọi người dùng một tràng pháo tay thật nồng nhiệt để cảm ơn cống hiến của Tiểu Lục!”
Tiếng vỗ tay vang dội như sóng thần, cuộn thẳng lên tận trời cao.
Trong mắt các tân binh sáng lên sự nóng bỏng. Ai cũng mong một ngày nào đó, mình cũng có thể giống như Tiểu Lục, được điện hạ đích thân nhìn thấy, được điện hạ trao phần thưởng trước mắt hàng vạn người.
Sau lễ trao giải, Kate lại tiếp tục tuyên bố một chuyện lớn: “Trong quân đội, thực lực quyết định vinh quang. Chiến công là minh chứng cho việc mọi người đã chiến đấu vì Đế Quốc, mà quân lệnh cùng sự an toàn của Đế Quốc luôn được đặt lên hàng đầu! Để khích lệ mỗi tân binh, để kích phát ý chí chiến đấu của mọi người, mỗi kỳ tân binh, chúng ta sẽ chọn ra một tân binh ưu tú nhất. Tên của người đó sẽ được khắc lên huy hiệu Tân Binh Đại Biểu! Đó là vinh dự thuộc về riêng người ấy, là huân chương dành cho người ấy!
Mọi người có muốn tên mình xuất hiện trước mắt tất cả chiến hữu không? Có muốn nhận vinh quang này không? Nếu muốn, hãy dùng thực lực của chính mình mà tranh lấy!”
Đế Quốc ba năm mới tuyển binh một lần, trừ phi có chiến sự sẽ rút ngắn, mà Tân Binh Đại Biểu lại nửa năm thay một người.
Nói cách khác, chỉ cần giành được huân chương này, tên họ sẽ được khắc lên huy hiệu trong nửa năm đó. Tất cả mọi người đều biết đến, còn có cơ hội được ghi vào sổ vinh quang của Quân Bộ.
Nếu may mắn hơn nữa, liên tục giành được nhiều kỳ... Vậy thì ba năm tuyển binh một lần, nghĩa là ba năm tiếp theo tên họ vẫn sẽ ở đó.
Ba năm! Vinh quang lớn đến mức nào chứ!
Không ai có thể cưỡng lại phần thưởng này.
Trong giây phút ấy, toàn bộ tân binh đều máu nóng sôi trào, một lòng muốn xông ra tiền tuyến giết địch ngay lập tức, chỉ mong được trở thành Tân Binh Đại Biểu.
Và kỳ đầu tiên này, người được chọn, không thể nghi ngờ gì nữa, chính là Mạc Bạch.
Chỉ sau hai ngày, huy hiệu Tân Binh Đại Biểu đã được phát xuống, trên đó khắc rõ hai chữ “Tiểu Lục”.
Huy hiệu vô cùng tinh xảo, tuy cái tên được khắc bên trên phổ thông đến mức ai cũng cảm thấy quen mắt, nhưng nếu sau này Tiểu Lục chân chính thật sự có thành quả nghiên cứu, mọi người sẽ hò reo tên của hắn...
Mạc Bạch trầm mặc một lát, sau đó gọi điện cho Tiểu Lục.
Mạc Bạch: “Xin lỗi.”
Tiểu Lục: “?”
“Sau mười hai năm, bây giờ tôi mới thật sự hiểu năm đó đặt cho cậu cái tên này, tôi có lỗi với cậu đến mức nào.”
“...”
“À đúng rồi! Cậu có thấy hình cậu với Văn Chiêu Diễn trên Tinh Võng không? Bị ai đăng lên chưa?”
Tiểu Lục dịu dàng trả lời: “Không. Là cậu với đại hoàng tử bị chụp sao?”
“Ừ. Tôi sợ làm phiền cậu nên bảo Shahrud canh Tinh Võng, thấy là xóa ngay.”
Shahrud chính là quái vật thủ hạ của cậu út Lê Triều Từ, kỹ thuật hacker đứng top 1, top 2. Giao việc này cho hắn, Mạc Bạch rất yên tâm.
Tiểu Lục cười nhẹ: “Tôi nghe Tiểu Lam kể rồi. Hai người các cậu ôm tới ôm lui.”
Mặt Mạc Bạch nóng bừng: “Đừng nghe cậu ta nói bậy! Lúc đó tôi chỉ muốn cứu huynh ấy thôi!”
“Tôi biết mà.”
Một bên, Mạc Bạch đang căng thẳng nhờ Shahrud giám sát nghiêm ngặt, sợ nhất là cái mặt “Tiểu Lục” của mình bị lộ với Văn Chiêu Diễn.
Một bên khác, Văn Chiêu Diễn thì ngày nào cũng thức đêm canh Tinh Võng nhưng mấy ngày rồi, y vẫn chưa thấy cái vụ “bế công chúa ba phút” nổi lên hot search.
Y đã ôm nhóc con suốt ba phút đấy! Dư sức để họ chụp, để họ đăng, vậy mà trên Tinh Võng lại không có tí động tĩnh nào sao?!
Mỗi lần Văn Chiêu Diễn mở Tinh Võng, thứ duy nhất y thấy vẫn là ảnh y bị nhóc con bế công chúa, không ngừng nhắc y nhớ về cái khoảnh khắc ấy.
Đại hoàng tử không muốn chờ nữa, quyết định tự mình ra tay.
Văn Chiêu Diễn lấy những bức ảnh chụp được hôm đó từ tay các binh lính khác, chọn một tấm mờ mặt nhưng vẫn có thể nhìn ra người trong ảnh là ai, chuẩn bị đăng lên Tinh Võng. Tuy nhiên, y không thể dùng tài khoản chính, chỉ có thể “mượn tạm” tài khoản của người khác. Nhưng làm vậy dễ bị nhóc con phát hiện, vì cậu biết chút kỹ thuật.
Văn Chiêu Diễn cần che giấu dấu vết, khiến người ta tưởng như tài khoản marketing tự tung ảnh. Nghĩ vậy, y bắt đầu tạo ra một tài khoản phụ, gửi đi mấy tin nhắn tới tài khoản marketing.
[Nhóc con thật đáng yêu: Tôi cho huynh một thông tin, về đại hoàng tử Văn Chiêu Diễn. ]
Trong lòng dân chúng Đế Quốc, Văn Chiêu Diễn luôn là hình mẫu đứng đắn nghiêm cẩn. Những tin tức do mấy tài khoản marketing từng đăng đều là chuyện cảm động liên quan đến y, cho đến cái ngày “bế công chúa” bị lộ.
Nếu là hoàng tử khác, chắc đã tức đến nổ phổi mà ép hot search xuống, chỉ để lại mấy chữ kiểu vì nước bị thương, nhưng Đại hoàng tử không làm vậy, ngược lại còn bình thản như chẳng có chuyện gì.
Điều này khiến hình tượng “điện hạ gần gũi thương dân” của y trong lòng dân chúng lại tăng thêm một bậc.
Sau khi tài khoản marketing đọc tin nhắn, liền hỏi luôn: [Bôi đen à?]
[Nhóc con thật đáng yêu: Không phải.]
Tay Văn Chiêu Diễn khựng lại một giây, sau đó vẻ mặt vô cảm gõ thêm một câu: [Chuyện vui.]
Tài khoản marketing lập tức trả lời: [Nói trước cho rõ nha, tin bôi đen đều là giả hết, tôi không đăng đâu. Lần trước có người trả tiền bảo tôi bôi đen đại hoàng tử điện hạ, tôi cũng không nhận. Đại hoàng tử tốt như vậy, làm gì có tin xấu chứ!]
[Nhóc con thật đáng yêu: ...Huynh nói đúng.]
[Vậy rốt cuộc huynh muốn kể cái gì?]
Văn Chiêu Diễn gửi thẳng tấm ảnh đã chọn từ trước qua, ngữ khí vẫn lạnh tanh: [Theo nguồn tin nội bộ đáng tin cậy, đây là người Đại hoàng tử thích.]
[Đùa hả?! Thật hay giả?! Tin nội bộ thật tới mức nào!?]
[Rất thật.] Chính bổn điện hạ đã đóng dấu xác nhận.
[Aaa! Hình này chính là thiếu niên từng bế công chúa điện hạ đúng không?! Trời má, điện hạ thích cậu ta thật hả?! Cũng đúng, không thích thì làm sao để cậu ta tới gần như vậy được! Tôi đăng! Tôi đăng ngay lập tức!]
Văn Chiêu Diễn vô cùng hài lòng, lập tức chuyển tiền đặt đơn, thậm chí còn mua luôn gói hot search ba ngày.
Sau đó y chờ, chờ tiếp.
Một buổi tối trôi qua, hot search không xuất hiện.
Văn Chiêu Diễn lập tức nhắn lại.
[Nhóc con thật đáng yêu: ?]
Trên khung chat hiện lên dòng chữ: [Hệ thống: Tài khoản của đối phương đã bị khóa.]
Văn Chiêu Diễn: “...?” Y bị lừa tiền sao?
Mắt Văn Chiêu Diễn tối lại, ngón tay bay như gió trên bàn phím. Không đầy một phút, y đã mò ra được tài khoản phụ mới đăng ký của đối phương.
[Nhóc con thật đáng yêu: Lừa tiền?]
[Tài khoản marketing X: Không phải đâu huynh à! Tài khoản kia tự nhiên bị khóa, tôi cũng chả hiểu sao nữa! Đợi xíu, tôi đăng liền đây!]
Văn Chiêu Diễn suy nghĩ một giây, quyết định cho đối phương thêm một cơ hội.
Lại một đêm trôi qua.
[Nhóc con thật đáng yêu: Vẫn chưa đăng?]
[Hệ thống: Tài khoản của đối phương đã bị khóa.]
Văn Chiêu Diễn: “...”
Trong lúc y chuẩn bị tra tiếp tài khoản mới, đối phương lại chủ động gửi lời mời kết bạn.
[Từ đây bỏ võng: Huynh à, để tôi trả lại tiền cho huynh!]
[Từ đây bỏ võng: Tôi chịu hết nổi rồi! Đăng một lần bị khóa một lần! Đăng một lần bị khóa một lần!!]
[Từ đây bỏ võng: Tôi đã đổi sáu cái tài khoản rồi! Đây là cái cuối cùng của tôi!]
[Từ đây bỏ võng: Tôi nghi ngờ tin này là giả đó. Đại hoàng tử điện hạ xưa nay chưa từng thích ai, với lại chắc cũng không muốn bị người ta đem ra lăng xê kiểu này đâu. Có khi bên phía điện hạ đã nhờ người làm cho bài không lên được đó.]
[Nhóc con thật đáng yêu: Không thể nào.]
[Nhóc con thật đáng yêu: Tin này tuyệt đối chính xác 100%.]
[Từ đây bỏ võng: [chuyển khoản][chuyển khoản][chuyển khoản]
[Từ đây bỏ võng: Tóm lại tôi không dám nhận đơn này đâu! Huynh à, có duyên gặp lại!]
Văn Chiêu Diễn: “...”