Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ứng Hướng Vinh đang trên đường đến bộ chỉ huy, vừa vặn đi ngang qua sân huấn luyện.
Hôm nay Hi Hi đang chỉ huy các nhân ngư và binh lính diễn tập phối hợp. Lúc này đang là giờ giải lao.
Để có thêm chủ đề trò chuyện với các nhân ngư, các binh lính đã thi nhau thắp hương bái lạy mỗi ngày.
"Cá nhỏ à, cậu xem lư hương này của tôi được không? Nhang này có tốt không? Bên ngoài không có nhiều chỗ bán, tôi cũng không biết nên mua ở đâu nữa."
"Hoan Hoan, để tôi nói cậu nghe! Tối qua tôi bái nguyện thần, thật sự linh nghiệm vô cùng! Cậu nói đúng không sai, nguyện thần quả thật quá linh nghiệm mà!"
"Tiểu Ôn Ôn, cậu xem tư thế bái lạy của tôi thế này ổn chưa? Có phải chỉ cần lạy ba lần là được đúng không? Vậy tôi nên cắm ngang ở giữa hay cắm ở đâu?"
Ứng Hướng Vinh: "???"
Khi đi ngang qua phòng mô phỏng cơ giáp chiến đấu, mấy chiến sĩ cơ giáp cũng đang tán gẫu.
"Giờ tôi mới hiểu vì sao mỗi lần trước khi ra ngoài làm nhiệm vụ, thượng tướng Kate đều phải thắp hương bái lạy! Tối qua tôi cũng thử rồi đấy."
"Hiệu quả thế nào?"
"Tối qua lúc tôi bái, tôi hy vọng thành tích huấn luyện hôm nay có thể phá vỡ kỷ lục trước đó của mình. Cậu xem kỷ lục mới của tôi này."
"Đờ mờ! Độ chính xác 97.88%, đỉnh thật!"
"Đúng không?! Tôi cũng không biết vì sao giấc ngủ tối qua của mình đặc biệt ngon, cảm giác thức hải tinh thần hôm nay vô cùng thoải mái, sau đó độ chính xác cứ thế tăng vọt."
"Tối nay tôi cũng phải thắp hương mới được! Tôi hy vọng mình có thể phá vỡ kỷ lục của anh!"
Ứng Hướng Vinh: "..."
Vẻ mặt Ứng Hướng Vinh đầy vẻ nghiêm trọng.
Vừa nãy ông ta còn nghĩ lời Reid nói là quá lời, nhưng giờ xem ra, chẳng hề quá một chút nào.
Thằng nhóc nhà họ Mạc kia mới gia nhập quân doanh chưa được bao lâu, vậy mà toàn bộ quân khu đã thi nhau nói về thần thánh gì đó rồi!
Bây giờ ông ta chỉ cảm thấy may mắn vì dù đám binh lính có cầu thần bái Phật, nhưng những ước nguyện chỉ là hy vọng thực lực tiến bộ, chứ không phải những suy nghĩ kỳ quái gì đó. Dù vậy, vẫn cần báo lại sớm cho đại hoàng tử điện hạ.
Loại hành vi này cần phải bị cấm ngay lập tức!
Ứng Hướng Vinh bước vào bộ chỉ huy, cuối cùng cũng gặp được Văn Chiêu Diễn.
Người đàn ông tựa lưng vào ghế, thân hình cao lớn che khuất một phần bức tường màn hình lớn phía sau. Y đang cúi đầu, khuôn mặt tuấn tú đầy vẻ nghiêm túc và trầm ngâm, cứ như đang xem một kế hoạch tác chiến quan trọng nào đó.
"Đại hoàng tử điện hạ." Ứng Hướng Vinh lên tiếng gọi.
Ngay giây phút nhìn thấy Văn Chiêu Diễn, ông ta như tìm được bạn tâm giao.
Người đàn ông ngẩng đầu lên từ tập văn kiện chất đống. Đây là thói quen y học được từ lão nguyên soái, y thích cảm giác lật đọc sách, sờ vào giấy thật.
Đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông dừng lại trên người Ứng Hướng Vinh, khẽ gật đầu: "Giáo sư Ứng."
Ứng Hướng Vinh: "Điện hạ, tôi có chuyện quan trọng muốn nói với ngài."
Văn Chiêu Diễn đặt tập tư liệu dày cộp trong tay xuống: "Nói đi."
Ứng Hướng Vinh trầm giọng: "Điện hạ, tôi phát hiện dạo gần đây, trong căn cứ xuất hiện một bầu không khí rất bất ổn, đặc biệt là..."
Lời còn chưa dứt, khóe mắt ông ta không biết liếc thấy gì, giọng nói lập tức khựng lại. Chỉ thấy trên đống tài liệu dày cộp trước mặt Văn Chiêu Diễn, trên cùng có mấy đề mục rất lớn:
[Giới thiệu chi tiết các vị thần ở địa cầu cổ.]
[Bách khoa toàn thư về các thần thoại truyền thuyết ở địa cầu cổ.]
[Bạn có tín ngưỡng không? Bật mí về vị thần được người ở địa cầu cổ thích nhất - Thần Tài!]
[Vì sao nhân loại địa cầu cổ lại thích tới chùa miếu cầu nguyện?]
Ứng Hướng Vinh: "..."
Văn Chiêu Diễn ngẩng đầu: "Sao không nói tiếp?"
Ứng Hướng Vinh: Đột nhiên không biết nói gì nữa.
Văn Chiêu Diễn hỏi lại: "Bầu không khí bất ổn gì?"
"...Không có gì."
Ứng Hướng Vinh vội vã rời khỏi phòng tổng chỉ huy, ông ta thật sự không thể ngờ được lão già Reid kia chẳng hề nói quá một chút nào.
Nhóc con nhà họ Mạc kia chỉ tốn ba năm đã khiến học viện quân đội số một đế quốc thi nhau nói về thần thánh thì có là gì chứ?!
Cậu vừa mới tới Rossetti một tháng đã biến nơi này thành tổ chức tà giáo rồi!
Đại hoàng tử điện hạ của bọn họ là người căm ghét tà giáo nhất đế quốc, vậy mà đã bắt đầu lật xem thần thoại cổ rồi!
Thằng nhóc nhà họ Mạc thật sự quá khốn nạn!
-----
Để lấy lòng các nhân ngư, đám binh lính đã nghĩ đủ mọi cách để hỏi xem nhóm nhân ngư thích gì. Biết họ thích thắp hương bái thần, đám binh lính cũng sôi nổi làm theo.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Mạc Bạch đã thu về một lượng tín ngưỡng lực cực lớn.
Không rõ là nhóm nhân ngư truyền bá quá giỏi hay là mấy binh lính vốn không tin thần thánh cho lắm, mà mỗi lần cầu nguyện, họ chỉ ước những nguyện vọng nhỏ bé.
Mấy ước nguyện nhỏ này, Mạc Bạch gần như chẳng cần hao tốn thần lực, chỉ cần ban chút vận may rồi đẩy nhẹ một cái là xong.
Linh nghiệm nhiều lần, một truyền mười, mười truyền trăm.
Có người vốn chỉ muốn lấy lòng các nhân ngư, không ngờ cầu mãi lại thấy linh nghiệm thật, thế là dần dần sinh lòng tin, lực lượng tín ngưỡng cũng trở nên thuần khiết hơn.
Mạc Bạch lấy tín ngưỡng tụ khí từ trên cổ xuống. Thứ này trong suốt, nhìn khá giống mấy cái chai nhỏ được bán ở địa cầu cổ.
Lúc này cái chai đã đầy.
Mười mấy năm nay, cư dân trên An dưỡng tinh càng lúc càng đông, phần lớn những cư dân hiền lành nơi đây đều đã trở thành tín đồ của Mạc Bạch.
Khi Liêu Tắc mang một con cẩm lý về nhà, từng hứa sẽ đúc cho cậu một pho tượng vàng. Pho tượng ấy đã được đặt gần trang viên mà Văn Chiêu Diễn từng ở.
Liêu Tắc còn xây một ngôi miếu bên cạnh, cũng là theo lời Mạc Bạch dặn dò.
Liêu Tắc nghĩ: Đã có tượng vàng, không thể để thần bị phơi nắng dầm mưa được. Thế là ông ta mời không ít học giả lịch sử đến nghiên cứu, phục dựng lại chùa miếu ở địa cầu cổ.
Chỉ tiếc hương khói trong miếu không được tấp nập lắm.
Đa số người đến đây không phải để thờ cúng, chủ yếu là muốn xem cái ao ước nguyện nơi mấy con cẩm lý được đại lão nhận nuôi, nhân tiện bái một cái cho phải phép. Nhưng bảo họ quyên tiền thắp hương, vậy lại chẳng có ai muốn.
Nhắc đến cũng thấy hơi thảm, nhưng chuyện này không liên quan đến Mạc Bạch. Cậu chỉ cần có hương khói là đủ, còn ngôi miếu kia cũng cung phụng vị thần khác, không liên quan đến cậu.
Bởi vậy mà mười mấy năm nay, tín ngưỡng tụ khí của cậu mới tràn đầy như thế này. Chỉ có điều không hiểu vì sao, dù đã đầy nhưng nó không hề có động tĩnh gì.
"Tại sao lại như vậy nhỉ?"
Mạc Bạch vô cùng khó hiểu.
Thời điểm ở địa cầu, nếu có thể làm đầy tín ngưỡng tụ khí trong kỳ thực tập, vị thần đó sẽ được chuyển sang chế độ chính thức.
Ở thời kỳ thực tập, loại tín ngưỡng khi đó đều là loại bình thường nhất nên tín ngưỡng tụ khí được làm đầy rất nhanh. Sau khi lên chính thức, tín ngưỡng các vị thần thu được sẽ là loại thuần khiết hơn.
Nói cách khác, đó mới là tín ngưỡng chân chính tới từ các tín đồ.
Giống như linh khí có phân biệt tốt xấu, có loại có chút tạp chất, có loại không chút tạp chất; tín ngưỡng thuần khiết khó thu hơn nhiều so với tín ngưỡng bình thường.
Nếu có thể làm đầy tín ngưỡng tụ khí sẽ lấy được thần cách, từ đó mới đủ tư cách trở thành một vị thần chân chính.
Đời trước, Mạc Bạch đã từng có thần cách, nhưng sau khi chuyển thế lên người Tiểu Mạc Bạch, thần cách của cậu đã biến mất.
Cậu tưởng rằng chỉ cần lấp đầy tín ngưỡng tụ khí một lần nữa, thần cách của mình sẽ quay lại. Nhưng đã hai năm rồi, cái chai đã đầy mà thần cách vẫn không xuất hiện.
Mạc Bạch chọc chọc cái chai, lẩm bẩm: "Chẳng lẽ thần cách của mình bị lạc đường?"
Hay là phải ngưng tụ thần cách lại từ đầu?
Chỉ cần linh hồn của cậu không tiêu tan, thần cách sẽ không biến mất.
Mạc Bạch nghĩ ngợi, kết luận: "Nhất định là lúc đầu thai bị lạc đường rồi." Chắc giờ còn đang phiêu du đâu đó ngoài vũ trụ.
Mạc Bạch lâm vào ưu sầu. Nhưng nghĩ mãi không ra, đơn giản là không cần nghĩ nữa!
Thừa lúc đêm khuya, Mạc Bạch tìm một góc không ai qua lại, lấy ra một cái bàn từ nút không gian. Cậu đặt lư hương lên trên, sau đó hết sức cẩn thận lấy sợi tóc nhổ được trên đầu Đoạn Hồi.
Chuẩn bị xong, cậu liền cử động ngón tay kết ấn, bắt đầu triệu hoán linh hồn Đoạn Ý.
"Du hồn phiêu đãng, lưu giữ nơi nào..."
Gió nhẹ khẽ thổi qua không một tiếng động.
Trong bóng đêm tĩnh lặng, bóng cây lắc lư ở bên ngoài trông thật quỷ dị.
Chỉ có một đốm lửa nhỏ âm thầm cháy, trời đất như chỉ còn lại mình Mạc Bạch.
Cậu chờ một lát, thấy tóc sắp cháy hết mà vẫn không thấy hồn ai hiện lên, vội đọc thêm câu chú: "Đoạn Ý... Đoạn Ý... hồn phách trở lại..."
Cậu nhắm mắt, giọng nói gần như biến thành tiếng thầm thì phiêu đãng nơi chân trời.
"Lạch cạch..."
Một tiếng động bỗng vang lên.
Mạc Bạch hớn hở trong lòng. Hồn của Đoạn Ý về rồi sao?!
Kết quả vừa mở mắt, liền thấy phía sau bức tường, Kate, Chu Việt Hiên cùng một vị trung tướng đang đứng đó, vẻ mặt đầy vẻ mơ hồ lẫn hoảng sợ nhìn cậu.
Mạc Bạch: "..."
Giọng Kate hơi run run: "Cậu cậu cậu đang làm cái gì thế?!"
Là hắn nghe lầm đúng không? Mạc Lê đang gọi hồn ai về à?
Mạc Bạch trầm mặc một giây, hốc mắt nhanh chóng đỏ lên, vươn tay gạt lệ: "Đừng hiểu lầm. Thật ra tôi đang thắp hương cầu nguyện thần phù hộ cho Đoạn Hồi mau chóng khỏe lại. Anh cũng biết mà. Anh ta là bạn cùng phòng của tôi, nguyện thần lại linh nghiệm."
Kate hốt hoảng: "À à... Là vậy sao, đúng là làm tôi sợ chết khiếp. Đêm hôm khuya khoắt, tôi còn tưởng cậu đang gọi quỷ chứ."
Mạc Bạch: "Sao có thể chứ? Trên đời làm gì có quỷ, đừng mê tín lung tung!"
Vị trung tướng yếu ớt chen vào: "Nhưng bái thần không phải cũng là mê tín sao?"
Đáng tiếc không ai nghe hắn.
Mạc Bạch hỏi: "Mấy anh còn làm tôi giật mình hơn đấy. Tại sao lại ở đây?"
Chu Việt Hiên đáp: "Chúng tôi đang tuần tra."
Kate vẫn còn hơi sợ: "Đúng thế. Bọn tôi nghe thấy bên kia bức tường có tiếng động, còn tưởng có thằng trộm nào dám mò vào đây. Đúng là dọa tôi nhảy dựng mà."
Mạc Bạch: "..."
Được rồi, tuần tra.
Mạc Bạch cúi đầu nhìn, tóc đã cháy hết. Hồn của Đoạn Hồi mãi không xuất hiện, có lẽ do bị quấy nhiễu. Lần sau thử lại vậy.
Kate: "Lần sau cậu đừng có ra ngoài nửa đêm đi dọa người nữa, mau trở về nghỉ ngơi đi."
"Được, các vị trưởng quan ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Hai bên chào tạm biệt xong xuôi liền tách ra, Mạc Bạch lại không về ký túc xá.
Thấy vậy, Chu Việt Hiên bèn đi theo.
Mạc Bạch quay đầu lại, thấy Chu Việt Hiên đi theo mình, liền hỏi: "Thượng tướng Chu không đi nghỉ ngơi sao?"
"Còn cậu? Sao chưa đi ngủ? Có tâm sự sao? Vì chuyện của người tên Đoạn Hồi kia?"
Người ở bộ chỉ huy không bị quản chế quá nghiêm khắc như binh lính. Vì bộ chỉ huy thường xuyên phải mở họp, cần thương lượng chiến thuật các thứ nên đã được hủy bỏ lệnh cấm đi lại ban đêm.
Mạc Bạch cười nói: "Không phải, giờ tôi đang định trở về đây."
Chu Việt Hiên bỗng nhiên hỏi: "Tiểu Lục... Không, tôi có thể gọi cậu là Mạc Lê không?"
Nghe vậy, Mạc Bạch hơi bất ngờ: "Sao anh biết tôi là Mạc Lê? Có ai nói cho anh sao?"
Chu Việt Hiên không giấu giếm: "Không ai nói, là tôi đoán ra. Quan hệ giữa cậu với nhân ngư tộc... rất dễ đoán."
"Dễ đoán tới vậy sao?!" Mạc Bạch bất giác nhớ đến Văn Chiêu Diễn, trong mắt thoáng có chút ý cười.
Trước kia, rõ ràng ai cũng biết thân phận của cậu, chỉ mỗi Văn Chiêu Diễn là người cuối cùng được biết; đã vậy, biết rồi mà vẫn còn cố lừa mình dối người.
Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng, bình thường làm gì có ai liên tưởng giữa một đứa nhỏ với một người trưởng thành chứ.
Giờ đây thân phận của Tiểu Lục lẫn Mạc Lê đều là người trưởng thành, mà Mạc Lê lại nổi tiếng ở trong nhân ngư tộc, chỉ cần suy nghĩ một chút là đoán ra được ngay.
Có lẽ trong căn cứ, đa số người đều đã đoán được.
"Có vẻ cậu đang nghĩ đến chuyện vui." Chu Việt Hiên rất giỏi nhìn sắc mặt người khác, thấy Mạc Bạch đột nhiên mỉm cười, liền đoán ra được cậu đang nhớ tới chuyện vui vẻ nào đó.
Mạc Bạch thuận miệng: "Không phải chuyện vui, chỉ là nghĩ đến Văn Chiêu Diễn trước kia..."
Lời chưa dứt, cả hai cùng sửng sốt.
Mạc Bạch xấu hổ ngậm miệng, mặt hơi nóng lên. Tự dưng nhắc tới Văn Chiêu Diễn làm gì!
Trong mắt Chu Việt Hiên hiện một tia mất mát: "Có vẻ cậu và đại hoàng tử điện hạ đã quen biết từ rất lâu rồi."
Mạc Bạch thật thà trả lời: "Ừm, mười mấy năm rồi."
"Trước kia tôi chưa bao giờ nghe đại hoàng tử điện hạ nhắc đến cậu."
Mạc Bạch nghĩ thầm: Ai mà rảnh đi kể lịch sử đen của mình chứ?
Chu Việt Hiên: "Vậy tức là, tôi không có hy vọng?"
Mạc Bạch giả ngu: "Hy vọng gì?"
Chu Việt Hiên vẫn cố giãy dụa: "Mạc Lê, tuy tôi đã 109 tuổi nhưng chưa từng yêu một ai. Cậu là người đầu tiên mà tôi có hảo cảm, khiến tôi cảm thấy nếu kết hôn với cậu sẽ rất vui, cũng rất chờ mong. Cậu cảm thấy tôi có cơ hội theo đuổi cậu không?"
Mạc Bạch có chút rụt rè: "Tôi cho rằng mình đã uyển chuyển từ chối anh rồi chứ..."
Chu Việt Hiên cười khổ: "Tôi vẫn muốn thử lại một lần. Nhỡ tôi hiểu sai thì sao?"
Mạc Bạch khẳng định đáp: "Không, anh không hiểu sai."
"Vậy lý do cậu từ chối tôi là vì cậu đã thích người khác sao?"
"Không phải."
Chu Việt Hiên thở phào: "Vậy nghĩa là trước khi cậu thích người khác, tôi vẫn còn cơ hội đúng không?"
Mạc Bạch lắc đầu: "Xin lỗi, anh không phải mẫu người tôi thích."
Ý là dù bao lâu cũng không có cơ hội.
Chu Việt Hiên rất tự tin vào ngoại hình mình, cũng biết có không ít người thích mình. Hơn nữa diện mạo của hắn hẳn là thuộc loại đa số người đều thích, vậy vì sao Mạc Lê lại không thích?
"Vậy mẫu người cậu thích là thế nào?"
Mạc Bạch thật sự không biết trả lời thế nào. Loại hình cậu thích là gì?
Cậu chưa từng nghĩ về vấn đề này.
Mạc Bạch thành thật lắc đầu: "Không biết."
"Cậu thích người cao hơn hay thấp hơn?"
Mạc Bạch trả lời theo bản năng: "Khẳng định là phải cao hơn tôi rồi. Hy vọng người đó đẹp trai một chút, ừm, nhất định phải đẹp trai."
"Nói nhiều hay nói ít?"
"Nói ít."
"Phải cao hơn cậu, còn phải đẹp trai, xem ra có thể loại trừ giới tính nữ."
"...?"
Mạc Bạch nhớ lại những gì mình vừa nói, mặt cậu lập tức đỏ bừng. Không lẽ chứ?! Mấy lời kia là cậu nói thật đấy sao?
Tuy ở tinh tế, mặc kệ là nam nữ, nam nam hay nữ nữ đều có thể kết hôn; còn có thể kết hôn vượt chủng tộc, nhưng từ trước đến nay cậu thật sự chưa từng nghĩ rằng người mình thích trong tiềm thức sẽ là một người đàn ông! Cậu luôn cảm thấy các cô gái đáng yêu hơn mà!
Chu Việt Hiên lại nói: "Cậu còn thích người ít nói... Thật ra trong lòng cậu đã có đối tượng mình thích rồi. Cho nên lúc tôi hỏi cậu thích người nói nhiều hay nói ít, cậu đã ngay lập tức trả lời là ít nói, vì cậu cảm thấy ở chung với cái người ít nói kia, cậu càng tự tại thoải mái hơn, đúng không?"
"..."
"Vậy nên cậu đã nghĩ tới ai?\