Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Để kiểm chứng suy đoán của mình, Mạc Bạch đã lên mạng tìm kiếm video nhân ngư hát.
Trên mạng có rất nhiều loại video như vậy.
Vì đa số người dân đều không thể nuôi được nhân ngư nên các video nhân ngư hát luôn được lan truyền rất rộng rãi. Do đó, không ít người nhận ra rằng dù không được nhân ngư trực tiếp xoa dịu, nhưng khi rảnh rỗi, họ vẫn có thể nghe tiếng hát của nhân ngư để tâm trạng bình tĩnh lại.
Vì vậy, đa số mọi người đều xoa dịu tinh thần lực của mình bằng cách vừa xem video nhân ngư hát, vừa uống dược tề trấn an, hiệu quả thư giãn vô cùng rõ ràng.
"Cái này có khác gì xem mấy video mukbang trên mạng khi giảm cân đâu."
Mạc Bạch cảm thấy khá quen thuộc.
Lướt một lúc, Mạc Bạch liền thấy chủ đề đang hot nhất lúc này.
À mà, ngày nay, ngoài tin tức về Mạc gia luôn chiếm giữ trang đầu thì còn có một cuộc thi ca hát.
Khác với mấy chương trình tuyển chọn idol ở địa cầu, cuộc thi ca hát này chỉ là một cuộc thi đơn thuần. Toàn dân đều có thể tham gia, tiền thưởng lên tới ngàn vạn, là một hoạt động giải trí toàn dân.
Mà hôm nay, tin tức Mạc gia lật kèo cùng Mạc Hướng Thiên trở thành nhà giàu số một đế quốc vốn luôn ở top 1, top 2 hotsearch đã bị cuộc thi này đẩy xuống một bậc. Nguyên nhân là do trong cuộc thi đó, mọi người phát hiện có một nhân ngư.
- Đó là Hi Hi đúng không? Nhất định là Hi Hi rồi! Chỉ có Hi Hi mới dịu dàng ngọt ngào như thế thôi!
- Là Hi Hi! Mấy người cũng không nghĩ xem còn có nhân ngư nào thích lên mạng như Hi Hi không!
- Hahaha! Cái này cũng chân thật quá thể, ai mà biết Hi Hi lại là một con cá nghiện mạng chứ?!
- Mấy con nhân ngư khác đều quá hung dữ QAQ, căn bản không quá tình nguyện giao tiếp với đám dân thường như chúng ta. Tôi chưa từng phát hiện có nhân ngư nào thích lên mạng giống Hi Hi! Nghe nói chúng đều không thích mũ thực tế ảo bắt giữ ý thức tinh thần của chúng, như thế sẽ khiến chúng có cảm giác nguy hiểm.
Việc nhân ngư không thích lên mạng đã từng được chứng minh.
Mũ thực tế ảo yêu cầu phải bắt được ý thức đại não, sau đó đưa người đội vào thế giới thực tế ảo. Tinh thần lực của nhân ngư lại mạnh, vô cùng mẫn cảm, cũng không thích loại cảm giác bị khống chế đó. Cho nên dù mười mấy năm trước, nhân ngư là một chủng tộc có trí tuệ cao, toàn tinh tế đều dè chừng; các công ty thực tế ảo cũng chế tạo mũ riêng cho họ nhưng họ rất ít khi xuất hiện trên mạng.
Đây cũng là một trong những lý do vì sao nhân ngư lại khó nuôi.
Muốn nuôi nhân ngư, được thôi, nhưng cũng phải xem nhân ngư có tự nguyện để bạn nuôi hay không.
Phần lớn nhân ngư đều thích ở trong hiệp hội nhân ngư hơn. Nơi đó có nhiều nhân ngư, lại tự do.
Hiệp hội trên danh nghĩa là bảo vệ nhân ngư nhưng thật ra nhân loại cũng không thể can thiệp quá nhiều, ngược lại càng giống như đang hầu hạ nhân ngư hơn.
Đương nhiên, điều này là do nhân ngư tự ngộ nhận.
Trong mắt nhân loại, quyền lợi của hiệp hội nhân ngư vẫn rất lớn. Đơn giản là do họ thường xuyên có thể tiếp xúc với nhân ngư, nhân ngư khá quen thuộc với người trong đó, thái độ sẽ khá là ôn hòa hơn nên hiệp hội nhân ngư cũng trở thành đối tượng được không ít người nịnh bợ.
Dù sao đi nữa, muốn thực sự nuôi một nhân ngư, trước tiên không nói nhân ngư đó có đồng ý hay không, mà bạn còn phải xem có được hiệp hội nhân ngư đồng ý cho phép không đã.
Mạc Bạch ấn vào xem cuộc thi, bên dưới là một đống bình luận rác.
Hiện trường cuộc thi là trên mạng, tổ chức dưới hình thức thực tế ảo. Ngoại hình xuất hiện có thể được chỉnh sửa, cũng có thể dùng diện mạo vốn có.
Nhân ngư kia hẳn là đã thay đổi ngoại hình của mình nhưng giọng nói vừa vang lên, các cư dân mạng đã ngay lập tức nhận ra.
"Chào, chào mọi người. Tôi là, là Tiểu Hi."
Nhân ngư nói chuyện thật dịu dàng, mang theo chút thẹn thùng. Hình như hắn vẫn chưa nói quá rõ ngôn ngữ thông dụng nên lúc nói có hơi lắp bắp.
Rất nhanh hắn đã hát một bài. Dù là cách một cái màn hình, không cảm nhận được dị năng trị liệu nhưng tiếng hát của hắn thật sự rất dễ nghe, vẫn có thể khiến tâm trạng người nghe thư giãn.
Vì đây là chương trình dành cho toàn dân nên sẽ không thể kết thúc nhanh chóng, chẳng qua xếp hạng của nhân ngư đang ở hạng một, cách hạng hai số phiếu bầu chọn cao gấp năm lần.
Mạc Bạch quơ quơ đôi chân béo, nhìn chằm chằm mục đăng ký tham gia, ấn vào.
----
Ngày hôm sau, mũ thực tế ảo mà Mạc Bạch muốn đã tới.
Mạc Hướng Thiên đã đặt mua một chiếc mũ làm riêng phiên bản giới hạn dành cho con trai, cộng thêm với đó là một khoang trò chơi vô cùng thoải mái dành cho trẻ em.
Mạc Bạch đội mũ, bò vào khoang trò chơi, tiến vào thế giới thực tế ảo. Điều làm cậu thấy rất vui chính là mũ thực tế ảo liên kết với ý thức tinh thần nên ở trong đó, cậu đang có dáng vẻ thiếu niên.
Mạc Bạch sờ sờ mình, vô cùng hài lòng: "Ừm, không cần thay đổi gì nữa."
Hiếm khi vẫn luôn được dùng dáng vẻ vốn có của mình, cậu cũng tiếc không muốn sửa.
"Được rồi, bạn nhỏ." Hệ thống bắt đầu giáo trình hướng dẫn mới.
Vì hệ thống kiểm tra ra được tài khoản này vẫn là trẻ vị thành niên, hơn nữa còn dưới mười tuổi nên giọng phụ đạo được cài đặt vừa dịu dàng vừa có kiên nhẫn, nhân tiện còn tự động che chắn những từ ngữ thô tục, cho bé một cuộc sống trên mạng thật khỏe mạnh an toàn.
Làm xong mục hướng dẫn, Mạc Bạch liền tới hiện trường cuộc thi.
Cuộc thi ca hát có một sân khấu thực tế ảo rất lớn, bên trên có rất nhiều những màn hình nhỏ, là hình ảnh của mỗi thí sinh. Người dự thi có thể lựa chọn đăng ký trước một ngày, ngày hôm sau sẽ tiến vào phòng thu âm thực tế ảo, thu bài hát của mình.
Người xem càng nhiều, số phiếu bầu càng nhiều, thứ tự sẽ càng cao. Cho nên càng tham gia cuộc thi sớm hơn, mức độ nổi tiếng cũng sẽ cao hơn.
Chẳng qua Mạc Bạch lại không để ý thứ tự, cậu chỉ muốn kiểm chứng suy đoán của mình mà thôi.
Sau khi xem xong phần giải thích cuộc thi, Mạc Bạch liền bắt đầu đi vào phòng thu âm bài hát. Rất nhanh cậu đã thu âm xong, lựa chọn đăng lên.
Vừa mới được tải lên, cậu đã nghe thấy tiếng Mạc phu nhân gọi mình.
Mạc Bạch hơi kéo mũ lên, lộ ra đôi mắt đen trắng rõ ràng, hỏi: "Có chuyện gì sao ạ?"
Mũ thực tế ảo phiên bản đặc biệt dành cho bạn nhỏ vẫn hơi lớn với một đứa trẻ sáu tuổi, vì cậu làm ra động tác nghiêng đầu nên chiếc mũ cũng nghiêng theo, hệt như mèo con đội mũ.
Mạc phu nhân không nhịn được xoa đầu cậu một lúc, dịu dàng nói: "Bạch Bạch, phải đi ăn cơm trưa thôi."
Hiện giờ Mạc thị đã thoát khỏi nguy cơ, Mạc phu nhân cũng bỏ chuyện công ty lại, để một mình Mạc Hướng Thiên bận bịu, còn mình ở nhà cùng con trai.
Đáng thương cho Mạc Hướng Thiên vừa phải tới Mậu dịch tinh để xử lý chuyện di sản, vừa phải bận rộn xử lý chuyện công ty, mỗi ngày chỉ có thể gặp con trai qua video.
"Vâng." Mạc Bạch tháo mũ xuống, cùng Mạc phu nhân đi xuống phòng ăn.
Lúc đi qua phòng khách, cậu phát hiện người máy đang lắp ráp một cái cầu trượt cho trẻ em, bên dưới còn có một khu vui chơi.
Đây là định biến phòng khách thành công viên trò chơi cho một mình cậu sao?
Mạc Bạch nghiêm túc nhìn Mạc phu nhân, nói: "Con không chơi cái này đâu."
Cậu đâu phải trẻ con, không cần chơi cầu trượt.
Mạc phu nhân nhẹ giọng nói: "Trước kia Mạc Bạch chưa từng chơi nên mới không biết thôi. Cái này chơi vui lắm, các bạn nhỏ khác đều rất thích đấy."
"Con không giống các bạn nhỏ khác."
Mạc phu nhân khen ngợi: "Cũng đúng. Bạch Bạch khẳng định không giống các bạn nhỏ khác, vậy con thử chơi trước một chút được không?"
Mạc Bạch đành phải nghe theo lời của Mạc phu nhân, bò lên trên cầu trượt.
Vèo---
Một cái cầu trượt dài gần ba mét, cuối cùng cậu liền rơi vào một cái đệm mềm; xung quanh có rất nhiều mấy món đồ chơi nhỏ, cậu bị nhóm động vật bằng máy vây quanh.
Mạc Bạch chậm rì rì đứng dậy.
Mạc phu nhân cười hỏi: "Bạch Bạch cảm thấy có vui không?"
Mạc Bạch vô cùng bình tĩnh đáp: "Để con thử lại lần nữa."
Sau đó cậu lại bò lên trên, "vèo" một cái trượt xuống dưới.
Sao lại thế này?!
Cái này... chơi vui quá!!!
"Chúng ta giữ nó lại nhé?"
Mạc Bạch thì thào: "Mẹ thích thì giữ lại đi."
Mạc phu nhân khẽ bật cười: "Ừm ừm!"
Cơm trưa toàn là món Mạc Bạch thích ăn, là Mạc phu nhân tự tay nấu.
Ăn xong, cậu chuẩn bị về phòng lên mạng.
Khi đi ngang qua phòng khách, Mạc Bạch lại dừng lại. Cậu nhìn Mạc phu nhân, thấy người vẫn còn ở trong phòng bếp, liền chắp tay nhỏ ra sau lưng đi qua "công viên" của mình.
"Vèo" một cái, lại trượt xuống.
Thật thần kỳ!
Mạc Bạch không quan tâm tới việc lên mạng nữa, bắt đầu nghiên cứu các món đồ chơi khác.
Mà lúc này trên mạng, trong cuộc thi ca hát toàn dân, có một ca sĩ kỳ lạ đã xuất hiện. Đó là một thiếu niên có mái tóc dài đen nhánh, mặc trường bào.
Chỉ dựa vào cái nhan sắc này thôi, đã có rất nhiều người bỏ phiếu cho cậu.
Cơ mà bài hát của cậu...
Rõ ràng không dễ nghe, hơn nữa còn đặc biệt kỳ lạ! Họ hoàn toàn nghe không hiểu gì hết!
Tuy nhiên rõ ràng cái bài hát đó vừa lạ vừa khó nghe, vị trí của nó lại càng ngày càng vọt lên trên.
Các cư dân mạng ấn vào video của cậu, phát hiện đã có một đống bình luận bên dưới.
- Sao lại thế này? Tôi hoàn toàn nghe không hiểu cậu ấy đang hát cái gì, cũng cảm thấy khó nghe nhưng nghe xong, cả người lại có cảm giác rất thoải mái.
- Thoải mái +1! Tôi có cảm giác thức hải tinh thần của mình cũng bình tĩnh hơn rất nhiều!
- Thật sự rất thư giãn đó! Tôi cực kỳ bình tĩnh! Rõ ràng cái bài hát này kỳ lạ như vậy, cũng không dễ nghe mà QAQ
Có cư dân mạng không tin. Rõ ràng là bài hát rất khó nghe, tại sao vẫn có thể xoa dịu thức hải tinh thần?
Họ lại xem phần giới thiệu được ghi: [Tên thí sinh: Mạc/ Tên bài hát: Chú Đại Bi].