Thần Cách Thành Tinh

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên không trung, thiếu niên đang nhìn chằm chằm vào Mạc Bạch. Khi thấy cậu vẫn còn thảnh thơi thân mật với Văn Chiêu Diễn, ánh mắt hắn lập tức tối sầm, toát ra vẻ u ám.
Cậu không sốt ruột sao?
Cậu không lo lắng sao?
Cậu không sợ hãi sao?
Không sợ bản thân thật sự sẽ bị thay thế sao?!
Vẻ mặt thiếu niên lộ rõ sự tức giận, đến cả vầng sáng quanh người hắn cũng bắt đầu vặn vẹo méo mó.
May mà hai người kia không thân mật quá lâu.
Thiếu niên nhìn Mạc Bạch quay về phòng ký túc xá.
Hắn không tin Mạc Bạch hoàn toàn không lo lắng. Sớm muộn gì, hắn cũng sẽ thay thế được Mạc Bạch!
Mạc Bạch dường như hoàn toàn không hay biết mình đang bị theo dõi. Cậu bình thản rửa mặt, đánh răng, sau đó ngồi trên giường chơi quang não, hoàn toàn không hề tỏ ra bất an.
Khi Mạc Bạch đang xem rất nhập tâm, trước mắt cậu bỗng xuất hiện một vầng sáng. Cùng lúc đó, một người với gương mặt giống hệt cậu từ từ hiện ra.
Mạc Bạch nhìn thiếu niên, không hề tỏ ra bất ngờ trước sự xuất hiện của đối phương. Cậu biết người này vẫn luôn rình mò mình ở đâu đó, hắn có thể ẩn thân vì hắn là một linh thể.
Thiếu niên nhìn chằm chằm Mạc Bạch, chậm rãi nói: "Hôm nay ta đã thu được không ít lực lượng tín ngưỡng."
Mạc Bạch bình tĩnh đáp: "Ta biết."
"Ngoài Văn Chiêu Diễn ra, không ai có thể phân biệt được sự khác nhau giữa ta và ngươi. Bọn họ sẽ dần dần tin ta. Đến lúc đó, ta sẽ trực tiếp thay thế ngươi. Dù ta không chịu nhường thần vị, lúc đó cũng không còn do ngươi quyết định nữa."
Giọng Mạc Bạch vẫn không đổi: "Ta biết."
Thiếu niên nheo mắt: "Ngươi không sợ sao?"
"Sợ cái gì?"
Thiếu niên chăm chú quan sát biểu cảm trên mặt Mạc Bạch, phát hiện ngoài sự bình thản, cậu vẫn không có bất kỳ cảm xúc nào khác.
Thiếu niên khịt mũi, lười nói thêm.
Đợi đến khi hắn thật sự đoạt được thần vị của Mạc Bạch, để xem khi đó cậu còn có thể bình tĩnh như vậy hay không.
Thiếu niên không nói thêm lời nào, xoay người chuẩn bị biến mất.
Đúng lúc này, Mạc Bạch chậm rãi lên tiếng: "Thứ ngươi có thể lấy cũng chỉ có chừng ấy tín ngưỡng thôi, nhớ mà trân trọng cho tốt."
Thiếu niên đột ngột quay đầu nhìn cậu: "Ngươi có ý gì?"
Mạc Bạch lắc lắc quang não trong tay, thản nhiên nói: "Muốn biết thì tự mình đi xem đi."
Trên Tinh Võng, "Mạc Lê" - người đã rất lâu không đăng bài trên tinh bác - rõ ràng không phải minh tinh nhưng chỉ cần cậu vừa đăng bài, nhất định sẽ leo thẳng lên hot search.
Các cư dân mạng đều biết Mạc Lê rất hiếm khi đăng bài trên tinh bác. Người khác thì cập nhật hàng tuần, hàng tháng, còn cậu chơi trội, vài năm mới đăng một lần. Hơn nữa, nội dung đăng tải gần như đều có liên quan đến nhân ngư.
Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao rất nhiều người cho rằng cậu là nhân ngư vương.
Lúc này thấy Mạc Lê đột nhiên đăng bài trên tinh bác, lại còn đăng hẳn một bài viết dài, mọi người lập tức không rảnh quan tâm cậu viết gì. Việc đầu tiên là chen lên chiếm chỗ trước đã, sau đó quay lại đọc sau cũng chưa muộn.
[Mạc Lê V: Nghe nói có người dùng gương mặt của tôi để giả danh lừa đảo? Còn giả bộ mình là thần tiên, nói có thể thỏa mãn mọi ước nguyện của tín đồ... [Nhân ngư trầm tư.jpq]
Không thể nào, không thể nào! Thời đại nào rồi mà vẫn còn có người tin mấy thứ này sao? Làm ơn, mọi người hãy tin vào khoa học nhé!
Khoa học kỹ thuật là lực lượng sản xuất hàng đầu!
Tiến bộ của khoa học chính là tiến bộ của nhân loại!
Không chỉ phải tin vào khoa học, mà các bạn còn phải tin vào chính bản thân mình!
Bạn nỗ lực, ngày mai sẽ dễ dàng hơn!
Bạn nỗ lực, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn!
Bạn nỗ lực, tương lai sẽ thuộc về bạn!
Đương nhiên nếu thật sự có người muốn ước nguyện, nghe nói tượng vàng ở An Dưỡng Tinh rất linh, tiện đường đi du lịch ghé bái lạy một chút cũng được. Nhưng tuyệt đối đừng tin chuyện tôi đột nhiên xuất hiện trước mặt bạn, bảo bạn làm tín đồ của tôi...
Người đó nhất định không phải là tôi đâu!
Bởi vì tôi tin vào khoa học!]
Cư dân mạng: "..."
Sau khi đọc xong bài đăng của Mạc Lê, phản ứng đầu tiên của rất nhiều người là spam một dãy dấu "..." thật dài, đồng loạt cảm thán: Lên mạng mà cũng phải uống trọn một bát canh gà cho tâm hồn thế này à?
Ngay sau đó, khu bình luận bắt đầu bùng nổ.
- Vừa lên mạng đã thấy áy náy ghê. Sao tôi không chịu khó ôn bài, lại ngồi đây lướt mạng làm gì cơ chứ?
- Vì sao tôi không chăm chỉ đi làm mà lại ngồi đây lướt tinh bác?"
- Vì sao tôi không cố gắng kiếm tiền mà lại ngồi đây phát ngốc?
Dĩ nhiên cũng có không ít người chú ý đến chuyện có người dùng gương mặt của Mạc Lê để giả danh lừa đảo.
- Hahaha! Không phải chứ?! Mấy cái này thật sự có người tin sao?
- Khác gì lần trước tôi nhận được tin nhắn: "Ta là hoàng đế đế quốc, phi thuyền gặp nạn, trên người không có tiền, trên quang não chỉ còn mỗi số của cậu. Cậu chuyển tiền cho ta trước, ta về hoàng cung sẽ trả lại sau" đâu?
- Cười chết mất! Tôi còn từng nhận được tin Thượng Tướng Chu Việt Hiên nhắn là anh ấy bị thương, quân đoàn mất liên lạc, bảo tôi chuyển tiền giúp nữa kìa!
- Mạc Lê đại nhân tốt quá, huhu! Sợ chúng ta bị lừa nên đặc biệt đăng bài trên tinh bác để nhắc nhở. Ngài yên tâm, chúng tôi sẽ không tin đâu! Dù có thật sự muốn cầu thần bái Phật, chúng tôi cũng chỉ đến An Dưỡng Tinh cúi lạy pho tượng kia thôi!
Khu bình luận vô cùng náo nhiệt.
Thông qua quang não của Mạc Bạch, thiếu niên nhìn rõ từng chữ một.
Hắn biết rất rõ bài đăng này sẽ gây ra ảnh hưởng gì. Điều đó có nghĩa là về sau, hắn không thể tiếp tục dùng gương mặt giống Mạc Bạch để mê hoặc tín đồ nữa.
Không chỉ riêng ở căn cứ này mà khắp toàn đế quốc, chỉ cần là người đã xem bài đăng trên tinh bác của Mạc Bạch đều sẽ nhớ kỹ những lời cậu nói.
Muốn tiếp tục dùng gương mặt của Mạc Bạch để khiến người khác ước nguyện, chuyện này đã không còn khả năng nữa.
Thiếu niên siết chặt nắm đấm, ánh mắt nhìn chằm chằm Mạc Bạch: "Ngươi định đồng quy vu tận với ta sao?"
Không còn ai tin hắn nữa, cũng đồng nghĩa với việc sẽ không còn ai tin Mạc Bạch. Chẳng lẽ cậu không sợ mình cũng mất hết tín đồ sao?
"Ngươi sai rồi." Mạc Bạch nói: "Ai nói ta muốn đồng quy vu tận với ngươi chứ? Ngươi là cái thá gì chứ?"
Cậu còn có tượng vàng ở An Dưỡng Tinh.
Pho tượng vàng đó là do Liêu Tắc đích thân chế tạo riêng cho cậu, hoàn toàn thuộc về cậu, người khác không thể cướp được. Cậu có gì phải sợ?
Cùng lắm thì tín ngưỡng ít đi một chút thôi.
Mà chuyện đó cũng chẳng sao cả, vì tín ngưỡng tụ khí của cậu đã đầy, có nhiều hơn nữa cũng không chứa nổi.
Thiếu niên bỗng bật cười: "Ta là cái thá gì?"
Hắn nhìn Mạc Bạch, vẻ mặt đột nhiên trở nên kiêu căng: "Không có ta, ngươi vĩnh viễn cũng đừng mơ trở thành một vị thần chân chính."
Vầng sáng tan biến, thân ảnh thiếu niên cũng hoàn toàn biến mất.
Mạc Bạch nhìn chằm chằm về hướng thiếu niên rời đi, nhíu mày.
Đối phương nói vậy là có ý gì?
Không có hắn, mình vĩnh viễn không thể trở thành vị thần chân chính?
Muốn trở thành vị thần chân chính, cần điều kiện gì?
Thần cách.
Trong khoảnh khắc, Mạc Bạch hiểu ra tất cả.
Thì ra là vậy!
Cậu tháo tín ngưỡng tụ khí trên cổ xuống. Khó trách vì sao tụ khí đã đầy mà thần cách của cậu vẫn chậm chạp chưa quay về; khó trách vì sao thiếu niên kia, dù là dung mạo, khí tức hay thần lực, tất cả mọi thứ đều cùng cậu đồng tông đồng nguyên.
Bởi vì tên đó chính là thần cách của cậu.
Trong cơn hoảng hốt, Mạc Bạch chợt nhớ tới một meme rất nổi tiếng ở Địa Cầu cổ.
Con người rất thích đăng mấy câu kiểu: Wechat à, mày đã là một Wechat trưởng thành rồi, nên học cách tự trả lời tin nhắn đi.
Ngày trước trên Trái Đất, chư thần phải gánh áp lực cực lớn vì tín đồ quá ít, đủ loại thần đều phải trổ hết mười tám ban võ nghệ để tranh giành tín ngưỡng.
Mấy vị thần nhỏ không có tín đồ, áp lực càng lớn hơn.
Vì vậy mỗi khi các vị thần tụ họp, cũng hay trêu chọc và phàn nàn với nhau.
Khi đó từng có người buột miệng nói: "Thần cách à, ngươi đã là một thần cách trưởng thành rồi, nên học cách tự đi tìm tín đồ đi."
Người nói câu đó lúc ấy đã bị Đại Thần Quan mắng cho một trận.
Đại Thần Quan nói: "Vạn vật đều có linh, đừng dễ dàng khai linh."
Bởi vì họ là thần, lời của thần, đôi khi chính là một lần điểm hóa.
Khi đó Mạc Bạch cũng có mặt. Cậu nhớ rất rõ các vị thần đều cười ầm lên, còn hỏi ngược lại Đại Thần Quan: "Nếu thần cách thật sự có thể thành tinh, vậy mỗi ngày ta chỉ cần nằm trong thần cung hưởng thụ, để nó thay ta đi tìm tín đồ chẳng phải rất sung sướng sao? Tiếc là không được."
Bởi vì thần cách vốn dĩ bị trói chặt với linh hồn.
Nếu thần cách có thể thành tinh, không phải linh hồn cũng bị phân liệt sao?
Giờ phút này, Mạc Bạch thật sự chỉ muốn quay về Trái Đất, gõ mạnh vào đầu đám kia một trận, bắt họ đừng nói bậy nữa.
Thần cách thật sự có thể thành tinh!
Không chỉ thành tinh, mà còn muốn thay thế bản tôn!
Mạc Bạch thở dài: "Chuyện này đúng là hơi khó làm rồi."
Nếu đối phương thật sự là thần cách của cậu, vậy chắc chắn sẽ không cam lòng quay về, thậm chí còn rình rập muốn xử lý cậu.
Nhưng nếu cậu quay sang xử lý thần cách... vậy cậu sẽ vĩnh viễn không thể trở thành một vị thần chân chính.
Không trở thành thần chân chính, không thể cảm ứng được sự tồn tại của các vị thần khác.
Cậu đã đầu thai đến thế giới này, cậu hi vọng những vị thần khác cũng giống như cậu. Nhưng rất có thể họ mới chỉ vừa xuất thế, hoặc thậm chí còn chưa biết mình là thần chuyển sinh.
Trong tình huống như vậy, chỉ có trở thành thần chân chính mới có thể cảm ứng được họ.
Hiện tại, điều duy nhất cậu có thể yên tâm là thần cách đã không thể tiếp tục dùng gương mặt của cậu để mê hoặc tín đồ nữa.
Bài đăng trên tinh bác của Mạc Bạch đã phát huy hiệu quả cực kỳ tốt.
Rất nhiều binh sĩ trong căn cứ đều đã thấy, đặc biệt là những người mới bị "thần cách" mê hoặc mấy ngày trước. Sau khi đọc bài đăng trên tinh bác, họ lập tức tỉnh ngộ, nghĩ lại đã thấy sợ.
Thì ra người đó là tên lừa đảo giả dạng thành Mạc Lê tiên sinh!
Trong chốc lát, tín ngưỡng đồng loạt sụp đổ.
Nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền.
Trước kia con người có thể ban cho thần bao nhiêu tín ngưỡng, bây giờ cũng có thể thu hồi lại bấy nhiêu.
Đó chính là mối quan hệ giữa thần và người.
Khi nhân loại không còn tín ngưỡng bất kỳ vị thần nào, thần cũng sẽ biến mất.
Cũng có người đến tìm Mạc Lê xin lỗi, nói rằng trước kia đã hiểu lầm cậu.
Đối với việc này, Mạc Bạch chỉ nhẹ nhàng nói một câu: "Các anh chỉ cần nhớ tôi sẽ không chủ động đi tìm các anh để nói mấy chuyện thần thần quái quái đó là được."
Các binh sĩ vội vàng đáp: "Chúng tôi biết! Chúng tôi biết! Mạc Lê tiên sinh tin khoa học! Không mê tín!"
Mạc - Bản tôn mê tín - Bạch, vẻ mặt không đổi nói: "Đúng vậy, tôi không mê tín."