Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều
Mạc Bạch: Văn Chiêu Diễn thích cậu của mình!
Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay khi biết thiếu niên mặc đồ cổ trang là cậu của Mạc Bạch, Kate liền bắt tay vào điều tra.
Mạc phu nhân tên thật là Lê Nhược, em trai cô là Lê Triều Từ, mất tích năm sáu tuổi và cho đến nay, Lê gia vẫn chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm.
Chẳng mấy chốc, Kate đã phát hiện ra một chuyện khác.
“Sau khi Mạc Hướng Thiên kế thừa tinh cầu kia, trên tinh võng đã có hai tài khoản nặc danh đăng tải bằng chứng chứng minh Mạc thị bị hãm hại,” Kate nói. “Tôi đã tra địa chỉ IP của hai tài khoản đó, nhưng đều không thu được kết quả gì. Tuy nhiên, một tài khoản có tên là Li, liệu có phải là chữ 'Lê' trong Lê Triều Từ không?”
Văn Chiêu Diễn trầm mặc một lát rồi nói: “Ta đã sai người đăng một phần trong số đó lên.”
“...Vậy nên một trong hai tài khoản đó là điện hạ sao?”
“Ừm.”
Kate kinh ngạc: “Tại sao điện hạ lại muốn giúp Mạc gia?”
Hắn nhớ rõ Mạc gia mới chuyển đến An dưỡng tinh được hai năm, mối quan hệ giữa hai bên vẫn luôn rất lạnh nhạt mà. Ban đầu họ còn cho rằng Mạc gia không muốn quá thân cận với một hoàng tử không còn được hoàng đế sủng ái, nên cũng không qua lại nhiều.
Bây giờ nghĩ lại...
Lần trước tinh thần lực của Mạc Hướng Thiên xảy ra vấn đề, điện hạ đã chủ động bảo hắn đưa Hi Hi đến trị liệu. Điện hạ còn thường xuyên chăm sóc Tiểu Mạc Bạch, điều này đâu có giống phong cách thường ngày của điện hạ chút nào!
Bây giờ còn giúp Mạc gia tìm chứng cứ, mà những chứng cứ đó đâu có dễ tìm!
Văn Chiêu Diễn bình tĩnh nói: “Chuyện nhỏ, không tốn chút sức lực nào.”
Huống chi đêm đó tinh thần lực của y gặp vấn đề, nếu không phải có thiếu niên kia, thức hải tinh thần của y sẽ tiếp tục xấu đi.
Y không muốn mắc nợ ân tình, cứ coi như là báo ân đi.
Kate còn muốn nói gì đó, nhưng nghĩ lại rồi thôi.
Nếu Lê Triều Từ thật sự có năng lực trấn an đặc biệt nào đó, điện hạ tạo mối quan hệ tốt với người đó chỉ có lợi chứ không hại, hắn cần gì phải nhiều lời.
Trong lúc hai người trò chuyện, nhân ngư Hi Hi đã trốn ở một chỗ rất xa.
Hi Hi vẫn luôn sợ Văn Chiêu Diễn. Vậy nên lúc Kate nói chuyện với Văn Chiêu Diễn, hắn đều tránh vào một góc, lén lút lên tinh võng.
Dạo này hắn rất thích nghe bài Chú Đại Bi kia, cảm thấy người tên Mạc nhất định là một nhân ngư rất rất lợi hại, còn lợi hại hơn nhiều so với chính hắn.
Dị năng của hắn chỉ kích hoạt khi tiếp xúc gần với nhân loại, nhưng Mạc thì không!
“Mày béo quá.”
Đột nhiên, Hi Hi nhạy cảm nghe thấy một giọng nói truyền từ bên ngoài. Tai hắn khẽ động đậy, cùng với tiếng nước xôn xao, hắn còn nghe thấy tiếng một con cá nhỏ đang vẫy đuôi chơi đùa.
Hi Hi tò mò nhìn ra ngoài.
Giọng nói giòn tan kia lại vang lên lần nữa: “Nếu béo thêm tí nữa, mày sẽ không bơi được nữa đâu.”
Hi Hi liếc nhìn Kate, rồi nhón chân đi ra ngoài.
Trong hồ bơi, một đứa bé đáng yêu đang chơi đùa với con cá. Cậu chỉ tay vào bụng cá, nói: “Mày nhìn cái bụng mày kìa, người ngoài nhìn vào không chừng còn tưởng mày đang mang thai cá con đấy.”
Con cá không vui, tức giận vẫy đuôi, làm nước bắn lên mặt Mạc Bạch.
Con cá vừa mới khai trí chưa bao lâu, chưa biết Mạc Bạch chính là người nuôi dưỡng nó. Nó theo bản năng muốn thân cận với cậu, lại thích được khen ngợi, tất nhiên là không muốn cậu chê bai mình.
Khuôn mặt xinh đẹp bị tạt nước của cậu bé nhăn nhó lại: “Hung dữ như vậy, sau này không cần mày nữa.”
Hi Hi dừng lại bên thành hồ.
Không biết có phải ảo giác của hắn hay không mà lúc hắn đứng bên thành hồ, lại cảm thấy toàn thân trở nên ấm áp, thậm chí còn muốn xuống hồ bơi một vòng.
Mạc Bạch tất nhiên cũng thấy nhân ngư tới đây. Cậu ngẩng đầu, nở nụ cười chào hỏi: “Hi Hi.”
Cậu nhớ rõ tên của nhân ngư này.
Mặt Hi Hi hơi hồng lên, có vẻ thẹn thùng nhưng nghĩ đối phương chỉ là một đứa trẻ, hắn vẫn cố lấy dũng khí, lắp bắp nói bằng ngôn ngữ chung chưa được thuần thục của mình: “Chào, chào em.”
Mạc Bạch nhìn dáng vẻ thẹn thùng của nhân ngư, lại liếc nhìn con cá trích hung dữ trong hồ, đột nhiên thở dài.
Hi Hi không kìm được mà đến gần Mạc Bạch hơn chút, quan tâm hỏi: “Sao, sao thế?”
Mạc Bạch thâm thúy đáp: “Muốn nuôi một con cá khác.” Ai nói ở nguyện trì thì nhất định phải nuôi cá đâu? Nuôi nhân ngư cũng được mà, đúng không?
Cá trích mới khai trí: ?
Hi Hi nhỏ giọng nói: “Ừm... Con cá này, ăn, ăn ngon.”
Mạc Bạch lập tức túm lấy con cá trích, hai tay dâng ra: “Cá trích rất bổ, mời anh ăn đó.”
Cá trích: “...”
Hi Hi lấy ra một con cá khô nhỏ từ trong túi xách, nở nụ cười rạng rỡ vô cùng: “Anh, có rồi!”
Hắn còn tốt bụng tặng một con cho Mạc Bạch.
Vì thế, chờ tới khi Kate cùng Văn Chiêu Diễn bước ra, chỉ thấy một nhân ngư và một đứa bé ngồi ở bên thành hồ, hai tay cầm cá khô, gặm từng chút một như chú hamster nhỏ.
Hi Hi đã biến ra đuôi cá thả dưới hồ, lắc lư qua lại.
Mạc Bạch cũng bỏ chân xuống nước quơ quơ theo nhịp của Hi Hi, bên cạnh còn có một con cá trích đang giả chết.
Khóe miệng Văn Chiêu Diễn khẽ cong lên, sau đó lại trở về như cũ.
“Tôi có thể nuôi anh không?” Mạc Bạch đột nhiên hỏi một câu.
Hi Hi gặm cá khô, khẽ gật đầu: “Ừm ừm!”
Kate: !!!
Kate vội vàng bước tới, bế Hi Hi lên: “Này cậu bé à, đừng có tưởng bở! Hi Hi là cá của anh!”
Mạc Bạch nhìn lướt qua mặt Kate, lại lần nữa quay sang Hi Hi, ánh mắt đầy chờ mong: “Hi Hi nói là được mà.”
Thế nhưng Kate vừa xuất hiện, Hi Hi quả thật có chút do dự, ánh mắt né tránh.
Mạc Bạch: Haizzz...
Kate khẽ hừ một tiếng, thằng nhóc mới tí tuổi đã muốn cạy góc tường nhà người ta rồi!
Thấy Mạc Bạch hơi thất vọng, Kate nghĩ tới điều gì đó, bỗng hỏi: “Này cậu bé, em muốn nuôi nhân ngư hả?”
“Không thể sao?”
“Có thể thì có thể... nhưng bây giờ em vẫn còn quá nhỏ, thì không nuôi được. Nhưng nếu âm thầm sắp xếp một chút thì vẫn được, việc này anh có thể giúp em được.”
Mạc Bạch đã hiểu: “Vậy điều kiện của anh là gì?”
“Em có một người cậu, em biết đúng không?”
Mạc Bạch thầm nghĩ cái lời mở đầu này hơi quen thuộc, hình như lần trước Văn Chiêu Diễn cũng mở đầu như vậy. Cậu nói: “Tôi biết, Văn Chiêu Diễn đã từng nhắc qua, còn nói cậu của tôi rất đẹp.”
Văn Chiêu Diễn đứng cách đó không xa: “...”
Kate dùng ánh mắt kỳ dị liếc nhìn Văn Chiêu Diễn. Điện hạ nói như thế sao?
Đây đúng là kỳ tích!
Năm đó lúc điện hạ chưa gặp chuyện gì, có rất nhiều mỹ nhân đứng trước mặt y, y đều chỉ nói một câu là không nhìn rõ. Vậy mà giờ lại...
Nhận thấy tầm mắt của anh, Văn Chiêu Diễn vô cảm lên tiếng: “Ta nói sai gì sao?”
Kate: “...”
Cũng đúng. Với nhan sắc tuyệt trần của “Lê Triều Từ”, ai dám nói một lời khó nghe chứ?
Kate đảo mắt: “Là như thế này. Thật ra hiện giờ bọn anh muốn tìm cậu của em. Nếu các em có thể liên lạc được với cậu ta, anh sẽ giúp em xử lý “giấy tờ” ngầm.”
Kate cho rằng nếu “Lê Triều Từ” có thể kịp thời đến Mạc gia để chữa trị cho Mạc Hướng Thiên, khẳng định là họ cũng có thể lợi dụng điểm này để buộc đối phương lộ diện, nhưng việc này cần có Mạc gia hỗ trợ.
Mạc Bạch không lập tức đồng ý, bình tĩnh hỏi: “Tại sao lại tìm cậu của tôi?”
Nhỡ đối phương là kẻ thù của cậu thì sao?
Việc này cần phải làm rõ ràng!
Kate tất nhiên việc tinh thần lực của đại hoàng tử có vấn đề là chuyện toàn dân đều biết, cũng không giấu giếm điều gì, thản nhiên nói: “Còn có thể là nguyên nhân gì khác nữa chứ! Tất nhiên là vì điện hạ của bọn anh rồi!”
Thế nhưng hiện giờ trong đầu Mạc Bạch chỉ có mỗi nhân ngư thôi, hoàn toàn đã quên mất chuyện này. Vừa nghe thế, cậu lập tức nhìn Kate, lại nhìn Văn Chiêu Diễn.
Mạc Bạch cùng Văn Chiêu Diễn nhìn thẳng vào mắt nhau một lúc.
Văn Chiêu Diễn là người dời tầm mắt trước, bình tĩnh nói: “Đừng nghe cậu ta nói nhảm.”
“Ồ!” Mạc Bạch đột nhiên bừng tỉnh ngộ ra.
Văn Chiêu Diễn từng nói cậu út rất đẹp. Tinh thần lực của ba cậu vừa gặp vấn đề, Văn Chiêu Diễn đã bảo Kate đưa Hi Hi tới, đối xử với nhà họ khá tốt, còn tùy ý để cậu thay đổi hồ bơi...
Đây là đang lấy lòng!
Mạc Bạch đã hiểu ra, Văn Chiêu Diễn thích cậu của cậu!
Văn Chiêu Diễn: “...” Nhóc con này có cái ánh mắt kiểu gì vậy chứ?