Chương 99: Phiên Ngoại 3

Tôi Trở Thành Bé Con Được Toàn Tinh Tế Nuông Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 99 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chọc giận một người đàn ông bị vợ bỏ trốn đáng sợ đến mức nào?
Toàn bộ căn cứ đã "may mắn" được trải nghiệm điều đó.
Trước kia, Lê Triều Từ lúc nào cũng tươi cười đón tiếp mọi người. Dù khi cười, ánh mắt anh luôn mang theo vẻ gian xảo, như một con cáo già đang âm thầm tính toán, khiến người khác chỉ cần nhìn vài lần là nhận ra đằng sau khuôn mặt tuấn tú với nụ cười nửa vời kia là sự lạnh nhạt vô tình. Nhưng ít nhất, anh vẫn cười!
Còn bây giờ thì hoàn toàn khác.
Người đàn ông này dường như đã quên mất nụ cười là gì.
Bất kỳ ai đi ngang qua trước mặt anh đều sẽ bắt gặp đôi mắt xanh thẫm âm u ấy, cứ như thể họ vừa cướp mất vợ anh vậy.
Trong số đó, những người uất ức nhất chính là đám nhân ngư trong căn cứ. Họ đến đây để hỗ trợ tác chiến, nhưng lý do quan trọng hơn là vì muốn được ở gần Mạc Lê tiên sinh.
Giờ thì hay rồi!
Mạc Lê tiên sinh đã đến Thủ đô tinh, tộc trưởng Hi Hi của họ cũng đã quay về 1314 tinh, ngay cả một con trùng thú biến dị cũng không thấy bóng dáng.
Vậy mà mỗi ngày họ vẫn bị đại quái vật chặn ở góc tường, lần lượt nộp quang não lên.
Nhân ngư uất ức.
Nhân ngư đau khổ.
Họ đâu phải là loa phát thanh! Nhưng đại quái vật hoàn toàn không chịu nói lý lẽ!
Lê Triều Từ dồn toàn bộ đám nhân ngư về sân huấn luyện, sắc mặt âm trầm nói: "Từng người một, lại đây."
Đám nhân ngư giận nhưng không dám nói gì.
Đánh thì không lại, hung dữ cũng không bằng người ta, họ chỉ có thể yếu ớt lên tiếng: "Hi Hi, Hi Hi đã chặn hết số của bọn tôi rồi!"
Lê Triều Từ không tin: "Đưa quang não đây, tôi xem."
Nhân ngư tức giận nhưng vẫn đưa quang não cho anh.
Số cuối của Hi Hi, Lê Triều Từ đã thuộc lòng từ lâu, anh trực tiếp nhập vào rồi gọi đi.
"Xin lỗi, số bạn vừa gọi hiện không tồn tại, vui lòng kiểm tra lại rồi gọi sau."
Nhân ngư đầy ấm ức nói: "Đã nói là bị chặn số rồi, đều là tại anh..."
Lê Triều Từ trả lại quang não, đôi mắt hồ ly nhếch lên nói: "Người tiếp theo."
"..."
Nhân ngư tiếp theo lề mề bước lên, giận dỗi nói: "Anh đừng dùng của tôi nữa được không? Hi Hi sẽ nói bọn tôi thông đồng với anh làm chuyện bậy bạ đó!"
Thế nên Hi Hi mới chặn luôn cả số của bọn họ, đại quái vật thật sự quá đáng!
Chính anh bị Hi Hi chặn số, liền chặn bọn họ ở đây, cướp quang não của từng người một để gọi cho Hi Hi. Đúng là không có chút lịch sự nào!
Lê Triều Từ không cho phép thương lượng: "Đưa đây."
Trước sự uy hiếp của hải quái biển sâu, nhân ngư chỉ có thể khuất phục, giao ra quang não của mình.
Lê Triều Từ cầm lấy chiếc quang não mới, thuần thục bấm số của Hi Hi.
Lần này đã kết nối được.
Gương mặt Hi Hi xuất hiện ở bên kia màn hình: "Tiểu Ninh, cậu tìm tôi có việc gì..."
Chữ cuối còn chưa kịp thốt ra, Hi Hi đã đối diện thẳng với đôi mắt xanh hồ ly của Lê Triều Từ. Hắn sững người, hoảng loạn cuống quýt định cúp máy.
Lê Triều Từ mặt không biểu cảm, lạnh lùng uy hiếp: "Cậu dám cúp thử xem? Tôi sẽ lập tức lên phi thuyền qua đó."
Hi Hi thật sự không dám cúp máy, nhỏ giọng đáp: "Anh, anh đã hứa là không qua mà..."
Lê Triều Từ nói: "Tôi hứa với điều kiện là cậu bỏ chặn tôi khỏi danh sách đen."
Ánh mắt Hi Hi mơ hồ: "Quang não của tôi hỏng rồi..."
"Được, tôi mua cái mới gửi sang cho cậu."
Hi Hi mím môi, bắt đầu thấy tủi thân.
Lê Triều Từ thấy dáng vẻ muốn khóc nhưng không dám của cá nhỏ, sắc mặt càng lạnh hẳn.
Hi Hi hít mũi một cái.
Sắc mặt Lê Triều Từ càng lạnh hơn.
Hốc mắt Hi Hi dần dần đỏ lên.
Lê Triều Từ: "..."
Lê Triều Từ: "Được, tôi không qua đó, cũng không gửi nữa, được chưa?"
Hi Hi vội gật đầu.
Lê Triều Từ nói: "Vậy nghẹn nước mắt lại đi."
Hi Hi lập tức đưa tay dụi dụi mắt.
Lê Triều Từ không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.
Ngày đó khi biết Hi Hi đã rời đi, anh đã tính trực tiếp lên phi thuyền đi bắt cho bằng được con cá nhỏ đó về. Nhưng con cá nhỏ lại dùng giọng điệu đáng thương vô cùng để cầu xin anh, cầu anh đừng đến.
Lê Triều Từ nghĩ rằng cá nhỏ có thể thật sự xấu hổ hoặc muốn yên tĩnh một thời gian, muốn tự mình suy nghĩ rõ ràng mối quan hệ giữa hai người, nên anh đồng ý không đến 1314 tinh. Nhưng điều kiện tiên quyết là cá nhỏ phải gỡ anh khỏi danh sách đen.
Thấy Lê Triều Từ im lặng, trong lòng Hi Hi cũng bắt đầu thấp thỏm: "Nếu, nếu không có chuyện gì để nói... vậy tôi, tôi cúp máy trước..."
Lê Triều Từ đột ngột mở miệng: "Cậu không có gì muốn nói với tôi sao?"
Hi Hi theo phản xạ hỏi lại: "Nói cái gì?"
Lê Triều Từ bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Hi Hi, xác nhận hắn thật sự không có lời nào muốn nói với mình.
Cảm giác này thật sự vô cùng tệ hại.
Lê Triều Từ không cam tâm nói: "Được, cúp máy đi."
Giọng nói còn chưa kịp dứt hẳn, cuộc gọi đã bị cắt.
Lê Triều Từ: "..."
Nhìn màn hình tối đen, gương mặt tuấn tú của Lê Triều Từ lạnh như băng.
Tiểu Ninh không nói hai lời liền giật lại quang não, vội vã chạy vào góc. Hắn phải nhanh chóng nói rõ với Hi Hi rằng hắn tuyệt đối không hề thông đồng làm chuyện bậy bạ với đại quái vật, là đại quái vật giật quang não của hắn!
Nhưng khi Tiểu Ninh thử gọi lại cho Hi Hi, hệ thống liền vang lên: "Xin lỗi, số bạn vừa gọi hiện không tồn tại, vui lòng kiểm tra lại rồi gọi sau."
Tiểu Ninh: "..."
Bị chặn số rồi!
Phiền chết đi được!
Hắn với đại quái vật tuyệt đối không đội trời chung!
Vì đã gọi được cho Hi Hi, Lê Triều Từ liền thả cho đám nhân ngư rời đi. Sau khi tất cả đã đi hết, anh mới rơi vào trầm tư.
Có phải trước kia anh thật sự đã bắt nạt cá nhỏ quá mức rồi không? Cho nên bây giờ vừa thấy anh là trốn, vừa biết anh muốn đi tìm là sợ hãi?
Lê Triều Từ có chút hối hận.
Nếu biết Hi Hi sẽ sợ mình như vậy, lúc trước anh đã không quá đáng đến thế.
Làm sao để dỗ người quay về, đúng là một bài toán khó.
Khoan đã!
Tại sao anh lại phải đi dỗ cá nhỏ?
Giữa bọn họ đâu có quan hệ gì.
Nghĩ như vậy, Lê Triều Từ lập tức lấy lại dáng vẻ ban đầu.
Anh không phải loại người sẽ mặt nóng đi dán mông lạnh.
Hi Hi đã nói rõ là không muốn tiếp xúc với anh nữa.
Lê Triều Từ cũng không phải kẻ thích chiếm tiện nghi người khác.
Khi Hi Hi vào kỳ phát tình, anh đúng là bị ảnh hưởng, bị trêu chọc đến nảy sinh chút ý nghĩ, nhưng anh chưa từng nhân lúc cá nhỏ thần trí không tỉnh táo mà làm gì quá đáng.
Anh chỉ dùng tay mình giúp hắn giải quyết. Sau đó, người quấn lấy anh, kéo tay anh, rên rỉ cầu anh giúp tiếp cũng là Hi Hi.
Xong việc thì chặn anh, không từ mà biệt chạy về 1314 tinh, hơn nữa còn không muốn liên lạc.
Có lẽ là anh nghĩ nhiều rồi.
Cá nhỏ không phải vì xấu hổ không dám đối mặt anh, mà là cảm thấy chuyện phát tình lần đó chỉ là một tai nạn.
Nếu đã là tai nạn, vậy nên kịp thời dừng lại.
Là ý này đúng không?
Được.
Vì thế, từ ngày hôm sau trở đi, mỗi khi thấy Lê Triều Từ đi ngang qua, đám nhân ngư đều che chặt quang não của mình, cảnh giác nói: "Tôi sẽ không cho anh mượn quang não nữa đâu! Anh đừng hòng hại tôi bị Hi Hi chặn số thêm lần nữa!"
Lê Triều Từ chỉ "ừ" một tiếng: "Tôi không cần."
Nhân ngư nghi ngờ nhìn anh: "Anh được Hi Hi gỡ khỏi danh sách đen rồi à?"
Lê Triều Từ: "..."
Anh không muốn trả lời loại câu hỏi này, lạnh lùng liếc đối phương một cái: "Cậu nói nhiều quá rồi đấy."
Nhân ngư không ngốc.
Từ khi Hi Hi dẫn bọn họ đến 1314 tinh xây dựng gia đình, lại còn dặn dò họ rằng nếu không học được ngôn ngữ của nhân loại, rất có thể sẽ bị người ta tính kế mà không hay biết gì.
Cho nên, dưới sự đốc thúc của Hi Hi, đám nhân ngư đã nói ngôn ngữ thông dụng vô cùng trôi chảy, thậm chí còn biết suy một ra ba.
Nhìn thái độ của Lê Triều Từ, bọn họ lập tức hiểu ra rằng chắc chắn đối phương vẫn còn nằm trong danh sách đen.
Nhân ngư hỏi: "Anh không mượn quang não là không muốn liên lạc với Hi Hi nữa à?"
Lê Triều Từ cười lạnh đáp lại: "Vì sao tôi nhất định phải liên lạc với cậu ta?"
"À, anh nói cũng đúng."
Ngay sau đó, nhân ngư kia hớn hở chạy đi báo tin vui với đồng loại: "Đại quái vật cuối cùng cũng không cướp quang não của tụi mình nữa rồi!"
Đám nhân ngư không cần trốn tránh nữa, vui vẻ bắt đầu ăn mừng.
Cũng từ ngày đó trở đi, Lê Triều Từ đi đến đâu cũng đều có thể thấy đám nhân ngư đáng ghét kia nói chuyện với Hi Hi.
Vào căn tin, một đám nhân ngư tụm lại thì thầm video call với Hi Hi, cũng không biết đang nói gì.
Nhưng giọng nói của Hi Hi, Lê Triều Từ rất dễ nhận ra. Chỉ là vì bọn họ nói bằng ngôn ngữ nhân ngư nên anh nghe không hiểu nội dung.
Khi Lê Triều Từ bước vào căn tin, toàn bộ nhân ngư đồng loạt im lặng, quay sang nhìn anh.
Lê Triều Từ mắt nhìn thẳng, đi ngang qua trước mặt họ, ngay cả một ánh mắt cũng không thèm liếc. Anh đi thẳng tới chỗ ngồi trong cùng, ngồi xuống, mặt không biểu cảm xem thực đơn.
Thoạt nhìn dửng dưng thờ ơ, nhưng tai lại không nhịn được mà lặng lẽ dựng lên.
Nhân ngư chuyển sang nói bằng ngôn ngữ thông dụng: "Hù! Nguy hiểm thật, cứ tưởng anh ta lại đến nữa chứ!"
"Đại quái vật đổi tính rồi! Kỳ lạ ghê!"
"Tốt quá rồi, anh ta thật sự không giành với tụi mình nữa! Hi Hi cuối cùng cũng không cần lo nữa rồi!"
Lê Triều Từ: "..."
Anh cười nhạt, ai mà thèm.
Nhưng sắc mặt anh lại âm trầm hẳn xuống, mãi đến khi ăn xong vẫn u ám như thể có người thiếu anh mấy trăm triệu.
Lúc đi đến phòng thí nghiệm, lại thấy mấy nhân ngư đang video call với Hi Hi, vừa lật ghi chép thí nghiệm vừa nói chuyện.
Vừa thấy Lê Triều Từ đi vào, bọn họ đồng loạt dừng lại, cảnh giác nhìn anh.
Lê Triều Từ khịt mũi: "Nhàm chán."
Anh bước vào phòng thí nghiệm trong cùng, "rầm" một tiếng đóng sập cửa lại.
Nhân ngư thở phào nhẹ nhõm, thì thầm: "Đại quái vật thật sự đổi tính rồi! Còn trở nên tốt hơn nữa!"
Bên trong phòng thí nghiệm, Lê Triều Từ dán sát vào cửa, tai dựng lên như tai chó, sợ bỏ lỡ bất kỳ câu nói nào bên ngoài.
Ứng Hướng Vinh: "?"
Ứng Hướng Vinh: "Cậu đang làm gì vậy?"
Lê Triều Từ lạnh giọng: "Câm miệng, đừng nói chuyện."
Ứng Hướng Vinh: "..."
Buổi tối, Lê Triều Từ kết thúc thí nghiệm, rời khỏi phòng nghiên cứu. Khi đi ngang qua khu ký túc xá nhân ngư, anh lại nghe thấy bọn họ vẫn đang video call với Hi Hi.
Lê Triều Từ mặt không biểu cảm rời đi.
Đi được mấy chục bước, anh bỗng nhiên dừng lại rồi quay người đi nhanh trở lại, thẳng tới trước mặt mấy nhân ngư đang cười nói vui vẻ với Hi Hi.
Đám nhân ngư lập tức ngẩn ra.
Lê Triều Từ vươn tay, đôi mắt hồ ly quét qua bọn họ: "Quang não."
Một nhân ngư lập tức che quang não, vội nói: "Anh đã nói là không cần mà!"
Sắc mặt Lê Triều Từ không đổi: "Bây giờ tôi muốn, không được à?"
Đám nhân ngư đồng loạt phản đối: "Không được!"
Lê Triều Từ lạnh lùng liếc bọn họ một cái, phía sau dường như có thứ gì đó quét qua.
"Vút" một tiếng, ba cái xúc tu thô to bị quăng ra.
"Aaa! Đại quái vật đến rồi!"
Đám nhân ngư mặt mày tái mét, quang não cũng không cần nữa, vừa hét vừa chạy.
Lê Triều Từ thu xúc tu lại, cười nhạt một tiếng, trong lòng có chút mong chờ mơ hồ, cầm lấy quang não, chuẩn bị nói chuyện với Hi Hi.
Vừa cúi đầu nhìn xuống, cuộc gọi đã bị cắt.
Lê Triều Từ: "..."