17. Chương 17: Tìm kiếm tương lai tươi sáng

Tôi Trùng Sinh Vào Cái Đêm Hòa Ly Với Trúc Mã Kiếm Tôn

Chương 17: Tìm kiếm tương lai tươi sáng

Tôi Trùng Sinh Vào Cái Đêm Hòa Ly Với Trúc Mã Kiếm Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đối mặt với ánh mắt đáng sợ ấy, Thẩm Quân Ngọc không hề né tránh mà bình thản ngước nhìn lại.
Hai đôi mắt chạm nhau, trong đôi mắt phượng của Mạnh Tinh Diễn bỗng hiện lên một vòng xoáy vàng kim kỳ lạ.
Vòng xoáy ấy như muốn nuốt chửng linh hồn của người đối diện chỉ trong chớp mắt.
Nhìn thấy sự biến đổi kỳ quái trong mắt Mạnh Tinh Diễn, Văn Túc liền sầm mặt, bước tới định che chắn cho Thẩm Quân Ngọc.
Nào ngờ, vừa cử động xong, bên tai đã vọng lên giọng nói dịu dàng nhưng đầy quyết tâm:
"Ta không sao."
Chỉ ba chữ ấy đã xóa tan ngọn lửa vô hình đang bùng cháy trong lòng Văn Túc.
Hắn bình tĩnh trở lại, lạnh lùng nhìn Mạnh Tinh Diễn, đứng yên không động.
Cái nhìn chằm chằm ấy chỉ kéo dài chưa đầy năm nhịp thở.
Từ đầu đến cuối, đôi mắt trong veo, ấm áp của Thẩm Quân Ngọc vẫn không hề rung động, trong suốt như gương, sáng ngời vô cùng.
Cuối cùng, Mạnh Tinh Diễn là người tỉnh táo trở lại, mắt lóe lên một tia sáng, sau đó nhếch môi cười, giơ tay vỗ nhẹ.
Lập tức, một ma tướng tiến lên, kéo người bị bất tỉnh có mái tóc trắng xuống khỏi lôi đài.
Mặt đất đầy máu đã được lau sạch, chẳng bao lâu sau, lôi đài rộng lớn đã khoác lên mình diện mạo hoàn toàn mới.
Sau khi mọi việc dọn dẹp xong, Mạnh Tinh Diễn lại nhìn Thẩm Quân Ngọc, mỉm cười nói: "Vị tiểu công tử này thật tinh mắt, không biết tiểu hầu có may mắn so tài với ngươi vài ván không?"
Thẩm Quân Ngọc vẫn bình thản, không đáp lời.
Thấy Thẩm Quân Ngọc im lặng, ánh mắt Mạnh Tinh Diễn thoáng u ám, nhưng ngay lập tức cười khẽ: "Tiểu công tử đây bói toán cao siêu, chắc là không đánh giá cao các chiêu thức của tiểu hầu."
"Nhưng hôm nay tiểu hầu thật sự rất muốn thử, thế này đi, nếu tiểu công tử chịu lên so tài, dù thắng hay hòa cũng cứ lấy giải thưởng, thậm chí thua tiểu hầu cũng không bắt ngươi trả giá."
"Tiểu công tử thấy sao?"
Văn Túc nghe vậy liền nhíu mày, định nhắc nhở Thẩm Quân Ngọc.
Nào ngờ, Thẩm Quân Ngọc đã trước hắn một bước, cười nhạt chấp nhận lời mời của Mạnh Tinh Diễn: "Nếu tiểu hầu gia đã nhiệt tình như vậy, Văn mỗ cũng không từ chối."
Văn Túc: ?
Sao? Văn mỗ?
Văn Túc còn chưa kịp phản ứng, Thẩm Quân Ngọc đã bình tĩnh bước lên lôi đài giữa sự ồn ào, kinh ngạc và nghi hoặc của đám đông.
Văn Túc nhìn bóng lưng trắng phóng khoáng của Thẩm Quân Ngọc, lưỡng lự một chút, nhưng không ngăn cản. Dù sao hắn cũng từng chứng kiến cách hóa giải Lời Nguyền Vu Huyết của Thẩm Quân Ngọc, vẫn tin tưởng vào thực lực của y.
Hơn nữa, nếu Mạnh Tinh Diễn có gian lận, hắn vẫn có thể bắt hắn đi lòng vòng mà chẳng mất gì.
Thôi vậy, cứ để Thẩm Quân Ngọc chơi vui vẻ một lát.
Dù vậy, hắn vẫn thắc mắc —— Sao Thẩm Quân Ngọc lại tự xưng họ Văn?
Lúc này, đám đông dưới khán đài vẫn bàn tán xôn xao.
Không biết Mạnh Tinh Diễn đang âm mưu gì, cũng không rõ hai người đang diễn hay thật.
Lúc này, Thẩm Quân Ngọc đã ngồi xếp bằng trên tấm nệm ngọc trắng trước mặt Mạnh Tinh Diễn.
Hai người đều mặc đồ trắng, nhưng một người thanh nhã siêu phàm, một người lộng lẫy kiêu sa, khí chất hoàn toàn khác biệt.
Khán giả theo dõi bàn tán không ngừng, nhưng nội dung lại là —— Vẫn là tiểu hầu gia đẹp trai hơn, còn Văn công tử này khí chất có đó nhưng dung mạo quá bình thường.
Văn Túc đứng bên nghe hết, sau một hồi nhướng mày ngạc nhiên, mặc kệ lời bàn tán, khoanh tay quan sát lôi đài.
Lúc này, Mạnh Tinh Diễn phóng khoáng giơ tay ra hiệu: "Mời Văn công tử."
Trước mặt hai người, mỗi bên đều có một Chiêm Tinh Trận Bàn trống, nội dung trận đấu là tự vẽ trận pháp chiêm tinh hoặc bùa chú minh văn lên bàn trống, rồi để đối phương phá giải.
Thẩm Quân Ngọc không chần chừ, cầm lấy Chiêm Tinh Trận Bàn trước mặt rồi bắt đầu vẽ.
Mạnh Tinh Diễn nhếch môi không rõ ý tứ, sau đó cầm lấy Chiêm Tinh Trận Bàn của mình bắt đầu vẽ.
Sau một nén hương, Thẩm Quân Ngọc đặt bàn đã vẽ xong xuống, đẩy tới trước mặt Mạnh Tinh Diễn.
Mạnh Tinh Diễn vẫn đang vẽ: ?
Tim cậu ta đập lỡ nhịp, cau mày liếc nhìn bàn của Thẩm Quân Ngọc.
Chỉ một cái nhìn, đồng tử Mạnh Tinh Diễn liền co rụt lại.
Nhưng nhanh chóng, cậu ta ép mình bình tĩnh, tiếp tục vẽ trận bàn.
Tiếng bàn tán dưới đài càng lúc càng lớn, hầu hết đều nghi ngờ diễn xuất của hai người —— Rốt cuộc vẽ một cái Chiêm Tinh Trận Bàn trống trong một nén hương khó đến mức nào?
Chắc Thẩm Quân Ngọc chỉ đang chơi trò lừa đảo với Mạnh Tinh Diễn thôi phải không?
Hay là Mạnh Tinh Diễn định diễn vai bị lép vế, rồi sau đó lật ngược tình thế để thu hút người xem?
Giữa lúc mọi người bàn tán, một nén hương nữa trôi qua, Mạnh Tinh Diễn cũng vẽ xong, đẩy tới trước mặt Thẩm Quân Ngọc.
Bấy giờ, cả hai cùng cầm lấy bàn của đối phương, bắt đầu phá giải.
Vì trước đó đã thua Thẩm Quân Ngọc về thời gian, Mạnh Tinh Diễn không thể nào nhịn được.
Cậu ta cầm bàn của Thẩm Quân Ngọc lên, lập tức bắt tay giải mã.
Không hề để ý rằng sau khi Thẩm Quân Ngọc cầm lấy bàn của cậu ta, y chỉ im lặng nhìn chứ không lập tức phá giải.
Mới đầu, Mạnh Tinh Diễn tràn đầy tự tin, nhanh chóng hóa giải hai lớp bẫy trận pháp đầu tiên của Thẩm Quân Ngọc.
Nhưng khi phá giải đến tầng thứ ba, sắc mặt Mạnh Tinh Diễn đột nhiên biến đổi, trên trán dần xuất hiện mồ hôi lấm tấm, mặt mày tái nhợt.
Bàn tay đang nắm mép bàn có mấy lần muốn buông ra nhưng lại không nhịn được mà siết chặt lại.
Còn Thẩm Quân Ngọc ở phía đối diện vẫn chưa bắt đầu phá giải bàn của Mạnh Tinh Diễn.
Lúc này, đám đông dưới khán đài nhìn thấy hết tình trạng hai người, không khỏi tấm tắc kinh ngạc.
Lúc đầu bọn họ tưởng Thẩm Quân Ngọc chỉ là kẻ phô trương, nhưng giờ bọn họ cảm thấy, có lẽ Thẩm Quân Ngọc là cao thủ lánh đời, thấy hành vi của Mạnh Tinh Diễn quá đáng nên mới ra tay trừng phạt.
Đúng là hả lòng hả dạ mà!
Trong khi mọi người đang háo hức đoán già đoán non thì chuyện bất ngờ xảy ra trên lôi đài.
Mạnh Tinh Diễn như không chịu đựng nổi nữa, ném bàn trong tay xuống, cúi đầu ho ra một ngụm máu.
Nhưng nhanh chóng, cậu ta hít một hơi thật sâu, nhắm mắt, ngồi xếp bằng vận công điều tức.
Mọi người: !
Mạnh Tinh Diễn thua rồi chăng? Hay là thế nào?
Chẳng bao lâu sau, họ phát hiện ra Thẩm Quân Ngọc vẫn chưa bắt đầu phá giải bàn của Mạnh Tinh Diễn.
Trong chốc lát, vẻ mặt mọi người lại nghi ngờ, không biết có phải đang diễn kịch hay không.
Cuối cùng, Mạnh Tinh Diễn điều tức xong, vẻ tái nhợt trên khuôn mặt tuấn tú đỡ hơn phần nào, nhưng người tinh mắt vẫn thấy cậu ta đã hốc hác đi nhiều.
Lúc này, cậu ta im lặng liếc nhìn Thẩm Quân Ngọc đang ngồi trước mặt, một lúc lâu sau, khóe miệng cậu ta nặn ra nụ cười u ám kỳ lạ: "Văn công tử đúng là thiên tài xuất chúng, tiểu hầu thua rồi."
Thẩm Quân Ngọc đặt bàn chưa phá giải xuống, thản nhiên cười: "Hầu gia không thua, trận bàn của hầu gia rất tinh vi, ta cũng không thể phá giải, trận này coi như hòa."
Khán giả bên dưới: ? ? ?
Mạnh Tinh Diễn nghe vậy sửng sốt, sau đó liếc nhìn bàn của Thẩm Quân Ngọc đặt trên đất, một lúc lâu, cậu ta mỉm cười, phần lớn vẻ u ám trong mắt biến mất.
Sau đó, Mạnh Tinh Diễn giơ tay lên, vỗ tay hai lần.
Ma tướng liền đáp lời.
Mạnh Tinh Diễn quay đầu nói: "Lấy phần thưởng của Văn công tử xuống đây, chuẩn bị một cỗ xe khác, ta muốn mời Văn công tử về phủ."
Ma tướng chắp tay lui xuống.
Nhìn thấy cảnh tượng này, vẻ mặt mọi người dưới khán đài hết sức ngạc nhiên——Ước chừng trong lòng họ đều cảm thấy Thẩm Quân Ngọc chết chắc rồi, đây chẳng phải là Hồng Môn Yến sao!
Mà lúc này, Mạnh Tinh Diễn lại nhìn Thẩm Quân Ngọc, trên mặt nở nụ cười ẩn chứa âm mưu rõ ràng.
Thẩm Quân Ngọc nhìn biểu tình của Mạnh Tinh Diễn, bình tĩnh nói: "Vậy Văn mỗ xin đa tạ tiểu hầu gia."
Văn Túc định truyền âm bảo Thẩm Quân Ngọc từ chối: ?
Nhưng ngay lập tức, hắn im lặng nhíu mày, nghĩ, chẳng sao, mọi việc có hắn lo.
Cơ mà, đôi lúc Thẩm Quân Ngọc cũng ngây thơ quá rồi.
Mạnh Tinh Diễn nhận được câu trả lời vừa ý, lập tức mỉm cười hài lòng, đứng dậy: "Văn công tử, mời đi lối này."
Thẩm Quân Ngọc: "Tiểu hầu gia gượm đã."
Ánh mắt Mạnh Tinh Diễn chợt tối sầm, sau đó lại như không có gì thản nhiên: "Còn chuyện gì sao?"
Thẩm Quân Ngọc: "Ta và huynh trưởng của ta cùng tới đây, hầu gia có thể cho phép ta đưa huynh ấy theo cùng không?"
Văn Túc đứng dưới khán đài, trong lòng chợt động.
Mạnh Tinh Diễn nghi hoặc: "Huynh trưởng của ngươi?"
Văn Túc bước ra khỏi đám đông.
Mạnh Tinh Diễn ngước mắt lên, nhìn thấy một thanh niên ma tu mặc đồ đen có vẻ ngoài bình thường, tu vi chỉ mới Kim Đan.
Ngay khi cậu ta không để ý, ánh mắt chợt rơi vào đôi mắt đen nhánh, trong veo như biển của Văn Túc.
Trong lòng cậu ta đột nhiên lạnh buốt không thể tả.
Nhưng chỉ trong tích tắc, cảm giác ấy biến mất.
Đứng trước mặt vẫn là ma tu bình thường mặc đồ đen.
Mạnh Tinh Diễn im lặng giây lát, cười thầm—— Cho dù tài bói toán không bằng Thẩm Quân Ngọc, chẳng lẽ cậu ta cũng đánh không lại sao?
Huống chi chỉ là hai tên Kim Đan, về phủ rồi nếu thật sự có gì đáng nghi, đại năng trong phủ tùy tiện búng tay cũng có thể giết chết bọn chúng mấy lần.
Nghĩ đến đây, Mạnh Tinh Diễn hoàn toàn yên tâm, gật đầu đồng ý yêu cầu ngoại lệ của Thẩm Quân Ngọc.
Đúng lúc cỗ xe Bảo Cái Hoa Liên tới, Mạnh Tinh Diễn dẫn đầu lên trước.
Một ma tướng khác tiến lên, mời Thẩm Quân Ngọc và Văn Túc lên cỗ xe chất lượng kém hơn phía sau.
Thẩm Quân Ngọc và Văn Túc bình tĩnh lên xe.
Đám đông xung quanh lôi đài đều thở dài—— Chỉ thấy Thẩm Quân Ngọc quá sơ suất, sao lại kéo theo huynh trưởng của mình?
Đúng là ngu quá đi à.
Quả nhiên, những thiên tài chết sớm đều có nguyên nhân.
---
Cỗ xe Bảo Liên Ô Ương Ương được một đám ma tướng, ma binh hộ tống, chậm rãi đi xa.
Bên cạnh cỗ xe của Văn Túc và Thẩm Quân Ngọc có bốn ma tướng cảnh giới Hóa Thần đi cùng, bề ngoài là hộ tống nhưng thực chất là canh gác.
Trong xe, Văn Túc và Thẩm Quân Ngọc bình yên ngồi đối diện nhau, truyền âm mật cho nhau.
Văn Túc im lặng giây lát, cuối cùng lên tiếng với giọng nghiêm túc: "Con người Mạnh Tinh Diễn rất quỷ quyệt, cậu không nên đồng ý với gã nhanh như vậy."
Thẩm Quân Ngọc liếc nhìn Văn Túc, ánh mắt ôn hòa bình tĩnh: "Đừng lo lắng, ta tự có tính toán."
Văn Túc: ?
Văn Túc còn chưa kịp cau mày, Thẩm Quân Ngọc đã nhẹ giọng giải thích: "Tuy hành động của Mạnh Tinh Diễn không chính trực, nhưng ta thấy bố cục trận bàn của gã không kém, không phải kẻ hại người nhưng không có lợi cho mình."
"Vả lại, ta không phá giải trận bàn của gã, gã sẽ không đoán được thực lực của ta, cũng sẽ càng tò mò trong tay ta có những bí pháp bói toán nào mà gã không biết."
"Tự nhiên sẽ có xu hướng mời chào ta hơn là muốn giết ta."
"Huống hồ nếu gã thật sự muốn giết ta, cần gì phải giống trống khua chiêng như vậy? Vừa rồi cũng không cần phải kiên nhẫn đồng ý cho cậu đi cùng, cậu thấy sao?"
Nghe Thẩm Quân Ngọc nói xong, Văn Túc trầm mặc giây lát, cuối cùng nhướng mày nói: "Trước kia ta không nhìn ra Thẩm đại công tử còn biết bày mưu tính kế như vậy."
Thẩm Quân Ngọc mỉm cười: "Thật ra ta cũng không thích đánh cuộc. Chỉ là ta cảm thấy, nếu hiện tại ta và cậu đều không có căn cơ ở Ma Vực, có cơ hội đưa tới cửa sao không thử đánh cuộc một phen."
"Tìm kiếm cho chúng ta một tương lai tốt đẹp."
Hơn nữa, sau khi sống lại, cuối cùng y cũng biết được tầm quan trọng của thực lực, nên lần này y sẽ không buông tha bất kỳ cơ hội nào trong tầm tay.
Tất nhiên những điều này y sẽ không nói với Văn Túc.
Sau khi nghe Thẩm Quân Ngọc nói vậy, Văn Túc thấy tim mình đập thình thịch hồi lâu mới bình tĩnh lại.
Hắn không ngờ Thẩm Quân Ngọc lại nghĩ như thế, "tìm kiếm cho chúng ta một tương lai tốt đẹp"?
Hai từ "chúng ta" này, thật kỳ diệu.
Đến nỗi sau đó Thẩm Quân Ngọc nói gì hắn cũng không nghe vào tai.
Cho đến khi——
Thẩm Quân Ngọc: "Còn nữa, cậu phải nhớ kỹ, hiện tại ta là Văn Ngọc, hai chúng ta là đường huynh đệ. Lát nữa cậu đừng để lộ tẩy đó."
Văn Túc cuối cùng cũng tỉnh táo lại, sau đó ánh mắt hắn càng đậm hơn: "Cậu yên tâm, ta sẽ không kéo chân cậu đâu."
---
Tác giả:
- Thẩm Quân Ngọc: Ngày nào chưa giải ấn ký ngày đó vẫn còn nguy hiểm, là đùi bự thì phải ôm.
- Văn Túc: Vợ ơi ôm anh nè!