135. Chương 135: Cuộc đời vốn dĩ là những biến chuyển

Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương 135: Cuộc đời vốn dĩ là những biến chuyển

Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta! thuộc thể loại Linh Dị, chương 135 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi bỗng dưng cảm thấy như mình đang bị Braun trách mắng… về thứ dung dịch tắm tôi đã pha bằng 500ml máu của chính mình.
“…Độc đáo?”
Tôi giật mình.
“Suýt nữa thì tôi đã quay đầu nhìn bồn tắm rồi.”
Giữ nguyên tư thế, tôi hỏi: “Ý của anh là ‘độc đáo’ như thế nào?”
☾ Chính xác như tôi nói đấy! Hmm, dung dịch tắm thì có vô số loại đúng không? Muối, dầu, bọt… Còn của anh, Hoẵng - nim đây thì khá khác biệt với nhân sâm, nhưng cả hai lại có vài điểm tương đồng. ☽
Ờ…
Cái nhân sâm đó vốn dĩ đến từ một câu chuyện ma, còn tôi là con người…
“Khác nhau rõ ràng mà?”
☾ Đúng là khác. Nhưng anh nghĩ điểm giống nhau giữa tôi và củ nhân sâm ấy là gì, anh Hoẵng? ☽
“…!”
☾ Ồ… anh khó hiểu chỗ đó à. Tôi hiểu rồi. ☽
Braun kết thúc với một tiếng chặc lưỡi như đang thưởng thức rượu ngon, rồi nói: ☾ Dung dịch tắm của anh là sự pha trộn. ☽
Pha trộn.
Nghĩa đen là hỗn hợp, một từ thường dùng cho cà phê hay cocktail, tức là trộn nhiều nguyên liệu lại để tạo ra hương vị mới.
☾ Chuẩn. Dường như nó có một thành phần giống nhân sâm, chỉ là dạng khác thôi. ☽
“…”
Chẳng lẽ đây là… dấu hiệu của hiện tượng ô nhiễm truyện ma?
Khi nhớ đến ô nhiễm, tôi nghĩ đến viên sĩ quan của ㄴĐội An ninhᄀ, thân thể con người của anh ấy từng bị xé toạc, vặn vẹo rồi biến thành thứ gì đó như chó sói.
Chẳng lẽ tôi cũng bắt đầu bị các hiện tượng siêu nhiên ô nhiễm rồi sao?
☾ Nhiễm bẩn á? Cách nói đó tiêu cực quá! Cuộc đời chẳng phải cũng là một chuỗi biến đổi đó sao? Tương tác và chuyển hóa chính là điều thú vị đấy! ☽
Tôi cười.
Tôi cúi xuống nhìn cơ thể mình theo bản năng. Nếu thật sự có dấu hiệu ‘xâm nhập từ creepypasta’, thì có lẽ…
“Có phải do mấy hình xăm không?”
☾ Hmm, truy tìm nguồn gốc của thứ đã bị trộn lẫn thật khó. ☽
☾ Có người chỉ nếm một giọt rượu là đoán được vườn nho sản xuất, nhưng tôi chẳng bao giờ thích khoe khoang như thế, dù là lúc làm MC chương trình đàm thoại. ☽
“…”
☾ Dù sao thì anh cũng không cần lo lắng đâu, anh Hoẵng. Nó không đến nỗi biến anh thành một phiên bản mới của chính mình đâu! ☽
Về mặt lý thuyết thì đúng như vậy.
‘Sống và làm việc ở đây, kiểu gì chả bị nhiễm chút khí ma quái.’
Chẳng có lý do gì để hoảng loạn cả. Càng mạnh và càng có đa dạng năng lực siêu nhiên thì nguy cơ bị chúng nhấn chìm càng cao.
Tôi phải học cách cân bằng thôi.
‘…Dù tôi nghĩ mình vẫn chưa tới ngưỡng phải lo chuyện cân bằng.’
Nhưng sớm muộn gì cũng phải xử lý chuyện này. May thay, từ khi lên chức giám sát viên, tôi đã được quyền sử dụng một cơ sở chuyên theo dõi những thay đổi kiểu này.
Tạm thời thì mình cứ sống sót qua cái truyện ma lần này rồi tính chuyện kia sau.
☾ À mà này, còn một điểm khá đặc biệt nữa về dung dịch tắm của anh… À, nó tan hết rồi. ☽
Braun thở ra một hơi dài mãn nguyện, cứ như nãy giờ đang phân tích cái dung dịch ấy thật sự.
☾ Tôi khá tận hưởng nó đấy! ☽
Ít nhất thì một trong chúng tôi thấy vui. Thế cũng đỡ.
Trong bồn tắm, ánh đèn neon trong bồn nhấp nháy như thể đang bật kênh TV, từ con thỏ bông đang tựa mình vào thành bồn, một thứ năng lượng sinh động kỳ lạ đang tỏa ra.
☾ Giờ tôi ra khỏi bồn nhé? ☽
Nghe vậy, tôi bước tới và bế Braun ra ngoài. Dù kích thước con thỏ bông vẫn như cũ, nhưng nó có cảm giác… sang hơn bình thường.
Giọng Braun thì nghe rõ ràng hơn hẳn, nó sắc sảo và sinh động hơn.
Tôi quấn khăn quanh con thỏ bông và che nó đi khỏi tầm mắt mình, rồi hỏi: “Anh cảm thấy hồi xuân không?”
☾ Diễn tả bằng lời không đủ luôn á! ☽
☾ Hmm, cảm giác như tôi vừa trở lại thời hoàng kim, khi tôi còn hoạt động mạnh mẽ ấy… ☽
Dù không lột xác kịch tính như khi tôi dùng nhân sâm nhiễm bẩn, Braun rõ ràng đã ‘hồi xuân’.
Và khi tôi vén khăn lên, tôi để ý một thứ chưa từng thấy trước đó.
‘…Cái nhãn?’
Ở sau gáy cái móc khóa thú nhồi bông có một mẩu vải nhỏ, trông như là chỗ gắn nhãn cũ.
‘Tức là ban đầu nó vốn có nhãn hoàn chỉnh ở đây?’
Có vẻ như nó đã được hồi phục cùng với Braun.
‘Thú vị thật.’
Tôi âm thầm ghi nhớ lại điều này.
☾ À, dễ chịu hết sức. ☽
“Tốt rồi.”
Tôi lau khô con thỏ bông và cẩn thận đặt nó lên chiếc bàn phủ khăn.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
“Tôi có chuyện muốn nhờ.”
☾ Haha, tôi đoán được mà! ☽
☾ Dù sao thì, ai nỡ từ chối người vừa chuẩn bị bồn tắm sang chảnh cho mình chứ? Anh sắp hỏi rằng, liệu tôi có thể cho thêm người mượn mặt nạ đúng không? ☽
“Đúng vậy.”
Giờ Braun đã trẻ lại, nó sẽ có thể dùng năng lực mạnh hơn.
☾ Tuyệt. Anh có thể mang thêm bao nhiêu người? ☽
“Hai.”
***
Hai ngày sau.
Theo chỉ thị từ thông báo của công ty, tôi đến làm việc ở một cơ sở khác. Đó là một trường mẫu giáo tư nhân đã bị bỏ hoang và đang được túc trực bởi khá nhiều nhân viên công ty.
“Mọi người đến rồi à,” tôi lễ phép chào.
“Hươu đến sớm thế!”
Đứng gần cửa ra vào còn đầy vết bẩn của ngôi trường, chẳng mấy chốc, tôi cũng thấy các đồng đội của mình đến nơi.
“Hi vọng người xui xẻo lần này là thằng nào đó chứ không phải chúng ta.”
“Lạy Phật… chỉ lần này thôi…”
“…”
Cảm ơn vì mọi người đã chọn cầu nguyện trong tiếng thì thầm, nhưng thực ra, giờ có nói to cũng chẳng ai buồn để ý đâu. Hiện tại, mặt ai trông cũng căng như dây đàn.
“Này Hươu, Hươu! Cậu thấy gã kia mang móc khóa chân thỏ không? Hàng may mắn đấy.”
“Nó có tác dụng không?”
“Cậu nghĩ sao? Đợt trước có người cũng đeo thứ tương tự, và vẫn bị tiễn về thế giới bên kia chỉ sau một cú.”
“…”
“Đúng đấy, Đội phó Eun nói đúng. Ở đây mấy món đó chẳng giúp được gì đâu. Sự lựa chọn mang tính công bằng và không thể tránh được mà.”
Tôi liếc nhìn Giám sát viên Park. Dù mặt tái mét, anh ấy vẫn cố gượng cười, đúng kiểu giả vờ bình tĩnh nhưng bên trong thì vẫn lo sốt vó.
“Giám sát viên.”
“Sao?”
“Nếu em tính thử vài chiêu để tránh bị chọn làm vật tế, công ty có cản không?”
“À, kiểu thủ sẵn mánh né à?”
“Kiểu vậy.”
Park bật cười, vỗ vai tôi.
“Ôi Hươu, tất nhiên là không rồi! Ai chả làm thế!”
“Tôi dám dùng lương cả tháng của mình để cá, là mấy ngày nay ai cũng ráng vắt óc tìm mọi cách để né cái chết đấy!”
Đội phó Eun có khác, cái gì cũng nói toẹt ra hết.
Eun Haje cười mỉm, “Cậu nghĩ làm sao mà người ta biết mấy trò đó vô dụng? Đó là vì đã có hàng đống người thử rồi mà vẫn bị chọn thôi.”
“…”
“Gì vậy Hươu, cậu cũng tính thử trò gì à?”
“Đúng.”
Sau một thoáng đắn đo, tôi lấy Braun ra khỏi túi áo.