Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!
Chương 178: Cà chua
Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta! thuộc thể loại Linh Dị, chương 178 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
【Hình xăm dán tạm】
Là món quà tôi nhận được khi ghé qua [Tiệm xăm Ánh Trăng].
"Có thiết kế nào thể hiện sự dũng cảm không? Hay một biểu tượng của lòng táo bạo, chẳng hạn như huy hiệu dũng cảm nhỉ?"
Khi tôi hỏi vậy, người thợ xăm đề nghị tôi hình một trái cà chua…
Thế là nó trở thành hình xăm dán tạm thời.
Đó chính là thứ tôi vừa dán lên cổ mình.
…
Thật ra, nó cũng phần nào phát huy tác dụng như tôi mong đợi.
Cảm giác sợ hãi trong đầu tôi như bị tê liệt tạm thời, những thứ siêu nhiên kinh dị trông không còn đáng sợ như trước nữa.
…Đúng như cách các tiền bối cũ của Đội D phản ứng vậy.
…Đúng, giống như Phó quản lý Eun Haje và Giám sát viên Park Minseong.
Họ gan lì đến mức không biết sợ là gì, cứ thế lao đầu khám phá những hiện tượng kỳ bí như thể không hề biết sợ.
Nhưng mà…
…?
Tôi chớp mắt trong tủ đồ.
'…Sao chẳng thấy tác dụng gì nhỉ?'
Tôi nhớ lại đám học sinh đuổi theo mình lúc trước.
Sợ đến phát khiếp.
Khi nghĩ đến con thỏ đỏ ngốc nghếch tôi gặp trong câu chuyện ma ở công viên giải trí.
Một cơn ớn lạnh vẫn chạy dọc sống lưng.
Rồi khi nhớ lại con ma giả dạng người, vừa khóc vừa gõ cửa trong chuyện ma ở làng chài.
'…Ghê chết đi được!'
Cứ nghĩ đến chuyện cũ là tôi lạnh cả sống lưng.
'Mình bị lừa rồi sao?'
Hay tại tôi dán không đúng cách? Tôi chưa bao giờ dùng loại hình xăm dán này, biết đâu là do mình làm sai.
Dù sao thì giờ tôi cũng không có thời gian để kiểm tra lại.
…
M
ẹ kiếp.
Dù thế nào đi nữa, vẫn phải tiếp tục thôi.
Bây giờ 'giáo viên' đã rời khỏi tầng bốn, đây là cơ hội của tôi.
'Chắc nó xuống dưới rồi.'
Cuối cùng, tôi nuốt nước bọt rồi bước ra khỏi tủ đồ.
…Dĩ nhiên, phía trước sẽ rất đáng sợ.
Máu me và thịt người của giám sát viên Đội D mới bị giết (vừa mới chết ban nãy) vương vãi khắp nơi, nên tôi đã chuẩn bị tinh thần từ trước…
…
…?
'Cà chua?'
Hả? Kỳ lạ thật.
Tôi lập tức rời khỏi văn phòng giáo viên và chạy lên tầng năm.
Và ở đó…
Lý do tôi tránh xa tầng năm hiện ra trước mắt.
Á Á Á Á Á Á!!!
Tường tầng năm bị dán đầy những trang kỷ yếu cũ từ năm xưa.
Những học sinh trong ảnh đều có vẻ mặt đau đớn tột cùng, tay vươn ra như đang cố níu lấy thế giới bên ngoài.
Á Á Á Á Á Á!!!
Sau những mảnh kỷ yếu rách nát là những khối thịt đỏ hỏn quằn quại, lộ ra bên trong.
Cả tầng năm giờ đây như một cơn ác mộng kinh hoàng, nơi này không còn là trường học nữa mà là một không gian biến dạng và đáng sợ tột cùng.
Những chỗ từng là đèn trần giờ phát ra ánh đỏ rực nhấp nháy như máu.
Nhưng mà…
Cà chua ư.
Khá.
Khá lắm! Ha ha ha!!
'Không thể tin được!'
Nơi từng là đầu người trong ảnh giờ lại là… cà chua!
Không, tôi không nhìn ra được cái đầu nào giống cà chua cả.
Mấy người trong ảnh vẫn giống người. Khuôn mặt họ méo mó và gào thét trong đau đớn!
Nhưng không hiểu sao, giờ nhìn mấy cái đó lại cứ như cà chua.
Sự vô lý đó khiến nỗi sợ trong tôi tan biến, kéo theo cảm xúc của tôi cũng bị lệch theo cái logic kỳ quặc đó.
Ừ, đúng là như vậy đấy…
Tôi chẳng còn cảm giác gì nữa.
'Ha ha ha…'
Tôi cứ đi dọc hành lang, những cuốn kỷ yếu trên tường lùi dần về những năm cũ hơn, còn đám học sinh tan chảy, hóa thành những mảng thịt méo mó dính vào tường và trần nhà.
Xung quanh xuất hiện đủ loại bùa chú vặn vẹo và khối u nhầy nhụa như thịt sống.
Cùng với những tiếng thì thầm:
X-xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi vì đã xé lá bùa tôi đào được ở sân sau trường. Tôi đang chuẩn bị cho lễ tốt nghiệp của trường ■■. Xin lỗi… Không, không phải! Lễ tốt nghiệp không phải là nghi thức hiến tế! KHÔNG!!! Làm ơn cứu tôi, làm ơn--
Đó chỉ là một phần bối cảnh của trò chơi mà thôi.
Nghe hay không cũng không thay đổi được gì cả.
Tôi thong dong bước qua như thể đang dạo chơi.
Vì tất cả chỉ còn là cà chua mà thôi.
Đến cuối hành lang, tôi dừng lại trước một cánh cửa to đùng bên phải.
Một cánh cửa sắt màu xanh ngọc sạch sẽ tinh tươm, thứ duy nhất vẫn giữ được hình dạng nguyên bản trong cái mê cung dị hợm tại tầng năm này.
Chính là cửa vào hội trường.
Nơi chương cuối của trò chơi này sẽ bắt đầu.
[LỄ TỐT NGHIỆP ĐANG DIỄN RA]
[Chỉ dành cho học sinh cuối cấp. Vui lòng gõ cửa trước khi vào.]
Tôi đọc dòng chữ in trên tờ giấy A4.
Tôi không phải học sinh cuối cấp vì đang đóng vai học sinh năm nhất à?
'Chắc là điều kiện mở khoá bằng vật phẩm thôi.'
Mà tôi thì đã có sẵn rồi.
Một vật phẩm mà người chơi chỉ nhận được khi chơi gần hết game và đến được chương cuối.
[Bạn có muốn sử dụng „Phụ kiện cài áo“ không?]
Dĩ nhiên.
Tôi ghim „Phụ kiện cài áo“ lên ngực, rồi gõ nhẹ lên cửa hội trường.
Cốc, cốc.
Ngay sau đó, cánh cửa khổng lồ trước mặt tôi từ từ mở ra.
…
Hàng trăm học sinh năm ba ngồi kín hội trường, từng người quay đầu nhìn về phía tôi. Đó là những người sắp tốt nghiệp năm nay.
Họ bị tan chảy và dính chặt vào ghế, nước mắt đen ngòm rỉ ra từ hốc mắt trống rỗng của các học sinh.
Thế nhưng…
Tôi không cảm thấy gì ngoài… lòng thương.
Trong tình huống này, đó là cảm xúc duy nhất tôi nên có.
'Họ không thể làm hại mình đâu.'
Sự sợ hãi phi lý giờ đã bị thay bằng cà chua. Tôi ung dung bước đi giữa hai hàng ghế.
Tiến đến phía sân khấu lớn ở cuối phòng, nơi treo tấm băng rôn lễ tốt nghiệp.
Bước, bước.
Từng ánh mắt trống rỗng dõi theo tôi khi tôi đi ngang qua.
Tôi bước lên sân khấu.
Nắm lấy chiếc micro đặt giữa sân, tôi hô lớn:
"Lễ tốt nghiệp
BẮT ĐẦU
."
[Đinh–đoong–đeng—đoong—]
Cứ như có ai đó chờ hiệu lệnh, nhạc nền sự kiện lễ hội vang lên rộn ràng và tươi sáng.
[Giai điệu hành khúc lễ tốt nghiệp nổi lên…]
Và đúng lúc đó–
AAAAAAAAAAAAAAA
AAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!
Tiếng thét đồng loạt vang lên trong hội trường.
AAAAAAAAAAAAAAAA
AAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!
Như thể lớp vỏ ngoài điềm tĩnh của hội trường bị bóc trần, hình ảnh nguyên vẹn của một hội trường bị xé toạc, để lộ bộ mặt thật méo mó và gớm ghiếc bên dưới.
Những cảnh tượng tôi thấy ở hành lang tầng năm tràn ra.
Như một cơn giận dữ trước khi rơi xuống địa ngục, chúng gào thét và đòi trừng phạt kẻ dám tự tiện bắt đầu buổi lễ - tôi.
Nhưng tôi không thấy sợ.
Vì tất cả vẫn chỉ là cà chua.
Và mối nguy thật sự mới chỉ bắt đầu.
'Nó đến rồi.'
Chủ nhân của tiếng bước chân điên cuồng từ dưới vọng lên, nó vội vã lao đến để lôi cổ đứa học sinh dám tự ý tổ chức lễ về chỗ.
BịchBịchBịchBịchBịchBịchBịchBịchBịchBịchBịchBịchBịch
Tiếng bước chân gấp gáp tiến lên từ bên dưới.
'Giáo viên' đến rồi.'
Không sao cả.
'Mình đã làm đủ mọi thứ cần thiết trước khi nó đến.'
Tôi rút ra một ống tiêm tự động dạng bút trong túi và ghim mạnh vào tay.
[Ống tiêm tạo niềm vui].
Ống tiêm dùng một lần bơm thuốc giảm đau cực mạnh (một dòng dịch phát sáng sặc sỡ) vào mạch máu tôi bằng một làn sóng vui vẻ giả tạo.
Một cảm giác dễ chịu và sảng khoái tràn khắp người, cơ thể tôi nhẹ như bay.
Cứ như mọi đau đớn là một lời nói dối, không hề tồn tại.
'Tốt.'
Đồng thời, tôi bỏ vào miệng hai viên [Kẹo hoài niệm].
========================
[Hồ sơ về những bí ẩn trong bóng tối]: Công ty Daydream Inc: Truyện kinh dị
[Kẹo hoài niệm]:
Hướng dẫn:
Không được dùng quá ba viên một lần!
Cảm giác hồi tưởng có thể quá mạnh và khiến bạn mê luyến!
========================
Tôi vẫn tuân thủ đúng liều.
Giờ thì tôi đang trong trạng thái tốt nhất và hoàn hảo nhất có thể.
'Phù…'
Thời khắc đã đến.
RẦM!!
Từ khe cửa hội trường, một thứ gì đó… vừa đạp tung vào trong.