195. Chương 195: Đừng Cãi Lẽ Với Kẻ Điên

Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương 195: Đừng Cãi Lẽ Với Kẻ Điên

Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta! thuộc thể loại Linh Dị, chương 195 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Vậy thì mình nên nhanh chân rời khỏi khu hàng rong này thôi.”
“Vâng…!”
“À, vâng, vâng.”
Tôi bắt đầu bước đi, hai tân binh đi sát bên.
〘Đừng bỏ rơi cơ thể mình!〙
〘Số bước còn lại: 9.130〙
Vừa đi bộ xuyên qua con hẻm chợ đêm rực rỡ ánh đèn đến rợn người, vừa phải liên tục bật ứng dụng, tinh thần tôi mệt mỏi hơn tưởng tượng.
Đặc biệt là không được phép lơi lỏng cảnh giác dù chỉ một khoảnh khắc.
“Hự.”
Jang Heonun bắt đầu nhấc khẩu trang lên nhẹ để lau mồ hôi.
Khoan đã.
“Cẩn thận đấy.”
“...!”
Tôi lập tức ngăn anh lại.
“Ở đây, tốt nhất là tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc — che giấu danh tính. Anh Bò Rừng à.”
“…Vâng.”
Jang Heonun từ từ hạ tay xuống, rồi lau mồ hôi mà không tháo khẩu trang.
...
Một gian hàng rong lúc nãy, nơi có kẻ từng đứng lại nhìn chằm chằm vào Bò Rừng, giờ lại tiếp tục rao mời.
*Từ từ, thì thầm.*
‘Phù.’
Những người bán ở đây điên cuồng dụ dỗ khách, sẵn sàng moi tiền bằng mọi giá.
Muốn tránh vướng vào rắc rối, tuyệt đối không được để lộ bất kỳ thông tin cá nhân, ngoại hình hay điểm yếu nào.
Trong sổ tay hướng dẫn của công ty ghi rõ:
〔Một khi vi phạm, bạn sẽ tự động bị lôi vào bẫy buôn bán.〕
Như những người đang đứng ở cuối con hẻm kia...
“Chỗ này thú vị thật, mình chưa từng biết có nơi nào như thế này.”
“Hả? Cái gì vậy? Trông thật quá đi… thật thật thật… THẬT QUÁ! Mình mua liền!”
“Đúng rồi! Đúng là người thật mà!”
…Họ là người bình thường. Vấn đề là họ không đeo khẩu trang, để lộ hết mọi thứ ra ngoài.
“Hả? Khoan đã… sao người kia có ba mắt vậy? Ủa? À ha! Con người lúc nào chẳng có ba mắt! Mình nhớ nhầm rồi! Để anh đi mua thêm mắt nữa nhé, cưng.”
“Ok! Đổi cái tai đi!”
Họ lững thững theo người bán, rồi khuất dần trong con hẻm.
‘…Quá muộn rồi.’
Họ biến mất, không một tiếng động.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng khi tôi chứng kiến nạn nhân mới của con phố.
Nhưng tôi không thể để lộ sự sợ hãi, nhất là trước mặt hai đồng nghiệp.
Tôi nghiến răng, giả vờ bình tĩnh và tiếp tục bước đi.
“Trước mắt, cứ rời khỏi khu hàng—”
“Anh Hươu! Nhìn kìa…!”
Jang Heonun run rẩy chỉ tay.
Đó là…
Một ‘người’ vừa lướt ngang qua chúng tôi.
Một học sinh cấp ba, vẻ mặt căng thẳng, ánh mắt lo lắng dáo dác nhìn quanh.
‘Khốn thật.’
“Đó là…!”
Jang Heonun lập tức lục túi, rút ra một chiếc khẩu trang vải đen.
Không nói một lời, anh ta bước tới dúi thẳng vào tay cậu học sinh.
“Đeo cái này vào.”
“G-Gì…?”
‘Xong rồi, cả lũ sẽ vướng vào rắc rối mất…!’
Tôi lập tức bước vào.
“Bình tĩnh. Đeo khẩu trang nhanh lên, và dù ai nói gì, cũng im lặng mà đi tiếp.”
“Cái… ồ.”
“Đừng nhìn quanh. Cứ giả vờ như đang dạo chơi thôi.”
Có lẽ nhờ ảnh hưởng từ huy hiệu 『Trái Tim Bạc』, hoặc cũng có thể do trực giác, cậu học sinh khựng lại, rồi dè dặt nhận lấy khẩu trang.
“Đừng tắt ứng dụng Phố Cái Chết. Cậu phải đi đủ 10.000 bước mới thoát ra được.”
“...”
Với ánh mắt đầy nghi hoặc, căng thẳng và cảnh giác, cậu nhìn chúng tôi, rồi đột ngột quay người bỏ chạy về hướng ngược lại.
“Ơ…!”
Jang Heonun định gọi theo, nhưng rồi im lặng.
Cậu học sinh đã khuất hẳn trong bóng tối.
Kang Yihak chỉ đứng đó, bình thản mỉm cười.
“...”
Và tôi hiểu tại sao.
“À này.”
Jang Heonun lẩm bẩm đầy nghi hoặc, “Cậu học sinh đó… chẳng phải mặc đồng phục trường Kỹ Thuật Sekwang sao?”
“...”
Chính xác.
Ở nơi này, bạn có thể chứng kiến đủ kiểu cảnh tượng.
Bạn thân đã chết, người thân mất tích từ nhỏ, nạn nhân các vụ tai nạn lớn, người đi đường ăn vận kiểu thập niên 80, thậm chí là học sinh từ những ngôi trường không hề tồn tại.
Vô số ‘khách’, ‘người xem’, và cả… ‘hàng hóa’ cứ thế trôi qua con hẻm.
Tuy nhiên.
“Tốt nhất là anh cứ giả vờ như chưa thấy gì. Không để bị chú ý là nguyên tắc cơ bản nhất trong sổ tay.”
“À, tôi hiểu rồi…!”
Jang Heonun hít sâu, “Tôi sẽ nhớ kỹ điều đó.”
“Này, đừng căng thẳng quá. Cứ làm theo cuốn sổ tay hướng dẫn, anh cứ đi dạo như đang chơi với bạn bè là được!”
Kang Yihak nói có lý.
Cuốn sổ khuyên nên tỏ ra tự nhiên, như thể đang dạo chơi cùng người thân vậy.
“Dù vậy, chúng ta vẫn phải hết sức cẩn trọng khi di chuyển.”
“Vâng!”
Chúng tôi tiếp tục len lỏi qua đám đông, cố không va chạm, cũng không gây chú ý.
Bước, bước.
Mỗi bước dẫm lên mặt đường, ứng dụng lại cập nhật số đếm.
Và khi con số ngàn thay đổi.
〘Đừng bỏ rơi cơ thể mình!〙
〘Số bước còn lại: 8.999〙
Một khe hở giữa các gian hàng hiện ra—
‘Lối đi phụ.’
Một lối nhỏ hơn dẫn sâu vào.
Vượt qua đó, những gian hàng rong biến mất, thay vào đó là các cửa tiệm chính quy, bày bán đủ thứ nhu yếu phẩm…
“Rẽ vào đây.”
Ngay lúc đó—
“À, nhân tiện đã vào hẻm mới rồi… sao chúng ta không thử tự nhiên hơn chút?”, Kang Yihak chen vào.
Hmm.
“Cô nói rõ hơn được không?”
Kang Yihak nở nụ cười tươi.
“Đi săn đồ độc lạ đi!”
“...!”
“Có rất nhiều ghi chép về việc tìm thấy ‘món ngon’ ở khu này mà! Sao chúng ta không giả vờ lượn lờ mua sắm? Đó là hành động tự nhiên nhất ở đây đấy!”
Mua sắm, đơn giản vậy thôi.
“...! Nhưng trong sổ tay có cảnh báo rất rõ…”
Jang Heonun cũng nói đúng.
Dù công ty không cấm tuyệt đối việc mua vật phẩm có lợi để thám hiểm, nhưng cũng không khuyến khích.
Mọi rủi ro phát sinh từ việc mua sắm đều không được tính là tai nạn lao động.
Nghe thì mập mờ, nhưng lý do rất rõ: tỷ lệ mua hàng theo cảm tính ở đây cực kỳ cao.
Càng đi lâu, con phố càng khéo léo bày ra những cửa hàng và món hàng hấp dẫn đến khó cưỡng.
Khi đã mệt mỏi và mất lý trí, không ít nhân viên đã tiện tay mua phải những thứ nguy hiểm mà không suy nghĩ kỹ.
Dù thứ bạn mua không nhất thiết đổi bằng tiền.
Nhưng Kang Yihak lại chủ động đề xuất…
‘Cô ta đang toan tính gì vậy?’
Chắc chắn có mưu đồ.
☾ À, chính trị! Món ăn sống động nhất của đời người. ☽
☾ Nhưng nếu chúng ta lùi bước thì chẳng khác gì xem phim tài liệu. Chúng ta không thể làm thế! Đi thôi, anh Hươu! ☽
Haiz.
Tôi tưởng gặp người mới sẽ đổi gió, ai ngờ vẫn phải căng não như thường…
‘Chà, vậy là không có lựa chọn rồi.’
Tôi nở nụ cười với Kang Yihak.
“Được thôi.”
“...!”
“Đi dạo ngó hàng cũng vui mà.”
“Ồ! Anh hiểu ý em quá rồi, Giám sát viên! Em biết ngay anh sẽ đồng ý mà!”
“Ừ.”
Rồi tôi lặng lẽ đưa tay chỉ vào một cửa tiệm quen thuộc đến rùng mình.
========================
「Hồ Sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc — Chuyện Ma
[Cửa Hàng Thịt Tươi]
Mô tả:
Một cửa tiệm bày bán các bộ phận và nội tạng người còn sống.
Nhận diện dễ dàng nhờ ánh đèn đỏ - xanh lập lòe, và chủ tiệm mặc tạp dề dính máu, ngồi vắt chân trước cửa kính.
========================
“...”
“...”
“Hàng hóa trông ổn đấy. Vào thôi.”
Tôi bước một bước về phía cửa hàng thịt.
“...?!”
Đây chính là lý do vì sao có câu ‘đừng cãi lẽ với kẻ điên’…!