Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!
Chương 208: Chiếc Taxi Kỳ Diệu
Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta! thuộc thể loại Linh Dị, chương 208 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Từ ngoài cửa chính của cửa hàng, chiếc taxi huyền thoại đã gọi chúng tôi.
Két- két-
Nếu chúng tôi bước lên xe và làm theo chỉ dẫn, nhất định sẽ đến được ga Seoul…
Vấn đề là làm sao để lên được chiếc taxi đó.
‘Nó đang đậu ngoài cửa chính của cửa hàng.’
Chính vì thế tôi mới chọn một cửa hàng có lối ra vào phía trước, bởi những ngõ hẻm của Khu Hẻm Của Cái Chết quá chật hẹp, taxi không thể nào vào đỗ được.
‘Nghĩa là, để vẫy xe và lên taxi, chúng tôi phải bước ra ngoài cửa chính…’
Nhưng không ai biết được bên ngoài cánh cửa ấy là gì, hay liệu tôi và Lee Jaheon có thể bình an trở về hay không.
Vì thế, tôi đã chuẩn bị một biện pháp phòng ngừa.
Bằng chính món đồ của cửa hàng này.
‘Dù gì mình cũng định ghé qua đây, mà nó lại có cửa chính nữa. Một công đôi chuyện.’
Tôi nuốt nước bọt.
“Đội trưởng, tiến hành kế hoạch đi.”
“Ừ.”
Lee Jaheon thò tay vào túi giấy, xé toạc lớp bọc ngoài.
Bên cạnh đôi tất len ấm áp, một cuộn chỉ đỏ nhỏ lăn ra.
Có lẽ là quà tặng kèm của cửa hàng (chắc để vá tất), nhưng giờ nó sẽ có tác dụng khác.
“Bắt đầu đi.”
Tránh ánh mắt của chủ cửa hàng, tôi tháo đầu cuộn chỉ ra và buộc chặt vào chân tủ trưng bày.
Sau đó, tôi chia cuộn chỉ làm hai, một nửa đưa cho Lee Jaheon, còn tôi giữ một nửa.
Dù hơi vướng víu khi di chuyển, nhưng cầm chắc sợi chỉ vẫn là cách an toàn nhất.
“Đi thôi.”
“Ừ.”
Tôi vừa nhả chỉ vừa quay lưng về phía cánh cửa kính mờ, rồi bước lùi lại…
Ngay khi lưng chạm vào kính, tôi lần tay tìm chốt cửa phía dưới.
Cạch.
Cánh cửa bật mở, gió ùa vào.
Và tiếng kèn xe chói tai vang lên.
Két- két-
Đừng quay lại.
Bước cùng nhịp với Lee Jaheon, tôi tiếp tục đi lùi.
May mà tôi có một hướng dẫn viên đáng tin cậy làm ‘đôi mắt’ thay mình.
☾ Cứ đi lùi như thế, bạn ơi! Ban đêm ít người qua lại lắm. ☽
…Người qua lại? Không, đừng nghĩ đến.
Tôi cố gắng chỉ nhìn vào bên trong cửa hàng, không dám liếc sang bóng tối xung quanh.
Sợi chỉ đỏ nối tôi với cửa hàng là chiếc phao cứu sinh, là sợi dây níu tôi lại với Khu Hẻm Của Cái Chết.
‘Chừng nào còn giữ được sợi này, tôi chưa bị tính là mất tích!’
Từ từ, vững chãi, không vội vã, tôi tiếp tục bước…
Cộp.
Tôi va phải thứ gì đó.
Két- két-
…Chiếc taxi.
Tiếng kèn xe rung lên trong khoang khiến cả người tôi giật mình.
Tôi đưa tay ra sau, lần theo bề mặt láng mịn của xe.
☾ Lệch sang trái một chút. ☽
Tay tôi điều chỉnh theo chỉ dẫn và chạm vào một cái rãnh nhỏ.
‘Tay nắm cửa.’
Tôi kéo tay nắm và lách vào trong xe.
Không kịp ngắm nghía nội thất hiện đại, tôi trượt sang ghế bên để nhường chỗ cho Lee Jaheon.
Anh ấy bước vào theo tôi, ném nửa cuộn chỉ còn lại ra ngoài, rồi đóng sập cửa.
Cả chuỗi hành động diễn ra chỉ trong nháy mắt.
RẦM-
“...”
Tôi ngẩng đầu lên.
Ghế lái là một người đàn ông mặc đồng phục chỉnh tề đến rợn người, chiếc mũ lưỡi trai đen được đội trên đầu anh ta.
“Xin chú cho chúng tôi đến ga Seoul.”
...
[Thời gian dự kiến: 43 phút.]
Chiếc taxi lướt đi êm như trượt trên mặt nước.
‘Phù…’
Tôi tựa người vào ghế, thở phào nhẹ nhõm.
Thành công rồi. Ít nhất là cho đến giờ vẫn vậy.
‘Chúng tôi vừa chuyển sang một truyền thuyết đô thị khác… thành công.’
Tất nhiên, vì chiếc taxi này chính là một huyền thoại đô thị, tôi không thể chủ quan.
Tôi lập tức lục lại trí nhớ về nội dung wiki liên quan.
[Taxi Địa Ngục] - một huyền thoại đô thị nổi tiếng, chỉ nghe tên thôi cũng đủ thấy rùng mình.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma
[Taxi Địa Ngục]:
Mô tả:
Chiếc xe của dịch vụ này thường được miêu tả là một chiếc sedan hạng sang màu đen, xuất xứ Đức.
Dù mẫu xe thay đổi theo từng lần, nhưng dấu hiệu nhận biết luôn là:
- Biển taxi màu đỏ như máu.
- Và cây thánh giá ngược bằng vàng treo dưới gương chiếu hậu.
========================
Tôi liếc nhìn gương xe.
…Kia rồi. Cây thánh giá vàng lắc lư đầy ám ảnh.
Xác nhận.
‘May quá…’
Dù mọi thứ đang đi đúng kế hoạch, nhưng cơn căng thẳng vẫn bò rần rần dọc sống lưng tôi.
Có lẽ vì không gian chật hẹp trong xe chăng? Hay bởi cảm giác bị nhốt trong một huyền thoại đô thị không lối thoát, nên tôi mới nghĩ như vậy?
Tích, tích.
Số trên đồng hồ tính cước bắt đầu nhảy.
[10,000]
[10,100]
[10,200]
Quá nhanh.
“Chú tài xế ạ.”
Tôi phải mở miệng thật nhanh.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma
[Taxi Địa Ngục]:
Mô tả:
Càng mất hứng với hành khách, tài xế sẽ lái càng nhanh, và đồng hồ tính cước cũng tăng với tốc độ chóng mặt.
========================
Và khi đồng hồ tăng…
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma
[Taxi Địa Ngục]:
Mô tả:
Hành khách sẽ bị dính lời nguyền tương đương với số tiền hiển thị khi xuống xe.
========================
Đúng rồi.
Chiếc taxi này không lấy tiền, nó tính phí bằng lời nguyền.
Nói chính xác thì phí xe còn đáng sợ hơn cả ‘lời nguyền’, nó là ‘sự xui xẻo bị thao túng bởi lực siêu nhiên’.
Tuy nhiên, nếu giữ được hứng thú của tài xế và xe chạy chậm thì đồng hồ sẽ nhảy chậm, và mức ‘xui xẻo’ nhận phải khi xuống sẽ nhẹ hơn, đủ để hành khách còn sống.
Ngược lại…
‘Nếu chiếc taxi đang chạy như điên, bạn sẽ dính ngay lời nguyền không gượng dậy nổi.’
Cho dù chiếc taxi có chạy nhanh đến đâu, nó cũng không bao giờ đến sớm.
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma
[Taxi Địa Ngục]:
Mô tả:
Dù xe có chạy nhanh cỡ nào, nó luôn đến đúng giờ.
========================
Thời gian của tôi là 43 phút.
Tôi phải giữ tài xế bận tâm đến mình suốt 43 phút đó.
‘Xe tăng tốc sẽ gia tăng nguy cơ xảy ra hiện tượng siêu nhiên trong xe, như kính tự vỡ... mấy vụ này ghi nhận đầy trong tài liệu rồi.’
Tôi không định trải nghiệm cảnh đó đâu.
May mắn thay, tôi đã đọc hết mọi bản ghi chép và biết những chủ đề nào có thể khiến tài xế thấy thú vị.
Vấn đề là gì?
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma
[Taxi Địa Ngục]:
Mô tả:
Chiếc taxi này có bốn tài xế làm việc theo ca, và gọi nhau bằng số.
Dù trông y hệt nhau, nhưng họ có thể được phân biệt thông qua cuộc đối thoại. Mỗi tài xế có gu nói chuyện riêng biệt, tạo nên chủ đề trò chuyện và trải nghiệm cho dịch vụ.
========================
Do họ trông y hệt nên bạn sẽ khó phân biệt ai với ai. Và nếu bạn hỏi thẳng “Chú là số mấy?”, thì sẽ bị đá khỏi xe ngay lập tức.
‘Mà bị đá ra giữa chừng thì đương nhiên là mất tích rồi…’
Cho nên cách duy nhất là từ từ nhận diện qua hội thoại là –
========================
「Hồ sơ Về Những Bí Ẩn Trong Bóng Tối」: Công ty Daydream Inc: Chuyện Ma
Chủ đề của các tài xế:
- Số 1: Olympic, bầu cử, thú cưng, game, mạng xã hội.
- Số 2: Chiến tranh, mafia, phim hành động, huyền thoại ma cà rồng, súng ống.
- Số 3: Ẩm thực cao cấp, nông nghiệp, khủng hoảng kinh tế, du lịch ổ chuột, hàng hiệu.
- Số 4: Thế giới bên kia, trải nghiệm tôn giáo, đại dịch, thảm sát, ███.
========================
Đó chính là những chủ đề yêu thích của từng tài xế trong hồ sơ.
Chiến thuật tiêu chuẩn là thăm dò, xem mình đang đi với số mấy qua vài câu mở đầu.
Còn nếu có kiến thức như tôi từ đống hồ sơ, thì chúng ta vẫn còn một cách khác.
Một phương hướng giao tiếp để xuống xe trong tình trạng tốt nhất.
[Anh hành khách à.]
“...”
Câu hỏi đầu tiên xuất hiện.
Từ ghế trước, giọng nói trầm thấp, pha chút giễu cợt vang lên từ phía tài xế đang cầm lái…
[Ngày hôm nay của anh thế nào?]