Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!
Chương 5: Trạm Hân Hoan
Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta! thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôi trời, suýt nữa tôi quên bắt tay cậu ta luôn rồi.
Chắc các bạn đang tò mò không biết Baek Saheon là ai đúng không?
'Mình không ngờ lại gặp được một nhân vật then chốt sớm như thế này.'
========================
「Hồ sơ Chốn Tối」: Công ty Daydream Inc
Thành viên:
Baek Saheon
Chức vụ hiện tại:
Nhân viên
Chức vụ trước đây:
Trưởng phòng
Tổng số truyện tham gia: 106. Trong đó, cậu ta có 17 tác phẩm được đăng trên wiki.
Biệt danh:
Viper[note65746]
========================
Nói tóm lại, Baek Saheon là một trong những trụ cột của「Hồ sơ Chốn Tối」.
Tôi ngẩng đầu nhìn chàng trai tóc xoăn có vẻ khá nhút nhát, rồi thở dài.
'Người này... đúng là Baek Saheon đây sao?'
Cậu ta hoàn toàn khác so với hình dung của tôi.
Dù vậy, tôi vẫn cảm thấy có chút gì đó lạ lùng khi gặp một nhân vật trong truyện ma bằng xương bằng thịt.
Ngay lúc đó, cô gái tóc ngắn vốn đã nói chuyện ma giống như thế, cũng giơ tay ra.
"Trong tình huống nguy cấp thế này, chúng ta nên đoàn kết chứ? Tôi là Go Yeongeun."
Một cái tên lạ. Và với bất kỳ cái tên xa lạ nào, nhân vật đó chỉ có hai kết cục:
Một là cô ấy sẽ thoát khỏi truyện ma với mức độ nhẹ nhàng…
Hoặc hai là cô ấy chết thảm.
'Thôi rồi, Lượm à...'
Có thể do tôi nhầm lẫn, đôi khi nhân vật không dùng tên thật mà dùng biệt danh. Nhưng nếu vậy, tính cách của họ thường đặc biệt đến mức tôi có thể nhận ra ngay.
Nghĩ vậy, cảm giác bất an lại dâng lên.
Gạt bỏ suy nghĩ ấy, tôi cố kìm nén lo lắng và giới thiệu: "Kim Soleum, tên tôi đây."
Sau vài cái bắt tay, cả ba cùng ngồi xuống ghế tàu điện ngầm tiếp tục trò chuyện.
Trong khi đó, những hành khách khác bắt đầu chia thành từng nhóm nhỏ.
"Ê, nhóm kia đang cố liên lạc với toa trước phải không?"
"Chắc thế."
Trong truyện ma này, việc di chuyển giữa các toa là không thể.
Nhóm bên kia bỏ cuộc, ra dấu thất bại.
"Chúng ta phải làm gì đây? Chẳng thể liên lạc với toa trước, và hình như các toa khác đang xảy ra xô xát..."
Khi bầu không khí căng thẳng dần, một thông báo vang lên. Lần này, thông báo có một từ khóa khác biệt.
【Điểm dừng tiếp theo - Trạm Hân Hoan.】
"Ồ, Trạm Hân Hoan à?"
Cả nhóm bỗng im bặt.
"Hân Hoan?"
"Nghe có vẻ... an toàn nhỉ?"
Không.
'Làm ơn, mọi người đừng có suy nghĩ ngây thơ như vậy nữa! Đó là lúc để ngắm gà khỏa thân cả lũ đấy...!'
Tôi nghiến răng, nhớ lại những hồ sơ mà mình đã đọc.
Trong truyện ma này, điều đầu tiên là không ga nào trùng tên.
Họ không thể phân biệt nhánh ga nào giống nhau, cũng chẳng có manh mối nào kiểu 'hãy xuống ga này' hay 'ga này là câu trả lời'.
'Nhưng mình vẫn có thể tìm ra dấu hiệu chung qua hồ sơ.'
========================
Hồ sơ Chốn Tối: Truyện Ma - [Chào Mừng Đến Với Abyss Transpo]
3.2
Hồ sơ gồm 56 mục:
1-
Thông tin nhà ga mang tên màu sắc như Đỏ, Vàng, Lam.
Số người sống sót: 2
(Thí nghiệm: Trạm Lam[note65748])
2
- Thông tin nhà ga mang tên bộ phận cơ thể như Cánh Tay Trái, Giác Mạc, Tim.
Số người sống sót: 0
(Thí nghiệm: Trạm Ốc Tai[note65747])
3
- Thông tin nhà ga mang tên sát nhân như ■■, ■■■■, ■■■.
Số người sống sót: 12
(Thí nghiệm: Trạm ■■■■)
4
- Thông tin nhà ga mang tên năm như 2008, 2012, 2016.
Số người sống sót: 0
(Thí nghiệm: Trạm 2024)
5
- Thông tin nhà ga mang tên bệnh tật như Hen Suyễn, Đột Quỵ, Glaucoma.
Số người sống sót: 3
(Thí nghiệm: Trạm Cảm Lạnh)
[...Xem thêm]
========================
Hiểu chưa?
Dù có 56 thí nghiệm được ghi lại, họ vẫn chẳng thể tìm ra mối liên hệ hay cách thoát thân nào.
Chưa kịp nghĩ thêm, mọi người đã chuẩn bị xuống hết tại Trạm Hân Hoan.
【Cửa bên trái sẽ đóng sau 30 giây.】
Quả đúng với cái tên, Trạm Hân Hoan sáng sủa và dễ chịu. Nhưng sự sáng sủa ấy không đem lại cảm giác an toàn, mà giống như lớp vỏ bóng loáng che giấu sự thật kinh khủng bên dưới.
'Xong rồi.'
Nhưng với những người khác, Trạm Hân Hoan giống như nhà ga mới mở giữa trung tâm thành phố, sàn sạch sẽ và sáng bóng. Chỉ vậy thôi, tôi đã thấy mọi người muốn xuống tàu.
"Ê, chỗ đứng cũng được đấy nhỉ?"
"Ch-chúng ta có nên xuống và tìm sự giúp đỡ không? Nơi này trông an toàn mà..."
Đám đông tụ tập gần cửa, hào hứng nhìn ra ngoài.
Không được!
'Đứng yên ở đó đi, mọi người!'
Tim tôi đập thình thịch khi cơ hội sống sót dần biến mất. Làm ơn, bình tĩnh lại đi.
'Chết tiệt.'
Cuối cùng, tôi chạy ra chắn cửa.
“……!"
"Chuyện gì thế?"
"Ê, chờ đã."
【Cửa đang mở】
"Anh chắc chứ?"
"Gì vậy...?"
"Anh có chắc không?", Go Yeongeun hỏi tôi.
"Chắc! À, ý tôi là... tại sao mọi người nghĩ trạm này an toàn? Có ai có lý luận hay không?", vừa nói, tôi né tránh ánh mắt của họ.
"Ừ thì tôi tin đây là truyện ma, giống như hầu hết mọi người ở đây."
Go Yeongeun, người trở thành tâm điểm chú ý nhờ chuyện với tôi, tỏ vẻ e dè nhưng không rút lại ý kiến.
【Cửa sẽ đóng sau 30 giây. Khi cửa đóng, không thể mở lại.】
"Nhưng cô đã từng thấy chuyện tốt đẹp nhờ may mắn trong truyện ma hay phim kinh dị chưa?"
"...Chưa, nhưng—"
"Liệu mọi người có thể đánh cược mạng sống khi không có lý luận hay giả thuyết chính xác không?"
Đám đông im lặng vài giây, rồi ai đó tức giận hét: "Thế mày có gì?"
"Ờ đúng rồi, thằng này toàn nói linh tinh không?"
"Trời má, biến đi cho tao! Lập luận cc gì? Đây là trò đố vui à? Có ai đưa gợi ý hay mẹo chưa?"
"Có."
"...?"
"Tôi sắp nói đây."
Hít một hơi sâu, tôi chỉ lên màn hình điện tử của tàu, nơi được gắn chung với loa.
"Các thông báo chính là gợi ý."
【Xin hãy chú ý nghe thông báo để có chuyến đi thoải mái đến điểm dừng cuối.】
Ngay từ đầu, các thông báo đã tử tế gợi ý cho chúng tôi.
"Họ luôn bảo chúng ta nghe theo thông báo phải không? Gợi ý của họ rõ ràng mà."
Tôi nghĩ thế, và theo dõi thông báo tiếp theo.
【Hành khách đến Trạm Hân Hoan, vui lòng xuống tàu theo hướng dẫn.】
"Có ai xuống Trạm Hân Hoan không?"
"..."
"..."
Mọi người đứng im.
"Tên ga nghe tích cực đúng không?"
"Hân Hoan, như kiểu hưởng thụ cuộc đời, ai cũng mong sống như thế phải không..."
"Vậy đích đến của mọi người là Trạm Hân Hoan phải không?"
"..."
"..."
Hầu hết đều cảm nhận sự bất thường, nhưng vẫn có người tức giận với tôi.
"Thế cái 'đích đến' mày nói có thật không? Sao mày cứ ra vẻ biết tuốt mà chẳng biết gì?"
"Nếu tụi tao có chuyện, mày có chịu trách nhiệm không? Mày dám nhận hậu quả không?"
Chịu trách nhiệm ư?
"Có."
"...!"
"H-hả?"
"Tôi sẽ chịu mọi hậu quả."
Câu trả lời rõ ràng. Tôi vốn không định trốn một mình, nếu tôi để họ xuống Trạm Hân Hoan, đó chắc chắn là câu trả lời sai.
Và tôi không đời nào chọn như vậy.
Nhưng vì không ai ngờ tôi lại nói thế, họ đứng im lặng.