Trưởng tỷ qua đời, ta bước vào cung cấm, trở thành kế hậu được phong lập.
Hoàng đế nhìn ta, giọng trầm ấm: "Chọn một vị hoàng tử để nhận nuôi, danh chính ngôn thuận làm con mình."
Khi ngón tay ta nhẹ chạm vào vai Tam hoàng tử – trước mắt hiện ra cảnh máu nhuộm cung đình. Hắn đăng cơ, tay nhuốm máu nhà ta, rồi chính tay đâm xuyên tim ta giữa điện rực lửa.
Khi tay chạm đến Cửu hoàng tử – một kiếp sống sống không bằng chết hiện ra: ta bị ép giả tử, giam lỏng trong cung lâu đài lạnh lẽo, trở thành "yêu phi" bị thiên hạ nguyền rủa, sống trong cô độc và oan khuất đến tận hơi thở cuối cùng.
Ta lặng người, ngón tay còn vương hơi lạnh của vận mệnh.
Chọn một con đường… hay tự tay xé nát cả hai?
Truyện Đề Cử






