Phiên Ngoại – Nếu Moose Biến Thành Tàng Thi

Tra Công Cải Tạo, BE Chuyển HE

Phiên Ngoại – Nếu Moose Biến Thành Tàng Thi

Tra Công Cải Tạo, BE Chuyển HE thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Moose không chịu nghe Aks phủ nhận mình.
Dù anh không cần phải cảm động đến mức yêu cậu hơn, ít nhất cũng đừng phủ định những gì cậu đã làm.
“Chuyện nên hay không nên làm, chỉ mình em mới có quyền quyết định.”
Cậu không thể đứng nhìn người mình yêu chết đi.
Huống hồ…
“Anh có thể dùng tinh hạch hệ tinh thần để cứu đồng đội bị nhiễm bệnh. Vậy tại sao em lại không thể dùng tinh hạch của chính mình để cứu anh? Lẽ nào tình cảm giữa chúng ta còn không bằng tình đồng đội sao?”
Giọng Moose chợt sắc lạnh, mang theo chút chua xót.
Thực ra, cậu không muốn nhắc đến chuyện này.
Cậu biết Aks yêu mình, và chỉ yêu mình.
Nhưng nếu Aks có thể làm hết mình vì một người đồng đội bình thường, thì tại sao lại không thể tin vào tình cảm sâu nặng mà cậu dành cho anh lúc này?
“Đó hoàn toàn là hai chuyện khác nhau! Em đã cho đi tinh hạch của chính mình – dị năng của em!”
Aks cúi đầu, tay run rẩy đặt lên ngực trái.
Với một dị năng giả, tinh hạch và dị năng chính là mạng sống.
Hành động của Moose chẳng khác nào dùng sinh mệnh của cậu để đổi lấy mạng sống của anh.
Những lời ấy càng khiến Aks nhớ lại…
Moose từng trao tinh hạch cho anh, giao cả sinh mệnh và tương lai vào tay anh. Thế nhưng, anh lại từng đưa chính tinh hạch mà Moose cần thiết cho người khác.
Lúc ấy, Moose đã thất vọng đến mức nào?
Anh đã phụ tấm lòng yêu thương tuyệt đối của cậu.
Moose từng yêu anh đến mức bất chấp tất cả, dùng chính tinh hạch và tương lai của mình để cứu sống anh.
Mà anh thì hoàn toàn không hay biết, thậm chí còn làm tổn thương tình cảm ấy.
Trái tim Aks đau như bị dao cắt, nỗi đau lan khắp cơ thể khiến anh run rẩy không ngừng.
Bàn tay anh siết chặt ngực, ngón tay bấm sâu vào da thịt, máu rỉ ra từng giọt.
“Aks!”
Moose hoảng hốt, vội vàng túm lấy tay anh, ngăn anh tiếp tục tự làm hại mình.
Chứng tự ngược lại phát tác rồi sao?
“Aks, tỉnh táo lại đi!”
Aks ngẩng lên, ánh mắt đỏ ngầu, đầy tơ máu, nhưng trong đó chỉ có bóng dáng lo lắng của Moose.
Cơ thể anh đau đớn đến tột cùng, nhưng tâm trí lại chưa bao giờ tỉnh táo đến vậy.
Anh biết rõ mình phải làm gì.
Anh phải trả lại tương lai mà mình đã chiếm đoạt – thứ vốn thuộc về Moose.
“Anh rất tỉnh táo, Sese. Em lùi lại một chút, đừng để dính máu bẩn quần áo.”
Lùi lại?
Đừng để bẩn quần áo?
Họ đang ở trên giường, trong phòng ngủ, làm gì có thứ gì bẩn được?
Moose nhìn thấy máu nhỏ từ chỗ ngón tay Aks ấn sâu vào ngực, bỗng chốc hiểu ra.
“Không! Anh điên rồi sao? Tinh hạch nằm ngay trên tim, lấy ra anh sẽ chết!”
“Không đâu. Anh có dị năng cường hóa cơ thể và khả năng hồi phục. Anh sẽ tự lành trước khi nguy đến tính mạng.”
Aks nhìn cậu chăm chú, ánh mắt nghiêm túc, giọng trầm tĩnh, lý giải rằng việc lấy tinh hạch ra sẽ không khiến anh chết.
Moose tức đến mức điên lên.
Nhưng cậu nghĩ, người thực sự điên là Aks.
“Em không cần tinh hạch nào cả, anh đừng tự ý quyết định!”
Cậu giận đến nỗi không thể nói thành câu.
“Anh nghĩ trả lại tinh hạch là xong nợ sao? Anh nghĩ như vậy là có thể cắt đứt mọi thứ với em à?”
Ánh mắt Aks chùng xuống, đầy đau đớn.
Sao anh có thể nghĩ đến việc rời xa Moose?
Mọi thứ anh nợ cậu, cả đời này cũng không trả hết.
Không phải chỉ cần lấy lại tinh hạch rồi trả lại sau bốn, năm năm là xong.
Một tinh hạch cứu mạng khi cận kề cái chết, với một tinh hạch được hoàn trả khi mọi chuyện đã ổn – làm sao có thể so sánh?
Anh không bao giờ trả hết được.
Nhưng không trả hết không có nghĩa là không làm gì cả.
“Sese, em cần dị năng. Em luôn muốn có lại dị năng.”
Aks nhìn Moose, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết.
“Không… không phải vậy.”
Moose lắc đầu theo phản xạ.
Cậu thật sự muốn có dị năng trở lại, nhưng không phải bằng cách này.
Cậu chưa từng nghĩ đến việc lấy lại tinh hạch từ cơ thể Aks, dù rằng tinh hạch ấy ngày đêm gọi mời, hấp dẫn cậu.
Nó khao khát quay về, nhưng cậu chưa từng đồng ý.
Ngay cả lúc trước, cậu cũng đã từ chối.
Moose chợt nhớ ra: khi cậu từ chối dị năng tinh thần trong lòng, chính tinh thần ấy đã truyền suy nghĩ của cậu vào tâm trí Aks.
Dị năng tinh thần biết cậu sẽ không lấy lại nó, nên đã chọn cách phơi bày tất cả với Aks.
Cậu bị chính dị năng cũ của mình lừa.
Nhưng đúng lúc ấy, Moose mơ hồ nhận ra điều gì đó.
Từ khi tỉnh lại sau trạng thái ‘tàng thi vô tri’, cậu đã có sự liên kết với dị năng tinh thần.
Và giờ đây, mối liên kết ấy trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Khoan đã, hình như em có thể…”
Moose vừa giữ chặt tay Aks, ngăn anh tự làm tổn thương, vừa tập trung tìm kiếm sợi dây liên kết với dị năng tinh thần.
[Em có thể sử dụng dị năng tinh thần.]
Tư duy của Moose truyền thẳng vào tâm trí Aks qua liên kết tinh thần.
Aks ngẩng lên, kinh ngạc, ánh mắt chạm vào Moose.
Thành công rồi!
Moose vui mừng khôn xiết.
“Anh thấy không, em không cần lấy lại tinh hạch, vẫn có thể dùng dị năng.”
Cậu hớn hở.
“Chỉ cần anh ở bên em, em có thể dùng liên kết tinh thần để điều khiển dị năng của anh.”
Vậy thì không cần phải lấy tinh hạch ra nữa.
Cuối cùng cũng tìm ra cách, Moose cười rạng rỡ nhìn Aks.
“Anh sẽ luôn ở bên em, đúng không?”
“Tất nhiên…”
Aks vẫn còn choáng váng, chưa hiểu hết chuyện gì vừa xảy ra.
Nhưng anh thực sự nghe được giọng nói trong đầu của Moose.
Anh cảm nhận được cậu đang điều khiển dị năng trong cơ thể mình.
Moose có thể dùng liên kết duy nhất giữa họ để mượn dị năng.
Cách này… dường như cũng ổn.
Aks bắt đầu lay động.
Anh vẫn nghĩ trả lại tinh hạch là cách tốt nhất.
Vì nó vốn thuộc về Moose, đáng lẽ phải ở với cậu.
Nhưng Moose không chấp nhận.
Nếu anh làm trái ý cậu, chỉ khiến cậu thêm sợ hãi.
Còn như hiện tại – cũng không đến nỗi tệ.
Dù sao thì anh sẽ luôn bên cạnh Moose, bảo vệ cậu…
“Vậy thì không còn vấn đề gì. Chỉ cần anh ở bên em, em có thể dùng dị năng, và anh cũng có thể bảo vệ em.”
Moose ngước lên, ánh mắt đỏ rực long lanh như ngọn lửa nhỏ.
Aks đối diện với ánh mắt ấy, sắc đỏ như gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí, dập tắt mọi ảo tưởng, khiến anh bừng tỉnh.
Không, anh không bảo vệ được Moose.
Anh đã không bảo vệ tốt cho cậu.
Chính sự lơ là của anh khiến Moose bị tàng thi tấn công, để cậu ‘chết’ ngay trước mắt mình.
Làm sao anh dám tin mình có thể bảo vệ cậu?
“Xin lỗi.”
Aks khẽ nói.
Moose không hiểu vì sao anh xin lỗi.
Vì chuyện tinh hạch?
“Không có gì quan trọng hơn anh.” Moose đáp.
Aks sững người nhìn cậu.
Trước khi thấy ký ức của Moose, anh chưa từng nghĩ cậu yêu mình đến thế.
Ngay cả khi đã thấy, anh vẫn cho rằng tình yêu ấy đã thuộc về quá khứ.
Rằng sau khi anh phụ cậu, tình cảm ấy đã tan biến.
Lẽ ra nó phải tan.
Nhưng Moose lại nói – không có gì quan trọng hơn anh.
Đến tận bây giờ, cậu vẫn yêu anh sâu đậm.
Còn với anh, cũng không có gì quan trọng hơn Moose.
Thế mà anh lại một lần nữa định phụ tình yêu tha thiết mà anh khao khát bấy lâu.
Đôi mắt Aks đỏ hoe, cảm giác nóng rát nơi khoé mắt. Anh cố kìm nén, không để rơi lệ.
“Xin lỗi.”
Anh lại nói, đồng thời nhẹ nhàng đẩy Moose ra sau.
Moose chợt hiểu ra điều gì đó, vội lao tới nắm tay Aks, nhưng những cây thực vật biến dị từ bốn phía bùng lên, quấn chặt lấy cậu.
Các dây leo dệt thành một bức tường dày đặc, ngăn cách hoàn toàn giữa hai người.
Mùi máu tanh ngọt lịm bất ngờ lan tỏa khắp phòng.
Mùi hương ấy khiến Moose choáng váng, bản năng tàng thi thúc giục cậu lao tới.
Nhưng ngay lập tức, nỗi sợ và hoảng loạn trỗi dậy, đè nén cơn đói.
Moose bừng tỉnh.
Cậu không muốn tin vào suy nghĩ trong đầu, nhưng tất cả đều dẫn đến một sự thật không thể chối bỏ.
“Aks!!!”
Moose gần như mất trí, điên cuồng lao tới.
Những dây leo không dám làm cậu tổn thương, chỉ buông lỏng, để cậu lao thẳng vào bức tường dây leo.
Nó cứng như tường thành, không lay chuyển.
Rồi lại lan rộng sang hai bên, bịt kín mọi lối thoát, chia đôi căn phòng.
“Aks, anh không thể làm vậy… Em sẽ hận anh! Em sẽ thật sự hận anh!”
Moose quỵ xuống, cào xé và giật mạnh những sợi dây leo.
Bỗng nhiên, bức tường mở ra một lỗ lớn. Moose lao tới – và được đỡ lấy.
Là tay Aks.
Moose ngẩng đầu mơ màng, chỉ thấy áo sơ mi của Aks loang lổ máu đỏ, khiến cậu choáng váng đến mức đầu óc quay cuồng.
Aks mím môi, căng người giữ khoảng cách, dùng tay sạch đỡ Moose, không dám để cậu chạm vào.
Moose cố kìm cơn choáng, hất tay anh ra rồi lao tới, xé toạc áo ngoài Aks đang cố che giấu.
Dưới lớp áo, từ ngực xuống eo là một mảng đỏ thẫm, máu chảy dài, thấm vào quần.
Nhưng làn da lại hoàn toàn nguyên vẹn, như thể đang cố che giấu điều gì đó.
Mùi máu nồng nặc k*ch th*ch mọi giác quan của Moose, khiến cậu bật khóc không ngừng.
“Em hận anh… em hận anh…”
Aks im lặng lâu, rồi cố gắng đưa tay trái còn sạch lên, nhẹ nhàng ôm cậu.
Anh đã lường trước điều này từ lâu.
Ngay từ lúc bất chấp ý nguyện của Moose mà hành động, anh đã biết hậu quả sẽ ra sao.
Nhưng với anh, sự an toàn của Moose quan trọng hơn tất cả – hơn cả tình yêu cậu dành cho anh.
Anh không tin mình có thể bảo vệ Moose.
Thay vì trông cậy vào anh, cậu cần có năng lực tự vệ.
Aks biết hành động này sẽ làm tổn thương Moose.
Cậu sẽ đau khổ, nhưng rồi sẽ vượt qua, trưởng thành và mạnh mẽ hơn.
Cậu sẽ không còn là dây tơ hồng yếu đuối, mà sẽ trở thành cây bạch dương kiên cường, vươn mình dưới ánh nắng.
Còn anh – người phụ bạc cậu – rồi sẽ bị lãng quên, không còn là dấu vết trong cuộc đời rực rỡ ấy.
Aks nhẹ nhàng nắm cổ tay Moose, đặt viên tinh hạch trong suốt lên đó.
Moose cảm nhận được, giật tay ra.
Nhiệt lượng bùng lên, ánh sáng trắng chói lòa.
Khi ánh sáng tan, căn phòng chìm vào im lặng.
Moose cúi đầu, nhìn vết sẹo mờ trên cổ tay, im lặng.
Aks đưa tay định an ủi, nhưng dừng lại khi thấy vai cậu khẽ run – biểu hiện của sự kháng cự.
Anh lặng lẽ rút tay về.
“Ra ngoài.”
Moose khàn khẽ: “Em không muốn nhìn thấy anh.”
Aks dừng lại, từ từ lê đôi chân tê cứng, lặng lẽ đứng dậy.
Vừa rời giường, anh bị cơn choáng đánh úp, tứ chi lạnh buốt, mềm nhũn vì mất máu.
Anh chống tay lên tường, đứng yên một lúc rồi cố bước ra ngoài.
Moose bỗng quay đầu, cắn môi, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Aks.
Với sức mạnh tinh thần vừa lấy lại, cậu cảm nhận rõ cảm xúc của Aks – sự buông xuôi, nỗi đau, và cái chết lặng như đang bước tới tận cùng.
“Đứng lại! Anh quay lại đây!”
Moose hét lên.
Aks khựng lại, chậm rãi quay người, từng bước tiến về giường, đứng thẳng, im lặng chờ phán xét.
Nhìn gương mặt tái nhợt, Moose đau lòng.
Cậu muốn kéo anh lên giường.
Nhưng giường đầy máu, không thể nằm, lại còn làm dâng lên cảm giác đói khát kỳ lạ.
Moose bước xuống, nắm tay Aks, kéo anh ra ngoài.
Làn da lạnh đến đáng sợ khiến cậu khựng lại.
Nói gì mà ‘có dị năng trị liệu nên sẽ ổn’, vậy mà thân nhiệt xuống đến mức này – ngay cả một tàng thi như cậu cũng thấy lạnh.
Aks vẫn cố tỏ ra bình thường, khiến Moose vừa giận vừa xót. Cậu muốn hét lên, mắng anh một trận.
Nhưng khi nhìn vào ánh mắt u ám, im lặng của Aks, cậu biết anh sẽ không cãi lại. Anh sẽ chỉ im lặng chịu đựng mọi thứ.
Moose nghẹn ngào, quay lại ôm chặt lấy anh.
“Đây là lần cuối. Nếu anh dám làm thế này lần nữa, em nhất định sẽ không tha thứ.”
Aks đang trong cơn u mê do mất tinh hạch, mất một lúc lâu mới nhận ra – Moose đã tha thứ cho anh.
“Sese?”
Anh không tin, thử đưa tay ôm vai cậu – không bị đẩy ra.
Anh liền siết chặt hơn.
Mùi máu trong vòng tay khiến Moose vẫn còn tức giận, muốn đánh anh.
Nhưng nhìn Aks lúc này, có khi đánh một cái là ngất.
Đánh không đành, mắng cũng không nỡ.
Moose tức quá, cúi đầu cắn mạnh vào vai Aks.
Cắn chết anh cho xong!
__________________________________________
KẾT THÚC THẾ GIỚI 3!