Tra Công Cải Tạo, BE Chuyển HE
Phiên Ngoại – Tiếng Lòng
Tra Công Cải Tạo, BE Chuyển HE thuộc thể loại Linh Dị, chương 192 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tận thế, trong trung tâm thương mại.
Moose bị bầy tang thi vây kín. Cơn đau dạ dày hành hạ khiến mắt cậu tối sầm, cuối cùng kiệt sức ngã vật xuống đất.
Những tang thi gào thét lao tới.
[Dừng lại!]
Ngay khi Moose nghĩ mình sẽ chết, một giọng nói bất ngờ vang lên trong đầu.
Cùng lúc đó, đám tang thi đang xông tới bỗng khựng lại, đứng im ngay cách cậu một mét như thể bị ai đó bấm nút tạm dừng.
Chuyện gì đang xảy ra?
Moose mơ hồ ngẩng đầu. Tang thi ở quá gần, mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày vốn đã quặn lên nay càng thêm khó chịu. Cậu ôm ngực, khom người nôn khan.
[Lùi lại.]
[Rời khỏi trung tâm thương mại này.]
Giọng nói lại vang lên.
Ba con tang thi lập tức lùi bước, dần biến mất khỏi tầm mắt.
Hành động này… giống như dị năng tinh thần?!
Moose kinh ngạc ngước lên.
Chỉ thấy Aks – người mà cậu tưởng đã chết trong đám tang thi – đang đứng ở xa, đôi mắt đỏ lạnh lẽo dõi theo cậu, ánh mắt không chút cảm xúc.
"Aks…"
Moose cố gắng gượng dậy.
Nhưng thân thể đã tới giới hạn. Vừa đứng lên, mắt cậu tối sầm, cơ thể đổ sụp về phía trước.
[Cẩn thận!]
Trước khi hoàn toàn mất ý thức, cậu rơi vào một vòng tay lạnh giá.
[Nhẹ quá.]
[Sụt cân nhiều quá.]
[Mới có hai ngày mà đã thành ra thế này?]
[Khó khăn lắm mới dưỡng được chút thịt, giờ lại mất hết…]
Những lời thì thầm ngắt quãng vang lên trong đầu.
Ý thức Moose chìm nổi trong bóng tối, muốn nắm lấy điều gì đó, nhưng chỉ chạm vào thứ lạnh băng.
[Ngoan quá.]
[Quả nhiên khi ngủ trông vẫn dễ thương hơn…]
Ý thức cậu dần tỉnh táo, cố gắng mở mắt ra.
[Hỏng rồi! Em ấy sắp tỉnh rồi, đặt em ấy lên giường… Không kịp nữa.]
Cậu cảm nhận được mình bị đặt xuống nền đất lạnh, bàn tay đang nắm lấy cũng buông ra.
Cái lạnh đột ngột khiến Moose giật mình mở mắt.
Nhưng trước mặt chỉ là màn đêm đen đặc.
Xung quanh tối om, dù mở mắt hết cỡ cũng chẳng thấy gì.
Cậu không thể nhìn thấy.
Nhưng cậu biết Aks đang ở gần.
Moose dùng tay lần mò trên mặt đất.
Tay chạm phải vật thô ráp – là ghế sofa.
Dựa theo trực giác, cậu dò dẫm lên trên.
Chạm phải đôi chân dài, thẳng tắp, bọc trong chiếc quần cứng cáp.
Cảm giác lạnh lẽo.
[Sese…]
Moose tiếp tục trèo lên.
Thắt lưng, eo, ngực…
Tay cậu bỗng khựng lại.
Không có nhịp thở. Không có nhịp tim.
Hơi thở cậu nghẹn lại.
[Làm em ấy hoảng sợ rồi…]
[Phải làm sao đây…]
Moose vẫn tiếp tục sờ lên.
Đầu ngón tay lướt qua xương quai xanh, yết hầu, cằm, rồi dừng lại trên đôi môi lạnh lẽo.
Cậu gần như nằm đè cả người lên cơ thể lạnh giá của Aks trên ghế sofa.
Khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi ấm duy nhất trong không gian – là từ chính hơi thở của cậu.
Aks thực sự đã trở thành tang thi.
Hốc mắt Moose nóng rát. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
[Sese!]
Thân thể tưởng chừng đã chết dưới cậu bỗng cử động, khẽ ngả về phía cậu, nhưng dừng lại ngay trước khi chạm vào.
Trong bóng tối, Moose nâng khuôn mặt Aks – giờ đang nằm sát trong tầm tay – và đặt lên đó một nụ hôn.
Như thể đang hiến tế.
Hoặc như đang tìm đến cái chết.
Cậu chẳng còn muốn quan tâm điều gì nữa.
Cậu chỉ muốn cùng Aks chết đi.
Để Aks biến cậu thành tang thi.
Để Aks ăn thịt cậu.
Sao cũng được.
[Sese?!]
[Em, em điên rồi à?]
[Em có biết mình đang làm gì không, tôi…]
[Chết tiệt, phải dùng dị năng cách ly, hệ thủy, hệ không gian, còn nữa… Ưm, Sese.]
[Khoan đã, nhiệt độ. Phải nâng nhiệt độ lên.]
[Sese, ngọt quá.]
"……"
Chuyện này không giống như những gì Moose nghĩ.
Cậu chủ động dâng mình, muốn bị Aks ăn thịt.
Nhưng cuối cùng lại thành một nụ hôn sâu, kéo dài.
Tang thi Aks ôm chặt cậu, quấn quýt qua đôi môi và chiếc lưỡi.
Moose chỉ là con người, không thể nín thở lâu như tang thi – sinh vật vốn không cần hô hấp.
Cuối cùng, cậu thở hổn hển, tựa vào vai Aks, cố lấy lại nhịp thở.
Bàn tay Aks đặt nhẹ lên lưng cậu, vỗ về dịu dàng.
Moose không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Cậu đã tiếp xúc với nước bọt của Aks.
Mặt cậu nóng bừng, đầu choáng váng vì thiếu oxy.
Cảm giác ấy rất giống triệu chứng nhiễm virus.
Nhưng những lời vừa vang lên trong đầu khiến cậu nghi hoặc.
Nghĩ lại, âm thanh đó xuất hiện rất kỳ lạ.
Ban đầu cậu nghĩ Aks đang dùng dị năng tinh thần.
Nhưng càng về sau càng không giống.
Những lời thì thầm ấy giống như… tiếng lòng của Aks hơn.
Lẽ nào chính dị năng tinh thần đã gây ra điều này?
Nó đã truyền tải tiếng lòng của Aks đến với cậu.
Dị năng tinh thần là loại duy nhất Moose từng gặp có tính tự chủ.
Nó không ít lần dụ dỗ cậu, thể hiện sự chán ghét với Aks, muốn quay lại bên cậu.
Moose không biết liệu dị năng của người khác có hiện tượng tương tự không.
Tóm lại, với tư cách là một dị năng, nó quá thông minh.
[Sese không để ý tới mình nữa.]
[Mình làm chưa đủ tốt sao?]
[Rốt cuộc cũng không thể bằng được người sống…]
Moose khẽ nhíu mắt.
Aks rốt cuộc đang nghĩ gì vậy?
Cậu khiến anh rơi vào bầy tang thi, biến anh thành quái vật, vậy mà cuối cùng… anh lại nghĩ mình làm chưa đủ tốt.
Lẽ nào virus tang thi ảnh hưởng đến não?
…Dĩ nhiên là có. Virus tang thi vốn ảnh hưởng đến não bộ.
Như Aks, sau khi biến đổi vẫn giữ được tỉnh táo và ý thức – điều đó đã rất hiếm.
Có lẽ liên quan đến tinh hạch hệ tinh thần trong cơ thể anh.
May mắn là trước đây cậu đã đưa tinh hạch đó cho Aks.
Moose tựa đầu vào ngực Aks, không nghe thấy nhịp tim, nhưng cảm nhận được năng lượng dịu dàng, bình lặng phát ra từ tinh hạch dưới lồng ngực.
Cậu nhẹ nhàng hôn lên vị trí trái tim của Aks.
Aks giật mình, bật ngồi dậy.
[Sese? Sao vậy? Sao đột nhiên lại…]
[Em muốn sao?]
[Không không không, mình là tang thi, làm gì có ai bình thường muốn gần gũi với tang thi?]
[Vậy là… muốn lấy lòng mình sao?]
[Trước đây ở căn cứ, vì không mang được tinh hạch hệ tinh thần về, Sese luôn lạnh nhạt với mình. Dù trên đường rời căn cứ, em ấy vẫn giữ thái độ xa cách.]
[Giờ mình biến thành tang thi, ngược lại em ấy lại sẵn sàng gần gũi với mình.]
[Có phải vì rời khỏi đoàn xe và căn cứ, nên em ấy đành phải lấy lòng mình để tìm sự che chở không?]
Moose: "…"
Cậu như bị nghẹn lời, không biết phải đáp lại thế nào.
[Thôi kệ, hãy để mình dùng cách hèn hạ này để giữ Sese mãi bên cạnh.]
Moose chết lặng.
"Anh___" Cậu ngẩng đầu trong bóng tối, vừa muốn cười, vừa bất lực, nhưng không nói được vì quá vô lý.
Aks cúi xuống, hỏi: "Em đói sao?"
Anh cố làm giọng mềm mỏng, nhưng vì lâu quá không nói sau khi biến thành tang thi, dây thanh quản như xa lạ, giọng phát ra khô khốc, cứng nhắc.
Nghe thấy âm thanh đó, Aks lập tức im bặt.
"Anh nói được à?" Moose ngạc nhiên.
Từ đầu đến giờ Aks chẳng nói lời nào, chỉ có những suy nghĩ phong phú vang lên trong đầu cậu.
Moose vẫn nghĩ sau khi biến thành tang thi, Aks sẽ mất khả năng nói như bao tang thi khác.
Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng, tang thi khác không nói được tiếng người, chứ không phải không phát ra âm thanh.
Vì Aks vẫn giữ được suy nghĩ rõ ràng – dù có phần kỳ lạ – nên đương nhiên anh vẫn có thể nói.
"Ừ." Aks đáp ngắn gọn, chẳng nói thêm.
Anh bế Moose lên giường, dùng những câu ngắn để giải thích:
"Em nghỉ ngơi đi. Anh đi, làm cơm."
Có phải Aks bị nói lắp không?
Moose nghi ngờ.
Nhưng cậu không nói ra.
Việc Aks có thể giữ được lý trí và khả năng nói sau khi biến thành tang thi đã là điều vô cùng khó khăn.
Cậu không muốn tạo thêm áp lực cho Aks.
Dù Aks đặt cậu lên giường trong bóng tối, Moose vẫn im lặng đồng ý.
Cậu nằm trên chiếc giường mềm mại, lắng nghe tiếng bước chân Aks rời đi mà không cảm thấy sợ hãi.
Có lẽ với cậu, Aks chính là biểu tượng của sự an toàn. Cậu luôn tin Aks sẽ bảo vệ mình.
Hoặc có thể vì… tiếng lòng của Aks vẫn vang rõ trong đầu, dù đã cách vách và cửa.
[Sese trông có vẻ lâu rồi không ăn uống đầy đủ.]
[Phải nấu món dễ tiêu, từ từ bổ sung lại.]
[Tiếc là những thực vật biến dị không còn ở đây, phải tìm thời gian đào về từ căn cứ.]
[Sese tội nghiệp, phải ăn nhiều hoa quả biến dị mới bù lại được.]
[Thật là đau lòng.]
Moose nghe những suy nghĩ liên tiếp truyền đến, kéo chăn lên che nửa mặt, cảm nhận được sự bình yên lâu rồi mới có.
Lo lắng và sợ hãi vì mất dị năng, vì không thể đứng bên Aks, vì trở thành gánh nặng – tất cả dần tan biến dưới làn sóng suy nghĩ dịu dàng kia.
Có lẽ bất an của cậu không chỉ đến từ việc mất dị năng – nền tảng sống sót trong thế giới này.
Mà còn đến từ sự không chắc chắn trong tình cảm với Aks.
Nhưng giờ đây, cậu có thể nghe thấy rõ ràng tình yêu mà Aks dành cho mình.
Mọi sợ hãi và bất an dường như tan biến.
Moose cảm thấy mắt nóng rát, có chút buồn bã, hối hận, nhưng nhiều hơn cả là xúc động và may mắn.
Cậu đã phạm một sai lầm lớn.
Vì cố chấp mà làm mờ mắt, khiến Aks mất mạng, suýt nữa đẩy anh ra xa mãi mãi.
May mắn thay, Aks vẫn ở lại thế giới này theo một cách khác.
May mắn thay, vẫn còn cơ hội để sửa chữa.
"Sese, ăn cơm đi."
Aks bưng cháo đến bên giường.
Moose ngồi dậy trong bóng tối, đợi Aks bật đèn.
Nhưng thay vì đó, cậu nhận được chiếc thìa và bát cháo được đưa đến miệng.
Moose: "?"
[Có hơi nóng không?]
Thấy Moose không động, Aks đưa thìa vào miệng mình, định thổi nguội, nhưng chợt nghĩ đến điều gì, liền mím môi, dùng dị năng làm nguội cháo.
Anh đưa thìa cháo đã nguội lại gần miệng Moose.
Moose im lặng uống, nhưng không thể không hỏi:
"Vì sao không bật đèn?"
Aks khựng lại, đặt bát lên bàn, đứng dậy bật đèn.
Sau vài tiếng động nhẹ, đèn sáng lên.
Ánh sáng đột ngột khiến Moose phải nhắm mắt.
Khi mở mắt lại, cậu thấy Aks đứng trước mặt – toàn thân được che kín: mũ, khẩu trang, găng tay.
Mũ và găng tay thì cậu hiểu, vì Aks là tang thi.
Nhưng sao lại đội mũ trong phòng?
Vành mũ thấp, che khuất cả mắt.
Moose nghi ngờ liệu Aks có thể nhìn thấy đường không.
[Sese đang nhìn mình…]
[Đã che kín rồi phải không?]
[Chắc chắn không thể thấy được mắt mình.]
[Không thể để Sese bị dọa.]
Nghe vậy, Moose nghĩ Aks bị thương.
Cậu vô thức ngồi dậy, tiến lại gần, kéo mũ Aks lên.
Dưới ánh sáng, đôi mắt đỏ như máu của Aks bỗng co lại.
[Xong rồi.]
Nhân lúc Moose sững lại, Aks lùi vài bước, đeo lại mũ, kéo vành xuống che đôi mắt đỏ không còn giống người.
Moose nhìn phản ứng của Aks, nhớ lại gương mặt đẹp trai vừa thoáng thấy dưới chiếc mũ.
Anh không bị thương.
Sao Aks lại lo lắng như vậy?
Tại sao sợ dọa cậu?
"Aks?" Moose gọi.
[Đến rồi.]
Aks căng thẳng chờ đợi quyết định của Moose.
[Liệu em ấy có rời bỏ mình không?]
[Khi nhìn thấy mình trở thành quái vật không phải người.]
[Không còn bóng tối che giấu, không còn dị năng mô phỏng hình dáng ‘người sống’.]
[Sese có thể chấp nhận ở bên một tang thi không?]
[Nếu Sese muốn rời bỏ mình, thì…]
[Mình sẽ không để em ấy đi đâu cả.]
[Mình không yên tâm để ai khác chăm sóc Sese.]
[Dù phải cưỡng ép, mình cũng sẽ giữ em ấy ở lại bên mình.]
________________________________________________________________________________
(
*
゜ー゜
*
)
…(*
 ̄0 ̄
)
ノ