Tra Công Cải Tạo, BE Chuyển HE
Tan Chảy Trong Tình Yêu Của Anh
Tra Công Cải Tạo, BE Chuyển HE thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Moose chăm chú nhìn vào màn hình quan sát.
‘Vũ Xà Thần’ – danh xưng vốn gắn liền với tốc độ kinh người và sức bùng nổ hủy diệt, luôn tạo áp lực cực lớn trong các trận chiến trực diện. Khi Aks đạt tới cấp SS, sức ép ấy lại càng được đẩy lên tột đỉnh.
Chỉ trong một đòn, soái hạm địch đã bị ‘Vũ Xà Thần’ xé nát, trận chiến lập tức nghiêng hẳn về phía họ.
Moose chưa kịp thưởng thức trọn vẹn màn trình diễn của Aks thì chiến trường đã khép lại.
Nửa giờ trước, Aks khoác giáp lên đường.
Nửa giờ sau, anh dẫn quân trở về trong chiến thắng.
Aks trở về từ chiến trận, trạng thái còn tốt hơn cả khi anh cùng Moose tập luyện trong phòng. Rõ ràng, quân địch chưa hề đủ sức làm khó anh.
"Điện hạ, thần xin dâng ngài chiến thắng này."
Aks cúi đầu, quỳ gối một nửa.
Moose vội đỡ anh dậy, ánh mắt lướt từ đầu xuống chân, kiểm tra kỹ lưỡng. Dù biết rõ Aks không sao, hắn vẫn không yên tâm cho đến khi chắc chắn anh không hề hấn gì, không có bất kỳ tổn thương hay khó chịu nào.
"Anh Aks giỏi quá! Đặc biệt là khoảnh khắc dùng lưỡi ánh sáng chẻ đôi soái hạm – nhẹ nhàng mà khí thế như đao chém núi, ngầu đến phát điên!"
Moose nắm chặt tay Aks, híp mắt say sưa tưởng tượng.
"Em nhất định sẽ cắt cảnh đó ra làm áp phích treo trong phòng ngủ!"
"… Treo trong phòng ngủ sao?"
Bị khen đến mức ngượng ngùng, lại nghe Moose nói muốn treo hình ảnh chiến đấu của mình trong phòng ngủ, Aks vội lục lại trí nhớ xem có cảnh nào quá máu me, sợ nửa đêm Moose giật mình.
Moose cũng chợt nghĩ lại, cảm thấy hình ảnh chiến trận treo trong phòng ngủ có vẻ không hợp. Phòng ngủ nên dành cho những bức hình thân mật giữa hai người.
"Vậy thì treo ở phòng tập. Phòng ngủ để treo cái khác."
Nhưng nghĩ kỹ hơn, hắn và Aks lại chẳng có lấy một tấm ảnh thân mật nào.
Moose bỗng thấy buồn, lòng trống vắng, có chút tủi thân.
"Các việc còn lại để người khác lo, anh đang nghỉ phép mà. Đừng lo nữa, về nhà chụp ảnh với em ngay!"
Moose nắm tay Aks, kéo anh về phủ.
Về đến nhà, hắn bắt Aks thay đủ loại trang phục, tạo đủ tư thế, chụp lại từng khoảnh khắc.
Cuối cùng, Aks mệt nhoài, thiếp đi trong lòng Moose. Còn Moose thì dùng tinh thần lực chống lại cơn buồn ngủ, miệt mài chọn ra tấm ảnh ưng ý nhất từ album, rồi chiếu lên tường đầu giường thành một áp phích động.
Trong hình, Aks mặc đồ ở nhà, ngồi trên ghế sofa, lòng ôm quả trứng, dáng vẻ dịu dàng như một ‘thư phụ’.
Moose đứng ngoài ống kính, khẽ gọi: "Anh Aks."
Aks ngước lên, ánh mắt ngập tràn yêu thương, nở nụ cười nhẹ.
Ngay sau đó, những chiếc xương ngoài dài từ lưng anh vươn ra, nâng Moose lên, đưa anh đến trước mặt mình.
Moose ngã vào vòng tay Aks, cười khúc khích rồi hôn nhẹ lên môi anh.
Hình ảnh dừng lại tại đó, rồi lặp lại từ đầu.
Phần câu chuyện không hiện trên ảnh: Moose nắm lấy lớp xương ngoài của Aks, liên tục chiếm giữ anh từ phía sau. Hắn ghé tai thì thầm, lúc gọi "Aks", "thư quân", lúc lại trêu chọc gọi "anh trai", "thư phụ", khiến Aks mềm nhũn, không thể kháng cự.
Xong xuôi, Moose tắt thiết bị, chôn mặt vào ngực Aks.
Hít hà mùi hương thanh mát pha lẫn gỗ và trái cây quen thuộc, hắn cảm thấy bình yên đến lạ, rồi chìm vào giấc ngủ.
–
Moose không cần quân công. Để Aks nhận hết cũng vừa hay.
Aks vốn đã là ứng cử viên sáng giá cho chức Thượng tướng quân đoàn. Chiến công lần này – bảo vệ thân vương, phòng thủ Bạch Dạ tinh – đã giúp anh chính thức lên chức Thượng tướng Quân đoàn số 4.
Tin không vui là Aks sẽ không còn ở mãi tại quân bộ Bạch Dạ, mà phải di chuyển thường xuyên giữa các căn cứ của quân đoàn và các hành tinh thuộc Đế đô.
May mắn là hầu hết cuộc họp đều tổ chức trực tuyến, lại thêm Bạch Dạ tinh nằm trong khu vực phòng thủ của Quân đoàn số 4, nên hai người vẫn có nhiều cơ hội gặp nhau.
"Trung tướng của em… à, không, giờ phải gọi là Thượng tướng mới đúng chứ nhỉ?"
Sau bữa tối, Moose đi vòng ra sau ghế Aks, vòng tay qua cổ anh, cúi đầu hỏi nhỏ:
"Tối nay, Thượng tướng của em có kế hoạch gì không?"
"Tôi còn chút việc phải xử lý…"
Aks vội đáp trước khi bị Moose siết cổ:
"Nhưng có thể giải quyết nhanh, khoảng nửa tiếng là xong."
"Thôi được, tha cho anh lần này."
Moose buông tay, nói tiếp:
"Nhưng xem như hình phạt, tối nay em muốn thử trò mới. Đúng rồi, chính là thứ anh sợ nhất… roi đấy!"
Hắn nghiêng đầu, chờ đợi phản ứng sợ hãi hay lúng túng từ Aks. Nhưng Aks lại gật đầu dứt khoát.
"Được, tôi sẽ về nhanh."
Không phải anh sợ roi lắm sao?
Moose ngạc nhiên, nghĩ mãi không ra, bèn thêm:
"Đừng thay đồ. Mặc nguyên quân phục Thượng tướng mà về. Em muốn nhìn."
"Được."
Moose trở về phòng, tắm rửa, ngồi trên giường kiểm tra lại các dụng cụ đã chuẩn bị.
Khán giả trong phòng livestream hoảng hốt, liên tục khuyên can:
[Cưng ơi, chỉ còn vài tháng nữa thôi, đừng nghịch nữa được không?]
[Khó khăn lắm mới cải tạo thành công, giờ hãy bỏ qua mấy thứ đó đi.]
[Việc bạo lực ấy, mình không nên làm đâu.]
"Chưa thử thì làm sao biết điểm giá trị ‘tra công’ có tăng hay không?"
Về giá trị tra công, Moose có vài phỏng đoán nhưng vẫn chưa chắc chắn – cần thêm thí nghiệm để kiểm chứng.
Nửa giờ sau, Aks đúng giờ trở về.
Moose ngắm nhìn anh trong bộ quân phục Thượng tướng, rồi đẩy bộ dụng cụ ra trước mặt, giọng nói pha chút dò hỏi:
"Em muốn làm vài điều ‘xấu xa’. Nếu anh chịu không nổi, cứ bảo em dừng bất cứ lúc nào."
Aks liếc qua những món đồ, im lặng một lúc rồi hỏi:
"Chỉ có vậy thôi sao?"
Không có gai kim loại sắc nhọn có thể lột da thịt, không có thuốc ăn mòn làm suy yếu khả năng hồi phục của trùng cái – thậm chí các món đồ còn nhỏ gọn, tinh xảo như đồ chơi của ấu trùng.
Hơn nữa, thân vương còn bày ra cho anh xem, còn cho anh quyền dừng bất kỳ lúc nào.
Cảm giác như một trùng đực nhỏ đang rủ anh chơi trò chơi vậy.
Aks hoàn toàn không thấy áp lực.
Anh thậm chí còn nghĩ đến việc bẻ một đoạn xương ngoài của mình đưa cho Moose, để hắn dùng thay cho những ‘đồ chơi ấu trùng’ này – chắc chắn sẽ hiệu quả hơn nhiều.
Moose không biết Aks đang nghĩ gì, nhưng cảm giác bị coi nhẹ, vẫn gật đầu:
"Chỉ có những thứ này thôi, được chứ?"
"Nếu là lựa chọn của em… thì tất nhiên là được."
(Aks vẫn muốn giới thiệu xương ngoài của mình hơn.)
Trước khi bắt đầu, Aks hỏi:
"Em có cần tôi uống thuốc ức chế phục hồi và tăng cảm giác đau không?"
Khán giả trong phòng livestream choáng váng:
[Không phải chứ? Hắn sắp đánh anh, tra tấn anh đấy, mà anh lại chiều hắn như vậy sao?]
[Làm sao đây, tôi thấy so với thân vương, Thượng tướng mới là người có vấn đề hơn.]
[Đã nói rồi, nuông chiều trẻ nhỏ quá mức sẽ có vấn đề mà.]
[Tôi nghĩ bánh kem nhỏ của chúng ta có chừng mực, chắc không đến nỗi gây ra chuyện đâu.]
[Cảnh sắp tới có máu me không? Có chút không dám xem nhưng cũng mong chờ là sao?]
[Đừng lo, theo thường lệ thì chúng ta sẽ không được xem.]
[…. Ugh!]
Moose chẳng để tâm đến khán giả. Cho họ xem vài phân đoạn dạo đầu đã là sự nhượng bộ lớn nhất của hắn.
Nếu không sợ phá vỡ không khí, hắn đã bật ngay màn hình phát ‘phim hành động’ trùng đực – trùng cái, khiến phòng livestream tắt ngúm trong giây lát.
"Không cần thuốc. Em đâu có muốn anh đau."
(Điều này không hoàn toàn đúng – chắc chắn sẽ có đau, nhưng cơn đau không phải điều quan trọng.)
"Em muốn anh thấy hạnh phúc."
Moose vừa cười vừa nói. Khi Aks gật đầu đồng ý, nụ cười của hắn dần vụt tắt, ánh mắt trở nên lạnh lùng. Tay nắm chặt roi bạch kim, một tiếng vút xé không khí, roi quất xuống sàn bên cạnh chân Aks. Giọng hắn nhẹ nhưng đầy uy lực: "Quỳ xuống."
Aks nín thở, lòng dậy sóng cảm xúc khó tả.
Không phải sợ hãi, không phải khó chịu – mà là hồi hộp… và chờ đợi.
Trước mặt anh không còn là ‘trùng đực nhỏ’ nữa.
Mà là vị thân vương năm xưa từng kéo anh ra khỏi phòng trừng phạt, người đã trêu đùa, chiếm hữu, và đánh dấu anh bằng tin tức tố đặc trưng. Là hùng chủ của anh.
Là lần đầu anh biết đến sự đắm chìm và thần phục trước một trùng đực.
Là lần đầu trái tim anh, giữa hỗn loạn, rung động vì một trùng đực.
Aks khuỵu gối, ngẩng lên nhìn trùng đực ngồi trên cao, ánh mắt đắm đuối, tim đập dồn dập.
Moose vung roi bạc, lần này quất lên chân Aks – vẫn còn mặc quân phục – ra lệnh: "Tách hai đầu gối ra."
Yết hầu Aks khẽ động, anh hít sâu, rồi làm theo.
Bất kể Moose ra lệnh gì, Aks đều nghe theo – chủ động mở rộng bản thân, đón nhận từng đòn roi bạc.
Đã lâu Moose chưa được giải phóng bản thân đến thế – hoàn toàn kiểm soát Aks.
Hắn kiểm soát cả cơn đau và niềm khoái lạc của anh.
Hắn không còn là trùng đực nhỏ được Aks che chở – mà là trùng đực của Aks, là hùng chủ của anh.
Mải mê đến quên mất cả phòng livestream.
Chỉ đến sáng hôm sau, khi Aks vừa chăm sóc rửa mặt cho hắn xong, Moose ngồi trước gương để Aks chải tóc, hắn mới chợt nhớ ra màn hình phát trực tiếp.
Hắn quay đầu nhìn:
[Chỉ biết thả biểu tượng 6* thôi]
(*trâu bò=))))).
六 – liù (6) đồng âm với 牛 – Niú (trâu)
[Không ngờ phòng phát trực tiếp hôm qua lại duy trì lâu đến vậy trước khi bị tắt.]
[Lần đầu tiên thấy có thể chơi đùa với roi như thế này, không thể tưởng tượng Thượng tướng vui đến mức nào.]
[Tôi không dám tưởng tượng thân vương hạnh phúc thế nào.]
[Mấy cái đó tôi còn tưởng tượng được, chỉ là sau khi màn hình đen thì đã xảy ra chuyện gì, xin cho tôi xem lại một lần.]
[+1, tại sao không ghi hình lại được chứ, khóc luôn.]
Moose cũng không nhớ rõ màn hình đen từ lúc nào, nhưng hắn chọn tin rằng giới hạn của phòng phát trực tiếp đã bảo vệ họ.
Hắn lướt nhanh qua bình luận, rồi ngẩng đầu nhìn giá trị tra công.
Rất tốt – vẫn là 0.
Nghĩa là những gì hắn làm hôm qua hoàn toàn không gây tổn hại.
Hoặc có thể nói, chỉ cần Aks tự nguyện, tỉnh táo, và hai người thấu hiểu nhau – giá trị tra công sẽ không tăng.
Trường hợp tự nguyện nhưng không tỉnh táo – đã thử rồi, đêm thức tỉnh sinh lý là bài học nhớ đời.
Còn trường hợp tỉnh táo nhưng không tự nguyện – họ chưa thử.
Với mức độ nuông chiều của Aks, chỉ cần là Moose, anh chắc chắn sẽ sẵn sàng.
Trừ khi không phải Moose…
(Tất nhiên, hắn nghĩ đến việc giả trang thành trùng đực khác.)
Nhưng cần kỹ thuật cải trang cực cao mới qua mặt được Aks.
Rồi buộc Aks chịu sỉ nhục… Ừm… có vẻ sẽ bị đánh chết.
Moose so sánh sức mạnh bản thân và Aks.
Không thể so sánh.
Tầm xa, hắn còn có thể dùng tinh thần lực để thoát thân.
Tầm gần? Chưa kịp dùng năng lực, đã bị trùng cái cấp SS b*p ch*t ngay rồi.
Trước khi tìm ra phương pháp an toàn, Moose đành gác lại ý tưởng này.
–
Trứng trùng sắp nở.
Moose yêu cầu người hầu sửa sang lại phòng ngủ chính trên mặt đất trong phủ thân vương, cùng Aks dọn vào đó sống.
Kéo tấm rèm dày dặn, ánh nắng chiếu vào phòng, phủ lên khuôn mặt Moose.
Làn da trắng muốt, mái tóc ánh vàng – hắn như đang lấp lánh trong ánh mặt trời.
Trùng đực nhỏ mười mấy năm trước, bằng ý chí kiên cường, đã cưỡng ép bản thân vượt qua bóng tối, thoát khỏi căn phòng ngầm chật hẹp dưới lòng đất, để tiếp xúc với ánh sáng, để sống như một người bình thường trên mặt đất.
Chỉ có Moose biết – tất cả ‘bình thường’ ấy chỉ là lớp vỏ. Trùng đực nhỏ ấy vẫn mãi bị giam cầm trong căn phòng ngầm ở Ám tinh.
Cho đến tận bây giờ…
Aks ôm lấy Moose từ phía sau, khẽ thở dài:
"Điện hạ, dường như em đang tan chảy vào ánh sáng vậy."
"Không đâu, em đang tan chảy trong tình yêu của anh đấy."
Moose đưa tay chạm vào vệt sáng rực rỡ trên bầu trời.
"Vầng trăng của em, mặt trời của em."
Hắn quay người, ôm chặt Aks, tận hưởng hơi ấm và hít hà hương tin tức tố thanh khiết, lành lạnh quen thuộc.
Tin tức tố của Aks trong trẻo, lạnh lẽo như trăng. Nhưng nhiệt độ cơ thể anh lại nóng bỏng, ấm áp như mặt trời.
Cho đến tận bây giờ, trùng đực nhỏ mới thật sự bước ra khỏi căn phòng giam cầm mình, bước vào ánh dương, ôm chặt trùng cái yêu dấu – để mãi mãi được vây bọc trong tình yêu của anh.
Moose không bao giờ khó chịu khi bị giam giữ. Điều khiến hắn bất an là nhà tù ấy không có Aks.
"Anh có hoài niệm căn phòng cũ không?" Moose hỏi.
"Có chút…"
Nghĩ đến việc rời khỏi căn phòng nơi trùng đực nhỏ từng sống nhiều năm, Aks thoáng cảm thấy nuối tiếc. Nhưng phòng ngủ chính này cũng là nơi thân vương từng ở – thậm chí còn lâu hơn cả dưới lòng đất.
Nếu căn phòng ngầm đại diện cho trùng đực nhỏ, thì phòng ngủ chính này đại diện cho thân vương.
Aks cũng mong chờ được sống ở đây, để cảm nhận những gì Moose đã từng trải qua.
"Vậy chúng ta ở phòng chính vào thứ Hai, Tư, Sáu. Còn thứ Ba, Năm, Bảy thì xuống phòng dưới nhé?" Moose đề nghị.
"Có phiền không?"
Aks không ngại đi lên đi xuống, nhưng Moose thì khó ngủ, hay giật mình.
"Chưa kể, Chủ nhật thì sao?"
"Cuối tuần tất nhiên là đi chơi rồi!"
Moose nói: "Bạch Dạ tinh có rất nhiều nơi thú vị. Em sẽ đưa anh đi, để anh thấy Ám tinh đã thay đổi thế nào dưới tay em suốt bao năm."
"Được."
Nghe vậy, Aks cũng tràn đầy mong đợi.
"Nhưng việc luân phiên phòng ở cần cân nhắc kỹ. Cách chọn ngày vừa nãy… quá lộn xộn."
"Ừ, vậy cũng được."
Rắc rắc…
"Anh nghe thấy gì không?" Moose ngẩng đầu.
Thính giác trùng cái nhạy hơn trùng đực, Aks tất nhiên nghe thấy.
Anh ngơ ngác quay đầu, ánh mắt đổ dồn về phía quả trứng trong lồng ấp.
Trên bề mặt trứng bạc lấp lánh, một khe nứt nhỏ vừa xuất hiện. Vỏ trứng hơi nhô lên, có thể cảm nhận được ấu trùng đang dùng đôi chân bé xíu cố gắng phá vỡ.
Moose cũng nhìn theo.
Răng rắc…
Vết nứt rõ ràng hơn, một mảnh vỏ trứng rơi xuống.
Aks vẫn ôm Moose, lập tức dịch chuyển đến trước lồng ấp.
Hai người cùng nín thở, dõi theo ấu trùng phá vỏ.
Rõ ràng ấu trùng đã tích đủ lực, việc nở ra không kéo dài.
Chưa đầy một phút, nó đã tạo ra một vòng tròn hoàn hảo, chia đôi quả trứng.
"Cái tính này giống anh quá," Moose thì thầm.
Đều là chứng rối loạn cưỡng chế, đều thích chia đôi mọi thứ.
Aks: "?"
Mới ra đời đã nhìn ra tính cách rồi sao?
Vỏ trứng tách ra, phần trên từ từ nâng lên.
Một cái đầu nhỏ trắng mịn hiện ra – đôi mắt một vàng, một xanh, vừa mong đợi vừa e dè nhìn lại.
"Dễ thương quá."
Moose mở lồng ấp, định ôm ấu trùng ra.
Thấy ngón tay trắng nõn của hùng phụ vươn tới, ấu trùng lập tức căng thẳng, vội vàng giấu bàn tay phủ đầy vỏ côn trùng bạc ra sau lưng.
"Điện hạ, để tôi."
Aks vượt qua Moose, nhẹ nhàng ôm ấu trùng ra, giải thích:
"Tay ấu trùng còn đang có lớp vỏ dùng để phá trứng, chưa kiểm soát được việc hiện ra hay biến mất. Có thể làm em bị thương."
Moose cũng đã thấy bàn tay ấu trùng đang cố giấu.
"Nhóc còn biết bảo vệ hùng phụ nữa. Nhưng em cũng không yếu ớt đến thế đâu."
Hắn đưa tay, gỡ nhẹ lớp vỏ trên đầu ấu trùng.
Mái tóc xoăn mềm mại, ánh kim vàng lộ ra.
Thấy ấu trùng có tóc và mắt khác màu giống hệt mình, Moose nhớ lại biệt danh từ khán giả livestream, bật cười:
"Nhóc con, con đúng là một chiếc bánh kem nhỏ dễ thương."
Ấu trùng Trùng tộc có trí nhớ di truyền, vừa ra đời đã hiểu lời trưởng thành và nắm bắt ý nghĩa.
Nó nghiêm túc suy nghĩ.
Bánh ngọt ngọt ngào – chắc chắn hùng phụ đang khen nó dễ thương.
Dù khen dễ thương với ấu trùng cái không hợp lắm (trùng thường mong ấu trùng cái mạnh mẽ, dũng cảm hơn), nhưng nó cảm nhận được tình cảm trong giọng nói.
Vì vậy, nó mím môi, nở nụ cười ngại ngùng mà hạnh phúc.
[Phòng trực tiếp sắp tắt. Đếm ngược: 10, 9, 8…]
Moose ngỡ ngàng nhìn về phía màn hình ánh sáng – bóng hình khán giả dần mờ, những lời chào tạm biệt hiện lên liên tục.
[Chào tạm biệt, bánh kem nhỏ, cả bánh kem nho nhỏ và mặt trăng nữa.]
[Rất vui được gặp các bạn.]
[Chúc các bạn hạnh phúc, mãi mãi bên nhau.]
Tạm biệt.
Moose lặng lẽ nói trong lòng.
Và… cảm ơn.
Dù trước đây từng thấy phiền với phòng livestream, nhưng Moose biết – nếu không có nó, hắn và Aks đã không thể bên nhau.
Rất có thể, như phòng livestream từng dự báo, hắn đã chết dưới tay Aks.
Và Aks cũng sẽ không sống nổi.
Sức mạnh trùng văn bùng nổ sẽ cạn kiệt sinh mệnh anh, khiến anh chết theo hắn.
Ngay cả khi hắn tránh được cái chết lần đó…
Aks cũng sẽ vì mất trứng trùng mà đánh mất ý chí sống, chỉ mong được chết.
Còn hắn? Chắc chắn sẽ không sống nổi nếu mất Aks.
Cái chết đôi.
Cộng thêm trứng trùng – một gia đình ba người, không ai sống sót.
Đó mới là kết cục định sẵn.
Sự xuất hiện của phòng livestream đã thay đổi Moose, điều chỉnh kết cục, cứu rỗi tương lai họ.
Cảm ơn.
Moose khẽ thì thầm trong tim.
Khi màn hình ánh sáng biến mất, Moose cảm nhận được mối liên kết với phòng livestream đã hoàn toàn đứt gãy.
Hắn quay lại, nhìn hai con trùng – một lớn, một nhỏ – đang chăm chú nhìn mình, nở nụ cười rạng rỡ.
Hắn giang tay, ôm lấy những người thuộc về mình, ôm lấy sự tái sinh của chính mình.
Thật tốt, các ngươi đều ở bên ta.
Thật tốt, chúng ta vẫn còn cơ hội bắt đầu lại.
________________________________________________________________________________
KẾT THÚC CHÍNH VĂN THẾ GIỚI 1 – (*≧︶≦) ( ̄▽ ̄*) ゞ