Trong kiếp trước nghiệt ngã, Thái tử đã ép buộc ta kết duyên với đệ đệ tàn phế của hắn. Ta thề chết không chịu, chống đối đến cùng. Để rồi, hắn ra tay vu oan cha ta tội tham ô, khiến mẫu thân uất hận đến mức đập đầu quyên sinh. Chưa dừng lại, hắn sai người phế gân chân ta, ném vào lãnh cung, để mặc ta cô độc lạnh lẽo đến chết. Thế nhưng, số phận lại ban cho ta một cơ hội. Khi ta mở mắt lần nữa, giọng Thánh thượng lại vang lên, hỏi cùng một câu: "Ngươi có nguyện gả cho Chiêu vương?" Lần này, không còn sự kháng cự hay nước mắt. Ta cúi mình tạ ơn, nụ cười lạnh lẽo nhưng kiên định nở trên môi. "Thần nữ, can tâm tình nguyện."