Trạch Thiên Ký
Chương 167: Thế Mà Cũng Được
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 167 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay cả lúc này mà còn không quên chiếc giày mình làm rơi trước đó, đương nhiên điều này chứng tỏ Trần Trường Sinh đã thắng.
Quả nhiên, Trang Hoán Vũ không hề xuất hiện, thay vào đó là Giáo Sĩ Ly Cung đến tuyên bố kết quả.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của các thí sinh, Trần Trường Sinh tay cầm chiếc giày, chân trần chầm chậm bước xuống thềm đá.
Đường Tam Thập Lục lúc này đã chạy tới đỡ hắn, đồng thời nhận lấy chiếc giày từ tay hắn.
Trần Trường Sinh hơi ngượng nghịu, nói:
- Khách khí quá.
Nói xong câu đó với vẻ ngượng nghịu, nhưng hắn lại không từ chối sự giúp đỡ của Đường Tam Thập Lục, bởi vì hắn bị thương không hề nhẹ. Mặc dù đã được thánh quang trị liệu trong Tẩy Trần Lâu, nhưng hắn vẫn còn rất suy yếu.
Đường Tam Thập Lục thở dài:
- Từ hôm nay trở đi, có lẽ ta chỉ còn tư cách xách giày cho ngươi thôi, nên ta phải nhanh chóng nịnh bợ mới được.
Đường Tam Thập Lục thở dài, làm ra vẻ sầu não, nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy vẻ mừng rỡ.
Hiên Viên Phá và Lạc Lạc cũng đã đến đón.
Trong Tẩy Trần Lâu.
Trang Hoán Vũ đang nằm trên cáng cứu thương, vai phải hơi sụp, nửa người đẫm máu, mắt nhắm nghiền, môi tái nhợt run nhè nhẹ, nắm tay cuộn chặt.
Tầng hai cũng rất yên tĩnh, các đại nhân vật im lặng không nói một lời, không biết nên đánh giá trận đấu này ra sao.
Đại Triều Thí đã kết thúc rất nhiều trận đối chiến, trận đấu giữa Trần Trường Sinh và Trang Hoán Vũ không phải là cặp đấu mạnh nhất, cũng không phải kịch liệt nhất. Nếu nói về độ kịch liệt hay thảm khốc thì phải kể đến trận giữa Chiết Tụ và Quan Phi Bạch. Trận này cũng không phải đặc sắc nhất, trận đối chiến của Thất Gian và Lương Bán Hồ mới thực sự gay cấn.
Tuy nhiên, trận đối chiến này lại có nhiều biến cố bất ngờ, Trần Trường Sinh không ngờ lại bất ngờ lĩnh ngộ, tại chỗ phá cảnh, đồng thời đánh bật Trang Hoán Vũ đang phát huy ổn định trở về vị trí ban đầu.
Ngoài Tẩy Trần Lâu, mọi người yên tĩnh nhìn về phía bìa rừng.
Họ không hiểu Trần Trường Sinh đã thắng bằng cách nào, trong lòng dấy lên vô vàn suy đoán, vì thế càng thêm chấn động.
Trang Hoán Vũ là niềm kiêu hãnh của Thiên Đạo Viện, là người mạnh nhất trong các học viện ở kinh đô, ngay cả hắn cũng không thể ngăn cản bước chân của Trần Trường Sinh. Chẳng lẽ tuyên bố của Giáo chủ đại nhân ngày ấy ở Ly Cung là sự thật? Chẳng lẽ Trần Trường Sinh thật sự có khả năng đứng đầu danh sách? Trong không gian tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng nước chảy róc rách, các đệ tử Ly Sơn Kiếm Tông đã yên lặng rất lâu.
Quan Phi Bạch nhìn Lạc Lạc đỡ Trần Trường Sinh ngồi xuống, cảm thán nói:
- Danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, quả nhiên không phải lời nói suông.
- Về phương diện tu hành và chiến đấu, Trần Trường Sinh vốn không nổi danh, cũng không có tiếng tăm, chính vì thế mà giờ đây càng thấy hắn thật phi thường.
Cẩu Hàn Thực nhìn Trần Trường Sinh nhắm mắt dựa vào cây bạch dương, im lặng suy nghĩ: Một thiếu niên không thể tu hành, không thể chiến đấu, chỉ mất mấy tháng đã đạt được trình độ như vậy, hắn đã bỏ ra bao nhiêu thời gian và tâm sức? Nói là đốt cháy sinh mạng cũng không đủ để hình dung, chỉ vì đứng đầu danh sách, liệu có đáng không?
Sự yên tĩnh bên ngoài Tẩy Trần Lâu bị tiếng ho khan phá vỡ.
Trần Trường Sinh tựa vào cây bạch dương không ngừng ho khan, trông vô cùng thống khổ, mỗi tiếng ho lại khiến vết thương của hắn nứt ra, chảy máu.
Dù điềm nhiên đối mặt với nguy hiểm chết người, hắn đã khó khăn lắm mới chiến thắng được Trang Hoán Vũ, nhưng cái giá phải trả quá lớn. Trước khi Đại Triều Thí kết thúc, thương thế của hắn không thể nào khá hơn được.
Lạc Lạc có chút luống cuống băng bó cho hắn, Đường Tam Thập Lục dựa theo lời chỉ dẫn của hắn, lấy thuốc trong túi ra.
Hiên Viên Phá bưng tới một chén nước sạch, Đường Tam Thập Lục cũng đã tìm được loại thuốc Trần Trường Sinh cần.
Trần Trường Sinh uống thuốc xong, sau đó mệt mỏi nhắm hai mắt lại, tiếp tục điều hòa khí tức.
Lạc Lạc nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, có chút không đành lòng, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.
Với thương thế hiện tại của Trần Trường Sinh, chưa kể đến vòng sau có thể sẽ gặp phải Cẩu Hàn Thực, ngay cả một thí sinh bất kỳ tham gia Đại Triều Thí cũng có thể dễ dàng đánh bại hắn.
Nhưng nàng không cách nào khuyên hắn từ bỏ chiến đấu.
Đường Tam Thập Lục và Hiên Viên Phá cũng không nói nên lời.
Mà ngay cả Giáo Sĩ Ly Cung bên ngoài Tẩy Trần Lâu, nhìn vết thương trên người hắn, cũng không đành lòng khuyên hắn từ bỏ thi đấu.
Đúng vậy, mọi người không đành lòng, không phải không đành lòng nhìn hắn trọng thương mà vẫn phải tiếp tục chiến đấu, mà là không đành lòng nhìn những nỗ lực kiên trì của hắn đến giờ phút này phải dừng lại.
Trần Trường Sinh sẽ không dừng chiến đấu, và các trận đối chiến của Đại Triều Thí cũng sẽ không vì thương thế của hắn mà tạm dừng.
Các trận đối chiến tiếp tục, Cẩu Hàn Thực bước vào Tẩy Trần Lâu, bình tĩnh và thản nhiên như mấy vòng trước, chiến thắng thiếu nữ Thánh Nữ Phong.
Điều khiến Quốc Giáo Học Viện bất an chính là, mặc dù đã đến giai đoạn cuối cùng, đối thủ của Cẩu Hàn Thực vẫn không hề bị thương.
Sự khống chế hoàn mỹ đó đại diện cho sức mạnh tuyệt đối và sự cứng rắn không gì sánh bằng. Khi Thiên Hải Thắng Tuyết từ bỏ thi đấu, sự chênh lệch giữa Cẩu Hàn Thực với các thí sinh khác khiến người ta cảm thấy có chút tuyệt vọng.
Quốc Giáo Học Viện chỉ có thể đặt hy vọng vào Chiết Tụ.
Thiếu niên Lang Tộc hạng ba Thanh Vân Bảng, dựa theo kết quả rút thăm trước đó, nếu chiến thắng đối thủ vòng này sẽ gặp được Cẩu Hàn Thực. Trên thực tế, trong số các thí sinh ở đây, có lẽ chỉ có hắn và Lạc Lạc mới có thể tạo thành uy hiếp cho Cẩu Hàn Thực, và vì Lạc Lạc không thể gặp Cẩu Hàn Thực, nên hắn là lựa chọn duy nhất.
Đối thủ của Chiết Tụ ở vòng này là một quân quan của Trích Tinh Học Viện.
Hắn không trực tiếp bước vào Tẩy Trần Lâu, mà đi về phía bìa rừng.
Nhìn thấy cảnh này, các thí sinh có chút giật mình, liên tưởng đến việc Đường Tam Thập Lục từng đi tìm Chiết Tụ trước đây, họ không khỏi tò mò không biết đã có chuyện gì xảy ra.
Chiết Tụ đi đến, nhìn Đường Tam Thập Lục với vẻ mặt không chút cảm xúc, nói:
- Trả thù lao.
Nghe hai chữ này, ánh mắt của Lạc Lạc và Hiên Viên Phá khẽ biến đổi, lúc này mới tin lời Đường Tam Thập Lục nói là sự thật.
Hóa ra, thiếu niên Lang Tộc lạnh lùng cô độc này lại tham tiền đến vậy sao?
Đường Tam Thập Lục cảm xúc dâng trào, hạ giọng, phẫn nộ nói:
- Đối thủ này ngươi cũng đòi tiền?
Chiết Tụ vẫn không chút biểu cảm hỏi:
- Vì sao không thể đòi?
- Ngươi thắng dễ dàng mà, đúng không?
Đường Tam Thập Lục căm tức nói:
- Ta không đưa tiền, chẳng lẽ ngươi không thắng nổi người đó sao?
Chiết Tụ ngẫm nghĩ một lát, nói:
- Nhưng ngươi muốn ta đánh Cẩu Hàn Thực.
Đường Tam Thập Lục nói:
- Hết trận này chúng ta sẽ bàn lại giá cả.
Chiết Tụ lắc đầu nói:
- Muốn đánh Cẩu Hàn Thực, ta trước tiên phải thắng trận này, cho nên trận này ngươi cũng phải trả tiền.
Đường Tam Thập Lục nhìn hắn như nhìn một quái vật, phát hiện hắn không thay đổi ý định đành chịu thua, lấy ngân phiếu đưa cho hắn.
Chiết Tụ nhìn con số trên ngân phiếu, vẻ mặt vô cùng hài lòng, vì thế hắn gật đầu, nói:
- Ta sẽ đánh cho thật đã.
Nói xong câu đó, hắn bước vào Tẩy Trần Lâu.
Lạc Lạc mở to hai mắt nhìn Đường Tam Thập Lục hỏi:
- Thế mà cũng được sao?
Hiên Viên Phá nhìn Chiết Tụ, hít một hơi khí lạnh, nói:
- Thế mà cũng được sao?