Chương 180: Tựa tường lầu, cắt đứt đường lui (p1)

Trạch Thiên Ký

Chương 180: Tựa tường lầu, cắt đứt đường lui (p1)

Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 180 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những sợi kim tuyến ấy dừng lại trước mặt Trần Trường Sinh nhưng không thể khiến hắn nhíu mày. Hắn vẫn nhìn chằm chằm Cẩu Hàn Thực, tiếp tục tiến lên, tốc độ đột ngột tăng vọt, tựa như một tia chớp lao thẳng đến trước mặt Cẩu Hàn Thực.
Trần Trường Sinh sử dụng Chung Sơn Phong Vũ Kiếm, nhưng không phải chiêu thức có uy lực mạnh nhất, long trời lở đất, mà là một chiêu khác, chiêu thứ bảy thể hiện sự kiên quyết không lùi bước khi đối mặt với khó khăn – Khảng Khái Nhất Kiếm.
Khảng khái là từ trái nghĩa với keo kiệt, có thể dùng trong những trường hợp rộng lớn, hùng vĩ, ví như khảng khái chịu chết. Từ này trong một số thời điểm đại biểu cho một loại khí độ nhất định, khí độ không màng sống chết.
Con người Trần Trường Sinh cùng với thanh kiếm của hắn, đều mang khí độ chấp nhận như vậy, hoàn toàn không để ý đến kiếm quang chói mắt của Cẩu Hàn Thực, không quan tâm đến kiếm pháp hùng mạnh, thần bí nhất của Ly Sơn Kiếm Tông.
Nếu Cẩu Hàn Thực không đổi chiêu, chắc chắn Trần Trường Sinh sẽ bị Kim Ô Bí Kiếm chém thành hai đoạn, nhưng đồng thời kiếm của hắn cũng sẽ cắt vào ngực bụng Cẩu Hàn Thực. Thức thứ bảy của Chung Sơn Phong Vũ Kiếm tuy có khí phách khảng khái, nhưng về mặt uy lực lại không theo kịp Kim Ô Bí Kiếm. Cẩu Hàn Thực trúng một kiếm này có thể sẽ chết, cũng có thể bị trọng thương, vấn đề là không ai biết kết quả cuối cùng sẽ ra sao.
Các đại nhân vật ở cửa sổ lầu hai nhìn thấu dụng ý của Trần Trường Sinh liền kinh hô thành tiếng. Cẩu Hàn Thực cảm thấy vô cùng khác lạ, trong chớp mắt vô số ý niệm hiện lên trong đầu hắn – Trần Trường Sinh muốn cùng hắn đồng sinh cộng tử. Trong khoảnh khắc sinh tử đối đầu, hắn đương nhiên không thể chấp nhận, bởi vì hắn mạnh hơn, vốn dĩ có khả năng chiến thắng.
Ly Sơn kiếm quét ngang, Kim Ô Kiếm lập tức chuyển sang thế phòng thủ.
Hai thanh kiếm vẫn không chạm vào nhau, giữ khoảng cách vô cùng chặt chẽ.
Một kiếm khảng khái của Trần Trường Sinh căn bản không thể đến gần chỗ yếu hại của Cẩu Hàn Thực.
Chỉ thấy trong Tẩy Trần Lâu vang lên một tiếng, kình khí bắn ra khắp nơi, Trần Trường Sinh lộn ngược bay ra, xoay một vòng trên không trung rồi rơi xuống mặt đất, bắn tung bọt nước dưới chân.
Trong lầu, một khoảng lặng bao trùm. Mọi người ở lầu hai đều mang vẻ mặt phức tạp nhìn Trần Trường Sinh. Kim Ô Bí Kiếm cường đại khủng bố như thế, không ngờ Trần Trường Sinh chỉ dùng một phương pháp đơn giản như vậy liền phá giải.
Đương nhiên, trên thực tế điều này không hề đơn giản. Nếu không phải Trần Trường Sinh đã hạ bút thành văn, nắm giữ Chung Sơn Phong Vũ Kiếm một cách linh hoạt và sắc bén nhất... chỉ một chiêu rút lui tạo cho Cẩu Hàn Thực cảm giác áp bách mạnh mẽ, hơn nữa không hề toát ra bất kỳ cảm xúc yếu đuối nào, thì làm sao có thể khiến Cẩu Hàn Thực từ bỏ cục diện tốt như thế? Trần Trường Sinh lại nhanh chóng lao về phía trước, đoản kiếm mang theo tiếng rít mãnh liệt, cách không đâm về phía Cẩu Hàn Thực.
Trên mặt hắn không biểu lộ gì, cảm giác tinh thần dao động lúc trước dường như chỉ là ảo giác. Hắn một lần nữa trở nên trầm mặc, chất phác, nhưng vẫn kiên định như cũ.
Đây là kiếm gì? Những người theo dõi cuộc chiến đều không ngừng suy đoán.
Cẩu Hàn Thực nâng kiếm lên, mang theo chân nguyên kình khí khủng bố, trực tiếp phá tan từng màn mưa trong lầu. Kiếm ý từ bốn phương tám hướng ập tới Trần Trường Sinh.
Trần Trường Sinh vẫn giữ vẻ mặt không đổi, vẫn như trước, không nhìn, không để ý, toàn bộ tâm thần đều đặt trên thanh kiếm của mình, dùng sự chuyên chú đáng sợ đâm ra một kiếm.
Trong Tẩy Trần Lâu vang lên tiếng kiếm rít thê lương.
Kiếm pháp của Trần Trường Sinh không tinh diệu bằng kiếm pháp của Cẩu Hàn Thực, nhưng kiếm của hắn rất đơn giản, nhận định cũng đơn giản. Cuối cùng, hai thanh kiếm lại gào thét lao vào nhau.
Rốt cuộc, hai thanh kiếm vẫn không có cơ hội chạm vào nhau.
Vẫn là cục diện đồng sinh cộng tử, đồng quy vu tận.
Cẩu Hàn Thực rít gào từng tiếng, trong tiếng hét tràn ngập phẫn nộ và một chút bất đắc dĩ.
Thanh Ly Sơn kiếm trong tay hắn dường như tản ra đủ loại hoa.
- Phồn Hoa Tự Cẩm.
Từ lầu hai truyền đến tiếng kinh hô.
Vào thời khắc cuối cùng, Cẩu Hàn Thực liền đổi kiếm, thuận thế mà đi, biến Vũ Hoa thành muôn vàn loại hoa, một chiêu xuất ra, trong nháy mắt đã lưu lại mấy vết thương trên vai Trần Trường Sinh.
Chiêu thức lần này vô cùng tinh diệu, có thể nói là thể hiện nội tình và tiêu chuẩn của Ly Sơn Kiếm Tông một cách hoàn mỹ. Chỉ có điều, dù sao cũng là đổi kiếm tạm thời, chung quy vẫn thiếu đi chút tinh thần khí phách.
Chiêu này của hắn phồn hoa như gấm, tuy khiến Trần Trường Sinh bị thương nhưng lại không cách nào đánh bại Trần Trường Sinh. Đồng thời, cánh tay phải của hắn cũng bị kiếm của Trần Trường Sinh cắt một vết thương.
Sau khi Trần Trường Sinh tiến vào Thông U Cảnh, hai lần đấu kiếm với Cẩu Hàn Thực đều kết thúc bằng việc hắn sử dụng kiếm chiêu đồng quy vu tận, dường như không nghĩ đến việc có thể chiến thắng đối phương.
Hai người đứng ở hai đầu Tẩy Trần Lâu, bình tĩnh đối mặt, trầm mặc không nói. Giữa vô số tầng mưa dường như che giấu rất nhiều chuyện, cũng che khuất dung mạo của nhau.
Vẻ mặt Cẩu Hàn Thực lạnh lùng, bởi vì hắn đã xác định được Trần Trường Sinh muốn làm gì.
Trần Trường Sinh nắm đoản kiếm trong tay, gật đầu về phía hắn, tỏ ý xin lỗi.
Đúng vậy, Trần Trường Sinh không bằng Cẩu Hàn Thực. Cho dù tu hành có khắc khổ đến đâu, thiên phú có cao đến mấy, hay đã đọc qua nhiều Đạo Tạng đến nhường nào, hắn vẫn không bằng Cẩu Hàn Thực. Bởi vì Cẩu Hàn Thực tu hành cũng rất khắc khổ, thiên phú cũng rất cao, cũng đọc nhiều Đạo Tạng, hơn nữa tuổi của Cẩu Hàn Thực lại lớn hơn, thời gian tu hành cũng dài hơn hắn.
Cho dù Trần Trường Sinh đau khổ tìm tòi, dựa vào đối chiến Đại Triều Thí không ngừng nâng cao bản thân, cho đến khi thành công Thông U, hắn vẫn không thể trở thành đối thủ của Cẩu Hàn Thực.
Tẩy Tủy không thành công, sau đó lại tiếp tục Tẩy Tủy; mạo hiểm tính mạng để Sơ Chiếu, sau đó tiếp tục không ngừng Sơ Chiếu; cho đến cuối cùng không hiểu sao lại trở thành Thông U. Thế nhưng, hắn vẫn không có cách nào thắng được đối thủ mạnh hơn trên con đường tu hành. Cảm giác này có chút chua xót, nhưng Trần Trường Sinh lại không nghĩ như vậy.
Trần Trường Sinh không thất vọng, cũng không tuyệt vọng. Ngược lại, hắn tràn ngập lòng tin rằng mình sẽ thắng được trận đối chiến này, bởi vì hiện tại hắn đã giành được tư cách đồng sinh cộng tử với Cẩu Hàn Thực.
Trước khi nâng cấp, trước khi Thông U, chênh lệch giữa hắn và Cẩu Hàn Thực quá lớn, muốn cùng đối phương đồng quy vu tận là điều không thể. Hiện tại, ít nhất hắn đã giành được loại tư cách này.
Vậy là đủ rồi.
Bởi vì không ai có nhiều kinh nghiệm hơn hắn trong việc đối mặt với tử vong.
Nói cách khác, không ai có thể vượt qua hắn trong vấn đề sinh tử.
Cẩu Hàn Thực không thể hiểu được sự mạnh mẽ của Trần Trường Sinh ở phương diện này, nhưng hắn có thể cảm nhận được sức mạnh ấy. Do đó, nếu hắn muốn chiến thắng Trần Trường Sinh, nhất định phải bộc lộ phương diện mạnh mẽ nhất của bản thân.