Trạch Thiên Ký
Chương 182: Dựa Tường Tháp, Đoạn Tuyệt Đường Lui (Phần 3)
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 182 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kiếm này thật sự rất mạnh.
Trần Trường Sinh nhớ lại kiếm lúc trước của Cẩu Hàn Thực, thầm nghĩ, nếu đến phút cuối Cẩu Hàn Thực không thu chiêu, có lẽ mình thật sự đã thua rồi.
“Vì sao ngươi lại lùi về sau?”
Hắn nghiêm túc hỏi Cẩu Hàn Thực.
Cẩu Hàn Thực suy nghĩ một chút, nói:
“Kiếm này của ta là dùng để cắt cháo lạnh.”
Trần Trường Sinh trầm mặc một lát, hỏi:
“Sau đó thì sao?”
“Cháo lạnh năm đó đều do mẫu thân của ta nấu.”
“Tiếp theo thì sao?”
Cẩu Hàn Thực nói:
“Người còn sống thì ta cũng phải còn sống.”
Trần Trường Sinh trầm mặc một lúc, nói:
“Thật xin lỗi.”
“Ngươi thì sao? Ngươi là vì cái gì?”
Cẩu Hàn Thực nhìn hắn hỏi:
“Việc đứng đầu Đại Triều Thí đối với ngươi mà nói thật sự quan trọng đến vậy sao? Còn quan trọng hơn cả sinh tử à?”
Trần Trường Sinh hỏi ngược lại:
“Ngươi thì sao? Đối với ngươi mà nói có quan trọng không?”
Cẩu Hàn Thực nói:
“Đối với mỗi người tu hành mà nói, vinh quang này đều rất quan trọng, hơn nữa vị trí đứng đầu danh sách hai giới của Ly Sơn Kiếm Tông cũng không thể để nhị sư huynh ta cắt đứt.”
“Thì ra là vậy.”
Trần Trường Sinh suy nghĩ một chút rồi nói:
“Thật xin lỗi, việc đứng đầu Đại Triều Thí đối với ta mà nói rất quan trọng, cho nên ta không thể lui, ta không có đường lui, nhưng ngươi lại có đường lui, vì thế điều này đối với bản thân ngươi rất không công bằng.”
Cẩu Hàn Thực nói:
“Ta không hiểu ý ngươi lắm, nhưng không biết vì sao, mơ hồ có thể cảm nhận được.”
Trần Trường Sinh nâng đoản kiếm trong tay lên, chỉ về hướng chéo, nói:
“Đối chiến lúc trước, Trang Hoán Vũ từng nói với ta, đầu trọc không sợ bị nắm tóc, vua cũng phải thua thằng liều. Bây giờ nghĩ lại, cảm thấy hắn nói đúng.”
Cát vàng khẽ bay, tiếng ve kêu bên ngoài Lâu càng thêm rộn rã, đám mây trên bầu trời bất ổn. Nhìn tư thế của hắn, cảm nhận được kiếm ý của hắn, Cẩu Hàn Thực mơ hồ đoán được điều gì đó, vẻ mặt liền khẽ biến sắc.
Trần Trường Sinh nhìn hắn nói rất nghiêm túc:
“Ta thật sự không có đường lui, cũng không có bất kỳ thứ gì có thể mất đi, cho nên ta không sợ cho dù mất giày thì cuối cùng ta vẫn còn cái chân trần.”
Cẩu Hàn Thực nói:
“Giày đối với loại người như chúng ta mà nói vốn là thứ rất xa xỉ.”
“Cho nên ta mới nói xin lỗi với ngươi.”
Trần Trường Sinh nói.
Ngoài Tẩy Trần Lâu, Đường Tam Thập Lục đã giải thích chiến lược rất rõ ràng cho hắn: động trước rồi dùng tình, hiểu rồi mới nói lý, muốn thắng phải dùng lực, dùng đầu suy nghĩ, sau đó mới thử kiếm. Nhưng Trần Trường Sinh lại không làm như vậy, mãi đến lúc này mới bắt đầu nghiêm túc nói chuyện với Cẩu Hàn Thực, bởi vì điều này thể hiện sự tôn trọng, sở dĩ lúc này mới gọi là bắt đầu, là vì hắn cảm nhận được thắng bại chỉ ở trong một kiếm này.
Cẩu Hàn Thực nói:
“Kiếm tiếp theo ta dùng Phu Tử kiếm, ngươi thì sao?”
Trần Trường Sinh nói:
“Chiêu thức cuối cùng của Ly Sơn Pháp Kiếm.”
Cẩu Hàn Thực biết từ đầu tới giờ mình đều không đoán sai.
Hắn trầm mặc một hồi, nhìn lên bầu trời xanh bên ngoài Lâu, cảm thấy có chút đói, muốn ăn chút cháo.
Một lúc sau, hắn lắc lắc đầu, thu hồi thanh kiếm vào trong vỏ, xoay người rời khỏi Tẩy Trần Lâu.
Trong Lâu chỉ còn lại Trần Trường Sinh. Hắn nhìn phía trước không một bóng người, nhìn vách đá xám trắng đối diện, khẽ nghiêng đầu, dường như có chút ngơ ngẩn.
Vô cùng tĩnh lặng, không hề có một âm thanh nào.
Hắn nhìn một lúc lâu mới hoàn hồn lại, cảm thấy có chút mệt, muốn nghỉ ngơi một lát.
Hắn lui về phía sau mấy bước, dựa vào vách tường, chậm rãi cất đoản kiếm vào trong vỏ. Sau đó hắn lại ngồi xuống, xoa xoa cái trán, không phân biệt được trên tay áo là máu hay mồ hôi.
Tẩy Trần Lâu hoàn toàn tĩnh lặng, bất kể là dưới lầu hay trên lầu.
Không ai biết nên đánh giá cuộc chiến đấu này như thế nào là đúng nhất, cho nên rất lâu về sau, Giáo Chủ đại nhân Mai Lý Sa mới thở dài mà nói:
“Rất giỏi.”
Hai chữ ấy là nói Trần Trường Sinh, cũng nói rằng Trần Trường Sinh rất giỏi, ở chỗ khi đối mặt với sinh tử, hắn lại có biểu hiện bình tĩnh, chất phác đến đáng sợ; Cẩu Hàn Thực rất giỏi, ở chỗ thời khắc đối mặt với việc quan trọng nhất trong kiếp sống tu hành, hắn vẫn có thể giữ bình tâm tĩnh khí, dùng lý trí chuyển hóa nhiệt huyết tuổi trẻ thành một loại sức mạnh khác, sức mạnh từ bỏ.
Cuộc đối chiến Đại Triều Thí năm nay cuối cùng đã kết thúc như vậy, kết thúc bằng việc Cẩu Hàn Thực rời đi, Đại Triều Thí đã tìm ra người đứng đầu, nhưng tâm trạng của các nhân vật lớn vẫn phức tạp như cũ, vô cùng phức tạp.
Mưa phùn tạnh, để lại vài vệt mờ ảo, ánh mặt trời dần sáng rực, xuyên qua cửa sổ chiếu rọi lên gương mặt mọi người. Mặt Mai Lý Sa không chút cảm xúc, dường như không hề suy nghĩ gì; mặt Mạc Vũ không chút cảm xúc, không biết nàng đang suy nghĩ gì; mặt Từ Thế Tích không chút cảm xúc, rất nhiều người đều biết hắn suy nghĩ cái gì; còn mặt của hai vị Đại Giáo Chủ thánh đường lại không chút thay đổi là bởi vì bọn họ cũng không biết nên nghĩ cái gì.
Cẩu Hàn Thực đi ra khỏi Tẩy Trần Lâu, đứng ở trên thềm đá, không để tâm đến mọi ánh mắt đang đổ dồn vào mình, cũng không vội vã tìm các sư đệ để nói chuyện, mà ngước nhìn bầu trời phía trên.
Ở sâu bên trong Ly Cung, Giáo Hoàng đại nhân nhìn bọt nước trên mặt Thanh Diệp, lắc lắc đầu, từ trong tay áo lấy ra khăn tay, rất cẩn thận lau đi bọt nước.
Theo sự di chuyển chậm rãi của bàn tay Giáo Hoàng đại nhân, không trung trong cung cũng phát sinh biến hóa.
Cẩu Hàn Thực nhìn thấy những đám mây mưa bị lau sạch, bầu trời lại một lần nữa trở lại xanh thẳm, tâm trạng cũng theo đó mà phấn chấn lên, những cảm xúc tiêu cực từ mấy kiếm vừa rồi trong Tẩy Trần Lâu cũng dần dần tan biến.
Ngoài Tẩy Trần Lâu, tất cả thí sinh đều nhìn chằm chằm cánh cửa trên thềm đá kia.
Bọn họ nhìn thấy Cẩu Hàn Thực đi ra. Một lát sau, Trần Trường Sinh cũng đi ra… Chính xác hơn là, hắn bị nhóm Giáo Sĩ Ly Cung dùng cáng khiêng đi ra, sau đó Giáo Sĩ Ly Cung tuyên bố kết quả sau cùng.
Trần Trường Sinh thắng sao?
Thiếu niên Học Viện Quốc Giáo này thật sự đứng đầu Đại Triều Thí à?
Ngoài Tẩy Trần Lâu một khoảng tĩnh mịch, sau đó vỡ òa thành tiếng ồn ào.
Trong số đám thí sinh, rất nhiều người sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, nhất là Tông Tự Sở và các học sinh của Ly Cung Phụ Viện, những người mấy ngày trước còn không ngừng chế nhạo Trần Trường Sinh trên thần đạo.
Vị tiểu sư muội của Thánh Nữ, Phong Diệp Tiểu Liên, thì kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
Ở bên trong bỗng nhiên vang lên những tiếng la lớn.
Đường Tam Thập Lục và Lạc Lạc cùng Hiên Viên Phá nhanh chóng chạy tới trước Tẩy Trần Lâu.
Khi đến trước lầu, sau khi xác nhận kết quả của trận chiến, Đường Tam Thập Lục đầu tiên im lặng một lát, sau đó bật cười lớn. Khi cười, hắn còn cố ý chống nạnh, nhìn từng thí sinh trước đây từng coi thường, không thèm để ý đến Trần Trường Sinh, cười vô cùng kiêu ngạo, bởi vì hắn thực sự rất đắc ý, rất tự hào.