Trạch Thiên Ký
Chương 185: Đứng đầu bảng
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 185 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hơn nữa, họ thậm chí còn không còn tư cách để so sánh với Trần Trường Sinh.
Tên của họ đều từng được khắc trên vị trí cao của Thanh Vân Bảng, và sau này vẫn sẽ tiếp tục được lưu giữ ở đó. Còn tên của Trần Trường Sinh thì chưa từng xuất hiện trên Thanh Vân Bảng, và về sau cũng sẽ không.
Lạc Lạc từ vị trí thứ chín đã vươn lên thứ hai trên Thanh Vân Bảng. Từ Hữu Dung vừa đặt chân vào bảng đã lập tức chiếm giữ vị trí đầu tiên. Thu Sơn Quân cũng vậy, trực tiếp khiến Thanh Vân Bảng phải ba lần liên tục thay đổi danh sách trong thời gian ngắn, làm chấn động toàn bộ đại lục.
Những gì Trần Trường Sinh làm được còn khiến mọi người không thể tin nổi hơn nữa.
Hắn không hề bước chân vào Thanh Vân Bảng, và năm nay cũng không cần phải làm vậy, bởi vì hắn đã Thông U. Giờ đây, dù có muốn vào bảng, hắn cũng chỉ có thể tiến vào Điểm Kim Bảng, giống như Thu Sơn Quân và Cẩu Hàn Thực hiện tại.
Nói cách khác, quá trình tu hành của hắn đã trực tiếp bỏ qua giai đoạn Thanh Vân Bảng.
Chưa từng có một người bình thường nào khi bắt đầu tu hành lại chưa từng bước vào Thanh Vân Bảng, nhưng một khi xuất hiện trước mắt mọi người liền trực tiếp tiến thẳng lên Điểm Kim Bảng. Thế gian này, liệu có ai từng như vậy không? Mọi người trong ngoài Ly Cung đều kinh ngạc suy nghĩ, rồi không ngừng bàn tán.
Có người mơ hồ nhớ lại, rất nhiều năm trước, Vương Chi Sách dường như cũng từng làm điều tương tự.
Ba người Trần Trường Sinh vừa bước ra khỏi Ly Cung, đám đông liền ùa tới như thủy triều.
Một luồng khí tức cường đại không biết từ đâu xuất hiện, chặn đám người đó lại ở bên ngoài.
Kim Ngọc Luật nắm dây cương, mặt không hề biến sắc nhìn đám dân chúng không ngừng gọi tên Trần Trường Sinh. Thái độ của ông ta vô cùng rõ ràng: kẻ nào dám tiến lại gần thêm chút nữa, kẻ đó sẽ phải chết.
Ánh nắng chiều chiếu xuống Ly Cung, nơi đang trở nên ồn ào bất thường vì Trần Trường Sinh. Uy danh của Kim Ngọc Luật có thể khiến đám dân chúng kinh sợ không dám tiến lại gần, nhưng lại không thể ngăn cản những ánh mắt và âm thanh kia.
Mấy ngàn ánh mắt vừa kinh sợ, vừa tò mò lại xen lẫn dò xét, khi hợp lại một chỗ còn mãnh liệt hơn cả ánh mặt trời. Trần Trường Sinh thậm chí cảm thấy y phục của mình như bị đốt cháy, hai má cũng trở nên đau rát.
- Trần bảng thủ, Trần bảng thủ!
- Mời Trần bảng thủ đến tửu lâu của ta nghỉ ngơi một lát!
- Trần bảng thủ, thời khắc quý giá này nên uống rượu, chủ nhân nhà ta có Hoàng Châu Túy muốn dâng lên người!
- Đường thiếu gia, sao lại chưa đi gặp nhị tiểu thư nhà ta? Đêm dài thú vị, sao có thể sống uổng phí như thế chứ…?
Vô số âm thanh vang lên giữa đám đông, không ngừng lọt vào tai ba người Trần Trường Sinh, càng lúc càng thêm náo nhiệt. Thậm chí có những người còn phớt lờ ánh mắt lạnh như sương của Kim Ngọc Luật mà muốn tiến tới. Một vài cô nương có chút gan dạ còn không ngừng đưa tay sờ soạng lên người Đường Tam Thập Lục, cảnh tượng thật sự hỗn loạn.
Trần Trường Sinh giành được vị trí đứng đầu Đại Triều Thí, đương nhiên không phải ai cũng vui vẻ đón nhận. Riêng dân chúng kinh đô vì hắn mà thua không biết bao nhiêu tiền. Tuy nhiên, cảm xúc này cũng sớm bị chấn động bởi kỳ tích vừa xảy ra. Hơn nữa, với cuộc chiến tranh ngàn năm với Ma tộc, thế giới loài người từ trước đến nay chỉ thừa nhận cường giả, luôn săn đón thiên tài. Vậy thì làm sao dân chúng đến xem Đại Triều Thí có thể bỏ qua cơ hội như vậy chứ?
May mắn thay, lúc này các Giáo Sĩ Ly Cung, đặc biệt là các quan viên Thanh Lại Ti phụ trách duy trì trật tự đã chạy tới. Dưới uy danh của đại nhân Chu Thông, đám đông cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.
Trần Trường Sinh đi đến trước xe ngựa, cùng với Đường Tam Thập Lục và Hiên Viên Phá hành lễ với Kim Ngọc Luật.
Kim Ngọc Luật khẽ vuốt râu, mỉm cười không nói gì, tỏ vẻ rất hài lòng.
Dây cương khẽ rung, bánh xe từ từ chuyển động. Đám đông vây quanh tự động nhường đường, giống như lúc trước dòng người ùa tới như thủy triều, tất cả đều thể hiện một thái độ nhất định.
Đương nhiên, tiếng reo hò náo nhiệt trong đám đông vẫn không ngừng lại.
Trần Trường Sinh ngồi trong thùng xe phía sau, vén tấm vải che cửa lên, quay đầu nhìn về phía cuối con đường. Hắn chỉ thấy ánh chiều tà đã buông xuống cuối thần đạo, Thanh Hiền Điện trên bậc thang dường như đang rực cháy. Trên lan can lầu lại mơ hồ có một bóng người, hắn đoán chắc là Lạc Lạc nên mỉm cười. Sau đó, hắn chợt thấy dưới một gốc cây cổ thụ bên cạnh thần đạo, Giáo chủ đại nhân đang đứng đó, hơi còng lưng. Khi vị lão thái gia ấy xuất hiện, không một ai dám lại gần, trông vô cùng cô đơn. Khóe môi hắn khẽ khép lại, nụ cười cũng dần dần biến mất.
Bánh xe lăn qua những viên đá xanh, âm thanh xung quanh vẫn không hề ngớt. Dân chúng kinh đô cứ như thể chuẩn bị đuổi theo chiếc xe ngựa này thẳng về Học Viện Quốc Giáo. Người trong xe đương nhiên không dám vén màn lên lần nữa.
- Cô gái nhà người kia là có chuyện gì vậy?
Trần Trường Sinh nhìn Đường Tam Thập Lục hỏi.
Đường Tam Thập Lục có chút bực tức, quát lên:
- Ai mà biết là có chuyện gì chứ!
Trần Trường Sinh thấy hắn có vẻ mặt đó, liền không hỏi thêm nữa. Nghĩ đến cảnh tượng bên ngoài Ly Cung lúc trước, hắn cảm thán nói:
- Hôm nay ta mới hiểu được vì sao đệ đệ của Chu Độc Phu lại bị người ta nhìn đến chết… Nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, khi hợp lại một chỗ dường như còn đáng sợ hơn cả Kim Ô Bí kiếm của Cẩu Hàn Thực.
Đường Tam Thập Lục cười cợt nói:
- Ngươi đây được coi là vận may đấy. Nếu là mấy năm trước, e rằng ngươi vừa bước ra khỏi Ly Cung đã bị các quý nhân trong kinh trói đi rồi, chúng ta cũng có thể đi theo kiếm chút lợi lộc.
Trần Trường Sinh khó hiểu hỏi lại:
- Đây là vì sao vậy?
Đường Tam Thập Lục đáp:
- Người đứng đầu danh sách Đại Triều Thí đương nhiên chính là một chàng rể tốt. Các quý nhân làm sao có thể bỏ qua loại cơ hội này? Những thiếu nữ đang độ xuân thì lại càng không thể buông tha ngươi chứ?
Trần Trường Sinh lúc này mới hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Nghĩ tới lúc nãy, khi đám đông ồn ào, có vài bàn tay ngọc thon thon tràn đầy ái mộ lặng lẽ vươn về phía Đường Tam Thập Lục, muốn giữ lấy hắn, hắn liền cười nói:
- Nếu có muốn cướp thì cũng phải là ngươi mới đúng chứ.
Đường Tam Thập Lục bực tức nói:
- Sẽ không xảy ra chuyện đó nữa đâu.
Trần Trường Sinh hỏi:
- Ngươi cũng nói là chuyện của mấy năm trước, vì sao năm nay lại khác?
Đường Tam Thập Lục nhìn chằm chằm vào mắt hắn, tức giận nói:
- Ngươi là thật sự không hiểu hay là giả vờ không hiểu đây? Ngươi bây giờ đã có hôn ước với Từ Hữu Dung rồi, ai mà dám cướp ngươi từ tay nàng chứ?
Từ Thế Tích từ Ly Cung trở về Đông Ngự Thần Tướng Phủ, trên mặt ông ta thủy chung không có bất kỳ biến đổi nào, cứ như bị gió lạnh làm đóng băng, khiến người ta không thể nhìn ra tâm tình thật sự của ông.
Vừa vào phòng khách, bị gió lạnh bao trùm trong chốc lát, tâm tình và thân thể ông ta hơi thả lỏng. Ngay lúc đó, ông lại nghĩ đến những lời nói của đám đại thần và giáo chủ trong Ly Cung… Sắc mặt ông liền càng thêm lạnh lẽo.
Bảng xếp hạng của Đại Triều Thí đã được công bố, nhưng việc niêm yết chính thức vẫn còn vài ngày nữa. Vì vậy, các quan viên triều đình và những nhân vật lớn của Quốc Giáo không cần phải đích thân xuất hiện, chỉ ở trong điện uống trà, trò chuyện phiếm để chờ đợi.