Trạch Thiên Ký
Chương 209: Thiên Thư Lăng (Phần 2)
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 209 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù trải qua bao cuộc chuyển giao triều đại, chiến tranh liên miên hay thời kỳ thái bình thịnh thế, Kinh đô vẫn luôn là trung tâm. Các tông phái thế gia phương Nam cũng có chung nhận định đó, ngay cả Yêu tộc ở thành Bạch Đế hay thậm chí là nhân loại ở Tây Châu xa xôi cũng phải thừa nhận điều này. Bởi lẽ, Ly Cung – tổng đàn Quốc Giáo – tọa lạc tại đây. Và Ly Cung được xây dựng ở đây chính là vì sự hiện diện của Thiên Thư Lăng.
Vô số vạn năm trước, vô số dòng lửa từ bên ngoài đổ xuống nơi đây, Thiên Thư giáng thế, đó là ân điển trời đất ban tặng cho mảnh đất này. Từ ngày ấy, trí tuệ của nhân loại được Thiên Thư khai mở. Con người biết dùng lửa, biết chế tạo và sử dụng công cụ lao động, biết kết dây thừng để ghi nhớ sự việc, và phát minh ra chữ viết. Từ đó, nền văn minh dần hình thành cho đến ngày nay, con người bắt đầu khám phá những bí mật của tự nhiên, tìm hiểu mối quan hệ giữa bản thân và trời đất, ngẩng đầu ngắm nhìn các vì sao, biết dẫn tinh tẩy cốt, và chính thức bước vào con đường tu hành. Tất cả đều có điểm khởi đầu, đều bắt nguồn từ khắp Thanh Khâu này.
Thiên Thư Lăng là gì? Chữ 'Lăng' ở đây không mang nghĩa là lăng mộ, mà có nghĩa là yên bình, bằng phẳng.
Thiên Thư xuất, tứ phương bình. Nơi nào có Thiên Thư, nơi đó chính là Thiên Thư Lăng. Thiên Thư Lăng ở đâu, nơi đó chính là trung tâm của thế giới. Vương triều của nhân loại buộc phải kiến quốc tại Kinh đô mới được coi là chính thống. Các tông phái phương Nam đã giao tranh với người phương Bắc nhiều năm, trên thực tế họ tự thành lập bộ máy chính quyền riêng, tự mình cai trị, nhưng đồng thời vẫn phải phụng mệnh Đại Chu, âu cũng vì lý do này.
Trong lúc chờ đợi, khu vườn u tịch dần trở nên huyên náo. Rất nhiều du khách và người dân Kinh đô đã đi theo đoàn xe đến đây. Nếu là ngày thường, họ cơ bản chẳng có cách nào đến gần Thiên Thư Lăng, quân sĩ sẽ lập tức đứng ra ngăn cản. Nhưng hôm nay thì khác, nhờ có những thí sinh này mà họ mới có cơ hội đến gần hơn để nhìn thấy Thiên Thư Lăng, ngắm nhìn những thanh niên đang chuẩn bị tiến vào bên trong lăng. Những người dân đứng xung quanh ai nấy đều tỏ vẻ ngưỡng mộ, thán phục.
Du khách và người dân đều có thể tự do ra vào khu vườn bên ngoài Thiên Thư Lăng, nhưng không thể tiến vào bên trong lăng.
Nghe nói vô số năm về trước, Thiên Thư Lăng từng mở cửa cho bất cứ ai cũng có thể vào tham quan. Hàng ngày, dòng người đứng chật cứng trước những tấm bia đá, khắp Thanh Khâu bị che khuất đi màu xanh mướt vốn có, cơ bản không thể chịu nổi sức người kéo đến tham quan. Hàng nghìn năm trước, từng có một vị Hoàng đế ban chiếu thư thông cáo thiên hạ, rằng chỉ những nhân tài phục tùng ông ta mới có đủ tư cách ra vào Thiên Thư Lăng. Hành động đó đã đắc tội với tất cả các tông phái học viện trong đại lục. Chẳng mấy chốc, vị Hoàng đế đó đã bị toàn thiên hạ phẫn nộ lật đổ. Chính từ lúc đó, tất cả các tông phái học viện trong đại lục đều thống nhất một quan điểm: Thiên Thư là vật sở hữu chung của thiên hạ, không ai được phép độc chiếm.
Tuy chưa từng nghe nói những bia đá của Thiên Thư Lăng bị tổn hại. Nhưng xét về một khía cạnh nào đó, các cường giả trong đại lục đã quyết định thiết lập một số quy tắc nhất định để ra vào Thiên Thư Lăng. Ở triều trước, chỉ những người tu hành được đặc cách cho phép mới có cơ hội vào bên trong Thiên Thư Lăng, nhưng điều kiện đặt ra lại hết sức mơ hồ. Sau khi Đại Chu lập quốc, những quy định về điều kiện vào Thiên Thư Lăng đã được đơn giản hóa. Chỉ những thí sinh thông qua Đại Triều Thí và những người có công mới được phép vào bên trong Thiên Thư Lăng. Những người thuộc Yêu tộc và Tây Châu theo liên minh cùng thành Bạch Đế chống lại Ma tộc cũng đều có được tư cách vào bên trong Thiên Thư Lăng. Cái gọi là quy tắc, trên thực tế chẳng qua cũng chỉ là một sự thỏa hiệp mà thôi. Đương nhiên, vì Thiên Thư Lăng tọa lạc tại Kinh đô Đại Chu nên người dân sinh sống ở đây sẽ đương nhiên được lợi hơn một chút. Chính vì điều này mà các tông phái thế gia phương Nam mỗi lần nhắc đến lại thấy vô cùng oán hận.
Các giáo sĩ và quan viên chỉ đưa đám thí sinh ra bên ngoài cửa đá, rồi họ đứng đó đợi vì không ai trong số họ có tư cách vào Thiên Thư Lăng. Quan binh Cấm vệ sau khi kiểm tra xong thân phận của đám thí sinh thì mới cho phép họ lần lượt tiến vào bên trong. Nền đất lại một lần nữa vang lên những âm thanh rung chuyển. Có người quay đầu nhìn lại thì chỉ thấy cánh cửa đá đã khép kín.
Một âm thanh trầm nặng vang lên, Thiên Thư Lăng lại bị cách biệt với thế giới bên ngoài.
Hơn bốn mươi thí sinh trẻ tuổi đều đang chăm chú nhìn Thiên Thư Lăng trước mặt mình với những cảm xúc khác nhau. Có người hồi hộp, có người mong đợi, có người trầm lặng, có người háo hức, tất cả đều mở to hết cỡ đôi mắt để ngắm nhìn. Lúc này, đám thí sinh đã tới trước Thiên Thư Lăng, nhưng không thể nhìn thấy được diện mạo thật sự của nó. Bởi cây cối nơi đây quá rậm rạp, che khuất quá nhiều cảnh vật.
Đúng lúc đó, một vài nam nhân mặc áo dài trắng xuất hiện trước mặt họ. Những người này vẻ mặt điềm tĩnh, giữa hai cặp mày không thể hiện quá nhiều cảm xúc. Khi nói chuyện, tốc độ nói của họ chậm rãi, giọng điệu bình tĩnh, dường như thường ngày những người này đều thiếu đi cơ hội được nói chuyện. Nhìn họ, Trần Trường Sinh chợt nhớ đến thiếu niên Lang tộc Chiết Tụ.
Đường Tam Thập Lục nói:
- Những người này chính là Bia Thị trong truyền thuyết.
Trần Trường Sinh hỏi lại:
- Bia Thị? Đường Tam Thập Lục đáp:
- Cũng giống như những Giải Bia của Thánh Nữ Phong ở phương Nam, họ dành cả đời để hóa giải bí mật Thiên Thư. Hơn nữa, họ còn phải thề độc, cả đời không được rời khỏi Thiên Thư Lăng nửa bước.
Trần Trường Sinh có chút bất ngờ, trong lòng thầm nghĩ những người này cả cuộc đời chỉ sống trong Thiên Thư Lăng, quả thật có phần quá khổ hạnh. Ánh mắt hắn nhìn những nam nhân mặc áo dài trắng đó đương nhiên trở nên có phần thương hại hơn một chút.
Đường Tam Thập Lục nhìn thấy biểu hiện của Trần Trường Sinh, khẽ châm biếm nói:
- Họ đều tình nguyện dành trọn cả cuộc đời này cống hiến cho Thiên Thư Lăng, đâu có cần sự thương hại của ngươi? Hơn nữa, thế gian này có biết bao nhiêu người tu hành chỉ mong được như họ, có cơ hội nhìn thấy Thiên Thư bất cứ lúc nào, người ta còn ngưỡng mộ không hết ấy chứ.
Trần Trường Sinh vẫn không thể nào hiểu nổi, tuy hắn rất thích đọc sách, rất thích tìm hiểu đạo điển chính nghĩa, nhưng chẳng phải cuộc sống nên là tự do và vui vẻ hay sao? Sao lại có thể hao mòn cả đời trong ngọn núi này chứ?