Trạch Thiên Ký
Chương 218: Đạp Tuyết Tuân Mai (Phần 2)
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 218 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiết Tụ không quen với sự thân mật này, lùi lại một bước, né bàn tay của Đường Tam Thập Lục.
Đường Tam Thập Lục thản nhiên rụt tay về, rồi vỗ vai Trần Trường Sinh, nói:
- Có thể giải quyết thì mau giải quyết.
Trần Trường Sinh xoa xoa vai, thầm nghĩ nếu không phải ở đầm Hắc Long đã tẩy tủy hoàn hảo thì chắc đã bị đánh cho hỏng người rồi:
- Ta sẽ thử, nhưng không tự tin lắm.
Đúng lúc này, nam tử kia từ nhà cỏ bước ra, mái tóc rối bù che đi vẻ mệt mỏi trên gương mặt.
Trần Trường Sinh chắp tay hỏi:
- Tiền bối sao không nghỉ ngơi một lát? Nam tử kia nhìn Đường Tam Thập Lục, nói:
- Ồn quá.
- Thật ngại quá, bằng hữu của ta tới tìm, hắn có hơi phấn khích.
Trần Trường Sinh nói lời xin lỗi rồi giới thiệu với Đường Tam Thập Lục:
- Vị tiền bối này là chủ nhân căn nhà cỏ này. Ta nghĩ nếu ở Thiên Thư Lăng suốt một tháng qua mà không ăn không uống thì sẽ không tốt cho thân thể, cho nên muốn tá túc...
Hắn nói xong, mãi đến lúc này mới nhận ra Đường Tam Thập Lục hoàn toàn không nghe mình nói mà đang kinh ngạc nhìn nam tử kia.
Nam tử kia tóc rối bù xõa tung để lộ cả khuôn mặt. Đây cũng là lần đầu Trần Trường Sinh và Chiết Tụ nhìn thấy gương mặt hắn. Chỉ thấy người này dung mạo tuấn tú, gương mặt còn mang chút hàn ý, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy khó chịu hay ác nghiệt, ngược lại mang đến một cảm giác thanh khiết, mặc dù nhìn vẻ ngoài rõ ràng không được sạch sẽ cho lắm.
Đường Tam Thập Lục nhìn nam tử, vẻ mặt vừa quái dị vừa hoang mang. Sau đó như nhớ ra điều gì đó, ánh mắt bỗng nhiên bừng sáng, kinh ngạc nói:
- Ngươi... Ngươi là... Ngươi là Tuân Mai.
Nam tử kia hơi giật mình, nhìn Đường Tam Thập Lục im lặng một lúc lâu, rồi thản nhiên nói:
- Đúng vậy, ta chính là Tuân Mai, không ngờ còn có người nhớ đến ta.
Nghe hai chữ Tuân Mai, Chiết Tụ khẽ nhướng mày, rõ ràng cũng nhớ ra lai lịch của người này, chỉ có Trần Trường Sinh vẫn không biết.
- Đạp Tuyết Tuân Mai, làm sao mà không ai nhớ rõ tiền bối chứ?
Đường Tam Thập Lục nhìn người tên Tuân Mai, ngạc nhiên xen lẫn thán phục nói:
- Trong truyền thuyết nói tiền bối từ năm thi Đại Triều Thí xong xuôi đã luôn ở trong Thiên Thư Lăng xem bia ngộ đạo, không ngờ quả nhiên là sự thật.
Tuân Mai nhìn vào trong Thiên Thư Lăng, nơi có những quang điểm mơ hồ, vẻ mặt ngơ ngẩn nói:
- Hóa ra Đại Triều Thí năm nay đã kết thúc, khó trách hôm nay đông người như vậy.
- Đúng thế tiền bối, hôm nay là ngày đầu tiên tam giáp của Đại Triều Thí năm nay vào Thiên Thư Lăng.
Đường Tam Thập Lục nghĩ đến một việc, kéo Trần Trường Sinh đến trước mặt mình, đắc ý nói:
- Hắn là bằng hữu của ta, Trần Trường Sinh, cũng giống tiền bối năm đó, là Thủ khoa Đại Triều Thí.
- Ờ? Các ngươi là ở học viện nào?
Tuân Mai hỏi.
Đường Tam Thập Lục nói:
- Quốc Giáo Học Viện.
Tuân Mai gật đầu nói:
- Nơi tầm thường cũng có thể xuất hiện nhân tài, đó là lẽ thường tình.
Trần Trường Sinh nghe vậy khẽ giật mình, thầm nghĩ rằng người bình thường nghe chuyện Quốc Giáo Học Viện phục hưng chắc chắn sẽ ngạc nhiên, nhưng vị tiền bối này... Nghĩ lại hắn mới hiểu ra, vị tiền bối này hoàn toàn không biết kiếp nạn của Quốc Giáo Học Viện mười mấy năm trước. Xem ra hắn đã ở trong Thiên Thư Lăng chừng mười mấy năm, chưa từng đi ra ngoài?
Đường Tam Thập Lục nói với hắn:
- Tuân Mai tiền bối là Thủ khoa Đại Triều Thí ba mươi bảy năm trước.
Trần Trường Sinh giật mình, thầm nghĩ vậy chẳng phải vị tiền bối này đã ở trong Thiên Thư Lăng ba mươi bảy năm sao?
Tuân Mai nhìn Trần Trường Sinh lắc đầu nói:
- Chỉ có điều chân nguyên yếu ớt như thế mà cũng có thể làm Thủ khoa? Thật sự là một thế hệ lại kém hơn một thế hệ.
Tất cả mọi người đều biết, Đại Triều Thí năm nay là một năm trọng đại, so với vài năm trước cạnh tranh kịch liệt hơn nhiều. Trần Trường Sinh không có phản ứng gì, Đường Tam Thập Lục cũng không phản đối.
- Mặc dù khiến Thiên Cơ Các phải sửa lại lời bình, Đại Triều Thí năm nay cũng mạnh hơn năm của tiền bối một chút.
Ánh mắt của Tuân Mai bỗng nhiên trở nên cô tịch, nói:
- Ta không biết năm nay có ai tham gia, nhưng năm ta thi... có hai người không tham gia.
Đường Tam Thập Lục khẽ giật mình, nhớ tới hai cái tên nổi danh cùng thời với Tuân Mai, không thể không thừa nhận lời này có lý.
Nếu hai người kia tham gia Đại Triều Thí thì cũng như Thu Sơn Quân và Từ Hữu Dung đến đây, kết quả Đại Triều Thí năm nay không thể so sánh được.
Nói xong câu đó, tâm tình của Tuân Mai rõ ràng có chút xao động, không để ý tới ba thiếu niên nữa mà ngồi xuống, nhìn Thiên Thư Lăng bắt đầu ngẩn ngơ.
Trần Trường Sinh nhìn bóng lưng vị tiền bối mà cảm thán trong lòng. Ban ngày, Đường Tam Thập Lục nói với hắn có vài người tu đạo sẽ ở Thiên Thư Lăng xem bia rất nhiều năm, không ngờ nhanh như vậy đã tận mắt nhìn thấy một người như vậy. Chỉ có điều người này ở Thiên Thư Lăng xem bia ba mươi bảy năm, một bước không ra ngoài, tất nhiên có ẩn tình gì đó.
Nghĩ đến đây, Trần Trường Sinh cảm thấy vị tiền bối này có vẻ buồn bã thê lương, không đành lòng quấy rầy hắn, giơ tay ngăn cản những câu hỏi tiếp theo của Đường Tam Thập Lục.
Đường Tam Thập Lục hỏi:
- Làm sao vậy?
Trần Trường Sinh nhìn hắn nghiêm túc hỏi:
- Ăn chưa?
Đường Tam Thập Lục lúc này mới nhớ ra chuyện quan trọng nhất, cảm giác đói khát ập đến như thủy triều, ôm bụng cười gượng nói:
- Chưa.
Trần Trường Sinh kéo Đường Tam Thập Lục vào trong phòng, đem thức ăn còn lại bày ra, lại rót trà nóng và xới cơm nguội, nói:
- Không có rau xanh, huynh chịu khó một chút.
- Cái này có thể ăn sao? Cái này có thể ăn sao chứ? Cái gì mà chịu khó chứ? Không có rau xanh, huynh để ta dùng lá trà giả làm rau ư? Như vậy thì hay ho lắm sao?
Đường Tam Thập Lục lấy đũa gắp ra một lá trà ngâm đến đen sì, bực tức nói.
Trần Trường Sinh không để ý tới Đường Tam Thập Lục, dựa vào ánh sáng yếu ớt tìm được ngọn đèn, cẩn thận đốt lên, ánh sáng mờ nhạt chiếu sáng căn phòng.
Bên cạnh bàn cũng được thắp sáng lên, Đường Tam Thập Lục cắm đầu vào bát ăn không ngừng, chiếc bát đặt trước mặt đã đầy xương cá.
Nhìn hình ảnh này, Trần Trường Sinh không khỏi nghĩ đến, nếu để cho các cô nương ái mộ Đường Tam Thập Lục trong học viện kinh đô nhìn thấy thì sẽ nghĩ như thế nào?
Chiết Tụ đương nhiên sẽ không nhìn Đường Tam Thập Lục ăn cơm, hắn nhìn Tuân Mai ngồi bên ngoài, nói:
- Không nghĩ tới lời đồn là sự thật.
Trần Trường Sinh nói:
- Nghe Đường Tam Thập Lục nói, trong Thiên Thư Lăng cũng không thiếu những người như vậy.
Đường Tam Thập Lục vội vàng tranh thủ, ngẩng đầu nói một câu:
- Nhưng nổi danh như Tuân Mai lại không nhiều.
Chiết Tụ nói:
- Rất nhiều người cho rằng hắn đã sớm chết rồi... Ở Thiên Thư Lăng xem bia ba mươi mấy năm trời, thật sự là khó có thể tưởng tượng.
Đường Tam Thập Lục thấy Trần Trường Sinh nhìn chằm chằm, có chút không tự nhiên lấy khăn tay ra cẩn thận lau miệng, nói:
- Ông ta không nỡ đi ra ngoài.
Chiết Tụ nghĩ tới chuyện năm đó, lắc đầu nói:
- Ta cảm thấy ông ta là không dám ra ngoài.
Đường Tam Thập Lục giật mình, lắc đầu nói:
- Nói như thế không đúng, cùng lắm thì chỉ là ngại ra ngoài thôi.
Không nỡ, không dám, ngại ngùng, đều không phải những từ dễ nghe.