Trạch Thiên Ký
Chương 251: Tấm Bia Gãy Đổ
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 251 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
14 năm không tu hành, chỉ đọc sách, 1 năm Thông U. 20 ngày không giải bia, chỉ ngồi yên… một ngày xem hết Tiền Lăng Bia.
Sau khi Giáo Hoàng đại nhân biết được những gì đã xảy ra hôm nay trong Thiên Thư Lăng, Người đã đưa ra hai lời bình luận về Trần Trường Sinh. Sau đó, một số nhân vật quyền quý trong Quốc giáo đã cố ý truyền bá rộng rãi. Hai lời bình này nhanh chóng lan truyền khắp kinh đô như ánh nắng chiều tà. Mọi người đều chấn động, hướng ánh mắt về phía Thiên Thư Lăng ở phía Nam, trong lòng dấy lên muôn vàn cảm xúc.
Từ trước đến nay, trong suốt bao nhiêu năm qua, việc xem hết Tiền Lăng Bia chỉ trong một ngày, chỉ có Chu Độc Phu từng làm được. Hôm nay Trần Trường Sinh cũng đã làm được điều đó, lẽ nào hắn sẽ là Chu Độc Phu thứ hai? Tuy nhiên, cũng có không ít người nhận thấy một vài điểm bất thường. Theo tin tức lan truyền từ Thiên Thư Lăng, cảnh giới khí tức của Trần Trường Sinh không hề có sự biến hóa nào sau khi giải bia, vẫn chỉ ở sơ cảnh Thông U. Cần biết rằng năm xưa, khi Chu Độc Phu bước đi trong Thiên Thư Lăng, mỗi khi nhìn thấy bia văn, bước vào giữa các nhà bia, cảnh giới khí tức của ông ta luôn không ngừng biến đổi. Nếu so với một số người mới vào Thiên Thư Lăng năm nay, như Chung Hội của Hòe Viện đã đột phá cảnh giới Thông U, hay nhiều người khác như Đường Tam Thập Lục cũng đã nhìn thấy khả năng đột phá cảnh giới. Theo lẽ thường, Trần Trường Sinh sau khi xem xong 17 tòa Thiên Thư Lăng, cũng phải có sự tiến bộ nào đó mới phải.
Tân Giáo Sĩ đỡ Giáo chủ đại nhân Mai Lý Sa đến Ly Cung, sau đó cùng y bái kiến Giáo Hoàng đại nhân. Y nhắc đến những lời đồn đại đang lan truyền ở kinh đô lúc này, sau một thoáng do dự, lại nói thêm:
- Rất nhiều người đang nghi ngờ, liệu Trần Trường Sinh có dùng tiểu xảo gì không, thậm chí có giở thủ đoạn nào đó trong Thiên Thư Lăng không.
- Lĩnh ngộ chính là lĩnh ngộ, giải bia mãi mãi là quá trình tu hành của chính người tu đạo, không ai có thể thay đổi được điều đó.
Giáo Hoàng đại nhân đang cầm muôi gỗ, tưới nước vào chậu hoa Thanh Diệp, Người nói:
- Ta không cho rằng tiểu tử đó có cơ hội đuổi kịp Chu Độc Phu năm xưa. Suy cho cùng, cần phải có ma lực cực lớn, hơn nữa còn liên quan đến tính cách. Hắn biểu hiện xuất sắc như vậy, đã khiến ta khá hài lòng, thậm chí có thể nói là khá bất ngờ.
Mai Lý Sa nói:
- Bây giờ điều ta muốn biết nhất là, lúc hắn nhìn thấy tòa bia đó sẽ phản ứng ra sao. Liệu có giống như chúng ta hôm nay, bất ngờ kinh ngạc khi bị hắn gây áp lực không.
Chiếc muôi gỗ trong tay Giáo Hoàng đại nhân dừng lại trên lá Thanh Diệp, hơi nghiêng, giống như Người đang suy nghĩ điều gì đó mà thất thần. Kỳ lạ thay, nước trong muôi vẫn không hề chảy ra ngoài.
Tân Giáo Sĩ đứng bên cạnh ngơ ngẩn, không hiểu ý. 17 tòa Thiên Thư Tiền Lăng đã được Trần Trường Sinh giải hết, vậy sao còn có một tòa bia cuối cùng? Giáo Hoàng đại nhân lắc đầu, tiếp tục tưới nước, nói:
- Cho dù có nhìn thấy, chẳng lẽ còn có thể giải được hay sao?
Mai Lý Sa mỉm cười nói:
- Đứa trẻ đó đã mang đến nhiều ngạc nhiên đến thế, thêm một chuyện nữa, hình như cũng không phải là điều gì quá khó hiểu.
Đài Cam Lộ trong sắc hoàng hôn dày đặc trông giống như một ngọn đuốc khổng lồ. Thánh Hậu nương nương khoanh tay đứng bên đài, nhìn về phía Thiên Thư Lăng. Trong ánh mắt lạnh lùng của Người hiện lên vẻ châm biếm:
- Đều là cùng một ngày xem hết Tiền Lăng Bia, nhưng Chu Độc Phu năm xưa là thật sự xem hiểu. Trần Trường Sinh hắn còn kém xa lắm.
Trong số những người còn sống trên đại lục hiện giờ, bà và Giáo Hoàng đại nhân là số ít ỏi từng tiếp xúc với Chu Độc Phu, thậm chí có thể nói là quen biết ông ấy. Chỉ có bọn họ mới biết vị cường giả đệ nhất đại lục đó rốt cuộc cường đại kinh khủng đến mức nào. Cho nên bọn họ căn bản không cho rằng Trần Trường Sinh có thể sánh ngang với người đó.
Mạc Vũ đứng đằng sau Người, nhất thời không nhịn được, lên tiếng:
- Nhưng chỉ trong một ngày mà xem hết 17 tòa bia đã là rất tài giỏi rồi, ít nhất là giỏi hơn thần năm xưa rất nhiều.
Thánh Hậu không xoay người, vẫn nhìn về phía Thiên Thư Lăng, nhớ đến những kẻ tu đạo từ xưa đến nay đã xem bia trong Thiên Thư Lăng đến bạc đầu. Vẻ châm biếm giữa hai hàng lông mày của Người trở nên càng lúc càng đậm:
- Xem bia rốt cuộc để làm gì? Tại sao có những người cứ mãi không nghĩ thông điều này. Xem bia xưa nay đều không phải là mục đích của tu đạo, mà chỉ là thủ đoạn của tu đạo.
- Năm xưa nương nương hủy bảng, chính là muốn dạy bảo thế nhân đừng lầm đường lạc lối. Chỉ tiếc, không ai hiểu được nỗi khổ tâm của nương nương. Mạc Vũ nhẹ giọng nói.
- Đúng vậy, nếu không có bất kỳ trợ giúp gì cho cảnh giới đạo nghĩa, cho dù đọc hiểu hết tất cả những bia đá trên lăng đó, thì có ích lợi gì chứ? Năm xưa ta bảo Chu Thông đi hủy tấm bia dưới lăng đó, một số lão già trong Quốc giáo đã khóc lóc, nói ta không tuân theo quy chế tổ tiên. Bây giờ nghĩ lại, thật sự nên giết toàn bộ đám lão già hồ đồ đó mới phải.
Thánh Hậu thản nhiên nói:
- Thiên Thư Bia dù sao cũng là thánh vật, cũng phải có người sử dụng mới có ý nghĩa. Tốc độ Trần Trường Sinh giải bia quả thật nhanh hơn ngươi rất nhiều. Nhưng năm xưa ngươi chính là tụ tinh thành công trong Thiên Thư Lăng, còn hắn thì sao? Dù sao hắn xem hiểu toàn bộ Thiên Thư Lăng, nhưng không có bất kỳ sự tăng tiến nào cho cảnh giới, thì được cái gì chứ?
Cùng một ý nghĩa, nhưng lại xuất hiện hai lần trong hai câu nói. Câu đầu tiên nhắm vào tất cả những kẻ tu hành trên thế gian. Câu phía sau thì trực tiếp chỉ Trần Trường Sinh.
Mạc Vũ thoạt tiên kinh ngạc, sau đó bật cười. Nàng thầm nghĩ không ngờ nương nương cũng biết nói lời thô tục, xem ra biểu hiện của Trần Trường Sinh trong Thiên Thư Lăng vẫn khiến nương nương cảnh giác. Đương nhiên Người cảnh giác không phải bản thân Trần Trường Sinh, mà là Quốc giáo đằng sau hắn.
Mạc Vũ không hề che giấu cảm xúc của mình, đây chính là lý do cơ bản mà mấy năm nay nàng luôn được nương nương tín nhiệm. Nàng mở to mắt, hiếu kỳ hỏi:
- Vậy Người thấy… Trần Trường Sinh có cơ hội không?
Thánh Hậu nhìn về phía Thiên Thư Lăng, im lặng giây lát rồi nói:
- Có lẽ hắn có thể nhìn thấy tòa bia cuối cùng đó. Chỉ là… hắn quá trầm ổn, tuổi tác còn trẻ, lại cả người đầy mùi ganh đua khiến người ta không thích. Nào giống Chu Độc Phu năm xưa, sáng lạn như ánh mặt trời, khí thế như bão táp, hô trời gọi đất, phải hỏi cho đến cùng.
Mạc Vũ hơi nhíu mày, cảm thấy mỗi lần nương nương nhắc tới vị cường giả tuyệt thế đó, hình như cũng có chút xao động.
- Tu đạo, tu là tâm, tính cách quyết định vận mệnh, cũng sẽ quyết định kẻ tu đạo có thể đi được bao xa.
Thánh Hậu đưa ra phán đoán cuối cùng:
- Trần Trường Sinh… không được đâu.
Sau khi giải được tòa bia thứ 17, Trần Trường Sinh bước tới cánh đồng xanh rì.
Trong hoàng hôn, cả tòa Thiên Thư Lăng dường như cũng đang rực cháy, mảnh cánh đồng này tất nhiên không phải là ngoại lệ. Ngọn lửa vô hình lăn tăn tràn lan trên lá cỏ, tạo nên cảnh tượng cực kỳ diễm lệ.
Giữa vách đá phía dưới cánh đồng truyền ra tiếng nước âm vang. Lúc này hắn mới biết, thì ra mình đã đến phía trên thác nước Tây Nam Lộc của Thiên Thư Lăng.
Hắn đang suy nghĩ về quá trình giải bia hôm nay. Tuy còn có chút không hài lòng, nhưng khó tránh khỏi có chút vui mừng, cảm thấy mình cũng đã làm được.
Đột nhiên hắn cảm nhận được điều gì đó, vẻ vui mừng giữa hai hàng lông mày dần biến mất, thay vào đó là chút hoang mang.
Hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy dưới vách đá màu trắng bên trên cánh đồng có một bia lư.
17 tòa Thiên Thư Bia của Tiền Lăng đã được giải hết. Theo ghi chép trong đạo tạng, bây giờ hắn phải xuất hiện ở lăng tiếp theo. Nhưng nơi này vẫn là Tiền Lăng.
Cấu tạo của tòa bia lư đó không có gì khác biệt so với Chiếu Tình Bia Lư hay Dẫn Giang Bia Lư. Trần Trường Sinh kinh ngạc, thầm nghĩ chẳng lẽ Tiền Lăng còn có một tòa Thiên Thư Bia khác? Thiên Thư Tiền Lăng có 17 tòa bia, đây là sự thật mà tất cả mọi người đều biết. Trừ phi có người che đậy sự thật này, nhưng ai có thể che đậy được chứ? Trần Trường Sinh bỗng nhiên nghĩ đến thuyết lưu truyền trong thế gian mà hắn từng đọc trong đạo điện ở Tây Ninh trấn. Kỳ thật lúc mới khai sơ, Thiên Thư Lăng không có thuyết pháp Tiền Lăng và Hậu Lăng. Thuyết pháp này có lẽ đã xuất hiện khoảng tám trăm năm rồi, đây là ý gì?
Đứng trong cánh đồng đang rực cháy, hắn không do dự quá lâu, cất bước đi về phía tòa bia lư, một đường xé toang đám cỏ dại, giống như bánh xe lửa nghiền qua, lại giống như thuyền đánh cá rẽ sóng tạo ra hàng ngàn đường nước.
Đi tới trước tòa bia lư đó, hắn dừng lại, nhìn xuống bên trong. Thấy một cảnh tượng hoàn toàn không ngờ được, hắn không khỏi do dự.
Trong tòa bia lư này không có Thiên Thư Bia. Nói chính xác hơn, trong tòa bia lư này từng có một tòa Thiên Thư Bia, nhưng bây giờ tòa Thiên Thư Bia đó đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại chân bia. Trên chân bia có một tàn thạch hơi nhô ra, rộng chừng nửa bàn tay. Tàn đá này chỉ có một đoạn hơi nhạt màu, có lẽ chính là tàn dư của tòa Thiên Thư Bia?
Cơ thể Trần Trường Sinh trở nên vô cùng cứng ngắc, niềm vui mừng và sự nhẹ nhõm trước đó đã bị sự chấn động lấn át.
Thiên Thư Tiền Lăng không ngờ lại có đến 18 tòa Thiên Thư Bia, điều này đã đủ khiến hắn chấn động. Mà điều càng khiến hắn không ngờ hơn, là tòa bia cuối cùng này lại thật sự là một tòa bia gãy.
Hắn ngơ ngẩn đứng trước bia lư rất lâu, cuối cùng mới dần dần bình tĩnh trở lại. Khắc chế sự chấn động và bất an mãnh liệt trong lòng, hắn đi tới trước tòa bia gãy đó, phát hiện bia gãy chỉ còn lại một mặt rất nhỏ, bên trên không có văn tự hay nét vẽ gì. Nói như vậy, bia văn có lẽ đã nằm trên phần bia bị gãy đã mất.
Hắn giơ tay sờ soạng mặt cắt của tấm bia gãy, cảm thấy độ cứng của bia đá và một số tảng đá lởm chởm đó, không biết đã trải qua bao nhiêu năm mưa gió mà vẫn còn sắc bén. Vẻ mặt hắn trở nên càng ngơ ngẩn.
Tấm bia đá này dường như đã bị một nguồn lực lượng cực kỳ cường đại đánh gãy.
Những năm sơ khai, Thiên Thư Bia rơi xuống mặt đất, đáy bia tất nhiên cắm rễ tương liên với chỗ sâu nhất của mặt đất.
Trong ba ngàn đạo tạng, vô số câu chuyện nhân gian, xưa nay chưa từng nghe nói Thiên Thư Bia có thể bị đánh gãy, hay có thể bị lấy đi khỏi Thiên Thư Lăng.
Là lực lượng từ đâu đến đã đánh gãy tòa Thiên Thư Bia này?
Nếu là người, người đó là ai?
Làm sao họ làm được điều đó?
Tòa Thiên Thư Bia đó, đã được họ mang đi đâu?
Trần Trường Sinh vọng nhìn xung quanh bia lư đang rực cháy, có chút ngây dại.
Hoàng hôn dần dần tắt lịm, chính là lúc bóng tối buông xuống, gió núi dần trở nên lạnh lẽo.
Hắn cảm thấy có chút rét lạnh.
Niềm vui vẻ và sự thỏa mãn trước đây sớm đã không còn. Sự chấn động sau khi nhìn thấy bia gãy cũng đã biến mất không dấu vết.
Tinh thần hắn đã trở nên có chút chết lặng.
Trong lòng hắn nảy sinh sự sợ hãi vô hạn, thậm chí là kinh khủng.
Đây chính là sức mạnh cường đại chân chính sao?
Bóng đêm bao trùm Thiên Thư Lăng.
Giọt nắng cuối cùng phía chân trời biến mất, sao đêm lại chiếm trọn cả bầu trời và tầm nhìn của mọi người.
Trần Trường Sinh đứng ngoài bia lư, ngẩng đầu nhìn sao trời, bất động.
Hắn duy trì tư thế này rất lâu.
Làm bạn với bóng tối đó nhiều năm, suy cho cùng hắn không phải là một thiếu niên bình thường. Tuy vẫn không thể làm được chuyện nói cười vui vẻ trước khi chết. Nhưng trải qua thời gian dài như vậy, dù là lực lượng cường đại đến cỡ nào, cũng không thể ảnh hưởng đến tâm thần của hắn.
Hắn xoay người, đi vào trong bia lư, đứng trước tấm bia gãy.