267. Chương 267: Chấm Son Giữa Mi Tâm (p2)

Trạch Thiên Ký

Chương 267: Chấm Son Giữa Mi Tâm (p2)

Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 267 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tuy nhiên, Trần Trường Sinh bỏ ngoài tai tất cả, hắn chỉ muốn đòi lại công bằng cho Hắc Long.
Bởi vì lúc này, lòng hắn vô cùng phẫn nộ.
Trần Trường Sinh thực sự rất tức giận.
Trước Đại Triều Thí, hắn bất ngờ tẩy tủy thành công, thậm chí là hoàn mỹ. Dù toàn bộ quá trình hắn đều trong trạng thái hôn mê, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn biết điều đó có liên quan đến Hắc Long.
Hiện tại, hắn vẫn còn sống, có thể đứng đầu Đại Triều Thí, tiến vào Thiên Thư Lăng chiêm nghiệm bia đá, tinh quang rực rỡ kinh động cả kinh đô, tất cả đều nhờ vào sự ban tặng của Hắc Long.
Đối với hắn, Hắc Long là một tồn tại quan trọng hơn cả ân nhân cứu mạng. Lúc này, nhìn vết thương dường như vẫn còn đang rỉ máu trên thân Hắc Long, vết thương sâu đến mức mơ hồ có thể nhìn thấy xương, chứng kiến nó phải chịu đựng nỗi đau đớn như vậy, làm sao hắn có thể không biến sắc?
Đúng vậy, trong truyền thuyết, Hắc Long là một ác long. Giáo Hoàng đại nhân lúc trước ở Ly Cung cũng từng nói như thế. Nhưng cho dù nó từng phạm tội ác tày trời ở kinh đô, bị Vương Chi Sách lừa nhốt ở đây mấy trăm năm vẫn chưa thể chuộc hết tội lỗi, thì làm sao có thể bị tra tấn đến mức này? Hắc Long vẫn lẳng lặng lơ lửng trên không trung, lắng nghe Trần Trường Sinh tức giận chất vấn. Cảm xúc trong mắt nó vô cùng bình tĩnh, không có đau đớn, không có sợ hãi, không vì tâm tình của hắn mà phẫn nộ, càng không cảm động, vẫn chỉ lạnh lùng, vô cảm.
Dưới ánh mắt lãnh đạm của nó, Trần Trường Sinh cảm thấy bản thân như một kẻ ngu ngốc. Hắn không rõ vì sao lại có cảm giác này, chỉ thấy vô cùng xấu hổ, thầm nghĩ chẳng lẽ mình đã hiểu lầm điều gì?
Sau một khoảng thời gian rất lâu, hắn cảm thấy cần phải phá vỡ sự im lặng, bèn có chút do dự hỏi:
- ... Sau hôm đó, đây là lần đầu tiên ta gặp lại ngươi. Ngươi không sao chứ?
Hắc Long không trả lời, cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
Đúng như đã nói trước đó, Trần Trường Sinh tuy không rõ lần đầu tiên Tọa Chiếu ở đây đã xảy ra chuyện gì, nhưng hắn biết chắc chắn rằng nhờ có sự trợ giúp của Hắc Long mà hắn mới tránh được kiếp nạn lần đó.
- Ta cũng không biết phải cảm tạ ngươi thế nào, đành mang theo mấy món ngươi vẫn thường thích ăn tới đây.
Hắn đặt nguyên con dê nướng trước mặt Hắc Long. Mùi hương và hơi ấm lập tức tỏa ra, nhưng rất nhanh đã bị đông lạnh.
- Ngươi mau ăn đi, kẻo nguội mất.
Hắn nhìn lớp dầu mỡ dần đóng băng trên đùi dê mà nói.
Sau đó, hắn tiếp tục lấy ra nhiều món khác: gà nướng, đuôi hươu, vịt quay, lẩu bò dưa chua, một thùng đậu phụ, hỏa phượng quả... Chẳng mấy chốc, mặt đất đã bày đầy thức ăn.
Đôi mắt của Hắc Long lóe sáng, nhưng vẫn không có bất kỳ động tác hay lời nói nào.
Trần Trường Sinh cảm thấy có chút khác thường. Mấy lần trước đến đây, Hắc Long ngoại trừ việc dạy hắn long ngữ thì cũng rất ít nói chuyện, không biết có phải do khinh thường hay vì nói long ngữ tốn sức, nhưng nó chưa bao giờ tĩnh lặng như hôm nay.
- Sao vậy? Giận ta lâu rồi không đến thăm ngươi à?
Hắn nhìn Hắc Long giải thích:
- Ngày đó ta tỉnh lại ở Quốc Giáo Học Viện, không biết là ai đưa ta về. Khi phát hiện tẩy tủy thành công, ta đã muốn đến tìm ngươi, nhưng không biết là ai đã khóa giếng lại... Ta nghĩ người đưa ta về Quốc Giáo Học Viện chính là người đó. Sau đó, ta lại phải chuẩn bị cho Đại Triều Thí, mấy ngày trước còn ở Thiên Thư Lăng chiêm nghiệm Thiên Thư Bia, thực sự không có thời gian.
Thật ra, hắn không cần phải giải thích nhiều đến thế. Nhưng hắn vẫn giải thích.
Ánh mắt của hắn rất trong sáng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Không biết có phải vì thế, bộ râu của Hắc Long khẽ bay lên, dưới ánh dạ minh châu uốn lượn hai đường, tỏ ý sẽ hưởng dụng những món hắn dâng lên.
Trần Trường Sinh cuối cùng cũng an tâm, bắt đầu trò chuyện phiếm với Hắc Long.
- Thật sự phải cảm ơn ngươi, nếu không ta khó có thể đứng đầu Đại Triều Thí.
Hắn kể lại chuyện ở Đại Triều Thí, khi kể đến lúc Đại Triều Thí ban bảng, Giáo Hoàng đại nhân tự mình cầm hoa hoàn trao cho hắn. Hắn không nói chuyện trong Lăng Yên Các, nhưng chuyện trong Thiên Thư Lăng và những tấm bia trong nhà tạm đều kể rất rõ ràng, tỉ mỉ.
- Ta đã xem qua rất nhiều bản dập của văn bia, nhưng trước khi vào Thiên Thư Lăng vẫn có ảo tưởng rằng Thiên Thư Bia được viết bằng long ngữ.
Trần Trường Sinh nhìn Hắc Long cười nói:
- Ta từng đọc qua long ngữ, lại được ngươi dạy dỗ... nếu văn bia thật sự là long ngữ, ta sẽ có ưu thế hơn những người khác.
Hắc Long nhìn hắn, trong ánh mắt đầy vẻ đùa cợt và khinh miệt.
Hắn hơi ngượng ngùng, cười ha hả hai tiếng rồi nói:
- Mãi khi vào Thiên Thư Lăng nhìn thấy văn bia, ta mới biết mình đã suy nghĩ quá nhiều.
Đây vốn là một chuyện có chút quẫn bách, nhưng hắn lại cười rất vui vẻ.
Tiếng cười dần dần lắng xuống, hắn nhìn Hắc Long nghiêm túc nói một câu. Khi nói ra, ánh mắt của hắn cực kỳ nghiêm túc, thậm chí có vẻ hơi ngưng trọng.
- Ở Thiên Thư Lăng chiêm nghiệm bia hơn hai mươi ngày, ngày cuối cùng ta xem tấm bia thứ mười bảy, cuối cùng đã phát hiện một bí mật... Sao có thể chuyển động.
Lúc trước ở Ly Cung, hắn không nói chuyện này với Giáo Hoàng đại nhân.
Nhưng Hắc Long lại có vẻ coi thường, không thèm để ý đến sự tín nhiệm của hắn. Thậm chí, vì vẻ mặt nghiêm túc của hắn mà nó cảm thấy buồn cười, vẻ đùa cợt và khinh miệt càng thêm rõ rệt.
Trần Trường Sinh ngơ ngẩn, một lát sau mới phản ứng lại.
Rồng vốn là sinh vật bay cao nhất thế gian, có thể phá mây, có thể đi trên chín tầng trời. Loại vương tộc to lớn như huyền sương cự long này, trong truyền thuyết, sau khi thành niên có thể tự do bay lượn trong tinh hà. Cho dù Hắc Long chưa từng bay lượn tự do trong tinh không, nhưng làm sao nó có thể không biết sao có thể di động chứ?
Với hắn, đây là sự phủ định kiến thức phổ thông, thậm chí là vi phạm chân lý. Nhưng đối với Hắc Long, đó lại là chuyện bình thường. Việc hắn nghiêm túc, ngưng trọng nói cho Hắc Long biết sao có thể di động, cũng giống như nói cho người cá rằng chim có thể bay vậy...
- Ta hình như đã nghĩ quá nhiều rồi.
Hắn nhìn Hắc Long, có chút bất đắc dĩ nói, lại có chút mờ mịt:
- Nói như vậy, hẳn là ngươi còn biết nhiều hơn ta, nhưng vì sao không có ai đề cập đến chuyện này?
Hắc Long vẫn không thèm để ý đến hắn.
Trần Trường Sinh đành bỏ qua chuyện này, nghĩ đến những việc vui vẻ hơn rồi nói:
- Ngươi biết không? Ta bây giờ đã là Thông U Thượng Cảnh rồi.
Hắn nghĩ Hắc Long ít nhất đã mấy trăm tuổi, đương nhiên là một vị tiền bối già không thể già hơn được nữa. Được tiền bối trợ giúp đạt được một vài thành tích, đương nhiên phải bẩm báo.
Hắc Long nhìn hắn, vẻ khinh miệt đùa bỡn vẫn như cũ.
Trần Trường Sinh phối hợp, tiếp tục nói:
- Lúc trước ta đi Ly Cung mới biết... Hóa ra Giáo Hoàng đại nhân là sư thúc của ta. Ừm, ông ấy nói ta là truyền nhân duy nhất của họ, cho nên tương lai Quốc Giáo sẽ cho ta kế thừa. Tuy ta cảm thấy chuyện này rất hoang đường, nhưng lại thấy Giáo Hoàng đại nhân rất nghiêm túc.
Nghe thế, vẻ khinh miệt trong mắt Hắc Long cuối cùng cũng biến mất. Dù nó là Long Tộc cao quý hùng mạnh, đối mặt với người kế thừa Quốc Giáo cũng phải tỏ vẻ tôn kính tương ứng.
- Đương nhiên, trên thực tế...
Trần Trường Sinh ngẫm nghĩ một chút, rồi nói sang chuyện khác:
- Ta sắp đi xa, đến Chu Viên, có lẽ sẽ rất lâu không thể đến gặp ngài.