Trạch Thiên Ký
Chương 364: Nàng ghét bỏ, hắn vô sỉ
Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 364 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nơi xa, mặt trời treo lơ lửng phía trên thảo nguyên, thú triều tạo thành một vệt đen, rất nhiều yêu thú biết bay bay ra, che khuất ánh sáng, trời đất dần chìm vào bóng tối.
Trên đài cao của lăng mộ, lá ngô đồng xanh mướt, những vệt bóng loang lổ phủ lên người họ, tựa như màn đêm đang buông xuống.
Màn đêm thường tượng trưng cho cái chết và sự kết thúc, nhưng phần lớn cũng đại biểu cho sự an toàn. Được màn đêm che giấu, mọi người có can đảm làm những chuyện thường ngày không dám làm, có can đảm bộc lộ những tình cảm thường ngày không dám bày tỏ, có can đảm nói rất nhiều điều thường ngày không tiện nói.
Những lời đó thường đều là lời thật, cũng rất chân thành.
Lúc này, họ đã nhìn không rõ mặt nhau, chỉ có thể nhìn thấy ánh mắt của đối phương. Cũng may ánh mắt của họ rất trong trẻo, cũng rất sáng. Trần Trường Sinh im lặng nhìn ánh mắt nàng hồi lâu, bất chợt nói: "Thật ra ta có một chuyện đã giấu muội."
Từ Hữu Dung hơi giật mình, khẽ hỏi: "Chuyện gì?"
Trần Trường Sinh không trả lời trực tiếp, nói: "Sở dĩ lúc ấy ta giấu muội, là bởi vì... ta có hôn ước trong người."
Sau khi nói ra những lời này, hắn cảm thấy mình thoải mái hơn nhiều, hơn nữa hắn xác định được tại sao mình lại cảm thấy thoải mái như thế.
Từ Hữu Dung nghe xong những lời này, im lặng rất lâu, không biết tại sao, cảm thấy có chút hụt hẫng nhẹ, nhưng không rõ vì sao mình lại hụt hẫng.
Dũng khí một khi được lấy ra từ trong túi, sẽ bắt đầu tỏa ra vô số hào quang và sắc bén, rất khó cất lại vào trong túi, cũng rất khó khiến nó lần nữa trở nên tối tăm không ánh sáng.
Trần Trường Sinh nhìn ánh mắt nàng, tiếp tục nói: "Nhưng ta không muốn cưới nàng, ta sẽ từ hôn."
Đây là bổ sung, là giải thích, là tuyên bố, là hứa hẹn. Mặc dù giữa hắn và nàng chưa hề phát sinh chuyện gì, hắn hoàn toàn không biết đối phương có ý nghĩ thế nào, nhưng nếu hắn đã động lòng trước, như vậy muốn làm rõ những chuyện này, tựa như sư huynh đã nói, chỉ có làm việc rõ ràng, mới có thể có được kết quả tốt đẹp.
Từ Hữu Dung cảm thấy ánh mắt của hắn quá sáng, cúi đầu, hơi buồn bã nghĩ thầm, nói với ta loại chuyện này làm gì? Sau đó rất kỳ lạ, nàng nhớ tới vị hôn phu của mình, kẻ đó dùng mọi thủ đoạn, chỉ để cưới mình... Đúng vậy, đến hiện tại, nàng không thể không thừa nhận vị hôn phu của mình rất ưu tú, so với sự tưởng tượng của nàng còn ưu tú hơn, nhưng kẻ đó tâm cơ quá sâu, quá xảo trá, làm sao có thể thành khẩn, đáng tin như vị đệ tử Tuyết Sơn tông này được.
Tại sao mình lại đem hắn so sánh với kẻ đó?
Nàng bất chợt nghĩ tới chuyện này, cảm giác hoảng hốt, hỏi: "Tại sao ngươi không muốn cưới cô gái kia?"
Nàng hỏi vấn đề này, là muốn che giấu sự thay đổi trong lòng mình, là muốn cho mình không nghĩ tới những chuyện xấu hổ kia, cũng là nàng thật sự rất muốn biết, hắn rốt cuộc thích cô gái như thế nào, không thích cô gái như thế nào.
Trần Trường Sinh im lặng một lát, nói: "Vị hôn thê của ta, vô cùng nổi danh ở chỗ của chúng ta."
Từ Hữu Dung nghĩ thầm, vùng đất lạnh giá tây bắc, từng có một vài thế gia nay đã suy tàn, nhưng dù sao cũng là một nơi khắc nghiệt, dù nổi danh thế nào cũng chẳng phải quá tài giỏi, có lẽ chính mình không biết.
"Nàng... rất kiêu ngạo."
Trần Trường Sinh rất chân thành suy nghĩ một chút, mặc dù hắn không thích cô gái kia, lại không muốn nói xấu nàng quá nhiều trước mặt người khác, cẩn thận chỉnh sửa từ ngữ, tiếp tục nói: "Có thể là vì gia thế, từ nhỏ hoàn cảnh khác biệt, cho nên nàng thật sự rất kiêu ngạo, không phải nói nàng kiêu ngạo về tính cách, hay vênh váo ra lệnh, mà là nói nàng đã quen giải quyết mọi việc với thái độ bề trên... Bao gồm cả ta."
Từ Hữu Dung từ trước đến giờ cũng không thích kiểu tiểu thư kiêu căng ngạo mạn như vậy, nói: "Ý của ngươi là nàng coi thường ngươi?"
Trần Trường Sinh gật đầu.
Từ Hữu Dung nghĩ thầm thiên phú của hắn xuất chúng như vậy, học thức uyên bác như vậy, tính tình thành khẩn như vậy, vị hôn thê kia lại coi thường hắn, đây là kiêu ngạo và ngu xuẩn đến mức nào, ánh mắt lại mù quáng đến mức nào.
Hắn nói: "Thật ra ta không thích nhất chính là nàng lúc nào cũng tỏ vẻ thanh cao, đều là ăn ngũ cốc lớn lên, cũng không phải là thần tiên không ăn khói lửa trần gian."
Từ Hữu Dung rất đồng ý với lời của hắn, mỗi lần thấy vài sư tỷ sư muội ngoại môn Nam Khê trai dùng lụa trắng che mặt, đi lại lặng lẽ không tiếng động, làn váy không động, bộ dáng đối với thế nhân không lộ mặt, không vướng bụi trần, nàng cảm thấy không được tự nhiên, cho nên nàng thường xuyên ngồi một mình trên núi, cứ cách một thời gian lại xuống trấn nhỏ đánh bài, một lần nữa tìm được chút vui thú trong cuộc sống.
"Nhưng sau này không biết nguyên nhân nào đó, nàng lại chấp nhận hôn ước."
Trần Trường Sinh tiếp tục nói: "Thật ra ta hiểu ý của nàng, chẳng qua là muốn lợi dụng ta mà thôi."
Từ Hữu Dung nghĩ thầm, đại khái sau này hắn gia nhập Tuyết Sơn tông ẩn môn, bắt đầu thể hiện tài năng của mình, nhìn thấy tiền đồ xán lạn, vị hôn thê của hắn mới thay đổi quyết định. Vừa nghĩ tới đây, nàng đối với nữ tử này đánh giá thấp hơn một chút, thậm chí có chút trơ trẽn —— kiêu ngạo, ngu xuẩn, mắt mù, cũng còn có thể cứu được, nhưng đây... là vấn đề đạo đức.
"Loại nữ tử này, không cần cũng được, từ hôn là lựa chọn tốt nhất."
Nàng nhìn Trần Trường Sinh an ủi nói, có chút cảm thông với hoàn cảnh của hắn.
"Đúng vậy, ta cũng nghĩ như vậy, nhất là hiện tại, ta càng cảm thấy từ hôn là đúng."
Trần Trường Sinh nhìn nàng nói, những lời này thực sự là nói cho nàng nghe.
Từ Hữu Dung nhìn ánh mắt hắn càng ngày càng sáng, nghe giọng hắn hơi run, không khỏi giật mình. Nàng là một cô gái vô cùng thông tuệ, làm sao có thể không rõ điều đó có ý nghĩa gì. Nàng lại một lần nữa cảm thấy có chút hoảng hốt, hơn nữa lại càng sợ hãi hơn.
Nàng nhớ tới việc mình cũng có hôn ước trong người, hơn nữa chưa nói cho hắn biết, cho rằng đây là lý do hoảng hốt, nhưng có những lúc, động lòng quá nhanh cũng dễ khiến người ta hoảng loạn.
Bầu trời u ám, lá ngô đồng lướt nhẹ, không khí dần ấm lên, đài cao lăng mộ như chìm vào màn đêm.
Một lúc lâu, cũng không có thanh âm nào vang lên.
"Thật ra... ta cũng có hôn ước trong người." Màn đêm bao phủ đài cao, giọng Từ Hữu Dung rất khẽ, nếu như không cẩn thận nghe, rất dễ dàng bị tiếng lá ngô đồng xào xạc lấn át.
"A?" Giọng Trần Trường Sinh lộ rõ vẻ ngạc nhiên, hoàn toàn không ngờ tới, sau đó nhanh chóng trở nên bình thản như không.
"Phải không? Thì ra là vậy à."
Có thể là do cảm xúc trong giọng nói của hắn quá rõ ràng, ai cũng có thể nhận ra hắn hụt hẫng và buồn bã, cho nên câu nói thứ hai của Từ Hữu Dung vang lên ngay sau đó, nói hơi nhanh, hơi gấp gáp, nhưng ý tứ trong giọng nói rất kiên quyết, không hề dao động.
"Nhưng ta cũng không muốn gả cho hắn, hơn nữa, ta chắc chắn sẽ không gả cho hắn."
Tương tự là giải thích, là bổ sung, là tuyên bố, liệu đây... có phải là hứa hẹn hay không?
Đài cao trong màn đêm lần nữa trở nên yên tĩnh, sau một lúc lâu, Trần Trường Sinh cười hắc hắc.
Từ Hữu Dung có chút xấu hổ, nói: "Cười cái gì?"
Trần Trường Sinh nói: "Không có gì."
Nếu Đường Tam Thập Lục có mặt ở đây, nhất định vào lúc này sẽ thêm một câu, trời mới biết giữa hai ngươi không có chuyện gì.
Rất nhanh, Trần Trường Sinh tỉnh táo lại, nghĩ thầm tình huống của đối phương chưa chắc đã giống mình, hoặc là mình đã nghĩ nhiều. Hắn có chút ngạc nhiên, đồng thời cũng có chút bất an hỏi: "Muội... Vị hôn phu của muội là người thế nào?"
Từ Hữu Dung khẽ nói: "Ta cùng hắn đã quen biết nhiều năm. Mặc dù sau đó ta đã sớm quên đi sự tồn tại của hắn, nhưng thật ra lúc còn rất nhỏ ta đã biết hắn, ta nhớ rất rõ ràng, khi đó hắn đã là đứa trẻ không được lòng người."
Trần Trường Sinh thẳng thắn nói: "Mấy đứa bé trai thường khiến người ta chán ghét... Ta cũng không ngoại lệ."
Từ Hữu Dung nói: "Vì một số chuyện, ta quyết định không để ý đến hắn nữa, không ngờ tới vài năm sau hắn lại tìm đến."
Trần Trường Sinh nghĩ thầm, làm việc như thế đúng là có chút không biết tự trọng.
"Ở chỗ của chúng ta... Hôn ước là chuyện rất quan trọng, hơn nữa hôn sự này là trưởng bối định đoạt, cho nên rất khó từ hôn."
Từ Hữu Dung cho rằng hắn là đệ tử Tuyết Sơn tông nơi tây bắc, chữ "chúng ta" trong lời nàng nói tự nhiên chỉ Trung Nguyên, trong suy nghĩ của Trần Trường Sinh, lại cho rằng nàng nói chính là yêu vực nơi Tú Linh tộc đang sinh sống.
Hắn nghĩ thầm Tú Linh tộc đã trải qua nhiều biến cố như vậy, hiện tại số lượng tộc nhân còn sống rất thưa thớt, duy trì nòi giống là việc hệ trọng nhất, chỉ cho phép người cùng tộc kết hôn, quả thật quá nghiêm khắc, chẳng qua đối với thiếu nữ khao khát tình yêu mà nói thì quả thật hơi tàn nhẫn.
"Nếu đã qua khá nhiều năm... chẳng lẽ... vị hôn phu của muội cũng không thay đổi hay sao?"
"Không có. Tính tình kẻ đó không hề thay đổi, thậm chí trở nên càng thêm ác liệt."
Từ Hữu Dung nghĩ tới Sương nhi gửi thư nhắc đến những chuyện kia, càng nói càng khó chịu: "Ta không thể không thừa nhận, kẻ đó quả thật rất ưu tú, nhưng... hắn có rất nhiều khuyết điểm khiến người ta hoàn toàn không thể chấp nhận được."
Đây là lần đầu tiên Trần Trường Sinh nghe được giọng điệu oán hận như vậy của nàng, nghĩ thầm xem ra nàng thật sự rất ghét vị hôn phu của mình.
"Hắn ngoài mặt thoạt nhìn có vẻ không màng thế sự, hiền lành đứng đắn, trên thực tế tâm tư sâu xa, làm việc gì cũng tính toán lợi ích."
Lúc nói những lời này, Từ Hữu Dung nghĩ tới chuyện lúc kẻ đó mới vào kinh đô, không biết như thế nào đã liên hệ với Giáo Khu Xử, vào Quốc Giáo Học Viện làm học sinh, mượn cuộc đấu tranh giữa cựu hoàng tộc và Thánh Hậu nương nương để tạo ra vô số sóng gió, cũng làm cho hắn đứng vững ở kinh đô, đạt được lợi ích rất lớn, người như vậy làm sao có thể là một thiếu niên nông thôn không hiểu sự đời chứ?
Trần Trường Sinh suy nghĩ một chút, nói: "Làm việc dối trá, quả thật không tốt."
Từ Hữu Dung châm chọc nói: "Đâu chỉ như thế. Người này còn nịnh bợ, cũng không biết dùng thủ đoạn gì, lại lấy lòng được một vị quý nhân, chi tiết này, ta cũng không tiện nói nhiều."
Những lời này tự nhiên là nhắc tới quan hệ với Lạc Lạc. Trần Trường Sinh thành khẩn nói: "Theo lý mà nói, không quen biết thì ta không nên nói gì, nhưng... loại nam nhân này, quả thật không được."
Vừa nói chuyện, hắn có chút muốn biết, nếu nói... thủ đoạn, rốt cuộc là gì?
Trong suy nghĩ của hắn, vị hôn phu của nàng là kẻ địch nguy hiểm hơn cả vị sư huynh của nàng, bởi vì nghe nàng phê phán như đang oán giận, tức tối, nhưng bởi vì có hy vọng mới có thể thất vọng, nàng oán giận, tức tối phê phán chẳng phải chứng tỏ sâu trong lòng nàng vẫn có kỳ vọng vào vị hôn phu hay sao, hắn tự nhiên muốn biết thêm nhiều chuyện.
Từ Hữu Dung không trả lời vấn đề của hắn, im lặng không nói.
Trần Trường Sinh ở trong lòng suy nghĩ, chẳng lẽ thủ đoạn này lại vô liêm sỉ đến mức khó nói thành lời?
Từ Hữu Dung lúc này nghĩ tới mấy bức thư đến từ kinh đô.
Những lá thư này đến từ Sương nhi, còn có Mạc Vũ mà nàng tín nhiệm nhất.
Trong thư của Sương nhi, miêu tả cảnh tượng như thế này.
Trong tàng thư quán Quốc Giáo Học Viện, trong cảnh xuân tươi đẹp, hắn và Yêu tộc công chúa ôm ấp nhau.
Trong thư của Mạc Vũ, miêu tả cảnh tượng như sau.
Bên trong long quật dưới đáy giếng ở Bắc Tân kiều, hắn và hắc long hóa thành thiếu nữ ôm chặt lấy nhau.
Đúng vậy, cho dù có nhiều khuyết điểm đến mấy, cũng có thể giải thích được, cùng lắm là giải trừ hôn ước, biến thành người xa lạ, nhưng không đến nỗi chán ghét mà vứt bỏ hoàn toàn như vậy, chỉ có những chuyện này, nàng không thể nào nhịn được, nếu như nàng có thể nhịn, đó mới là sự sỉ nhục lớn nhất đối với nàng.
"Hắn thích trêu hoa ghẹo nguyệt."
Nàng cố gắng giữ bình tĩnh và khách quan miêu tả: "Hơn nữa đều là những cô bé còn ngây thơ."
Màn đêm bao phủ bình đài lăng mộ, một khoảng tĩnh lặng.
Không biết sau một lúc lâu, bất chợt vang lên một tiếng ầm vang, sau đó là giọng tức giận của Trần Trường Sinh.
"Thật là một kẻ vô liêm sỉ, bại hoại."