Chương 78: Tứ cửu: Chuyện cũ được nhắc lại

Trạch Thiên Ký

Chương 78: Tứ cửu: Chuyện cũ được nhắc lại

Trạch Thiên Ký thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sự tĩnh lặng trước điện bị Cẩu Hàn Thực phá vỡ. Hắn nhìn Trần Trường Sinh hỏi: "Đây là đoạn chuyện cũ được ghi lại trong Quy Nguyên Đạo Tàng sao?"
Trần Trường Sinh gật đầu đáp: "Là phần cuối của quyển thứ hai."
Cẩu Hàn Thực khẽ nhíu mày, nói: "Quả thật có ghi lại bốn chiêu thức này, nhưng tác giả không nói rõ thứ tự."
Trần Trường Sinh nói: "Tây Kinh Tạp Ký và Dậu Dương Địa Phương Chí Lý cũng đề cập đến một vị đạo nhân đã chứng kiến. Theo lời thuật lại của vị đạo nhân này, sự việc thực tế xảy ra đúng theo trình tự trong Quy Nguyên Đạo Tàng."
Cẩu Hàn Thực suy nghĩ một lát. Hai bản kinh thư này quả thật có ghi lại, nhưng trước khi Trần Trường Sinh nhắc đến, rất ít người liên tưởng đến câu chuyện trong Quy Nguyên Đạo Tàng. Nguyên nhân chủ yếu là vì Quy Nguyên Đạo Tàng không phải kinh điển được Quốc Giáo thẩm định, sau khi xuất bản mấy trăm năm thì đã có rất ít người biết đến.
Mọi người nghe chuyện này đều không hiểu đầu đuôi ra sao, hoàn toàn không biết hắn và Trần Trường Sinh đang nói về điều gì.
Ngay cả các lão sư học viện, thậm chí là những nhân vật kiến thức uyên bác như Thu Sơn Gia chủ, cũng cảm thấy như đang nghe thiên thư vậy.
Giáo chủ đại nhân khẽ cau mày, hỏi Trần Lưu vương đứng cạnh: "Bọn họ đang nói về đạo tàng gì vậy?"
Trần Lưu vương cũng không dám chắc, đáp: "Hình như là Quy Nguyên Đạo Tàng."
Giáo chủ đại nhân có chút nổi nóng, hỏi: "Tại sao ta chưa từng nghe qua?"
Chỉ có Cẩu Hàn Thực và Trần Trường Sinh nhớ rõ, Quy Nguyên Đạo Tàng đã ghi lại một câu chuyện bị người ta lãng quên: Trong quá khứ xa xôi, một vị tổ tiên của Vấn Thủy Đường gia đã huyết chiến với một cường giả Ma tộc tại Tân Hương quận. Trong cục diện mà tất cả mọi người theo dõi cuộc chiến đều đánh giá là bất lợi, vị tổ tiên Đường gia kia liên tục tung ra bốn chiêu kiếm, đánh chết cường giả Ma tộc ngay tại chỗ.
Mà bốn chiêu kiếm này chính là: Đảo Kim Bình, Hải Khí Trầm, Song Ảnh Đăng và cuối cùng là Quải Kiếm Trường Lâm.
Cuộc chiến đấu này có thể trở thành một câu chuyện được ghi vào sách, hơn nữa còn lưu truyền đến tận ngày nay, bởi vì tất cả mọi người theo dõi cuộc chiến đều nghĩ mãi không rõ, tại sao bốn chiêu này có thể dùng cùng với nhau. Rõ ràng sự chuyển biến, biến hóa nhìn như cứng nhắc, nhưng vì sao khi đối phó với chiêu thức cực kỳ lạnh lẽo của cường giả Ma tộc, lại bỗng nhiên trở nên lưu loát, tùy tâm đến vậy.
"Tại sao lại nghĩ đến việc dùng bốn chiêu này?" Cẩu Hàn Thực hỏi.
"Chiêu thứ nhất là Đảo Kim Bình, bởi vì tính tình của Đường Tam Thập Lục, hắn thích các loại chiêu số không phải chủ lưu. Nhưng ngươi lập tức ứng đối bằng một chiêu Sơn Quỷ Phân Nham... quá mức mạnh mẽ, cứng rắn." Trần Trường Sinh giải thích: "Ba chiêu này của ngươi, từ khởi thế đến lạc thế đều nằm trong đó. Cuối cùng, phồn hoa tan biến, sương giăng khắp núi, hai chữ túc sát chính là lực lượng."
Cẩu Hàn Thực nói: "Không sai."
Trần Trường Sinh nói: "Ta không nghĩ ra được kiếm chiêu nào của Đường gia có thể đón đỡ ba kiếm của ngươi, trừ phi lại đem Vấn Thủy tam kiếm ra sử dụng... Nhưng ngươi cũng hiểu đại khái tính cách của Đường Tam Thập Lục. Loại chuyện này có đánh chết hắn hắn cũng sẽ không làm, mà lúc đó ta không có thời gian để thuyết phục hắn."
Đường Tam Thập Lục tức giận, hỏi: "Rốt cuộc ta có tính cách gì?"
Trần Trường Sinh không để ý đến hắn, nhìn Cẩu Hàn Thực tiếp tục nói: "Thật ra thì cũng thật may mắn, Đảo Kim Bình là ta tùy tiện nói ra, nhưng ngươi ứng đối bằng sự túc sát mạnh mẽ như thế, không cho ta quá nhiều lựa chọn. Cho nên ta rất tự nhiên nhớ tới câu chuyện trong Quy Nguyên Đạo Tàng, nhớ tới tổ tiên Đường gia từng dùng bốn kiếm."
Cẩu Hàn Thực suy nghĩ một lát, nói: "Năm đó cường giả Ma tộc thảm bại dưới kiếm của tổ tiên Đường gia, đúng là đi theo trường phái túc sát, công pháp cực hàn. Nhưng dù sao cũng không giống với Ly Sơn kiếm pháp. Ta cũng nhớ được bốn kiếm trong Quy Nguyên Đạo Tàng, nhưng chưa từng nghĩ tới có thể dùng trong cục diện thế này."
Trần Trường Sinh nói: "Ta cũng không biết bốn kiếm kia có hiệu quả hay không, chẳng qua là... Ngươi công kích quá hung mãnh, Thất Gian cầm kiếm lại quá ổn định, ta không nghĩ ra phương pháp nào để phá giải, chỉ có thể thử một lần."
"Đích xác rất ít người biết về Quy Nguyên Đạo Tàng, mà những người nhớ được bốn chiêu này lại càng ít hơn. Trong cục diện lúc trước, có thể nhớ ra sau đó muốn thử lại càng thêm ít."
Cẩu Hàn Thực nhìn hắn nói: "Ngươi rất giỏi."
Trần Trường Sinh nói: "Ta ra chiêu trước, hơn nữa còn nhiều hơn một chiêu. Nếu như để ngươi ra chiêu trước, có lẽ kết quả sẽ không giống vậy."
Cẩu Hàn Thực nói: "Không sai, cũng may đây chỉ là trận đầu."
Trần Trường Sinh nói: "Ta nghe Đường Tam Thập Lục đã nói, ngươi đọc hết đạo tàng, là một người rất rất giỏi."
Cẩu Hàn Thực suy nghĩ một lát, về phương diện này quả thật không cách nào khiêm tốn, nói: "Lúc trước ta đã nói rồi, ta chỉ đọc sách nhiều một chút mà thôi."
Trần Trường Sinh nói: "Lúc trước ta cũng đã nói, vừa lúc ta cũng đọc qua một ít sách."
Cẩu Hàn Thực nhìn hắn, trầm mặc một lát rồi nói: "Thoạt nhìn ngươi có vẻ rất tự tin."
Trần Trường Sinh ánh mắt yên tĩnh, chắp tay làm lễ, nói: "Xin chỉ giáo."
Gió đêm nhẹ thổi, tinh quang chiếu rọi trên mặt hắn.
Lúc trước trong điện, Cẩu Hàn Thực đã nói với hắn ba chữ này.
Hiện tại, đến phiên hắn nói ba chữ này với Cẩu Hàn Thực.
Chẳng qua chỉ là thứ tự biến hóa, nhưng đã đại biểu rất nhiều chuyện.
Đám người trên thềm đá phía trước điện, lúc ban đầu Cẩu Hàn Thực và Trần Trường Sinh nói chuyện với nhau, còn có chút tiếng nghị luận xôn xao. Sau đó, tiếng nghị luận càng ngày càng nhỏ dần, cho đến khi hoàn toàn yên tĩnh.
Cẩu Hàn Thực và Trần Trường Sinh không cố ý trình diễn hình ảnh bình tĩnh tương xứng.
Nhưng đối với mọi người mà nói, việc Cẩu Hàn Thực coi Trần Trường Sinh là đối thủ, đây đã là chuyện rất rung động.
Trận khiêu chiến thứ hai của Ly Sơn kiếm tông với Quốc Giáo học viện, tiếp tục diễn ra trong không khí này.
Quốc Giáo học viện ra sân, tự nhiên là Lạc Lạc Điện hạ.
Bởi vì Đường Tam Thập Lục đã thắng Thất Gian, nên để Trần Trường Sinh không phải xuất chiến, nàng phải thắng trận này.
Đối với chuyện này, nàng tràn đầy lòng tin.
Nhưng rất rõ ràng không có một ai trước điện tin tưởng điều này.
Thậm chí ngay cả Kim Ngọc Luật cũng nhíu mày, không nghĩ Điện hạ có thể thắng được đối thủ.
Bởi vì đối thủ của nàng là Quan Phi Bạch.
Đệ tứ luật trong Thần Quốc Thất Luật.
Đồng thời, hắn cũng xếp thứ tư trên Thanh Vân bảng.
Quan Phi Bạch đi tới trong sân, hành lễ với Lạc Lạc, sau đó khẽ nhíu mày. Không phải do sợ hãi, mà hắn cảm thấy buồn bực.
Lạc Lạc hiểu được người này đang suy nghĩ gì, nói: "Có phải ngươi cảm thấy đánh với ta là chuyện đáng để căm tức hay không? Bởi vì lo lắng làm ta bị thương, cho nên không cách nào toàn lực xuất thủ, bó tay bó chân, hoàn toàn không hợp với tính cách kiêu ngạo bá đạo của ngươi, cảm thấy ta đang chiếm tiện nghi của ngươi sao?"
"Không dám." Quan Phi Bạch mặt không chút thay đổi nói: "Chẳng qua Điện hạ hẳn là rất rõ ràng, vô luận thế nào, ta cũng không dám làm ngươi bị thương."
"Ta là học sinh của Quốc Giáo học viện. Nếu Ly Sơn kiếm tông các ngươi muốn khiêu chiến Quốc Giáo học viện, ta đương nhiên phải đứng ra. Ngươi có thể coi ta như học sinh bình thường, toàn lực xuất thủ là tốt nhất. Nếu như ngươi không làm được, lúc xuất thủ có nhiều cố kỵ, cuối cùng bị ta đánh cho tơi bời thì ngươi cũng không thể trách được ta."
Lạc Lạc nhìn hắn nói: "Bởi vì đó là lựa chọn của ngươi."
Tiểu cô nương rất nhỏ bé, thấp hơn Quan Phi Bạch rất nhiều, nhưng nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn hắn, trên mặt không có bất kỳ cảm xúc nào, nhưng lại giống như từ trên cao nhìn xuống.
Giữa lông mày Quan Phi Bạch hiện lên nét lạnh lẽo, nói: "Điện hạ xin để ý tới lời nói."
Trong Thần Quốc Thất Luật, hắn xếp ngay giữa, nhưng lại có tính tình hẹp hòi nhất, kiêu ngạo, lãnh khốc, táo bạo dễ giận. Mặc dù đối mặt với Lạc Lạc, hắn cũng nổi giận.
"Mọi người đều nói vị trí trên Thanh Vân bảng sẽ biến hóa từng khoảnh khắc, nhưng cũng dễ dàng quên mất rằng, trước khi biến hóa, Thiên Cơ các tuyệt đối sẽ không sai lầm."
Hắn quan sát ánh mắt Lạc Lạc, từng chữ từng câu nói: "Bốn chính là bốn, chín chính là chín, vô luận thế nào, chín cũng không thể lớn hơn bốn được."