Trái Đắng - Tuế Kiến
Lời Xin Lỗi và Thỉnh Cầu
Trái Đắng - Tuế Kiến thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lần đầu tiên Diêm Thận biết đến việc đóng phim là vào kì nghỉ Quốc khánh năm thứ hai đại học, khi anh đưa Chu Dật Phi đến một đoàn phim ở Thâm Quyến để thử vai.
Vì đây là một dự án lớn, buổi thử vai rất đông người. Ngay cả vai phụ, thậm chí không có nhiều lời thoại mà Chu Dật Phi nhắm tới cũng có hơn mười người cạnh tranh.
Diêm Thận không có hứng thú với việc làm diễn viên, anh chỉ đi cùng Chu Dật Phi, đứng đợi ở cửa. Chẳng bao lâu sau, hai người đeo thẻ đạo diễn đi ngang qua.
Khi đã đi được một quãng, một trong hai vị đạo diễn quay đầu nhìn lại. Diêm Thận bắt gặp ánh mắt của người kia, khẽ gật đầu chào lịch sự.
Người kia bận rộn nên cũng mỉm cười với anh rồi không dừng lại lâu.
Đến khi Chu Dật Phi vào thử vai, vị đạo diễn đã quay đầu nhìn lúc trước mới hỏi cậu: “Cậu thanh niên đứng cùng cậu ở cửa lúc nãy, hôm nay đến thử vai gì vậy?”
“Cậu ấy là bạn em, không phải đến thử vai đâu ạ.” Chu Dật Phi thành thật trả lời. Sau khi kết thúc, phó đạo diễn Phùng Dương đã lưu lại thông tin liên lạc của cậu ta.
Không lâu sau đó, cậu ta nhận được tin trúng tuyển từ Phùng Dương. Đồng thời, ông ấy cũng hỏi xem có thể xin thông tin liên lạc của Diêm Thận hay không.
Lúc này Chu Dật Phi mới nhận ra đối phương có lẽ đã để mắt đến Diêm Thận, cậu ta vô cùng phấn khởi, vội vàng gọi điện cho anh.
Chỉ có điều khi đó Diêm Thận đang bận chuẩn bị cho cuộc thi, bản thân cũng chẳng mấy mặn mà với việc đóng phim hay làm diễn viên. Sau này, anh cũng nhận được vài cuộc điện thoại tự xưng là đạo diễn tuyển vai của các đoàn phim khác nhau, nhưng cuối cùng đều tìm cớ từ chối.
Hai năm đại học, thông qua tài khoản của Chu Dật Phi, Diêm Thận đã nhận được rất nhiều lời mời như vậy.
Thậm chí có một vài chương trình tuyển chọn tài năng cũng tìm đến anh, nói rằng sẽ xây dựng hình ảnh để anh trở thành thần tượng nổi tiếng, nhưng anh không mấy mặn mà với việc ra mắt với tư cách diễn viên.
Diêm Thận tự thấy mình không xuất thân từ trường lớp đào tạo chính quy, lại chẳng biết gì về diễn xuất. Cộng thêm tính cách đã quyết định làm gì là phải làm cho thật tốt, nên anh không muốn tùy tiện bước chân vào một lĩnh vực xa lạ.
Sau này để không bị làm phiền, anh đã giảm tần suất xuất hiện trong các video của Chu Dật Phi, cùng lắm chỉ góp giọng hoặc xuất hiện làm nền phía sau.
Cơ duyên đến với bộ phim “Cây Thanh Xuân” là vào học kỳ hai của năm thứ hai đại học.
Phó đạo diễn Phùng Dương, người từng kết bạn WeChat với Chu Dật Phi trước đó, đã tự mình thành lập một đoàn phim và đi phỏng vấn diễn viên trên khắp cả nước. Ông ấy cùng nhà sản xuất cũng có chuyến đi đến Thâm Quyến.
Diêm Thận đã đọc kịch bản. Đối với vai nam thứ này, anh cũng không hẳn là thích hay ghét, chỉ là trong một vài đoạn mô tả của biên kịch, anh luôn nhớ về những chuyện trước kia.
Tuổi thanh xuân của ai cũng có những điểm tương đồng, và tâm tư khi thầm yêu một người khác cũng giống hệt như nhau.
Đọc kịch bản suốt một tuần ròng rã, cuối cùng anh vẫn từ chối Phùng Dương.
Phùng Dương không bỏ cuộc, lần lượt tìm gặp anh ở Thâm Quyến, Diêm Thận cũng dần trở nên thân thiết với ông ấy.
Tuy chưa gật đầu đồng ý nhận vai, nhưng thỉnh thoảng Phùng Dương có việc đi ngang qua Thâm Quyến và mời anh đi ăn, nếu rảnh anh thường không từ chối.
Cuối tháng Tư, Phùng Dương đến Thâm Quyến công tác. Sau khi thương lượng với một trường trung học gần đó về việc quay phim trong trường, ông ấy hẹn Diêm Thận ra ngoài ăn cơm.
Diêm Thận hôm đó vừa khéo không có tiết học nên lái xe qua đón ông.
Đường đi ăn hơi kẹt xe, thấy cũng không còn xa lắm nên Diêm Thận đỗ xe vào chỗ trống bên vệ đường rồi cùng Phùng Dương đi bộ đến nhà hàng.
Đi ngang qua một con phố “sống ảo” đông đúc, một chàng trai đeo máy ảnh trước ngực bất ngờ lao ra, cười nói: “Hello~ chào anh đẹp trai, tôi là người làm video. Tôi thấy anh rất đẹp trai và có khí chất đặc biệt, tôi có thể chụp cho anh vài tấm ảnh được không? Đây là tài khoản của tôi, anh có thể xem qua trước.”
Vì Chu Dật Phi, Diêm Thận không còn lạ gì những blogger chuyên chụp ảnh kiểu này. Anh lịch sự xem qua tài khoản rồi mới nói: “Xin lỗi, tôi đang vội.”
“Vội gì mà vội, chẳng vội chút nào cả.” Phùng Dương giữ Diêm Thận lại, nói với blogger: “Cứ chụp thoải mái đi, đẹp trai thế này thì nên chụp nhiều ảnh một chút.”
Diêm Thận không chịu nổi sự nhiệt tình của ông ấy và blogger nên đành chụp vài tấm dưới sự hướng dẫn của đối phương. Anh không cố tình tạo dáng màu mè, cử chỉ vô cùng tự nhiên và thoải mái.
Thành quả cũng hoàn hảo như mong đợi, Phùng Dương nhìn ảnh cũng khen ngợi: “Đúng là người đẹp trai, chụp đại cũng đẹp.”
Blogger cũng khen thêm vài câu rồi hỏi: “Anh thật sự không phải minh tinh sao? Khả năng thể hiện trước ống kính của anh còn cuốn hút hơn nhiều nghệ sĩ chuyên nghiệp đấy.”
Diêm Thận mỉm cười nói không phải.
“Cậu xem, tôi đã nói là cậu rất hợp đóng phim mà.” Phùng Dương nói, “Dù không phải tôi thì sớm muộn gì cậu cũng sẽ được người khác chú ý đến thôi.”
Được chú ý đến.
Đó từng là khao khát xa vời của Diêm Thận.
Lòng anh bỗng có chút xao động khó tả.
Trong bữa tối, Phùng Dương lại lấy ra kịch bản mới được biên kịch chỉnh sửa, nhờ anh về xem kỹ lại một lần nữa.
Lần này Diêm Thận không từ chối. Sau khi về nhà, anh đọc lại kịch bản từ đầu đến cuối, mấy ngày sau thì nhắn tin cho Phùng Dương đồng ý nhận bộ phim này.
Trước khi vào đoàn, Diêm Thận đã tham gia lớp bổ túc cấp tốc về diễn xuất và luyện giọng trong hơn hai mươi ngày, chỉ nắm được vài kiến thức cơ bản.
Đến khi cả đoàn cùng đọc kịch bản, Phùng Dương nói: “Cái tôi cần chính là sự ngây ngô, lúng túng này của các cậu, như vậy mới đúng lứa tuổi, mới giống học sinh cấp ba chứ! Diễn xuất ấy mà, chỉ học trên sách vở là không đủ đâu, vẫn phải diễn, phải nhập tâm vào nhân vật thì cậu mới có thể trở thành một con người thực thụ được.”
Diêm Thận nghe mà nửa hiểu nửa không, nhưng nhờ sự đồng cảm với cảm xúc của nhân vật, sự thể hiện tình cảm dạt dào của anh đã bù đắp được vẻ non nớt trong diễn xuất.
“Cây Thanh Xuân” quay trong hơn hai tháng, sau đó nổi đình đám vượt ngoài mong đợi, cái tên Diêm Thận bắt đầu xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội.
Dưới sự tiến cử của Phùng Dương, anh bắt đầu chính thức học diễn xuất và luyện giọng.
Nửa năm đầu sau khi bỗng chốc nổi tiếng, Diêm Thận liên tục nhận được quảng cáo, thỉnh thoảng cũng tham gia một vài chương trình giải trí.
Anh đã không ít lần mong đợi rằng, khi Lương Tư Ý bước vào trung tâm thương mại hay siêu thị sẽ nhìn thấy sản phẩm anh làm đại diện, thấy poster của anh ở ga tàu điện ngầm hay bến xe buýt.
Đó là một kiểu “được chú ý đến” khác.
Lúc này đây, Diêm Thận đứng ở đây, người mà anh hằng đêm mong nhớ cũng đang đứng trước mặt. Anh không kìm lòng được mà khao khát nhiều hơn, mượn hơi rượu mà truy hỏi: “Lương Tư Ý, tại sao em lại đồng ý đến làm trợ lý cho tôi?”
Lương Tư Ý hơi ngẩn người ra, định nói rồi lại thôi: “Tôi…”
Lời đã nói đến nước này, Diêm Thận cũng chẳng còn gì để giấu giếm. Anh từng bước tiến lại gần cô: “Em thừa biết tâm tư của tôi dành cho em, tại sao còn đồng ý với Chu Dật Phi để đến làm trợ lý cho tôi?”
Trái tim Lương Tư Ý bỗng hẫng đi một nhịp.
Cô đứng chết trân tại chỗ, dường như không ngờ anh lại đột ngột nói toạc mọi chuyện vào lúc này.
Nhưng lẽ ra Lương Tư Ý phải hiểu rõ từ khoảnh khắc gặp lại, từ giây phút đồng ý đến đây, và từ cái đêm nhìn thấy bức tranh anh giấu trong ví tiền.
Món ăn ngon có thể vì quá lửa mà trở nên khó ăn, nhưng có những chuyện sẽ không vì thời gian trôi đi mà có thể lật sang trang khác.
“Em rõ ràng có thể từ chối.” Diêm Thận dừng lại trước mặt cô, không biết là do men rượu hay một lý do nào khác mà mắt anh hơi đỏ, giọng rất thấp: “Lương Tư Ý, em đang thương hại tôi sao?”
Lương Tư Ý phủ nhận rất nhanh: “Không phải.”
Nhưng ngoài phủ nhận ra, cô không thốt thêm được lời nào khác, chỉ nhìn Diêm Thận với nhịp tim loạn nhịp.
Cổ áo sơ mi của anh nới lỏng, để lộ vết trầy xước vô tình để lại trên xương quai xanh khi đóng phim. Sắc mặt cũng hơi nhợt nhạt, cả người trông như mất hồn mất vía.
Trong lòng Lương Tư Ý dâng lên một nỗi xót xa âm ỉ, cô rũ mắt xuống.
Im lặng hồi lâu, cô mới cất lời: “Tôi chỉ muốn làm cho rõ, chuyện thứ ba anh để lại cho tôi rốt cuộc là gì.”
Nghe câu trả lời này, ánh mắt Diêm Thận có chút phức tạp, nhưng ký ức vẫn ngay lập tức bị kéo về mùa hè năm ấy.
Đó là khi anh mới đến Thâm Quyến chưa lâu. Mẹ anh là bà Tưởng Huệ muốn anh nhanh chóng thích nghi với cuộc sống ở đây nên đã đặc biệt xin nghỉ phép để đưa anh đi khắp các ngõ ngách trong thành phố.
Điểm dừng chân cuối cùng là ngôi trường đại học anh sắp thi vào.
Chuyên ngành Kinh tế quốc tế và Thương mại của Đại học Thâm Quyến nằm ở cơ sở mới. Bà Tưởng Huệ lái xe đưa anh tới, khuôn viên trường rất rộng, hồ nước bao quanh các tòa nhà kiến trúc.
Bà Tưởng Huệ và Diêm Thận đi dạo bên hồ.
Bà cười nói: “Sau này nếu con không muốn ở ký túc xá, mẹ sẽ mua cho con một căn hộ nhỏ gần đây, cuối tuần hay ngày lễ mẹ có thể qua nấu món gì đó ngon cho con.”
Diêm Thận không có nhu cầu đặc biệt gì về chuyện này, chỉ nói sao cũng được.
Tham quan trường xong, bà Tưởng Huệ đưa anh đến trung tâm thương mại gần đó ăn cơm. Đi ngang qua một cửa hàng ở tầng trệt, Diêm Thận nhìn thấy trong tủ kính treo một chiếc váy liền màu xanh nhạt.
Anh bảo mẹ đợi một chút rồi vào cửa hàng mô tả chiều cao và dáng người đại khái của Lương Tư Ý cho nhân viên, lấy một chiếc có size tương đương.
Bà Tưởng Huệ đứng bên cạnh, mỉm cười hỏi: “Tặng bạn gái à?”
“Không phải ạ.” Diêm Thận rũ mắt nhìn nhân viên gói chiếc váy, cũng không giấu giếm: “Tặng Lương Tư Ý ạ, lúc con rời Bình Thành đã làm em ấy không vui, coi như là… món quà xin lỗi vậy.”
Vẻ mặt anh bỗng trở nên hụt hẫng, bà Tưởng Huệ không hỏi thêm nữa mà an ủi: “Con có lòng như vậy, con bé chắc chắn sẽ tha thứ cho con thôi.”
Diêm Thận mỉm cười nói: “Hy vọng là vậy ạ.”
Sau khi trở lại Bình Thành, Diêm Thận vẫn không tìm được cơ hội thích hợp. Cũng bởi mối quan hệ đặc thù nên nhiều lời đều trở nên khó nói.
Anh về quê ở hơn nửa tháng, lúc dọn dẹp đồ đạc phát hiện ra cuốn sổ vẽ bị khóa trong ngăn kéo, nhớ lại chuyện thứ ba chưa hoàn thành.
Diêm Thận vẽ rồi lại xóa, sửa rồi lại sửa, cả xấp giấy ghi chú gần như bị xé sạch.
Cuối cùng anh chỉ viết đúng bốn chữ.
“Chuyện thứ ba.” Diêm Thận nhìn Lương Tư Ý, yết hầu chuyển động gấp gáp.
Định mệnh xoay vần, lại cho anh cơ hội để nói lên lời thật lòng. Anh nói rất chậm và vô cùng trịnh trọng: “Là lời xin lỗi, cũng là lời thỉnh cầu.”
Là lời “Xin lỗi” khó thốt ra thành lời của anh.
Và lời “Đừng quên tôi” không thể thốt ra thành lời.