10. Chương 10: Gà đẻ trứng vàng

Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi

Chương 10: Gà đẻ trứng vàng

Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

〘Con công xòe đuôi khoe bộ lông rực rỡ〙
_
“Súc miệng xong thì nghỉ ngơi một chút. Vẫn còn khó chịu không? Phát ban trên người bôi thuốc là khỏi, trong nhà có sẵn rồi.”
Cố Tu như vừa thoát khỏi cơn ác mộng ướt đẫm mồ hôi, cả người lạnh toát, da dính nhớp vì mồ hôi.
“Chú chín…” Yết hầu cậu khẽ động, cảm giác được chăm sóc khiến cậu bối rối đến mức không biết phản ứng ra sao. Cảm giác này còn khó chịu hơn cả việc mặc áo sơ mi hoa mẫu đơn ra đường – nhất thời đỏ mặt, ngập ngừng không thốt nên lời.
Cho đến khi cúi đầu, cậu mới thấy Lục Thời Sâm đang vươn tay về phía bồn rửa mặt, đành vội tìm chuyện nói đỡ: “Ờ… Chú rửa tay trước đi.”
“Ừ.”
Lục Thời Sâm mở vòi nước, mười ngón tay thon dài đan vào nhau, rửa kỹ từng kẽ tay, rồi rút chiếc khăn sạch lau khô. Xong xuôi, hắn mới ngẩng đầu nhìn đứa cháu họ.
Gương mặt tái nhợt của Cố Tu ửng đỏ bất thường, nét hoảng hốt như muốn tìm một cái hố để chui xuống.
Lục Thời Sâm chợt nghĩ, cậu vừa tốt nghiệp đại học, tuổi đời còn non choẹt, chưa va chạm xã hội, dễ bị người khác lừa gạt.
Dù chỉ là một sinh viên ngây thơ, kiến thức đời sống của Cố Tu lại thiếu đến mức khó tin. Dù có được cha mẹ nuông chiều đến đâu cũng không thể đến mức này.
So với việc bị bao bọc quá mức, cậu ta giống như một mầm non lớn lên cô độc trong nhà kính chân không – vì thế mới thiếu kinh nghiệm sống và cả những kỹ năng cơ bản như vậy.
Dù vậy, cậu vẫn tự chăm sóc bản thân rất tốt. Dáng người cao ráo, diện mạo xinh đẹp, kiêu sa rực rỡ.
Trước kia ngông cuồng bướng bỉnh, giờ lại thu mình im lặng, tâm trạng thiếu niên lên xuống như tàu lượn, vừa đơn giản lại vừa thuần khiết.
Bất chợt thấy ngứa tay, Lục Thời Sâm đưa bàn tay đã lau khô nhẹ nhàng lướt qua mái tóc đen mềm mượt của Cố Tu.
Rồi khẽ gọi một tiếng:
“Ngoan.”
Giọng trầm vang lên, hơi ấm lướt qua vành tai Cố Tu, tê dại như có con sâu nhỏ bò vào màng nhĩ.
Cố Tu sững người, đồng tử co thắt.
Lần này đến lượt Lục Thời Sâm cảm thấy khó xử. Hắn ho nhẹ một tiếng, giữ vẻ điềm đạm quân tử nhưng giọng nói lại mang theo uy lực không thể từ chối: “Từ hôm nay, cậu sẽ ở đây với tôi.”
Bên ngoài phòng tắm là đại sảnh biệt thự rộng lớn, xa hoa lộng lẫy.
007 lập tức chui ra, hào hứng giới thiệu với Cố Tu: 【Đây chính là căn biệt thự mà công chính dùng để “kim ốc tàng kiều” trong nửa sau truyện! Sau này, thụ chính livestream tại nhà, công chính vô tình lộ mặt – cả hai bị phát hiện, thành cao trào của truyện luôn~】
Cố Tu: 【……】
Trần nhà cao năm mét, tầm nhìn thoáng đãng, đèn chùm pha lê tầng tầng lớp lớp buông xuống. Rõ ràng là nhà riêng nhưng lại toát lên không khí xa hoa trụy lạc, ngập vàng son, tựa như khu tô giới thời dân quốc.
Tường TV nối hai tầng được ốp toàn bộ bằng bạch ngọc thượng hạng, vân đá tự nhiên mịn màng, thanh nhã.
Nội thất chủ đạo là trắng và xám – phản ánh đúng lối sống lạnh nhạt, vô vị của chủ nhân, vừa khéo làm dịu bớt vẻ phô trương của nhà giàu mới nổi.
“Đây là chú Đồng quản gia.” Lục Thời Sâm giới thiệu ông lão phong độ, đeo găng tay trắng với Cố Tu, rồi chỉ tay: “Phòng của cậu ở bên kia. Ngày mai vừa khéo là cuối tuần, chú ấy sẽ đi cùng cậu về Cố gia dọn đồ đến đây.”
Tính cách Lục Thời Sâm nói một là một, hai là hai – kiểu sắp xếp lệch khỏi kịch bản thế này đúng là không dễ từ chối. Cố Tu liếc mắt một vòng, nghĩ chắc cũng không sao, dù gì cũng còn mấy tháng nữa mới tới cảnh “kim ốc tàng kiều”.
Cậu gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị của Lục Thời Sâm lập tức dịu lại.
007 vui mừng khôn xiết, bay vòng quanh Cố Tu, hét lên: 【Căn nhà sang quá trời! Đúng là công chính mà!】
【Nhưng mà…】 Cố Tu bước vào phòng Lục Thời Sâm sắp xếp, vừa cởi chiếc áo sơ mi nhăn nhúm vừa thầm nghĩ: 【Anh đây không phải vẫn cần livestream khoe của sao? Khi bị đuổi khỏi nhà họ Cố chắc chắn sẽ bị cả mạng chế giễu.】
Đúng vậy, vai diễn của cậu không chỉ là gã chồng cũ cặn bã, suốt ngày theo đuổi lại vợ trong tuyệt vọng, mà còn kiêm luôn pháo hôi bị vả mặt. Cậu là thiếu gia ngông cuồng kiêu ngạo, cuối cùng lật xe tan nát. Trong khi đó, nhân vật thụ chính lại là ngôi sao mới nổi, tự lực cánh sinh – sự tương phản quá rõ rệt.
Nguyên chủ từng khoe khoang đủ thứ đồ hiệu, từ quần áo đến trang sức, nhưng gu thẩm mỹ kém nên danh tiếng chê nhiều hơn khen. Sau khi bị trục xuất khỏi nhà họ Cố, cậu ta trắng tay, không còn gì. Như người ta vẫn nói: càng thiếu cái gì, càng thích khoe cái đó. Cậu ta liền liều lĩnh, mang cả ông chú – chủ tịch tập đoàn – ra làm lá chắn.
Lúc cư dân mạng còn bán tín bán nghi, thì công chính bỗng xuất hiện trong phòng livestream của thụ chính, hai người thân thiết vô cùng. Thế là thằng cháu hờ không biết thật giả kia còn đáng là gì?
Dù sao đây cũng là tiểu thuyết giới giải trí – không thể thiếu những tình tiết cẩu huyết, tạo drama bằng dư luận mạng.
007 bày kế: 【Không sao đâu chiu chiu, anh cứ dùng đồ trong nhà công chính để khoe của, hiệu quả còn cao hơn nhiều! Biệt thự này đẳng cấp hơn hẳn nhà họ Cố để lại. Nghe nói dưới tầng hầm còn có hầm rượu riêng, đủ mua cả khu CBD, thêm vào đó là hơn chục siêu xe bản giới hạn toàn cầu…】
Quả không hổ danh tổng tài bá đạo của Tấn Giang – khiến cả hệ thống không chân không tay phải phấn khích đến nỗi nhảy cẫng lên, hò hét ầm ĩ.
Cố Tu “chậc” một tiếng khinh bỉ: “Đừng nhắc nữa, cổ họng anh vẫn còn khó chịu.”
Cảm giác bị ép nôn thật sự là ám ảnh cả đời.
Còn người vừa giúp cậu thúc nôn thì lúc này đang nằm trên giường đôi, hồi tưởng lại cảm giác rung động kỳ lạ lần đầu tiên trải qua.
Lục Thời Sâm dùng ba ngón tay vuốt ve, ngón cái miết qua miết lại ngón trỏ và ngón giữa.
Một giờ trước, chính hai ngón dài nhất này đã xâm nhập vào cổ họng thanh niên, giúp cậu ấy nôn ra.
Bên trong khoang miệng nóng như lửa đốt, vách thực quản ẩm ướt, bóp chặt và ôm sát lấy ngón tay hắn...
Mãi hơn nửa đêm, hắn mới thiếp vào giấc ngủ nông.
Thói quen sinh hoạt đều đặn lần đầu bị phá vỡ, Lục Thời Sâm vẫn tỉnh táo như thường, đúng 6 giờ 30 phút thức dậy, không hề mệt mỏi, dọn giường, rửa mặt, thay quần áo, thắt cà vạt – tất cả diễn ra trôi chảy.
Hoặc có thể nói, chính lúc này hắn càng cần một cuộc sống kỷ luật và công việc bận rộn hơn để lấp đầy những suy nghĩ mông lung, phong tình không phù hợp với thân phận, lại càng không hợp với đêm khuya tĩnh lặng.
…Về đứa cháu họ của hắn.
Mặt trời đã lên cao, Cố Tu mở đôi mắt đen đờ đẫn, từ chú Đồng nghe được tin động trời:
Lục Thời Sâm đi công tác rồi! Đi họp ở nơi khác! Tối mai mới về!
Cố Tu lập tức giải phóng bản thân, không khách sáo chiếm lấy biệt thự của công chính, đi tới đi lui như chủ nhà, tuần tra lãnh địa, bên đông sờ sờ, bên tây ngó ngó, cuối cùng ngồi khoanh chân trên ghế sofa ăn khoai tây chiên – từng lỗ chân lông đều giãn ra tận hưởng.
Lần đầu ăn khoai tây chiên – mùi vị cũng không tệ! Cậu thích đồ giòn, thơm như hạt khô; quan trọng nhất là khoai tây không khiến cậu dị ứng…
Tối đến, bị 007 thúc livestream đến mức “tai đóng cột”, Cố Tu vừa chậc lưỡi vừa xắn tay áo, vẻ ngoài thì bực bội, nhưng tay thì rất nghe lời – cầm điện thoại lên, việc cần làm vẫn phải làm.
007 đã dần hiểu rõ cách sống chung với ký chủ mới, vừa cổ vũ vừa động viên, giá trị cảm xúc đạt mức tối đa: 【Chiu Chiu! Đăng ký làm streamer mới đi! Cho cư dân mạng cả nước thấy gương mặt đẹp trai quyến rũ của anh!!】
【Anh không định lộ mặt, dù sao đây cũng là mặt thật, không thể giống hoàn toàn mô tả trong truyện.】 Cố Tu vừa thao tác điện thoại vừa nói, 【Trang điểm kiểu gấu trúc rất phiền, bị chú chín phát hiện lại phải tẩy trang – càng rắc rối hơn.】
Bỏ qua các bước rườm rà, công việc trở nên đơn giản: dùng đồ sẵn có để khoe cuộc sống nhà giàu.
Trong thế giới tiểu thuyết này, nền tảng livestream lớn nhất là Hoàn Á TV – thuộc Tập đoàn Hoàn Á do Lục Thời Sâm quản lý. Hắn là kẻ một tay che trời trong giới giải trí, đồng thời cũng hô mưa gọi gió ở nhiều lĩnh vực khác.
Cố Tu cảm thán, hoàn thành thao tác cuối cùng, chính thức trở thành streamer mới trên nền tảng.
Dù mở livestream đúng giờ cao điểm 9 giờ tối, nhưng số người xem trong phòng khó vượt qua một chữ số – hiệu quả rất thất vọng.
Phòng phát sóng chán ngắt: không ca hát, không trò chuyện ồn ào, không tương tác – đến cả mặt streamer cũng keo kiệt không chịu lộ, hoàn toàn không có sức hút.
Cố Tu xoay xở một hồi, cố định điện thoại trên bàn.
Cậu đặc biệt thay chiếc áo sơ mi trắng mà Lục Thời Sâm đã mua, thắt cà vạt sọc mới ra mắt mùa này – chắc chắn sẽ có khán giả tinh mắt nhận ra thương hiệu. Cậu còn cố ý lùi ra sau để ống kính quay đến ngang eo, cố phơi bày logo lớn trên dây lưng.
Hừ.
Buổi livestream khoe của thấp kém này coi như đã có hình hài.
Trên màn hình, dù chỉ lộ phần thân trên nhưng cũng đủ thấy vóc dáng nổi bật của thanh niên – phía dưới cắt ngang thắt lưng, khơi gợi vô vàn tưởng tượng; phía trên dừng ở cổ, dù cúi đầu hay di chuyển thế nào thì nhiều nhất cũng chỉ lộ chiếc cằm tinh tế – để lại không gian mênh mông cho trí tưởng tượng.
【Streamer mới? Có vẻ là anh đẹp trai đó】
【Sơ mi trắng thắt cà vạt – vừa cấm dục lại vừa đẹp trai, thơm phức】
【Tay streamer cũng đẹp ghê á á á】
【Nam streamer không dám lộ mặt thì chắc chắn là xấu】
【Không lộ mặt: người mẫu áo sơ mi, lộ mặt: nhân viên bán bảo hiểm】
【Hahahahaha cười chết tui】
Để tiện xem bình luận, Cố Tu cầm thêm một điện thoại.
Trong khung hình, cậu ngả lưng lười biếng trên ghế bành, áo sơ mi ở chỗ ngực – eo ép thành một nếp gấp rõ ràng. Bàn tay cầm điện thoại màu đen trắng, xương khớp rõ ràng, thon dài mượt mà như phím đàn piano.
Dốc hết sức ném bản thân vào biển lửa tình yêu, tự mình xem trò vui của chính mình mà chẳng nương tay chút nào.
“Ha ha ha, nhân viên bán bảo hiểm.”
Cậu thậm chí bật cười thành tiếng.
Số người xem trong phòng dần vượt quá năm mươi – không đông nhưng cũng không vắng. Gần như ai mới vào cũng đều gửi vài bình luận.
【!!!】
【Giọng streamer thật quyến rũ, mê quá!】
【Dáng cũng đẹp, trông cao cao!】
【Cược năm hào chắc chắn là trai đẹp】
【Chủ phòng khách sáo quá, cúi đầu xuống cho gia đình ngắm cái nào!】
【Lộ hay không không quan trọng, nhưng cài nút kín bưng vậy, chắc nóng lắm?】
【Ngăn streamer bị say nắng là trách nhiệm của mọi người, mau cởi áo sơ mi ra, để tui giữ hộ】
【Không phải tui nói đâu, nhưng nốt ruồi bên cạnh yết hầu của streamer… gợi cảm thật đấy…】
【Muốn l**m】
“Khụ.”
Cố Tu bất ngờ sặc một cái.
Vào thẳng vấn đề.
Cậu đứng dậy khỏi ghế, vẫn dùng quần áo đối diện ống kính, giới thiệu: “Hôm nay lần đầu lên sóng, cho mọi người xem phòng của tôi nhé.”
Ngay khi khán giả bắt đầu tò mò về ngoại hình, cậu lại đổi sang camera sau, quay cảnh căn phòng lớn xa hoa của mình.
Vừa đi vừa giới thiệu: nội thất cao cấp, đồ dùng đắt tiền – riêng tấm thảm dưới chân cũng đáng giá bằng cả căn nhà người bình thường…
Kiểu khoe của nhà giàu mới nổi này, quả nhiên chọc giận cư dân mạng.
Số người xem tăng vùn vụt, lên tới năm trăm, bình luận chạy nhanh đến hoa mắt.
【Mấy tên khoe của trên mạng bị cấm sóng bao nhiêu lần rồi, lại dám lên nữa hả?】
【Chắc chưa kịp cấm đã lộ mặt thật, của mày mà mày còn khoe chắc?】
【Hiểu rồi, thuê biệt thự rồi cùng dàn hotgirl MCN thay nhau livestream chứ gì?】
【Muốn biết quá, đây là khách sạn nào vậy?】
【15 người góp tiền thuê khách sạn 5 sao ở thủ đô, chờ review】
【Hahahahaha】
Cư dân mạng trào phúng cay độc.
Đáng tiếc, những lời chế giễu chẳng hề làm tổn thương Cố Tu – còn không bằng hương vị thơm cay của khoai tây chiên trong miệng.
Cậu buột miệng nói, nghĩ đến đâu nói đến đó – thế mà số người xem lại ổn định ở mức gần một nghìn. Với một streamer mới, chưa ký hợp đồng MCN, đây đã là khởi đầu ấn tượng.
Một thiếu gia khoe của đương nhiên chẳng để tâm đến lợi lộc cỏn con này. Cuối cùng, cậu để lại câu “Ngày mai gặp” rồi dứt khoát tắt livestream.
Cố Tu thở phào, vươn vai – tinh thần lực trong đầu như những cánh bướm bay lượn: 【Xong rồi! Ngủ thôi!】
Sở thích của Cố Tu thực ra rất đơn giản, không màu mè.
Thứ nhất: ngủ.
Thứ hai: ăn (nhưng dạ dày thủy tinh).
Còn những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng, trụy lạc xa hoa kia – Lục Thời Sâm càng nghĩ càng thấy không hợp. Trực giác mách bảo hắn: đó không phải là Cố Tu thật sự, ít nhất không phải Cố Tu trước mặt hắn.
Sau hai ngày họp hành bận rộn, Lục Thời Sâm lập tức lên xe đi sân bay.
Lúc này, thư ký Amanda ngồi ghế trước quay đầu lại, đưa một tin mới – đúng lúc liên quan đến cậu cháu họ có “sở thích đơn giản” mà hắn đã phần nào thay đổi cái nhìn.
“Chủ tịch Lục, hình như Cố thiếu gia đang livestream trong nhà ngài…”
Giọng Amanda cẩn trọng, ánh mắt khẽ run.
Dù gần đây chủ tịch Lục đã dịu giọng với Cố thiếu gia, thậm chí mời cậu đến công ty làm việc – nhưng không có nghĩa là ngài cho phép đối phương tự tung tự tác trên địa bàn mình, huống hồ là phơi bày đời tư.
Lục Thời Sâm chỉ cần nhìn vẻ mặt Amanda đã hiểu có chuyện, khẽ cau mày: “Đưa tôi xem.”
Amanda run rẩy đưa điện thoại.
Cô chưa từng đến biệt thự riêng của Lục Thời Sâm, nhưng đoán ra đó là nhà sếp nhờ dãy vest đen trắng cắt may tinh tế, chất liệu cao cấp – quen thuộc trong khung hình.
Cao cấp, chất tốt, vừa vặn với người cao khoảng 1m85. Phong cách hoàn toàn khác Cố Tu.
Nhưng tại sao người đứng giữa khung hình lại giống Cố Tu?
Camera đặt thấp, chỉ quay được hai chân cậu. Nhưng Lục Thời Sâm liếc一眼 đã nhận ra chiếc thắt lưng mình từng tự tay tháo, và nhận ra phòng thay đồ của chính mình phía sau.
“Chủ tịch Lục, đến sân bay rồi.” Amanda nhắc, “Để tôi đi làm thủ tục lên máy bay trước…”
“Được.” Lục Thời Sâm trả điện thoại cho thư ký.
Trong phòng chờ VIP, hắn lật tờ báo nhưng chẳng thể tập trung, bực bội như nghiện điện thoại bị video ngắn độc hại mê hoặc.
Cuối cùng không nhịn được, hắn lấy điện thoại, tìm theo thông tin từ thư ký, mở app Hoàn Á TV, vào phòng livestream tên “Cuộc sống nhà giàu của Chíp Chíp Chiu”.
Cố Tu vẫn đang mải thử vest của hắn – như con tu hú chíp chíp chiu chiếm tổ chim, hiên ngang hót vang tuyên bố chủ quyền.
Bình luận sôi nổi chỉ trích streamer làm màu, đồng thanh khẳng định đây chắc chắn là biệt thự và quần áo thuê.
Còn con chim bị chiếm tổ thì lại điềm nhiên – có vẻ rất thích thú xem màn trình diễn thời trang của chú chim tu hú nhỏ.
Thử qua thử lại cũng chỉ mấy bộ vest tương tự nhau. Ở trong phòng thay đồ lạnh lẽo của Lục Thời Sâm quá lâu, thị lực Cố Tu như có vấn đề – dường như chỉ còn thấy ba màu đen, trắng, xám.
Cậu nghĩ một hồi, rồi nhắm vào điểm sáng duy nhất trong căn phòng – chiếc tủ phụ kiện dát vàng rực rỡ ở giữa.
Cầm điện thoại lên, Cố Tu hào phóng dẫn theo ba nghìn khán giả cùng thưởng thức.
【!!!!】
【Ối trời, này là nhà giàu thật rồi!】
【Không biết gì nhưng nhìn là thấy xịn, mấy cái đồng hồ này chất liệu cao cấp thật】
【Rolex ở đây thậm chí không xứng có ô riêng, bị ném như cải trắng, vậy có ổn không??】
【Ở giữa là chiếc Patek Philippe sáu mươi triệu tệ kìa】
【Một cái đã sáu mươi triệu?? Vậy mà cậu ấy còn cả tủ...】
【Một tủ toàn đồng hồ đắt tiền? Muốn thuê cũng không thuê nổi nhỉ??】
Cố Tu cau mày đọc bình luận hồi lâu, cuối cùng đợi được một góp ý hữu ích.
A7993344: 【Cái ở ngoài cùng bên phải, hợp với cậu đấy】
Cậu liền làm theo.
Có lẽ vì bị đống đồng hồ xa xỉ làm hoa mắt, lại thêm chứng khó chọn đồ tái phát – nên lời đề xuất này như ánh đèn giữa đêm tối.
Chiếc đồng hồ chín chữ số được lấy ra từ tủ trưng bày – thiết kế đơn giản, tông bạc phối đen, nhưng từng chi tiết tinh xảo đều phô bày giá trị đắt đỏ.
Phòng livestream càng lúc càng sôi nổi, số người xem tăng vọt.
【Trời má, chọn trúng ngay cái đắt nhất】
【Cái đắt nhất bao nhiêu vậy?】
【Richard Mille bản giới hạn toàn cầu… chắc cỡ chín chữ số chứ ít à?】
Cố Tu mải nghiên cứu cách đeo đồng hồ kim loại, không để ý dòng bình luận lướt qua như bão.
“Ê, hình như cũng hợp ghê ha?”
Đeo xong, cậu không quên giơ tay trước ống kính, lật qua lật lại cổ tay, khoe trọn mọi góc độ.
Ngây thơ, hồn nhiên, thuần khiết.
Như con công xòe đuôi khoe bộ lông rực rỡ.
Ánh sáng ngũ sắc từ bình luận phản chiếu lên mắt kính, khiến gương mặt lạnh lùng của người đàn ông trở nên dịu dàng hơn.
Lục Thời Sâm mỉm cười, ngón tay khẽ cử động, gửi một bình luận:
A7993344: 【Được lắm.】
_________________________________
Tác giả có lời muốn nói:
Chú chín: Bé công rực rỡ, của tôi nuôi [trà sữa]
__________________________
*Chú Thích:
• (1): Khu tô giới: cách gọi các khu vực bị chiếm đóng ở Thượng Hải thời dân quốc – nơi sầm uất, nổi tiếng với lối sống phóng túng, xa hoa.
• (2): Nhân viên bán bảo hiểm: câu gốc là “nhân viên quầy hàng”, nhưng ở Việt Nam thường đùa rằng ai mặc vest ra đường đều là bán bảo hiểm hoặc đa cấp, nên tác giả chuyển thành vậy.