136. Chương 136: Chim Sẻ

Trai Đểu Bị Đá Rồi, Tan Ca Thôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 136 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
『Tâm nguyện của Cận Trầm Hàn.』
_
Cố Tu đúng là đi học thật, nhưng không phải đến trường.
Nhiệm vụ trong thế giới nhỏ khiến cậu vừa thỏa mãn vừa đau khổ. Cậu đã hoàn thành tâm nguyện của hai người, nhưng cả hai vẫn không biến mất, sinh hoạt hàng ngày vẫn tiếp diễn đều đặn, trật tự.
Dĩ nhiên, cậu không thể và cũng không nỡ bỏ họ. Buổi tối vẫn về nhà, cùng Lục Thời Sâm ăn tối, ăn sáng. Hôm nay, cậu lại bất thường tìm đến Trần Bắc Xuyên, đứng chờ sẵn dưới khu nhà.
“Trần Bắc Xuyên!” Thấy người kia tan làm về, Cố Tu hớn hở chạy tới, “Em đợi anh lâu lắm rồi đấy!”
Đôi môi mỏng của Trần Bắc Xuyên khẽ mím, trên gương mặt hiện lên hai cảm xúc trái ngược: tức giận và kinh ngạc. Một lúc lâu sau, lý trí nhường chỗ cho cảm xúc, hắn hỏi: “Sao em lại tới đây?”
Cố Tu thản nhiên đáp: “Tuần sau thi rồi, anh mau giúp em học bù cấp tốc đi, không thì em sợ mình trượt mất.”
Trước đây ở thế giới học đường, cái bản lĩnh “da mặt dày thiên hạ vô địch” của Trần Bắc Xuyên cũng đã truyền sang cho Cố Tu vài phần.
Trần Bắc Xuyên im lặng hồi lâu, rồi quay người bước đi vài bước. Thấy Cố Tu không theo, đành phải ngoảnh đầu gọi: “Này, qua đây.”
Cố Tu reo lên, líu lo theo sau: “Tối nay ăn gì thế? Anh biết nấu không? Biết thì nấu cho em ăn đi! Không biết thì thử học xem, khả năng học hỏi của anh mạnh thế, em tin anh mà. Em nguyện làm chuột bạch thử độc cho anh luôn!”
Trần Bắc Xuyên: “.........”
Cạn lời đến mức chẳng thể nói thêm câu nào.
Tên nhóc lừa đảo này, rõ ràng quan hệ với vị cha nuôi kia chẳng trong sáng gì, thế mà vẫn mặt dày quấn quýt lấy mình, chíu chíu chít chít như chim non.
Nhìn vào đôi mắt đen láy sáng rực của thiếu niên, Trần Bắc Xuyên bực tức mà chẳng biết trút vào đâu, liền đưa hai ngón tay nhéo má cậu một cái.
Cố Tu trợn mắt: “Anh lại nhéo em!”
Trần Bắc Xuyên sững lại: “Trước đây anh từng nhéo em rồi à?”
Cố Tu khựng lại, ấp úng: “Ờ… trong mơ ấy mà. Anh đáng ghét lắm.”
Trần Bắc Xuyên cười lạnh, lại nhéo thêm cái nữa, coi như thừa nhận luôn cái tội danh “đáng ghét” kia.
“Này, Trần Bắc Xuyên!”
“Kêu cái gì?” Trần Bắc Xuyên lạnh lùng liếc mắt, “Còn kêu nữa là không nấu cơm.”
Hửm?
Cố Tu lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn im lặng, ngồi thưởng thức cảnh tượng hùng tráng khi người yêu trẻ tuổi lần đầu vào bếp.
Nhưng Trần Bắc Xuyên vốn thông minh, biết phát huy điểm mạnh, tránh điểm yếu, nên chỉ nấu hai bát mì Dương Xuân đơn giản nhất, ăn kèm với vài món kho mua sẵn.
Cố Tu chẳng hề kén ăn. Chỉ cần được ở bên người yêu, thì hưởng phú quý hay chịu thanh bần cũng đều vui vẻ.
Ăn xong, oxy dồn xuống dạ dày để tiêu hóa, Cố Tu ngồi cạnh người yêu trước bàn học, nhìn đống tài liệu ôn tập mà buồn ngủ díp cả mắt.
Bỗng cậu lẩm bẩm: “Hôm nay là đêm Giáng sinh…”
Trần Bắc Xuyên lập tức lạnh mặt: “Em rốt cuộc có muốn học không?”
“Muốn chứ.” Cố Tu cười gian, “Nhưng những thứ khác… cũng muốn.”
Nói xong, cậu chụt một cái rõ kêu lên má người yêu.
Trần Bắc Xuyên cứng người, khó nhọc lắm mới bật ra được một tiếng: “...Này.”
“Em đi lấy nước.” Cố Tu giả vờ vô sự, đứng dậy.
Nhưng Trần Bắc Xuyên đâu phải người mềm như bông để cậu muốn đá đi đâu thì đá. Hắn lập tức nắm lấy tay cậu, kéo ngược lại.
Rồi như trút hết tâm tư, hôn cậu thật sâu.
“Ưm… ưm…” Cố Tu giả vờ giãy giụa cho có lệ.
Một hồi lâu sau, Trần Bắc Xuyên mới buông ra, ánh mắt u ám vẫn chưa thỏa mãn, khàn giọng: “Em đi tắm trước đi.”
Rõ ràng là hắn sợ nếu mình đi trước, Cố Tu sẽ thừa cơ chuồn mất.
Nhưng hôm nay, Cố Tu không định trốn. Cậu ngoan ngoãn đi tắm trước. Đến lượt Trần Bắc Xuyên, hắn vẫn không yên tâm, đi một bước ngoái đầu ba lần, sợ Cố Tu chạy mất.
Cố Tu mặc đồ ngủ của hắn, chẳng khách sáo, phóng thẳng lên giường, còn lăn một vòng.
Trần Bắc Xuyên mím môi, nhanh chóng lao vào nhà vệ sinh xử lý vệ sinh cá nhân, chưa đầy mười phút đã tắm xong, vội vã trở lại phòng ngủ tìm Cố Tu.
Cố Tu vẫn còn đó.
Cậu đang ngủ yên trên giường hắn, nằm dang tay dang chân. Vì trong phòng ấm nên đá chăn sang một bên, vạt áo hở ra, lộ ra một đường eo trắng nõn.
Trần Bắc Xuyên nuốt nước bọt mấy cái, chậm rãi bước tới, gọi: “Cố Tu?”
“Ưm…” Cố Tu khẽ đáp, không mở mắt.
Trần Bắc Xuyên im lặng vài giây: “Ngủ rồi à?”
Cố Tu không phản ứng.
Hắn đưa tay thử thăm dò, tay vừa chạm vào đã bị Cố Tu trong cơn mê chộp lấy, ôm chặt như ôm gối, còn lấy má dụi dụi không ngừng.
“.........”
Trần Bắc Xuyên nhận ra mình hoàn toàn bất lực trước người này.
Hắn để mặc Cố Tu nắm tay, nhẹ nhàng leo lên giường. Yêu đến mức không nỡ rời, lúc thì sờ má, lúc thì hôn lên tóc cậu.
Đêm đó lặng lẽ trôi qua trong vẻ yên bình đẹp đẽ.
Nhưng Trần Bắc Xuyên lại không buồn ngủ. Hắn và Cố Tu là hai kiểu người khác nhau. Dù ký ức có khiếm khuyết, hắn cũng không thể nào vô tư như vậy.
Bản tính hắn lạnh lùng, đa nghi, không thân cận ai. Sống đến tận giờ, cuối cùng lại để tên nhóc xảo quyệt này quấn lấy, rồi cứ thế lún sâu. Đã động lòng, tình cảm chân thành, tự nhiên cũng dễ sinh lòng ngờ vực.
Huống hồ, Cố Tu đúng là một tên lừa đảo, không ít lần giở trò. Rất nhiều suy đoán của hắn đều không phải vô căn cứ.
Nhưng biết làm sao đây?
Lần đầu tiên, Trần Bắc Xuyên cảm thấy bất lực đến vậy, chẳng thể trút ra, đành lại nhéo má Cố Tu.
Cố Tu bị nhéo, khẽ rên vài tiếng, cựa quậy rồi lẩm bẩm trong mơ:
“Em thật sự rất thích anh…” Cậu thì thầm, giọng khẽ khàng sát tai hắn, “Nhưng bây giờ chưa phải lúc. Anh đợi em nhé.”
Nói xong, chìm sâu vào giấc ngủ.
Trần Bắc Xuyên thở dài, hôn trán cậu vài cái, rồi siết chặt hai tay ôm cậu vào lòng, ôm thật chặt, như thể muốn khắc cậu vào xương tủy, cả đời không rời.
……
Lúc Cố Tu tỉnh dậy, Trần Bắc Xuyên đã đi làm rồi.
Trên bàn ăn để sẵn bữa sáng – chắc chắn là Trần Bắc Xuyên đặc biệt xuống lầu mua: bánh bao nóng và sữa đậu nành.
Cố Tu ăn no nê, lập tức đến bệnh viện.
Bây giờ chỉ còn thiếu tâm nguyện của Cận Trầm Hàn nữa thôi. Cậu tin rằng khi hoàn thành tâm nguyện của người yêu, cũng là lúc tâm nguyện của chính mình đạt được.
Người yêu của cậu sẽ quay trở về, mang theo toàn bộ ký ức, vẹn nguyên bên cạnh cậu.
Chỉ nghĩ thôi, lòng Cố Tu đã rộn ràng, suốt dọc đường cứ nhảy nhót, vui vẻ chẳng thể tả.
Đến bệnh viện, từ xa cậu thấy một bóng dáng quen thuộc ở khu vườn hoa phía sau, liền “Ơ” một tiếng rồi rẽ hướng đi tới.
Đúng là Cận Trầm Hàn.
Hắn đang tự điều khiển xe lăn, ngồi hóng gió trong vườn.
Cố Tu bước nhẹ, âm thầm tiếp cận từ phía sau, tay đưa ra, định hù hắn một cái.
“Aaa!”
Kết quả lại chính Cố Tu bị dọa giật mình. Cận Trầm Hàn bất ngờ túm lấy tay cậu, nhanh chóng quay xe lại, gọi: “Cố Tu.”
Giọng nói đã không còn khàn đặc như lúc mới tỉnh, mà trầm thấp, êm tai.
Nhưng ở vài phương diện, hắn vẫn như một xác sống – máy móc lặp lại: “Cố Tu. Cố Tu.”
Cố Tu rút tay ra, ngượng ngùng: “Em biết em tên Cố Tu rồi.”
Lúc này Cận Trầm Hàn mới đổi câu: “Em đến rồi.”
Hơi thở hắn vẫn yếu, nói chuyện ngắn gọn để tiết kiệm sức.
“Ừ, em đã nói sẽ đến mà.” Cố Tu nói, “Anh đang dạo à? Em đi cùng.”
Cậu vòng ra sau, đẩy xe lăn.
“Anh có tâm nguyện gì không? Kiểu như chuyện gì em có thể giúp anh hoàn thành ấy?” Cố Tu lại dùng chiêu cũ, đi thẳng vào vấn đề, hỏi luôn đáp án từ giám khảo.
Cận Trầm Hàn chẳng cần suy nghĩ: “Ở bên cạnh anh.”
Cố Tu im lặng: “Cụ thể hơn đi.”
Cận Trầm Hàn: “Hôm nay là Giáng sinh. Chúng ta cùng đón lễ.”
“Ừm…” Cố Tu nghĩ một chút, “Cũng được.”
Yêu cầu này dễ thực hiện, nhưng trực giác mách bảo cậu: đây không phải cách đúng để hoàn thành nhiệm vụ.
Sưởi nắng một lúc, Cố Tu đẩy xe lăn lên thang máy.
Cận Trầm Hàn kiên cường, không cần cậu đỡ, tự chống tay vịn, khó nhọc leo lên giường, rồi lại gọi: “Cố Tu.”
Cố Tu thấy da đầu tê rần, cảm giác sến súa khiến cậu hơi khó chịu: “Gì vậy, cứ gọi em hoài.”
Cận Trầm Hàn nhấn mạnh: “Hôm nay em phải ở bên anh.”
Cố Tu gật đầu như giã tỏi: “Vâng vâng, ở bên anh.”
Người này khó lừa nhất.
Thật ra, mảnh vỡ nào của người yêu cũng đều không dễ lừa. Trần Bắc Xuyên nhỏ tuổi nhất sẽ nổi giận, thậm chí cắn người. Lục Thời Sâm mang vẻ daddy thì nhẫn nhịn, nhưng đến cực hạn sẽ dùng biện pháp mạnh. Còn Cận Trầm Hàn – cường thế nhất, chẳng buồn diễn, lại còn có sở thích bá đạo khiến người ta phẫn nộ!
Từ hotboy lạnh lùng, đến “đá đì” trầm ổn, rồi đến kẻ bá đạo máu S, hành trình trưởng thành lệch lạc này cứ để vậy, không biết sẽ thành quái vật gì nữa…
Biết đâu, chính là kiểu như Chủ thần?
Tập hợp đủ mọi khuyết điểm của cả ba mảnh vỡ vào một thân thể, hừ hừ.
Cố Tu chỉ đang nghĩ vẩn vơ, không dùng tinh thần lực, nhưng không ngờ vị Chủ thần nham hiểm kia lại lén nhìn trộm não cậu, đột ngột chất vấn: 【Cố Tu, hình như ta chưa từng làm gì ngươi, còn giúp ngươi vài lần nữa kìa.】
Cố Tu im lặng.
Chủ thần truy hỏi: 【Ngươi có ý kiến với ta à?】
Cố Tu gật đầu: 【Đúng.】
Chủ thần lại im lặng.
Cố Tu lo lắng nhìn Cận Trầm Hàn suy yếu, dặn: “Anh nằm lâu quá, cơ teo nhiều rồi. Phục hồi chức năng phải từ từ. Anh cũng phải nghỉ ngơi cho tốt mới có sức.”
Cận Trầm Hàn như cái máy lặp: “Cố Tu, đừng đi.”
Cố Tu cạn lời, chỉ còn biết gật gù: “Được rồi, không đi, không đi.”
Để tránh bị lải nhải, cậu kéo ghế ngồi phịch xuống, chứng minh quyết tâm.
Lúc này Cận Trầm Hàn mới yên tâm, kéo tay cậu, bao bọc trong lòng bàn tay mình mà xoa nắn.
Cố Tu nhìn chằm chằm đôi chân trong ống quần bệnh nhân, trầm ngâm.
【Này, họ Yến kia.】 Cố Tu gọi Chủ thần, 【Trước đây em thường xuyên bóp chân cho chú chín, mỗi lần chú ấy đều thế kia… Chủ tịch Cận còn bá đạo hơn, biết đâu anh ấy sẽ rất thích? Vừa hay đang phục hồi chức năng, cần xoa bóp.】
Chủ thần giả vờ kiêu ngạo, không thèm đáp.
Cố Tu tự quyết, nói với Cận Trầm Hàn: “Em xoa bóp chân cho anh nhé, biết đâu đẩy nhanh hồi phục.”
Cậu nói là làm, trước khi chạm vào còn dặn: “Anh… bình tĩnh một chút. Chỉ là xoa bóp thôi.”
Tay cậu vừa chạm vào, cảm nhận được thứ gì đó cứng như đá. Biểu cảm Cận Trầm Hàn bất động như núi, nhưng từng thớ cơ trên người đều phản ánh sự căng thẳng trong lòng.
Cố Tu cũng thấy an ủi: xem ra cậu đúng là thần dược y học. Biết đâu mai hắn đã đi lại thoăn thoắt.
Xoa bóp trong im lặng, không gian yên tĩnh đến mức Cố Tu nghe rõ tiếng nuốt nước bọt liên tục. Cậu cúi đầu, gáy cứng, cảm giác chẳng tự nhiên tí nào.
Xong chân bên này, Cố Tu đứng dậy, đang định chuyển ghế sang bên kia.
Tay cậu bỗng bị bàn tay tái nhợt, nhưng đầy lực của người đàn ông giữ chặt.
“… Làm gì thế?” Cố Tu cảnh giác.
Giọng Cận Trầm Hàn khàn khàn: “Em có thể… ngồi lên giường.”
Hai người đã là đôi chồng chồng già, chuyện kiểu này trước đây cũng từng làm. Nhưng hiện tại, Cố Tu với các “mảnh vỡ” vẫn nửa lạ nửa quen, đặc biệt là Cận Trầm Hàn – mới tỉnh lại vài ngày.
Nhưng hắn lại kế thừa trọn vẹn bản tính bá đạo, chẳng biết nhẫn nhịn là gì, vừa lịch thiệp vừa thừa cơ lấn tới.
“Ngồi lên giường là được.”
Thấy Cố Tu còn ngại, hắn dứt khoát dùng lực, kéo thẳng Cố Tu vào lòng.
Hoàn toàn chẳng khách sáo.
Cố Tu ngồi trên đùi hắn, căng thẳng đến mức nuốt nước bọt liên tục, một lúc sau mới nói: “Vậy em tiếp tục bóp chân cho anh…”
Ánh mắt Cận Trầm Hàn sâu thẳm, nhìn cậu không chớp mắt, khẽ đáp: “Ừ.”
Cố Tu bị nhìn đến tê rần da đầu, động tác tay dần lấy lệ.
Dựa theo hiểu biết về người này, chỉ dùng mắt nhìn thì tuyệt đối không thể thỏa mãn. Quả nhiên, một bên chăm chỉ xoa bóp, một bên những ngón tay mát lạnh rảnh rỗi đã chui thẳng từ vạt áo cậu vào trong, véo eo một cái.
Sống lưng Cố Tu căng cứng, ngón tay cuộn tròn. Bị thả dê trắng trợn, cậu đỏ mặt nhưng vẫn ngây thơ hỏi: “Rốt cuộc anh muốn làm gì…”
Hơi thở Cận Trầm Hàn càng nặng nề, theo từng chuyển động trên eo mịn màng, nhịp thở càng dồn dập.
Cố Tu mím môi nhẫn nhịn, chỉ cảnh cáo bằng miệng, chẳng có chút uy lực: “Em phải nói rõ, em là công. Bây giờ em sẽ không làm chuyện đó với anh đâu.”
Cận Trầm Hàn chọn nghe điều mình muốn: “Bây giờ không được? Vậy cho em năm phút, đủ chưa?”
“…” Cố Tu câm lặng, “Trong bệnh viện thì không được.”
Tay Cận Trầm Hàn vẫn không chịu ngoan, cứ du ngoạn bên trong áo cậu.
“Chỉ khi chạm vào em,” hắn nói vô cùng đạo mạo, “Anh mới cảm thấy… mình thực sự sống lại rồi.”
Cố Tu: “.........”
Câu này… cũng không sai. Chính tay cậu đã tạo nên kỳ tích y học này mà.
May là những động tác sờ mó của Cận Trầm Hàn chỉ dừng ở mức xoa nắn bên ngoài, chưa chạm vào chỗ hiểm. Với tôn chỉ chữa bệnh cứu người, Cố Tu tập trung tiếp tục xoa bóp.
Cậu cảm nhận rõ lực tay siết eo mình ngày càng mạnh. Cận Trầm Hàn đang phục hồi thần kỳ.
Nhưng hình như hắn vẫn tưởng mình là bệnh nhân, ra tay chẳng biết nặng nhẹ, làm cậu đau đến mức khẽ rên.
Động tác Cận Trầm Hàn khựng lại, yết hầu chuyển động: “Anh dùng lực mạnh quá à?”
Cố Tu liếc sắc: *Anh cũng biết à?*
Nhưng cậu cũng chỉ lườm vài cái, không hề từ chối. Cận Trầm Hàn cảm thấy toàn thân nóng bừng, cổ họng khô rát, khó nhọc thốt ra: “Vậy anh sẽ nhẹ tay hơn.”
Thế giới nhỏ họ kết duyên là thế giới ABO. Lúc đó, Cận Trầm Hàn từng dùng việc vắt vú và trao đổi dịch thể, dùng pheromone chữa thương cho cậu. Biết đâu thiết lập này vẫn còn hiệu lực.
Hơn nữa, để người yêu sờ vài cái thì có sao đâu? Cậu còn thấy khá thoải mái.
Cố Tu rất hào phóng, chỉ cố gắng kiểm soát hơi thở, tránh phản ứng không đúng lúc, ở đúng nơi.
Rồi quá trình xoa bóp cũng kết thúc. Cậu bị tay kia quấy đến kiệt sức, toàn bộ trọng lượng thả lỏng xuống, đè lên đùi Cận Trầm Hàn.
Cận Trầm Hàn để tiện thả dê, đã thẳng người dậy, thay tay bằng miệng. Hai người kề sát nhau.
Cơ bắp người đàn ông cứng, nhưng đôi môi mềm mại, phủ lên yết hầu Cố Tu, khiến cậu tê dại.
Mới chỉ là bắt đầu. Nụ hôn di chuyển từ yết hầu, men theo xương quai xanh, lên xương hàm, rồi đến khóe môi.
Bất chợt bị liếm một cái ướt át, Cố Tu không nhịn được: “Ưm… đừng liếm…”
Giọng cậu khàn, vì xấu hổ mà nói nhỏ: “Anh… giống hệt chó ấy.”
Cận Trầm Hàn nhìn cậu, nói: “Anh rất thích chó con.”
“Em đâu phải chó con…” Cố Tu vừa nói, bỗng sững lại.
Đúng rồi! Sở thích bá đạo của Cận Trầm Hàn!
Trong thế giới ABO của tiểu thuyết 《Nghi lễ vụng trộm》, Cận Trầm Hàn là một Enigma bị kìm nén đến mức bá đạo, nảy sinh sở thích kín đáo, ngay cả kịch bản cũng không nhắc tới. Hắn khao khát thuần phục các Alpha, biến họ thành những chú chó con ngoan ngoãn, chỉ có hắn trong mắt.
Cố Tu đã vài lần suýt sa vào bẫy, nhưng lần nào cũng đánh bậy đánh bạ, khiến kẻ ở ngôi cao phải cúi đầu, ngược lại thành chó con của cậu.
Nói cho cùng, họ chung sống ba năm, nhưng sở thích bá đạo của Cận Trầm Hàn vẫn chưa từng được thỏa mãn.
Cố Tu trầm ngâm, đến khi cảm thấy ngứa mới sực tỉnh. Cậu túm lấy bàn tay đang đặt trên ngực mình, mặt đỏ bừng, nhìn thẳng Cận Trầm Hàn hỏi: “Ừm…
Nhưng mà… anh không thấy chim nhỏ đáng yêu hơn sao?”
Câu hỏi khiến Cận Trầm Hàn sững người.
Gần như trong nháy mắt, hắn nhớ lại sợi lông chim trong ngăn kéo tủ đầu giường, và chú chim sẻ nhỏ nhảy nhót chui vào cửa sổ hôm qua.
Dáng vẻ ngây thơ, linh động, đáng yêu.
Mang theo ký ức ấy, nhìn lại Cố Tu trước mặt, đồng tử hắn co rút.
“Hừ.” Cố Tu không hài lòng, xua tay hắn ra, “Nếu anh thích chó con thì đi tìm chó con đi.”
“Anh biết rồi.” Cận Trầm Hàn vội đổi giọng, nói nhanh, “Anh thích chim nhỏ. Chó con chẳng qua vì giống chim nhỏ thôi. Như chim nhỏ: hoạt bát, náo nhiệt, ngây thơ đáng yêu.”
“Cái gì?” Cố Tu tức giận, “Anh thích chó để tìm thế thân đúng không? Đồ đểu.”
Cận Trầm Hàn im lặng, bỗng thấy trăm miệng không cãi nổi: “… Không phải.”
“Anh thích chim nhỏ,” hắn xoa nhẹ gáy mịn và tóc con của Cố Tu, nhìn thẳng vào mắt cậu, từng chữ rõ ràng, “Và chỉ có duy nhất một con.”
Nói xong, hắn hơi nghiêng mặt, định hôn.
Cố Tu đưa ngón tay chặn lại, rồi đẩy mạnh, bắt hắn nằm xuống: “Anh cấn trúng em rồi.”
Một thiếu niên ngày nhớ đêm mong ngồi trên người – đàn ông bình thường nào cưỡng lại được?
Huống hồ Cận Trầm Hàn là công chính của thế giới nhỏ này, dù là người thực vật cũng bừng bừng khí thế.
“Xin lỗi.” Hắn sợ Cố Tu chạy mất, nắm tay cậu, xin lỗi trơn tru.
Cố Tu hừ một tiếng, may là không bỏ đi.
“Nể tình anh thích chim nhỏ như thế…”
Mặt Cố Tu đỏ bừng.
Chuẩn bị tâm lý hết lần này đến lần khác.
Môi nhỏ hé mở keo kiệt –
“Chíu.”
Cố Tu dùng miệng người phát ra tiếng chim. Khoảnh khắc đó, cậu chỉ muốn tìm cái lỗ chui xuống.
Cận Trầm Hàn sửng sốt.
Gò má Cố Tu đỏ ửng, lông mi rung như cánh chim, cậu lí nhí: “Mặc dù sở thích của anh hơi bá đạo… nhưng em vẫn chiều anh một chút…”
Lát sau, cậu cúi xuống, mổ một cái lên môi Cận Trầm Hàn, rồi “chíu” thêm một tiếng.
Nếu thế này mà vẫn không xong nhiệm vụ, cậu sẽ bất chấp tất cả, biến hình, bay thẳng ra cửa sổ trốn mất!
May mắn thay, vài giây sau.
Chủ thần lạnh lùng thông báo: 【Tâm nguyện của Cận Trầm Hàn đã hoàn thành.】
Cố Tu thở phào.
Cậu vừa định leo xuống, nhưng Cận Trầm Hàn sao có thể dễ dàng buông tha? Đặc biệt sau khi bị trêu chọc như vậy, lửa trong người bốc hừng hực. Hắn chẳng thèm quan tâm đây là bệnh viện, hận không thể ấn cậu xuống giường xử lý ngay tại chỗ.
“Em mới mười tám tuổi.” Cận Trầm Hàn bỗng nhớ ra, nhíu mày, khàn giọng hỏi, “Những thứ này, em học từ ai?”
Cố Tu lấp liếm: “Sao em biết? Phải hỏi anh mới đúng.”
Hai người lời qua tiếng lại, tưởng như đấu khẩu, thực chất là tán tỉnh mập mờ. Không khí nóng lên từng độ.
“Hỏi anh?” Cận Trầm Hàn vừa buồn cười vừa tức, cuối cùng vẫn không nỡ nặng lời đuổi cậu đi, liền lặng lẽ di chuyển ngón tay, tăng thêm lực…
“Ưm…”
Chiếc túi đeo chéo nhỏ của Cố Tu treo trên giá quần áo, điện thoại bên trong.
Màn hình sáng lên, rung khẽ – nhưng chẳng ai để ý.
CBC: 【Đang ở bệnh viện à?】
*
Nửa giờ trước, tại đại học A.
Từ sau lần bị Lục Thời Sâm chất vấn gay gắt, Tần Thuần như thay đổi hoàn toàn. Không còn ăn chơi nhảy múa, mà chăm chỉ học hành.
Tưởng tháng ngày sẽ trôi qua trong học tập bình lặng, nhưng hôm nay anh ta vừa ngẩng đầu –
Một gương mặt đẹp trai quá mức đập vào mắt.
Ôi trời, chẳng phải là hotboy trường mà Cố Tu theo đuổi bấy lâu sao?
Vừa bị Lục Thời Sâm tra hỏi, Tần Thuần đã thấy không ổn, da đầu tê rần, định chuồn ngay.
Trần Bắc Xuyên lạnh lùng, dùng sức giữ chặt cổ áo anh ta, sắc mặt u ám như mực, đi thẳng vào vấn đề: “Kể từ đầu đến cuối, chuyện Cố Tu ở bệnh viện gần đây là sao?”
Tần Thuần: “.......”
Anh ta cũng không hiểu rõ nội tình, nhưng thông tin có được cũng đủ.
Trần Bắc Xuyên xác nhận: dạo này Cố Tu quả thật thường xuyên đến bệnh viện – kể cả trước khi giả vờ bị thương. Vậy ra lúc theo đuổi hắn cũng kiểu “hai ngày đánh cá, ba ngày phơi lưới”. Theo Tần Thuần, có người rất quan trọng của Cố Tu đang nằm viện.
Trần Bắc Xuyên không dừng lại, lập tức chạy đến bệnh viện.
Tại cổng khu nội trú, hắn gặp một người quen: Lục Thanh Ngô.
Tính ra là lần thứ ba gặp nhau. Lần đầu ở hành lang phòng VIP, lần hai là buổi phỏng vấn A79. Nhờ năng lực xuất sắc và có vài nét giống chủ tịch Cận, Lục Thanh Ngô ấn tượng tốt, từng mời hắn về công ty thực tập.
Nhưng cuối cùng hắn từ chối, chọn vào tập đoàn Hoàn Á của Lục Thời Sâm.
Không ngờ lần gặp thứ ba đến nhanh vậy.
Chuyện chủ tịch Cận nằm viện không phải bí mật. Lần trước phỏng vấn, Trần Bắc Xuyên đã nghe nhân viên bàn tán. Nhưng tung tích và bệnh tình cụ thể vẫn là ẩn số.
Nhưng gặp lại Lục Thanh Ngô, trong phút chốc, Trần Bắc Xuyên hiểu rõ ẩn tình.
“Tổng giám đốc Lục.” Hắn chủ động chào, lễ phép, “Ngài đến thăm chủ tịch Cận sao?”
“À, đúng vậy…” Lục Thanh Ngô không giấu, nhưng vẻ lảng tránh kỳ lạ, “Tôi đến thăm nó, nhưng chưa vào. Hiện giờ không tiện.”
“Hửm?” Trần Bắc Xuyên nhíu mày, nhạy bén, “Ngài ấy làm sao vậy?”
Lục Thanh Ngô vốn kín tiếng, nhưng niềm vui trong lòng muốn chia sẻ. Bà mỉm cười mãn nguyện: “Trầm Hàn đang ở cùng vị hôn phu của nó!”
Sắc mặt Trần Bắc Xuyên lập tức biến sắc.
“À đúng rồi, cậu đến bệnh viện là do… sức khỏe không ổn sao?”
Trần Bắc Xuyên lấy lại bình tĩnh, khiêm nhường nhưng lạnh lùng: “Tôi không sao, cảm ơn ngài quan tâm. Tôi đến thăm bạn trai tôi.”
“Ồ, đúng rồi.” Lục Thanh Ngô nhớ ra, lần trước gặp nhau ở bệnh viện, Trần Bắc Xuyên cũng từng nói có bạn trai.
Hai người, một người rời đi, một người vội vã bước vào tòa nhà.
Trần Bắc Xuyên rảo bước, nỗ lực bình ổn tâm trạng.
Cố Tu là con nuôi Lục Thời Sâm, tầng lớp thượng lưu. Trong vòng tròn đó, nam nam nữ nữ hào nhoáng, tiêu tiền như rác, nhưng hôn nhân chưa chắc đã tự do. Ép cưới để liên hôn thương mại là chuyện thường.
Nếu vị hôn phu của Cố Tu là chủ tịch A79 – Cận Trầm Hàn, thì quá hợp tình hợp lý. Hai gia tộc lớn liên minh.
Hành vi giả bệnh trước đó của Cố Tu cũng có lời giải: đều vì vị hôn phu Cận Trầm Hàn.
Cậu có thể vừa chăm sóc Cận Trầm Hàn trong viện, vừa giả vờ đáng thương để chiếm cảm thông của hắn.
Thật sự, Trần Bắc Xuyên tức đến mức sắp mất lý trí.
So với hôn ước danh chính ngôn thuận này, tâm tư nhỏ nhoi của người cha nuôi Lục Thời Sâm chẳng đáng là gì.
Nhưng nếu Cố Tu vừa duy trì quan hệ với Cận Trầm Hàn, vừa theo đuổi hắn, chứng minh hôn nhân này chỉ là liên hôn, không có tình cảm. Người Cố Tu thích là hắn, nên mới theo đuổi, xác nhận quan hệ.
Hơn nữa, tất cả vẫn chưa có bằng chứng. Vẫn còn khả năng nhỏ là hắn… đoán sai.
Khi Trần Bắc Xuyên vừa bình tĩnh lại, thang máy cũng vừa lên tầng tám.
Hắn bước nhanh ra, thẳng đến phòng 801 – nơi từng đi ngang qua.
Cửa kính phòng bệnh không nhìn thấy giường, hắn vừa mở hé một khe nhỏ, đã nghe thấy tiếng thiếu niên mắng nũng nịu: “bá đạo.”
Rồi giọng khàn của người đàn ông, mập mờ: “Chẳng phải đều do em gây ra sao?”
Hàm dưới Trần Bắc Xuyên căng cứng. Hắn nhẹ chân, lặng lẽ bước vào.
Ngay sau đó, hắn thấy hai người nằm trên giường bệnh – bất hợp lý: một người nằm, một người ngồi trên người đó.
Cận Trầm Hàn nằm, mặt đầy thỏa mãn. Cố Tu đỏ mặt ngồi trên người hắn, gò má đỏ ửng như sắp nhỏ nước, không hề né tránh, trái lại như đang tận hưởng.
Gương mặt điển trai của Trần Bắc Xuyên lập tức xanh mét như tàu lá chuối.
_____________________
Tác giả có lời muốn nói:
Xanh lè xanh lét, đừng ai hòng chạy thoát.
____________________
✾ Chú thích:
● (1) Mì Dương Xuân: Là món mì nước truyền thống nổi tiếng vùng Giang Nam, Trung Quốc, nổi bật với sự thanh đạm, đơn giản nhưng tinh tế. Thành phần chính gồm sợi mì nhỏ, dai, nước dùng trong veo từ xương gà hoặc thịt, nêm nếm bằng nước tương, mỡ lợn và hành lá, thường được coi là biểu tượng của ẩm thực thanh đạm.